Niết Bàn Chi Khuynh Phúc

Chương 35



Đoan Mộc Thanh Lam, tay trái chống đầu, nằm dài ở trên giường, hai mắt nhìn về phía trước, trêu tức mỉm cười, “Dĩnh nhi thân yêu, ngươi không thể bỏ lại ta một mình để đi thâu hoan.”

“Thâu hoan cái gì, phụ hoàng nói, nhi thần không hiểu.” Đoan Mộc Dĩnh làm bộ không hiểu, thâu hoan, ta chỉ muốn đi Thiên Hương Minh xem một chút, rốt cục lại thành thâu hoan sao?

“Có phải ngươi muốn đi tìm Dạ Dương hay không?” Vị chua xót dâng trào, Đoan Mộc Thanh Lam vẫn cho rằng Dạ Dương là đối thủ của mình, người quan trọng nhất trong lòng Dĩnh nhi chỉ có thể là ta. Ta phải gạt bỏ Dạ Dương, cứ chờ đó.

Thực sự là ăn dấm chua mà, Đoan Mộc Dĩnh đều đoán được Đoan Mộc Thanh Lam nghĩ gì, hắn và Dạ Dương mà gặp nhau thì sẽ xảy ra chuyện, sao mình không biết chứ?”Phụ hoàng, Dạ Dương là sư phụ của ta, giống như mỗi đêm, Kỳ Duyên sẽ ở trong mộng giúp nhi thần tu tập tâm pháp, chúng ta là quan hệ thầy trò.”

“Thật sao, trẫm cho rằng Dĩnh nhi xinh đẹp như vậy, mỗi người bọn họ đều đối với Dĩnh nhi có mưu đồ gây rối.” Đoan Mộc Thanh Lam vừa nói ra lời này, cũng không hiểu sao lại nói ra những lời ngu ngốc như vậy, trong lúc nhất thời Đoan Mộc Thanh Lam cảm thấy rất xấu hổ.

“Phụ hoàng thật giỏi tưởng tượng, Dĩnh nhi đi giải quyết, người cũng muốn đi xem Dĩnh nhi sao.” Đoan Mộc Dĩnh cười trêu ghẹo.

“Ngươi, phôi hài tử này.” Đoan Mộc Thanh Lam ngồi dậy, lấy tay điểm điểm lên trán Đoan Mộc Dĩnh, hài tử này thật bướng bỉnh, nhưng ta lại thích sự bướng bỉnh của hắn.

——— ————————

Liễu Hương Nhai vẫn phồn hoa náo nhiệt như trước, cửa hàng trà lâu tửu quán san sát, từng đám người rộn ràng nhốn nháo, đủ loại sĩ tử, quý tộc, lữ khách và mỹ nhân. Lúc này trên đường có hai người kỳ quái, bởi vì dung mạo bọn họ đều xuất chúng như nhau, một nam tử cao lớn cường tráng, ôm một thiếu niên nhỏ nhắn, dung mạo hai người có chút tương tự, hẳn là thân thích. Nam tử cao lớn tuấn mỹ dị thường, thiếu niên dung mạo mỹ lệ xuất trần, nhưng càng khiến kẻ khác lấy làm hiếu kỳ chính con mắt của hắn, hắc sắc ánh lên tử quang, nhìn kỹ thì rõ đôi mắt đó là tử sắc, giống như bảo thạch lóng lánh quang mang. Y phục của hai người cũng là tơ lụa thượng đẳng được cắt may tinh xảo, người bên ngoài vừa nhìn cũng biết hai người vô cùng phú quý. (tử sắc = màu tím)

Người đến Liễu Hương Nhai bất luận là bần phú hay anh hùng, bọn họ chỉ cần mặc y phục hoa mỹ, dù cho có giống trư, cũng sẽ được ưu đãi. Mỹ nữ liên tiếp quay đầu lại, nhìn phía bọn họ. Đoan Mộc Thanh Lam còn có nhiều mỹ nhân đẹp hơn, huống chi bên người vốn là đã có một giai nhân, những mỹ nhân còn lại đều là cặn bã. Tâm tư Đoan Mộc Dĩnh cũng không để trên người mỹ nhân, hắn muốn đến luận đường của Thiên Hương Minh để thu thập tin tức. Quốc chủ của Lương quốc không ngăn cản mọi người cùng đàm luận quốc gia đại sự, đàm luận cũng chỉ là nói một chút, đối với hắn cũng không ảnh hưởng gì, trái lại nếu như những người này có cao kiến được hắn tiếp thu, hắn sẽ trọng thưởng. Bởi vậy việc bàn luận ở Lương quốc rất sôi nổi, văn sĩ khắp nơi tụ tập nơi này, luận đường bỗng nhiên trở nên nổi tiếng, được quốc chủ ưu ái.

Thiên Hương Minh là một nơi thần bí, nó là một lầu các ba tầng, phòng rộng thoáng mát, có chính luận đường, kỳ đường, luận chiến đường, còn có các loại mật thất cung nhân mật đàm. Có người nói lâu chủ Thiên Hương Minh rất có tiền tài, hắn rất ít gặp người ngoài, mọi người đồn đãi hắn cũng là một văn nhân nhã sĩ, thế nhưng chưa ai thấy qua hắn.

Đoan Mộc Thanh Lam cùng Đoan Mộc Dĩnh đi vào đại môn, ở cửa đã có thị nữ canh giữ, thấy có khách quý lâm môn, là quý nhân tuấn mỹ, hai người thị nữ liền ôn nhu cười đón, “Khách quan, bên trong, thỉnh.”

“Chúng ta đi đến chính sự đường, nơi này mỗi ngày đều rất náo nhiệt, ngươi sẽ được thấy những văn nhân tranh luận với nhau.” Kiếp trước Đoan Mộc Dĩnh thích nhất đến chính sự đường xem náo nhiệt, hắn không nói lời nào, chỉ thích dựng lỗ tai lắng nghe. Lần này Đoan Mộc Dĩnh chủ động đưa Đoan Mộc Thanh Lam tới nơi này, có thể hắn sẽ tìm được một nhân tài nào đó mang về.

“Mỗi ngày tại triều, các đại thần đều cãi nhau, trời cho bọn họ cái lưỡi, ngoại trừ ăn và cãi nhau còn làm được gì, thật muốn cắt lưỡi bọn họ.” Đoan Mộc Thanh Lam vừa nghĩ tới thanh âm nhao nhao đó lại cảm thấy nhức đầu, mỗi đại thần một ý kiến, một đám đại thần nói, thần tán thành. Vậy các ngươi tán thành cái gì, nghĩ ta thích nghe ý bất đồng nhau sao.

“Chúng ta vào xem sẽ biết.” Đoan Mộc Dĩnh quen thuộc đi tới chính sự đường, tìm một bàn trống cùng Đoan Mộc Thanh Lam ngồi xuống, thị nữ kia giúp bọn hắn cởi áo choàng, ôn nhu hỏi, “Hai vị tiên sinh muốn dùng gì.”

“Hai cân thịt hươu, rượu chay ngon nhất của tề quốc.” Đoan Mộc Dĩnh giúp Đoan Mộc Thanh Lam gọi món ăn, nhỏ giọng nói với Đoan Mộc Thanh Lam: “Thịt hươu ở đây dị thường ngon, một lát nữa phụ thân tỉ mỉ cảm nhận.”

“Vì sao phải uống rượu chay Tề quốc, chẳng lẽ Dĩnh nhi không biết rượu ngon nhất xuất xứ từ Tấn quốc.” Đoan Mộc Thanh Lam kỳ quái hỏi.

“Hương vị của rượu chay Tề quốc là do nước trên núi tuyết chế mà thành, vị mỹ lạnh, có chút nhu hòa, rồi sau đó lại đậm đà lâng lâng.” Đoan Mộc Dĩnh suy nghĩ một chút nói, “Trong rượu có dấu vị đạo tang thương xơ xác tiêu điều, tựa như bách tính của Tề quốc, tâm huyết cứng cỏi.”

“Nghĩ không ra, Dĩnh nhi lại nghiên cứu về rượu.” Đoan Mộc Thanh Lam mỉm cười gật đầu, Đoan Mộc Dĩnh nói rất hợp tâm ý của hắn , Tề quốc bọn họ mặc dù không giàu có và đông đúc như Lương quốc, nhưng chiến sĩ của bọn họ dũng cảm nhất, kỵ binh của Tề quốc là thiên hạ vô địch.

Thị nữ dâng một pho đồng đỉnh, trong đồng đỉnh là thịt hươu nóng hầm hập, thị nữ cầm lấy bình rượu, giúp bọn hắn rót vào ly, thường thường liếc mắt nhìn lén Đoan Mộc Thanh Lam. Đoan Mộc Dĩnh có điểm hờn giận, nhìn gì mà nhìn, chưa thấy qua mỹ nam tử sao, ta cũng là mỹ nam tử vậy, vì sao không nhìn ta, xem cái tên sắc lang này làm gì!

“Ngươi xuống phía dưới đi.” Đoan Mộc Dĩnh cười cực mất tự nhiên, tiếp nhận bình rượu trong tay thị nữ, thị nữ hành một lễ, mềm mại bước đi. Trong lòng Đoan Mộc Thanh Lam buồn cười, Dĩnh nhi cũng có chút ghen tị, có phải hắn thích ta hay không, xem ra công phu của ta không uổng phí.

“Nghe nói ngày mai sẽ có một mỹ nhân tiến cống, chư vị thấy thế nào.” Một lão giả tóc bạc bạch y ngồi bên bàn đối diện, bỗng nhiên tại chính sự đường vắng vẻ đưa ra vấn đề như vậy, mọi người buông rượu thịt trong tay, ngẩng đầu nhìn lão giả.

Một người trung niên văn nhân nói: “Nước ta là một nước cường thịnh, ngoại bang ngưỡng mộ cường giả, kính hiến mỹ nhân cũng không phải sự kiện mới mẻ.”

“Tuy là như vậy, nhưng vì sao lại tiến cống trước đại hôn?” Lão giả nói tiếp.

“Chẳng lẽ bọn họ muốn khơi mào hậu cung không hòa thuận, từ đó thu lợi.” Người trung niên còn nói thêm.

“Một người nam sủng mà thôi, đẹp đến thế nào cũng không có khả năng tranh với hoàng hậu? Hoàng hậu có thể vì hoàng thượng lưu lại con nối dòng, hắn có khả năng sao.” Lão nhân khẩu khí thập phần chẳng đáng, “Một người nam nhân lại muốn hầu hạ dưới thân một người nam nhân, chẳng phải buồn cười cực kỳ.”

“Trước kia hoàng thượng sủng ái Trình Thu Vũ, có thể thấy được hoàng thượng thích nam sắc hơn nữ sắc, có người nói phiên bang mỹ nhân này là mỹ nhân của Ma Dung bộ tộc ở phương Bắc, mà Ma Dung bộ tộc với Vệ quốc quan hệ giao hảo, có thể thấy được chuyện này có sự nhúng tay của Vệ quốc.” Một người tuổi còn trẻ nói.

Đoan Mộc Dĩnh quay đầu nhìn thanh niên kia, quần áo trắng thuần, khuôn mặt gầy gò góc cạnh phân minh, con mắt lấp lánh hữu thần, hắn cũng ăn thịt hươu uống rượu chay.

“Ý của các hạ là Vệ quốc bày mưu làm chuyện này.” Lão giả suy nghĩ sâu xa một hồi, nói.

“Tiên tri của Vệ quốc nói quốc quân của Vệ quốc sẽ nhất thống thiên hạ, tiên tri của quốc gia ta nói, quốc quân của quốc gia chúng ta sẽ nhất thống thiên hạ, một rừng không thể có hai hổ, Vệ quốc muốn tiêu diệt ý chí của Lương quốc, nên gây rắc rối triều đình.” Bạch y nam tử nói.

“Mưu kế của Vệ quốc thật độc.” Trung niên nam tử vỗ bàn, xúc động phẫn nộ.

“Ta hỏi ngươi, ngươi nói thích mỹ nhân là không nên.” Lão giả hỏi tiếp.

“Đương nhiên, quốc chủ nên là một người tỉnh táo, xem mỹ nhân như cặn bã, đặt ý chí thiên hạ lên đầu. Quốc chủ trầm mê mỹ sắc không thể tự kềm chế, đó là mầm tai hoạ.” Bạch y nam tử nói.

“Vạn nhất quốc chủ đối với mỹ nhân tin tưởng thì phải làm sao?” Lão nhân hỏi.

“Vậy phải có người xinh đẹp hơn xuất hiện, hơn nữa mỹ nhân đó quốc chủ không chiếm được, vĩnh viễn không được thì vĩnh viễn nghĩ tới, mưu kế kia sẽ tự sụp đổ. Người yêu thích mỹ sắc, vĩnh viễn không chiến được mỹ nhân mình muốn, có dục vọng, không thể chạm vào được, không chiếm được mới là tốt nhất, mọi hoa mỹ bên người sẽ tự tàn hoa bại liễu.” Bạch y nam tử trào phúng nói. Hắn nghĩ hoàng thượng sẽ lưu lại mỹ nhân phiên bang này, sẽ đối với mỹ nhân này vạn phần sủng ái.”Hoàng thượng muốn có mỹ nhân, vì hắn kiến tạo cung thất, có thể thấy được hoàng thượng yêu thích mỹ nhân, không sợ xa hoa.”

“Sao ngươi nói như vậy, Lương quốc dân giàu cường thịnh chẳng lẽ làm thế không được, không nên giống Tề quốc, sống ở nơi lạnh lẽo khủng khiếp như vậy, một quốc gia thiếu thốn tài nguyên thì có bao nhiêu thu hoạch, luôn phải tiết kiệm ni. Ha ha ha ha. . .” Một nam tử mập mạp cười ha ha, “Nghe nói Tề quốc đất cằn sỏi đá, đều là thảo nguyên khô cằn.” Những người còn lại cũng cười rộ lên.

Đoan Mộc Thanh Lam vừa nghe người khác nói đúng chỗ đau của hắn, nội tâm của hắn tựa như bị cắt một đao, Tề quốc thiếu thốn tài nguyên là việc không thể tránh. Một nửa thổ địa của Tề quốc đều dựa vào trời, nước mưa có lúc đầy đủ, nhưng có lúc vô cùng thiếu thốn, có phân nửa bách tích Tề quốc sinh hoạt rất khổ. Đoan Mộc Thanh Lam muốn bóp chết cái người mập mạp kia, Đoan Mộc Dĩnh kéo tay hắn lại, Đoan Mộc Dĩnh đứng lên, đi tới trước mặt người mập mạp, mỉm cười, khiến người mập mạp thất thần.

“Xin hỏi vị tiên sinh này đi qua Tề quốc chưa?” Đoan Mộc Dĩnh hỏi.

“Chưa đi qua, chỉ là nghe nói.” Người mập mạp nhưng thật ra thành thực, ăn ngay nói thật.

“Tề quốc là chỗ lãnh khủng khiếp, bách tính sinh hoạt trắc trở một ít, Tề quốc quốc chủ hạ chiêu hiền lệnh, chiếu cáo thiên hạ, người tài không kể xuất thân, không kể phú quý, có kiến thức đều có thể dùng. Vì nước bày mưu tính kế chiêu nhân tài, tại hạ thấy nếu tiên sinh cũng có học vấn, đã đi vào thi triển tài hoa, còn ở chỗ này chê cười Tề quốc nghèo khó, chẳng lẽ trong bụng tiên sinh tất cả đều là rượu thịt?” Đoan Mộc Dĩnh trào phúng nói.

“Ngươi mới là một đứa trẻ, đệ tử nhà ai, nói không hề cấp bậc lễ nghĩa!” Người mập mạp có chút căm tức, vỗ bàn, quát.

“Tại hạ là người Tề quốc, ngươi định thế nào.” Đoan Mộc Dĩnh không nghi kỵ, hắn vững vàng đứng trước người mập mạp. Người mập mạp nghĩ mình không may, chê cười Tề quốc bần cùng, giờ lại gặp người Tề quốc trong nước, sau này cần phải giữ mồm giữ miệng.

“Tiểu hài tử, ta thấy ngươi không biết cái gì. Tề quốc các người là một bộ lạc man tộc tự xưng quốc, thật buồn cười. Chúng ta dân giàu nước mạnh, ngươi xem Vọng thành lớn gấp đôi Cẩm Vân thành, lương thực chồng chất, vàng bạc tài bảo vô số, Tề quốc các ngươi có cái gì, thú vật săn được phải không? Ha ha ha ha. . .” Người mập mạp là tài phú của Lương quốc, người khác rất chán ghét hắn. Đại đa số người đều nhìn hắn với ánh mắt khinh miệt.

“Tiền tài như bệnh trùng tơ, nước lửa, đạo tặc, thiên tai, nhân họa, có thể khiến tiền tài biến mất. Vật ngoài thân, sinh không mang theo, chết không thể mang theo, ngươi lại coi trọng tiền tài như vậy, có thể thấy được các hạ là hạng người tham tài. Một quốc gia muốn mạnh căn bản nằm ở nhân tài, nhân tài mới là quốc gia chí bảo. Thần kiếm nổi danh thiên hạ có thể coi khinh thiên hạ sao, không thể, hắn sao có thể chống lại cả một quân đội duệ binh. Quân chủ Tề quốc lập chí, thu nhận người tài, chỉ cần mấy năm, Tề quốc của ta sẽ hùng bá.” Đoan Mộc Dĩnh lớn tiếng vừa quát, cực kỳ uy nghiêm, trợn mắt nhìn thẳng người mập mạp. Người mập mạp đứng đối diện hắn lại càng hoảng sợ, nhịn không được thối lui vài bước.

Bạch y nam tử hiếu kỳ tiêu sái trới trước mặt Đoan Mộc Dĩnh, thi lễ hỏi: “Vị tiểu công tử này nói những câu có lý, xin hỏi tiểu công tử được ai dạy dỗ?”

“Tại hạ được phụ thân chỉ dạy.” Đoan Mộc Dĩnh quay đầu lại nhìn, sắc mặt Đoan Mộc Thanh Lam đã chuyển biến tốt đẹp, trong lòng cũng vui vẻ. Bạch y nam tử thuận theo ánh mắt Đoan Mộc Dĩnh nhìn lại, chỉ thấy nơi đó có một tuấn mỹ nam tử trên người có một loại khí phách cao quý, không phải hạng người hời hợt. Hắn cùng thiếu niên có vài phần tương tự, chẳng lẽ đây là phụ thân của thiếu niên.

Bạch y nam tử đi qua thi lễ, “Tiên sinh thật tài hoa, dạy dỗ công tử thành một nhân tài, tại hạ họ Diêu, hay gọi là Diêu Thánh, tự Tử Minh, muốn cùng tiên sinh kết giao, chẳng hay ý tiên sinh?”

“Ta là tục nhân của Tề quốc, nếu Diêu tiên sinh không chê, ta sẽ kết giao bằng hữu. Cùng ăn thịt hươu, uống rượu chay!” Đoan Mộc Thanh Lam hào sảng nói, đứng dậy nhường chỗ ngồi cho Diêu Thánh. Đoan Mộc Thanh Lam nghe xong những lời vừa rồi của Diêu Thánh, biết Diêu Thánh hẳn là một nhân tài, cố tình kết giao, thử một chút.

Thị nữ bưng lên rượu thịt, Đoan Mộc Dĩnh rót rượu cho bọn họ, Đoan Mộc Thanh Lam bắt chuyện, nghĩ Diêu Thánh ăn nói không tầm thường, liền hỏi: “Diêu tiên sinh học hỏi từ người nào?”

“Ta không có lão sư, gia phụ yêu thích những việc nhanh nhẹn linh hoạt, ta học gia phụ một ít, thuật khai sơn toái thạch, làm binh khí. Nhưng Lương quốc không cần những thứ này. Cha ta cùng ta bị nói là không làm việc đàng hoàng, nghe tiểu công tử nói có cầu hiền lệnh, là thực sao?” Diêu Thánh hỏi. (khai sơn toái thạch = mở núi phá đá)

“Là thật.” Đoan Mộc Thanh Lam trong lòng mừng thầm. Khai sơn toái thạch, giỏi về chế tạo binh khí, ta đang cần người như vậy.

“Cha ta tinh thông công trình trị thuỷ, ta có thể cùng gia phụ sang Tề quốc thi triển tài hoa, phụ tử chúng ta hợp lực tạo thổ địa tưới tiêu, giải quyết việc thiếu thốn nguồn nước.” Diêu Thánh mỉm cười nói, ai không muốn tài hoa của mình lưu danh thiên sử. Diêu Thánh có tài nhưng không gặp thời, phụ thân của hắn cũng là bị đè nén tại nhà, suốt ngày nhăn mặt nhăn mày, cuối cùng trời cũng cho hắn cơ hội.

“Thật tốt quá, như vậy đi, ta làm một phong thư tiến cử, bảo chứng các ngươi tới Tề quốc sẽ được ưu đãi.” Đoan Mộc Dĩnh cười nói. Đoan Mộc Dĩnh gọi thị nữ đưa tới giấy và bút mực, Đoan Mộc Dĩnh viết một phong thư tiến cử, lấy cái hộp nhỏ trong lòng ra, lấy ra con dấu chuyên dụng của Hiếu thân vương, ấn kí.

Diêu Thánh cầm lấy thư tiến cử, lông mày nhăn lại, nét bút sao có thể đẹp như vậy được, lời nói hùng hồn lúc nãy cùng chữ viết của hắn thực sự là không tương xứng. Nhưng, giá kim ấn là Hiếu thân vương ấn! Thiếu niên này là thân vương của tề quốc! Diêu Thánh sợ ngây người, không nghĩ tới một mỹ thiếu niên như thế là thân vương điện hạ, Diêu Thánh lập tức quỳ trên mặt đất hành lễ, Đoan Mộc Thanh Lam mau tay nhanh mắt ngăn cản hắn, nhỏ giọng nói: “Không thể để lộ thân phận của chúng ta.”

Diêu Thánh minh bạch gật đầu, kích động thu hồi tín hàm, hướng bọn họ thi lễ, “Việc này không nên chậm trễ, Diêu Thánh cáo từ, ngày khác gặp lại ở Tề quốc, sẽ nói sau.”

“Diêu tiên sinh cần lộ phí lên đường, nơi này ta có một khối hoàng kim, tặng tiên sinh.” Đoan Mộc Dĩnh xuất ra một khối hoàng kim tặng Diêu Thánh, Diêu Thánh chối từ không chịu nhận, bị Đoan Mộc Dĩnh nhét vào trong lòng. Diêu Thánh cảm kích, nói lời cảm tạ, sau đó chạy nhanh về nhà báo tin cho phụ thân.

Đoan Mộc Dĩnh nhìn bóng dáng Diêu Thánh rời đi, lắc đầu cảm thán nói: “Có người tài không cần, để họ sang biệt quốc, Lương quốc còn muốn nhất thống thiên hạ, nằm mơ.”

“Đó là tiên tri hồ ngôn loạn ngữ, sớm muộn gì thiên hạ cũng thuộc về đại Tề.” Con mắt Đoan Mộc Thanh Lam như dã thú, nhìn quanh bốn phía, coi những người này đều là con mồi của hắn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.