Niết Bàn Chi Khuynh Phúc

Chương 69: Phiên ngoại: Son phấn Vương gia cùng cẩu hùng



Son phấn Vương gia Tiêu Tuấn Lương cùng Hùng Ngưu về tới Tấn quốc, son phấn Vương gia cảm giác mình thực sự là hồng loan tinh động (^o^ ý chỉ là tình ái đến), đã tìm một người hợp với mình. Vì vậy son phấn Vương gia vào hoàng cung nói với Tiêu Thanh Phong “Hoàng thượng, thần muốn thành thân.”

“A Lương yêu thích vị tiểu thư khuê các nào sao?” Tiêu Thanh Phong hiếu kỳ hỏi thăm.

“Không phải tiểu thư khuê các, hoàng thượng, đệ đệ của mình yêu thích cái gì ngươi cũng không phải không biết.” Tiêu Tuấn Lương hờn dỗi liếc mắt nhìn Tiêu Thanh Phong liếc mắt.

Tiêu Thanh Phong đã miễn dịch, ngón tay Tiêu Thanh Phong điểm điểm lên bàn, đã đoán sai, nga. “Đó là công tử nhà ai có ý định cùng ngươi chung thân?”

“Cũng không phải là công tử, là một vị dũng sĩ.” Tiêu Tuấn Lương nói.

“Có thể được ngươi yêu thương nhất định là một mỹ nam tử phong lưu tiêu sái, tuyên tiến đến cho hoàng huynh xem một chút.” Tiêu Thanh Phong vừa cười vừa nói, trong lòng âm thầm vui mừng, dù sao cũng muốn đệ đệ luôn gây tai họa này một nơi yên ổn, từ nay về sau thiên hạ thái bình. Tiểu thái giám rất cơ linh, nhanh như chớp chạy ra đại điện tuyên thánh chỉ.

Hùng Ngưu gặp mặt hoàng đế đương nhiên là phải chỉnh tề, tắm rửa một cái, cạo râu mép sạch sẽ, thay quần áo mới, nhìn qua thực sự là cao lớn hơn người. Tiểu thái giám thấy Hùng Ngưu tới, lại càng hoảng sợ. Người này cao to cường tráng kinh người, nếu như hắn cho ai một quyền, người đó nhất định thổ huyết.

“Vị đại nhân này, hoàng thượng tuyên ngài yết kiến.” Tiểu thái giám rất khách khí nói.

“Làm phiền đại nhân.” Hùng Ngưu ồm ồm nói.

“Không dám nhận, không dám nhận.” Tiểu thái giám nghĩ ngươi này thật kinh khủng, kinh hồn táng đảm mang theo Hùng Ngưu đi vào ngự thư phòng.

Hùng Ngưu hướng Tiêu Thanh Phong hành lễ, sau đó cung kính đứng bên người Tiêu Tuấn Lương. Vóc người cao lớn khiến Tiêu Tuấn Lương có vẻ giống tiểu hài tử.

Tiêu Thanh Phong mở lớn mắt, tát vào mồm, ánh mắt dại ra, trời ạ, đây là người sao! “A lương, người ngươi xem trọng là hắn?”

“Đúng vậy hoàng thượng, thần muốn Hùng Ngưu làm Vương phi, chúng ta thật tình yêu nhau.” Tiêu Tuấn Lương có chút xấu hổ, liếc mắt nhìn Hùng Ngưu, Hùng Ngưu đỏ mặt, ai muốn cùng ngươi thành thân! Hùng Ngưu có chút khẩn trương nắm chặt nắm tay.

“Hùng Ngưu, ngươi nguyện ý làm Vương phi sao?” Tiêu Thanh Phong vừa hoàn hồn, hắn vừa quá kinh hách.

“Tiểu nhân không muốn.” Hùng Ngưu nghĩ đó là một cơ hội tốt đê thoát khỏi chuyện này!

“Vì sao không muốn, Hùng Ngưu, ngươi đã cùng ta ngủ cùng một chỗ, ngươi muốn thoái thác!” Tiêu Tuấn Lương mặc kệ, lập tức chỉ vào Hùng Ngưu chất vấn, giống như oán phụ bị Hùng Ngưu phụ lòng.

“Tiểu nhân oan uổng a, tiểu nhân chỉ ôm Vương gia ngủ một đêm trên cây, chúng ta là thuần khiết!” Hùng Ngưu nói.

“A, ngủ trên cây!” Tiêu Thanh Phong trừng mắt to há mồm, hai người cũng quá lớn mật, yêu cầu cao độ a, trên cây làm như thế nào chứ? “Hùng Ngưu, trẫm thấy ngươi là một người thành thật, làm việc sẽ chịu trách nhiệm, lúc này mới là lúc biểu hiện khí khái nam tử hán.”

“Tiểu nhân đã làm cái gì?” Hùng Ngưu hỏi.

“Ngươi cùng đệ đệ của trẫm ngủ cùng một chỗ, nếu ngươi không muốn sao có thể cùng hắn ở một chỗ chứ? Mặc dù tiền lệ không có nam nhân làm Vương phi, nhưng trẫm sẽ vì đệ đệ mà phá lệ, ngươi gả cho hắn a.” Tiêu Thanh Phong vì cái đệ đệ này mà đặc biệt đau đầu, có thể có người nguyện ý thu hắn, thật sự là vạn hạnh!

“Hoàng thượng, tiểu nhân thực sự không muốn làm Vương phi a.”

“Lại cự tuyệt, ngươi muốn kháng chỉ.”

Hùng Ngưu sờ sờ cái cổ, kháng chỉ cũng bị mất đầu. Tâm không cam lòng nhưng tình thế ép buộc phải nói một tiếng thần tuân chỉ. Hùng Ngưu vốn là người cũng có cá tính, người khác ép buộc, hắn cũng không tốt mà chịu được như vậy. Hùng Ngưu tàn bạo nhìn Tiêu Tuấn Lương biểu thị phản kháng, Tiêu Tuấn Lương trừng trở lại, thế nào, ngươi có ý định kiến sao, hung cái gì hung! Hùng Ngưu bất đắc dĩ cúi đầu, ủ rũ.

Tiêu Tuấn Lương thú Vương phi, mở tiệc chiêu đãi không ít tân khách, Hùng Ngưu mặc hỉ phục tân lang, Tiêu Tuấn Lương đạt được ước mơ mặc hỉ phục tân nương, đội mũ phượng. Trên mặt không có sát son phấn khinh khủng như thường ngày, vẻ mặt thật lại giống nữ tử quyến rũ động nhân. Lần đầu tiên Hùng Ngưu thấy Tiêu Tuấn Lương diễm lệ như vậy, trong nháy mắt hắn tâm chút động. Hùng Ngưu, không thể động tâm, hắn là một nam nhân, là một nam nhân, cho dù xinh đẹp như thế nào cũng là một nam nhân! Ngươi không thể bởi vì người ta xinh đẹp mà mất đi lập trường! Hùng Ngưu cứ mâu thuẫn như vậy, nội tâm tiến hành đấu tranh tư tưởng cường liệt, triệt để chặt đứt tâm niệm.

———————————————

Nói nhiều, cuộc sống gia đình của Hùng Ngưu và Tiêu Tuấn Lương cực kì bình ổn, cảm tình có thể nói là tiến triển cực nhanh. Tiêu Tuấn Lương thích nhìn mỹ nam tử là bệnh mãn tính không thể bỏ, vì thế Hùng Ngưu thập phần bất mãn, Hùng Ngưu nghĩ không biết làm sao để Tiêu Tuấn Lương ít nhìn mỹ nam tử đây?

Ngày đó Hùng Ngưu cùng Tiêu Tuấn Lương đi ở trên đường, Tiêu Tuấn Lương đi ngang qua bên người một thiếu niên, oa, thiếu niên này cũng là một mỹ nam tử. Tiêu Tuấn Lương mở to hai mắt nhìn, ân? Hình như có vị chua, Tiêu Tuấn Lương cảm thấy được trong không khí có vị chua.

“A Lương, ngươi nhìn cái gì?” Hùng Ngư hờn giận hỏi.

“Không nhìn cái gì, không nhìn cái gì.” Tiêu Tuấn Lương vừa cười vừa nói. Chột dạ, lại bị phát hiện, xem có chút thôi mà. Không biết từ lúc nào, Tiêu Tuấn Lương đã trở thành vật sở hữu riêng của Hùng Ngưu, không được liếc mắt nhìn mỹ thiếu niên, ai, năm đó cho rằng có người bầu bạn thực rất tốt, nhưng bây giờ hắn coi chừng ta như kẻ trộm thuyền.

“Ta vừa thấy ngươi nhìn một mỹ thiếu niên.” Hùng Ngưu cười tủm tỉm nói, giống như gặp chuyện gì tốt, nhếch miệng cười, đầy gian tà.

“Không có, trong mắt nhân gia chỉ có đại cẩu hùng, ngươi thực sự là ăn giấm chua lung tung.” Tiêu Tuấn Lương hờn dỗi điểm lên cái trán Hùng Ngưu, con mắt Hùng Ngưu cười đến híp lại, hắn ôm lấy Tiêu Tuấn Lương, vừa cười vừa đi nhanh, Tiêu Tuấn Lương lại càng hoảng sợ, cẩu hùng muốn làm gì?

“Ngươi muốn làm gì!”

“Làm việc nên làm a, ta nghĩ một chút, sau này nếu như ngươi nhìn một mỹ nam tử, ta liền làm ngươi một ngày đêm không xuống giường được, nhìn hai người làm hai ngày, thấy thế nào?” Hùng Ngưu cười tủm tỉm nói.

“Đây là cái chủ ý ngu ngốc gì vậy, ngươi tên chết tiệt!” Tiêu Tuấn Lương cười mắng. Thế nhưng trong lòng ngọt ngào, năm đó bám lấy cẩu hùng là chính xác.

————————————————–

Một hôm Tiêu Thanh Phong tìm Hùng Ngưu, lén hỏi: “Năm đó ngươi cùng A Lương ở trên cây làm thế nào, nói cho trẫm biết, trẫm trọng thưởng!”

“. . . . .” Hùng Ngưu tốn hơi thừa lời xoay người bỏ đi.

“Hùng Ngưu ngươi đã làm thế nào?” Tiêu Thanh Phong nghĩ chính mình có phải quá phận hay không, thế nhưng hắn vẫn muốn biết.

“Phải cùng A Lương trên cây ôn lại một chút thanh xuân đã mất mới được. . . . .”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.