Niết Bàn Chi Khuynh Phúc

Chương 83



Đại môn quân doanh Tề quốc mở rộng, từng người từng người tuôn ra, trong đó trọng hình chính là chiến xa trận, mấy vạn kỵ binh chia thành hai bên trái phải. Trọng giáp bộ binh cầm trong tay tấm chắn mở trận trước mặt, phía sau là trận cung nỏ. Đoan Mộc Dĩnh, Đoan Mộc Thanh Lam cùng Kỳ Duyên đứng ở giữa đội ngũ, Trình Thu Vũ bên trái, Đoan Mộc Ngọc Hàn bên phải.

Nghiêm Thạch thống lĩnh quân đội đứng ở đối diện bọn họ, con mắt hắn nhạy cảm trông thấy Đoan Mộc Dĩnh, một thân ngân sắc trọng giáp, chiến mã của hắn cũng khoác giáp trụ ngân sắc, hiển nhiên là Đoan Mộc Thanh Lam sợ Đoan Mộc Dĩnh thụ thương, nên bảo vệ thiếu niên tốt nhất. Nghiêm Thạch suy nghĩ lại muốn, nhất định phải ở trong loạn quân bắt được hắn, thiếu niên một thân trọng giáp, hành động sẽ không quá dễ dàng, đây chẳng phải là cơ hội cho mình sao.

Nghiêm Thạch giơ bảo kiếm trong tay, vung lên, binh sĩ của hắn cấp tốc mở trận hình, kỵ binh dẫn đầu liền xông ra ngoài. Đoan Mộc Thanh Lam giơ Huyết Hồn kiếm trong tay, vung lên, cung nỏ chuẩn bị, chợt nghe một tiếng phát động công kích. Binh sĩ Vệ quốc thúc ngựa cuồn cuộn, bọn họ anh dũng xông lên phía trước, muốn xé rách phòng tuyến của Tề quốc. Cách cự ly phòng tuyến của Tề quốc không đầy hai trăm bước, từ phía sau trọng giáp bộ binh bay ra một cây trường mâu, lực lượng vũ tiễn còn mạnh hơn, kinh hãi hơn, kỵ binh của Vệ quốc đều gian nan rơi xuống ngựa.

Nghiêm Thạch nhíu mày, bộ binh của Tề quốc sử dụng thành thạo trường mâu, tổ tiên của bọn họ là người Tây Vực, kỵ binh của họ ngoại trừ chiến đao ở ngoài, trong tay mỗi người còn có một cây trường mâu. Đang lúc Nghiêm Thạch nhíu mày suy nghĩ, giữa không trung nổi lên cát bụi cuồn cuồn. Nương theo cuồng phong tàn sát bừa bãi, hướng đại doanh của Tề quốc. Kỳ Duyên liếc mắt liền nhìn ra đây là ảo thuật, là hình ảnh cát bụi sa mạc. Đoan Mộc Thanh Lam cũng biết đây là ảo thuật, quát lớn một tiếng, “Mọi người nhắm mắt lại!” Binh sĩ nghe tiếng hô, nhắm mắt lại, không nhúc nhích, làm theo lời Đoan Mộc Thanh Lam nói. Giữa không trung truyền đến thanh âm của tiên tri: “Vệ quốc binh sĩ, các ngươi chỉ cần để ý xung phong, chúng ta bang trợ các ngươi.” Sĩ khí của Vệ quân được cổ vũ, bọn họ mượn lực lượng của tiên tri lập tức xông đến trận địa, còn cách Tề quốc năm mươi bước chân, Kỳ Duyên nhảy dựng lên, như trích tiên bành bay lượn giữa không trung, trong tay hắn cầm một cái siêu, Kỳ Duyên mở siêu, nước trong bình như lũ lụt sơn hô biển gầm dâng ra, lao thẳng tới quân đội Vệ quốc. Binh sĩ Vệ quốc kinh hách ngây người, nước sông như để vỡ, lũ lụt ngập trời khiến cát bụi quanh bọn họ đều bị nước cuốn trôi đi, bầu trời được nước cọ rửa sạch sẽ.

“Hừ!” Đứng phía trước quân đội Vệ quốc là không dưới hai mươi tiên tri, trong tay cầm binh khí, trợn mắt nhìn.”Kỳ Duyên, ngươi là kẻ phản bội, ngươi bang trợ Tề quốc đánh Vệ quốc, sư phụ muốn chúng ta giết ngươi.”

“Ta bang trợ Tề quốc là kẻ phản bội, vậy tiên tri của Tấn quốc với Vệ quốc chẳng phải đều là kẻ phản bội sao.” Kỳ Duyên cười ra tiếng, “Chúng ta chỉ vì quân chủ, sao các ngươi có thể nói ta là kẻ phản bội.”

“Nói xạo, sư phụ nói ngươi là kẻ phản bội thì ngươi là kẻ phản bội.” Tiên tri nói.

“Sư phụ nói gì cũng đúng sao, sư phụ nói cái gì thì các ngươi làm cái đó sao.” Kỳ Duyên nói.

“Kỳ Duyên, ngày hôm nay người chúng ta phụng mệnh giết chính là ngươi.” Tiên tri trở nên nghiêm túc, bãi khởi trận thế, “Sao Bắc Đẩu trận.”

Bỗng nhiên phong vân biến sắc, thiên địa tuôn ra những binh sĩ vận kim sắc khôi giáp, bọn họ cầm trong tay lưỡi dao sắc bén, diện mục mỗi người đều hung ác độc địa, con mắt toát ra tơ máu, thân cao quá trượng, mỗi bước đi, đại địa đều lay động. Kỳ Duyên vung tay lên, mây trên trời quang mang vạn trượng, binh sĩ vận ngân sắc khôi giáp từ trên trời giáng xuống, mặt bọn họ như quan ngọc, cầm trong tay trường thương, triển khai trận thế nghênh chiến những người có diện mục hung ác kia.

“Sư phụ Kỳ Duyên nói qua, ảo thuật chính là tâm linh đấu với tâm linh. Đại Tề không thể phá vỡ, chúng ta sẽ không thua!” Đoan Mộc Dĩnh lẩm bẩm.

“Những tiên tri này, cho rằng như vậy là có thể thắng sao, buồn cười!” Hai mắt của Đoan Mộc Thanh Lam nhìn chằm chằm cử động của những tiên tri này, tùy thời chuẩn bị lao ra trợ giúp Kỳ Duyên.

Đoan Mộc Ngọc Hàn và Trình Thu Vũ lần đầu tiên thấy ảo thuật, sợ đến mục trừng khẩu ngốc, bọn họ thực sự thấy thần tiên, hay là ảo giác? Trình Thu Vũ dụi dụi hai mắt mình, lần đầu tiên hắn thấy tình cảnh này, tiên tri đấu nhau quá kinh người. Hắn thấy biểu tình của Đoan Mộc Dĩnh trấn định, cũng âm thầm nhủ mình bình tĩnh.

Tiên tri Vệ quốc thay đổi trận hình, trong thiên địa lại tuôn ra không ít binh sĩ hung ác. “Giết chết người Tề quốc, để xem bọn họ còn dám coi rẻ thần thần thánh nữa hay không.”

“Người Tề quốc cùng Đoan Mộc bộ tộc dám nói xằng mình là hậu duệ của chiến thần, đáng chết!” Tiên tri chửi bới, biểu tình của bọn họ cùng những binh sĩ họ hóa ra ghê tởm như nhau. “Xem sự lợi hại của các Tu La tướng sĩ chúng ta.”

Đoan Mộc Dĩnh thúc mã đi ra bên ngoài trận địa của trọng giáp bộ binh, vừa đi vừa nói: “Các binh sĩ không được mở mắt, trái lệnh đều trảm!” Binh sĩ vâng theo quân lệnh, con mắt gắt gao nhắm lại. Đoan Mộc Dĩnh thúc mã đến đứng ở bên cạnh Kỳ Duyên, vừa cười vừa nói: “Kỳ Duyên sư phụ, những người này luôn tự cho mình là đúng, đệ tử muốn bọn họ nhìn xem cái gì mới là Tu La tướng sĩ.”

“Tùy ngươi.” Kỳ Duyên vừa cười vừa nói.

Đoan Mộc Dĩnh rút ra Trảm Nguyệt đao, thân Trảm Nguyệt đao thật lớn, hắc sắc lóe hồng sắc (màu đỏ) quang mang, “Tu La tướng sĩ tới đây!”

Bầu trời biến thành màu sắc tiên huyết (máu), đại địa bắt đầu khởi động bất an, bỗng nhiên những cánh tay từ đất tuôn ra, bắt lấy mắt cá chân của các tiên tri, tiên tri nhảy dựng lên, né tránh. Đại địa tuôn ra kim sắc hỏa diễm (ngọn lửa màu bạc), kim sắc hỏa diễm thiêu đỏ chân trời, hỏa diễm chậm rãi tắt, ba nghìn hoàng y giáp sĩ (binh sĩ mặc áo giáp vàng) đứng ở trước mặt Đoan Mộc Dĩnh, mỗi người bọn họ đều vững như sắt thép, cầm trong tay chiến đao nhiễm máu, hai mắt trừng trừng, bàn tay to bạo khởi.

“Tướng quân, truyền chúng ta đến đây có chuyện gì.” Ba nghìn giáp sĩ cung kính quỳ trên mặt đất hướng Đoan Mộc Dĩnh hành lễ, thủ lĩnh của bọn họ thô thanh hỏi.

“Cùng ta giết chết những địch nhân này, chúng ta huyết chiến một hồi.” Đoan Mộc Dĩnh cầm Trảm Nguyệt đao chỉ hướng quân đội Vệ quốc, còn có những tướng sĩ xấu xí mà tiên tri hóa ra.

“Tuân mệnh!” Ba nghìn giáp sĩ nghiêm nghị mà đứng, tcùng nhau thẳng hướng quân đội Vệ quốc, mỗi bước đi ra, đại địa lại rung chuyển. Đoan Mộc Dĩnh thúc mã đi phía trước bọn họ, cầm trong tay Trảm Nguyệt đao, vẻ mặt túc mục, hắn nhớ tới lần cuối cùng thượng chiến trường ở kiếp trước, phía sau là ba nghìn binh sĩ mình tín nhiệm nhất. Hiện tại thời khắc kia đang tái hiện, Đoan Mộc Dĩnh nhiệt huyết sôi trào, tay cầm đao cũng run run. Bỗng nhiên Đoan Mộc Dĩnh thúc mã nhằm phía Sao Bắc Đẩu trận, Kỳ Duyên cầm trong tay trường thương theo chân bọn họ xông lên.

“Ngọc Hàn, Thu Vũ, giết hết tiên tri.” Đoan Mộc Thanh Lam sợ ái tử của mình thụ thương, lập tức phái Đoan Mộc Ngọc Hàn đi trước bang trợ Đoan Mộc Dĩnh.

Trình Thu Vũ cùng Đoan Mộc Ngọc Hàn thúc mã đuổi theo Đoan Mộc Dĩnh và Kỳ Duyên, bọn họ đối mặt với binh sĩ và tiên tri Vệ quốc. Binh sĩ Vệ quốc sợ đến hai chân run, bọn họ chưa từng gặp qua ảo thuật ma quỷ như vậy, lần trước đều là tiên tri bang trợ bọn họ dùng ảo thuật đạt được thắng lợi, hiện tại bọn họ nhìn thấy tiên tri đại chiến, tự nhiên phân không rõ cái gì là thật cái gì là giả, nên tất cả đều run rẩy.

Bỗng nhiên Đoan Mộc Dĩnh quát một tiếng: “Sát!” Giáp sĩ phía sau hắn giơ lên chiến đao to lớn, nhằm phía quân doanh Vệ quốc, Nghiêm Thạch hạ lệnh: “Bắn cung!”

Cung thủ của Vệ quốc vạn tiễn tề phát, nhưng vũ tiễn còn chưa tới gần bọn họ, đã bị hỏa diễm hóa thành tro tàn. Tiên tri cũng luống cuống, chỉ huy thần tướng của bọn họ giết những Tu La chiến quỷ này.

Tướng sĩ của những tiên tri kia nhằm phía Tu La chiến quỷ, Tu La chiến quỷ bay ra trận trận tiếng rống giận dữ, đinh tai nhức óc, phun ra một cỗ hỏa diễm, trong nháy mắt thiêu cháy những kim giáp tướng sĩ kia. Kim giáp tướng sĩ giơ lên binh khí hướng bọn họ chém tới, Tu La chiến quỷ dùng đao chống đỡ, thân thể tăng vọt, bỗng nhiên cố sức chém đứt binh khí của kim giáp chiến tướng, trong miệng rống giận liên tục, “Sát, sát. Sát. Ta cùng tướng sĩ đồng sinh cộng tử, giết hết ác nhân thiên hạ.” Ba nghìn giáp sĩ hùng dũng hướng vào quân trận của Vệ quốc, bắt đầu giết chóc.

Tiên tri cảm thấy sợ hãi, lực lượng của Tề quốc hiển nhiên hơn mình, tiên tri dẫn đầu liền nói rằng: “Giết chết thiếu niên vận ngân giáp kia, ảo thuật của bọn họ sẽ tự phá.”

Hai mươi tiên tri cùng nhau công kích Đoan Mộc Dĩnh, Đoan Mộc Dĩnh cầm Trảm Nguyệt đao trong tay, cùng Kỳ Duyên chờ nghênh chiến. Từ khi Đoan Mộc Dĩnh sống lại tới nay, đây là lần đầu tiên chiến đấu thống khoái như vậy, hắn huy vũ Trảm Nguyệt đao, mặc dù giáp trụ rất nặng, nhưng không ảnh hưởng chút nào tới động tác và tốc độ của hắn. Đấu với nhữn tiên tri này đối với hắn mà nói quá đơn giản, Trảm Nguyệt đao lợi không gì sánh được, một đao tước rớt đầu một tiên tri. Trong nháy mắt các tiên tri khác đều sản sinh sợ hãi, trong lúc sợ hãi lại sinh ra dũng khí, trên chiến trường cần phải có dũng khí. Bọn họ cùng Đoan Mộc Dĩnh giao chiến một chỗ, các tướng lĩnh Vệ quốc xuất động, cùng Tu La ác quỷ chiến tại một chỗ. Nghiêm Thạch không còn trấn định như trước, hắn không nghĩ tới tiểu thân vương của Tề quốc lại biết ảo thuật, hơn nữa so với tiên tri kia đều lợi hại hơn. Lần trước là Vệ quốc dùng ảo thuật đánh biệt quốc, hiện tại Tề quốc đồng dạng dùng ảo thuật đối phó Vệ quốc, thực sự là số phận luân hồi. Hắn biết mình không bao giờ có khả năng có được Đoan Mộc Dĩnh, bỗng nhiên Nghiên Thạch tháo cung tiễn xuống, vãn cung bắn tên, một tiễn nhắm ngay Đoan Mộc Dĩnh vọt tới. Trình Thu Vũ cảm giác bất hảo, mắt thấy một vũ tiễn hướng Đoan Mộc Dĩnh bay tới, hắn thả người nhảy, đẩy Đoan Mộc Dĩnh xuống ngựa, ai ngờ trên mặt đất có một tảng đá lớn, Trình Thu Vũ cố sức quá mạnh, đụng đầu vào tảng đá, nhất thời máu chảy không ngừng, bất tỉnh nhân sự.

Đoan Mộc Dĩnh ôm lấy Trình Thu Vũ đang hôn mê, hắn ngây dại, thì thào hỏi: “Vì sao cứu ta, ngươi là cừu nhân của ta, vì sao lại cứu ta! ! !” Đoan Mộc Dĩnh gào điên cuồng, Tu La ác quỷ bị nhiễm, quỷ môn phát mở, gân xanh bạo khởi, ngửa mặt lên trời điên cuồng gào thét, tiếng rống giận bi phẫn rung động thiên địa.

“Giết các ngươi, chúng ta phải vì tướng quân báo thù!” Tu La ác quỷ đỏ con mắt, điên cuồng chạy ào trong địch doanh, cuồng loạn chém giết, chung quanh phun hỏa, trong mắt bọn họ chảy xuống huyết lệ, rơi trên mặt đất hóa thành Hồng Liên, những Hồng Liên này phảng phất như có sinh mệnh, sinh trưởng ôm lấy chân binh sĩ Vệ quốc, cuốn chặt bọn họ, thẳng đến khi bọn họ hít thở không thông mà chết.

“Điên rồi, đây mới là ảo thuật thực sự!” Nghiêm Thạch đỏ mắt, hắn tự mình suất binh hướng Tu La ác quỷ, bọn họ dĩ nhiên đánh không lại ảo thuật của thiếu niên Vương gia Tề quốc, thật sự là rợn cả người. Nói người Tề quốc là hậu duệ của chiến thần, lời ấy không sai! Nghiêm Thạch còn chưa kịp hoãn thần, chợt nghe một mảnh đại loạn, có người đánh lén phía sau đại doanh của bọn họ.

“Tướng quân, không tốt, tướng quân của Tề quốc mang binh từ phía sau đánh lén đại doanh chúng ta, bọn họ giết không ít người.” Thân binh thiếu chút nữa khóc ra, hắn hướng Nghiêm Thạch báo tình hình chiến đấu.

“Cái gì!” Nghiêm Thạch vừa nghe tin tức này, cảm giác trên người không còn khí lực, bọn họ thua. Không được, hiện tại chịu thua còn quá sớm, hắn phải liều mạng một trận cuối cùng.

Đoan Mộc Ngọc Hàn thấy Trình Thu Vũ thụ thương té trên mặt đất, hắn chợt quát một tiếng, cầm trong tay trường mâu nhằm phía Nghiêm Thạch, người này âm thầm phóng tên bắn lén, hắn tưởng bắn chết đệ đệ của mình, kết quả lại khiến lão bà của mình sinh tử chưa biết, để mạng lại!

Đoan Mộc Ngọc Hàn cùng Nghiêm Thạch chiến tại một chỗ, Đoan Mộc Dĩnh ôm lấy Trình Thu Vũ, chiêu tới một Tu La ác quỷ ôm Trình Thu Vũ quay về đại doanh Tề quốc. Tu La ác quỷ cẩn thân ôm Trình Thu Vũ, bước nhanh hướng đại doanh. Đoan Mộc Thanh Lam thấy rõ, phái thủ hạ tướng lĩnh tiếp nhận Trình Thu Vũ đang không ngừng chảy máu giao cho quân y cứu trị.

Bạch phát ma y cam đoan: “Bệ hạ yên tâm, có lão nhân gia ta, Trình tướng quân chắc chắn sinh long hoạt hổ.” Sau đó Bạch phát lão nhân khoái khoái lạc lạc đi cứu người. (^o^ oạch, vâng lão thật đáng yêu )

Lúc này tâm tình Đoan Mộc Dĩnh phức tạp, hắn một lần nữa thượng chiến mã, cầm lấy Trảm Nguyệt đao nhằm phía Nghiên Thạch, Nghiêm Thạch không có phòng bị, bị Đoan Mộc Dĩnh chém một đao phía sau, lại một đao, thân thể bị chém đứt nửa đoạn. Đoan Mộc Ngọc Hàn tựa hồ còn không giải hận, hắn điên rồ chém giết liên tục, trường mâu đi qua nơi nào, binh sĩ nơi đó ngã xuống. Sauk hi tất cả tiên tri bị giết, Đoan Mộc Dĩnh thu hồi ảo thuật, Tu La chiến quỷ và những đóa Hồng Liên xinh đẹp đầu tiêu thất. Đoan Mộc Thanh Lam thấy thời gian đã đến lập tức hạ lệnh: “Tướng sĩ mở mắt ra, hướng đại doanh Vệ quốc phát động tiến công!”

“Tuân chỉ!” Kỵ binh xung phong, trọng giáp bộ binh theo sát phía sau, trong nháy mắt hắc sắc quân đoàn chạy ào vào đoàn quân hồng sắc (màu đỏ), trong hồng sắc quân đoàn truyền đến trận trận gào thét, bọn họ hốt hoảng lui binh, nơi hai quân giao chiến đầy tiên huyết và thi cốt, gió thê lương thổi qua những thổ địa cháy đen, thổi bay hồng sắc chiến kỳ đã bị cháy một góc, theo gió cuồn cuộn nổi lên, rơi xuống, rồi lại cuồn cuộn nổi lên…

“Không cần đuổi theo, có lão ngũ thu thập bọn họ, thu binh.” Đoan Mộc Thanh Lam vui vẻ nói.

Trình Thu Vũ đã được cầm máu, vẫn đang hôn mê bất tỉnh. Đoan Mộc Ngọc Hàn lo lắng canh giữ trước giường Trình Thu Vũ, Đoan Mộc Dĩnh trợn tròn con mắt nhìn chằm chằm Bạch phát ma y, chất vấn, “Lão nhân gia ngươi không phải là thần y sao, thế nào màTrình tiên sinh còn không tỉnh lại.”

“Hắn là có chút mất máu quá nhiều, lão nhân gia ta bảo chứng ngày mai hắn sẽ tỉnh, không tỉnh lại, lão nhân gia ta cả đời không bài bạc!” Bạch phát ma y thề với trời.

“Thật sao, ta tạm tin tưởng ngươi. Nếu ngày mai Trình tiên sinh không tỉnh lai, sẽ không cho ngươi bài bạc.” Đoan Mộc Dĩnh uy hiếp, “Tịch thu bài của ngươi, hơn nữa khấu tiền tiêu vặt hàng tháng.”

“Ngươi ngươi ngươi ngươi, khi dễ người khác!” Bạch phát ma y hận cắn chặt hàm răng, “Đệ đệ của đồ đệ ta so với đồ đệ ta còn phôi hơn, lão nhân gia ta đã đắc tội với ai chứ.”

Đoan Mộc Dĩnh đến bên cạnh Đoan Mộc Ngọc Hàn, nói với Đoan Mộc ngọc Ngọc Hàn rằng: “Ca ca nghỉ ngơi một chút đi, ngày mai ca ca còn phải chỉ huy nhân mã công thành, ngươi không cần lo, ở đây giao cho ta a.”

Đoan Mộc Ngọc Hàn xác thực mệt mỏi, uể oải đứng lên nói với Đoan Mộc Dĩnh: “Làm phiền Dĩnh nhi.”

“Người một nhà không cần khách khí như vậy.”

Đoan Mộc Dĩnh nhìn thoáng qua khuôn mặt của Trình Thu Vũ, trên mặt Trình Thu Vũ được băng bằng vải trắng, Bạch phát ma y nói, mặt hắn bị tảng đá làm thương, sẽ lưu lại vết sẹo. Đoan Mộc Dĩnh bỗng nhiên nhớ tới, không phải kế hoạch của mình là phá hủy mặt Trình Thu Vũ sao, hôm nay hắn xác thực bị như vậy, Đoan Mộc Ngọc Hàn vẫn thương hắn, là bởi vì hắn cứu đệ đệ của Đoan Mộc Ngọc Hàn sao.

Đoan Mộc Dĩnh cảm thán thế sự vô thường, hắn vốn định tại loạn quân hại chết Trình Thu Vũ hoặc là lộng tàn hắn, chưa hắn động thủ, Trình Thu Vũ lại cứu hắn. Ở sâu trong nội tâm của Đoan Mộc Dĩnh mâu thuẫn, báo thù hay tha thứ, Đoan Mộc Dĩnh ngồi ở bên cạnh Trình Thu Vũ, tựa ở trên ghế lẳng lặng tự hỏi vấn đề này. Ca ca kiếp trước, cừu nhân kiếp trước, ân nhân kiếp này, ai! Ông trời sao có thể an bài như vậy, Đoan Mộc Dĩnh không biết nên lựa chọn như thế nào, ai có thể nói cho hắn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.