Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lực

Quyển 2 - Chương 35: Tung tích yêu quái hiện rõ



Edit: Tuyết Y
Beta: Tiểu Tuyền

Cầm khối bạch ngọc này trong tay, người trong nghề như Đặng Hạo có thể cảm giác được nhiều tia linh khí ẩn mà không phát. Hắn dám lấy danh vọng trong thương đội của hắn mà đánh cuộc, đây nhất định là một khối linh ngọc!

Suy nghĩ hắn đảo nhanh, đè tâm tình kích động xuống, hỏi cô nương trước mặt: “Đây thật sự là bảo ngọc gia truyền của ngươi?”

Không ngờ Ninh Tiểu Nhàn lại nghiêng nghiêng đầu, phủ nhận thẳng thừng: “Dĩ nhiên không phải.” Nàng lại tiếp tục nói trong ánh mắt ngạc nhiên của Đặng Hạo, “Đây chỉ là lý do thoái thác khi ta muốn gặp Đặng tiên sinh mà thôi. Ngọc bội là một vị lão đạo trưởng giao cho ta , để ta thay ông ấy đổi thành tiền, thuận tiện đổi chút hàng hóa vừa ý về.”

Nàng tìm cho mình một lý do thoả đáng, Đặng Hạo thấy ánh mắt nàng trong suốt không giống nói dối, lại nghĩ nha đầu nông thôn này tuổi còn trẻ, trừ một đôi mắt linh động có thần khác hẳn người thường, cũng không còn chỗ đặc biệt gì, có lẽ cao nhân không muốn tự mình ra mặt, cho nàng đến làm chân chạy việc cũng có. Lại nghĩ đến khối linh ngọc này, tim lại đập thình thịch, cho nên đè xao động trong lòng xuống, gật đầu nói: “Được, món đồ này ta thu, định giá một ngàn lượng bạc!”

Hắn lại không biết, Trường Thiên nói với Ninh Tiểu Nhàn: “Sau khi ngươi lấy ngọc bội ra, tim hắn đập nhanh gấp hai lần so với ban đầu, xem ra đã động tâm.”

Ninh Tiểu Nhàn cười cười, lại gói kỹ ngọc bội lại, nhấc chân liền muốn đi. Đặng Hạo vội vàng đưa tay ngăn cản nàng nói: “Cô nương, cô nương không hài lòng với giá tiền này? Nếu ngươi cầm đến hiệu cầm đồ, nhiều nhất chỉ có thể lấy được ba trăm lượng bạc!”

Nàng lắc đầu mấy cái: “Ta không đến hiệu cầm đồ. Trên núi Xích Tiêu chẳng phải có thần tiên ư? Ta mang đi bán cho bọn họ, cũng chỉ đi hơn mười dặm đường mà thôi.”

Đặng Hạo vừa nghe đã hiểu nàng biết giá trị đích thực của miếng ngọc này. Thật ra thì rất nhiều thương đội bình thường đi buôn, ở rừng núi hoang vắng sẽ không để ý mà làm cướp một trận, nhưng là hắn sờ không rõ sau lưng cô bé này có cao nhân nào làm chỗ dựa hay không, đành phải cười khổ nói: “Vậy cũng được, bao nhiêu ngươi mới bằng lòng bán?”

Nàng vươn ra ba đầu ngón tay: “Ba ngàn lượng.”

“Nhiều nhất hai ngàn lượng thôi. Ngọc bội kia mặc dù hữu dụng, nhưng ở giữa bị mài một lỗ, giá trị bị giảm đi không ít.”

Điểm này thật ra đã bị đầu lĩnh này nói trúng, nếu chính giữa không bị đục một lỗ thì ngọc bội kia quả thực là vật báu vô giá rồi! Nàng nhìn Đặng Hạo, chỉ lắc đầu, thần sắc trên mặt lại rất kiên quyết.

Đặng Hạo suy tính trong lòng, nếu có thể đưa ngọc bội kia bình an về tới Phong Châu, chắc chắc sẽ kiếm về được năm ngàn lượng bạc. Khấu trừ chi phí, cũng vẫn rất có lời, cho nên cắn răng nói: “Nhiều nhất hai nghìn năm trăm lượng, không thể cao hơn nữa!”

Ninh Tiểu Nhàn nghe vậy, sắc mặt đen đi: “Hai nghìn năm trăm lẻ một lượng đi!” Hai nghìn năm trăm lượng có ý là đồ ngốc gấp mười lần thì phải? Quá khó nghe.

Đặng Hạo không rõ nội tình, chỉ nhiều hơn một lượng mà thôi, cũng không có gì hay để so đo. Lập tức hai người đạt thành giao dịch. Hai nghìn năm trăm lượng bạc đổi thành hoàng kim cũng có hai trăm năm mươi lượng, cầm rất bất tiện, cho nên hắn đưa cho Ninh Tiểu Nhàn là tiền giấy của ngân hàng Tế Thông mà tất cả các châu ở phía nam thường dùng, cùng với một phần bạc vụn.

“Không biết cô nương còn muốn mua những hàng hóa gì?”

Ninh Tiểu Nhàn thận trọng, thấy lúc Đặng Hạo dẫn mình vào đặc biệt mở cửa phòng ra, bày tỏ không ức hiếp người trong phòng tối, không phá hư danh dự của nàng, trong lòng có vài phần hảo cảm với cách làm người của hắn. Về phần cò kè mặc cả lúc sau, chính là bổn phận của thương gia, nàng nói: “Cần một chút dược liệu bổ dưỡng, cùng với hạt giống nhân sâm.” Tiện tay lấy đơn thuốc ra.

Đơn thuốc này cũng là nghĩ ra theo yêu cầu của Trường Thiên, tên dược liệu trên đó có bảy tám mục. Nàng đang muốn đưa tới, Trường Thiên đột nhiên nói: “Ngươi không phải muốn kiếm bạc sao? Ta đọc ngươi viết, lại ghi thêm mấy vị dược liệu vào đi.”

“. . . . . . A, chờ chút chờ chút, bị sót vài vị.” Nàng hỏi đại thúc trung niên trước mặt cần bút mực, vội vàng ghi lại một chuỗi tên dược liệu Trường Thiên đọc ra.

Đặng Hạo nhận lấy vừa nhìn, càng thêm xác định phía sau nàng tất có cao nhân, nếu không một tiểu cô nương bình dân, vì sao cần nhiều thuốc bổ như vậy?

Hắn trầm ngâm một lát nói: “Các vị thuốc cô nương muốn đều rất thông dụng, dọc đường đi căn bản ta đều mua được, chỉ là số lượng không nhiều lắm” Hắn thở dài nói, “Trước kia tới huyện Tứ Bình, vốn có thể thu được không ít Bạch phục linh và Đương quy, nhưng bây giờ thật là kỳ lạ. Mấy hàng dược liệu lớn đều nói, hai ba tháng nay, nhà giàu trong huyện đều có người thân thể suy yếu, lần lượt mua rất nhiều dược liệu bổ khí bổ huyết về hầm, nên phần bán cho ta bị ít đi rồi.”

Gia đình giàu có? Thể hư? Trong lòng nàng nhảy dựng, có một ý niệm lướt qua trong đầu, nhưng tốc độ quá nhanh, nàng không nắm bắt được.

Đặng Hạo nói tiếp: “Về phần hạt giống thì lại dễ xử lý. Trong số nhân sâm hôm qua ta thu vào, có một nhánh phẩm chất rất hoàn hảo, ngày cả lá cây dính theo hạt đều còn. Nếu ngươi muốn, cứ mang hạt nhân sâm đi là được, cái này không thu tiền của ngươi. Thương đội chúng ta ba ngày sau mới rời đi, nếu ngươi có chuyện vẫn có thể tới tìm ta.”

Lúc Ninh Tiểu Nhàn từ thương đội đi ra, trong túi trữ vật đã nhiều hơn một bao dược liệu lớn. Tâm tình nàng vô cùng tốt, bởi vì Trường Thiên nói cho nàng biết, muốn kiếm bạc phàm nhân không khó khăn gì, có thể luyện chút ít đan dược mang đi bán. Có lẽ sau này nàng còn có chút giao dịch với thương đội này, vì vậy nàng cũng không thu mười lượng bạc của tiểu nhị kia, chỉ nói thôi được rồi. Kết quả tiểu nhị kia cảm động đến rơi nước mắt, ánh mắt nhìn nàng hiền hòa hơn rất nhiều.

Hôm nay kiếm được một khoản lớn, nàng đang định tìm tiệm cơm khao ngũ tạng một bữa no nê, Trường Thiên lại trầm giọng nói: “Lại có yêu khí, trong hai người mới vừa đi qua cạnh ngươi, mặc quần áo gã sai vặt chính là yêu quái kia, mùi không khác gì với kẻ hôm qua rình xem ngươi.”

Yêu quái lại ra đây giữa ban ngày? Nàng cả kinh, nhưng không lập tức quay đầu, mà đếm thầm trong lòng mười tiếng mới quay lại, hai người kia đã đi xa hơn hai mươi bước. Ban đầu là nam nử ăn mặc như gã sai vặt đỡ thiếu niên mười bốn mười lăm tuổi từ từ đi về phía một con hẻm nhỏ. Thiếu niên mặc một bộ áo dài bằng gấm, hông còn thắt đai ngọc, xem bộ dáng là con cháu nhà giàu, chỉ là đi đường có phần xiêu vẹo như say rượu, hơn nửa người đều dựa lên người gã sai vặt.

Gã sai vặt kia lẩm bẩm trong miệng: “Thiếu gia, ôi tiểu thiếu gia của ta ơi, ban ngày sao người có thể uống trộm rượu của lão gia chứ?” Đầu cũng không ngừng xoay quanh, hiển nhiên đang quan sát tình huống chung quanh. Hắn thỉnh thoảng quay đầu lại, Ninh Tiểu Nhàn thấy người này diện mạo thường thường không có gì lạ, nhưng giữa lúc ánh mắt nhắm mở có ẩn vài tia sáng màu đỏ tươi, hiển nhiên rất kích động. May là ánh mắt hắn rất nhỏ, hiện tại lại là ban ngày, chút điểm dị thường này đặt trên đường cái như nước chảy này sẽ không ai phát hiện.

Trường Thiên đương nhiên là nhìn thấy, xem thường nói: “Còn chưa ăn vào miệng đã không nhịn được muốn tiết lộ thân phận, làm yêu quái như hắn thật mất giá!”

Ngữ khí chỉ tiếc rèn sắt không thành thép này của hắn là sao đây? Nàng liếc mắt, đang chuẩn bị theo sau, nhưng dừng bước nhìn khắp nơi, liền kéo một bé trai đang chơi đùa bên cạnh sang.

“Tiểu đệ đệ, giúp tỷ tỷ một việc được không?” Nàng đút một ít bạc vụn vào trong tay bé trai, “Bây giờ lập tức chạy tới nhà Hoàng lão gia, tìm một vị thúc thúc tên là Quyền Thập Phương , nói với thúc ấy bốn chữ ‘ tánh mạng du quan ’, sau đó dẫn thúc ấy vào trong con hẻm nhỏ phía trước. Nếu đệ làm xong chuyện này, tỷ tỷ cho đệ thêm hai đồng bạc nữa!”

Đứa bé trai này mặc quần áo bình thường, xem ra là con cái nhà bình thường, chỉ là tuy tuổi cậu bé nhỏ, nhưng cũng đã hiểu được diệu dụng của bạc, bởi vậy dưới sự vui mừng, dốc sức liều mạng gật đầu, chạy đi đến hướng Hoàng phủ. Hoàng phủ ở ngay khu phố xá sầm uất, cách đây không xa, lấy tốc độ của bé trai này, hẳn là rất nhanh sẽ đến.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.