Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lực

Quyển 3 - Chương 122: Mệnh Lệnh của Phàn Chân Nhân



Nàng rốt cuộc biết tại sao Trường Thiên không quá tán thành việc nàng xông vào trí nhớ của Bảo Châu. Loài người luôn luôn có một ít chuyện xưa bi thảm, hắn không hy vọng thời điểm nàng đọc trí nhớ sẽ cảm nhận được thương tổn.

Người nam nhân này dùng phương thức của mình để bảo vệ nàng.

Nàng hít sâu một hơi, đem cảm khái trong lòng tạm thời để qua một bên, vừa cẩn thận tìm tòi .

Ừ, Ôn Thành Chủ là một chủ nhân cực kỳ hiền lành hiếm thấy, từ mười năm trước, sau khi phu nhân qua đời, hắn cũng không có tái giá. Hơn nữa theo chỗ Bảo Châu biết được, trong mấy năm này hắn chưa bao giờ gần nữ sắc.

Nàng còn nhìn thấy tiểu viện của Ôn Lương Vũ . Ở trong trí nhớ của Bảo Châu, cái nhà này rất thần bí. Chỉ sợ nàng là Đại nha hoàn thiếp thân của Ôn Thành Chủ, thì bên trong chỗ ở của Ôn nhị công tử, nàng cũng chưa từng có tận mắt nhìn thấy qua, nghe nói lúc hắn sinh hạ đã nhiễm quái bệnh, vì sợ lây bệnh, nên không thể gặp người ta, mấy năm qua đều do phu nhân của Từ tiên sinh phòng thu chi là Từ thị đưa cơm cho hắn.

Toàn bộ người trong phủ thành chủ, nhìn thấy diện mạo thật của hắn cũng chỉ có le que mấy người, bởi vì bảy năm trước, tất cả gia đinh, thị nữ, vú già cùng giúp việc, đều đổi qua một nhóm. Chỉ có người một nhà thành chủ cùng Ngô bá Ngô Đại tổng quản là luôn ở chỗ này.A, đúng rồi, còn có Phàn chân nhân.

Vẫn là ngoài cửa gian phòng chứa củi này. Ninh Tiểu Nhàn âm thầm nhíu nhíu mày, đang muốn đem đoạn trí nhớ ngắn lướt qua, thình lình chú ý tới đằng trước đứng một gã nam tử, số tuổi hơn bốn mươi, thân hình cao lớn, hàm râu dưới dài cắt tỉa tỉ mỉ. Trên người hắn mặc một bộ áo bào tu sĩ màu đen, một đôi mắt ánh sáng lạnh bắn ra bốn phía, giống như là có thể xuyên thấu lòng người.

Bảo Châu vội vàng cúi đầu. Nam tử trước mắt này chính là Phàn chân nhân rồi, nghe nói một loại nhân sĩ tu tiên đều ở tại bên trong danh sơn Đại xuyên, thế nhưng quan hệ của Phàn chân nhân và Ôn Thành Chủ lại vô cùng tốt, nên vẫn tạm trú ở trong phủ này. Tất cả mọi người nói, Phàn chân nhân tính cách nguội lạnh, mạnh mẽ vang dội, so với thành chủ từ trước đến giờ vẻ mặt ôn hoà thì càng giống người đứng đầu một phủ. Cũng càng giống như thành chủ Nham Thành, nghe nói lúc hắn vừa tới trong phủ có một gã sai vặt chậm trễ hắn, kết quả ngày thứ hai đã không thấy tăm hơi. Lời nói này tự nhiên không có ý tốt, nhưng nhiều năm đã qua, quan hệ của Phàn chân nhân cùng Ôn Thành Chủ vẫn vững chắc như vậy, trong phủ này một ít chuyện thêm mắm dặm muối tựa hồ căn bản không có truyền vào trong tai bọn họ.

“Ngươi tới chậm một khắc đồng hồ.” tiếng nói của Phàn chân nhân giống như kim loại, quả nhiên vừa lạnh lại vừa cứng, khó trách người trong phủ này sợ hắn, “Người trong gian phòng chứa củi này, sau này đều do ngươi nhìn quản. Không có mệnh lệnh của ta. Ai cũng không cho nhích tới gần.”

“Dạ!” Bảo Châu đáp một tiếng trước, mới dám giương mắt đi đến bên trong nhìn ra xa. Đống củi sớm chẳng biết đi đâu, chỉ thấy bên trong đang giam giữ một nam một nữ, vẻ mặt suy sụp mệt mỏi, còn có hai đứa bé té ngồi trên mặt đất. Nàng không dám nhìn nhiều hơn nữa. Quay đầu lại đợi chờ chỉ thị tiếp theo của Phàn chân nhân.

“Thành chủ nói ngươi miệng kín, đáng tin. Ta mới đưa người chuyển đến. Cũng đừng làm cho ta thất vọng.” Phàn chân nhân nói tiếp, “Người ở bên trong bị nhiễm bệnh dịch, ta sẽ hết sức cứu trị. Nếu chữa hết cho bọn họ, ngươi cũng có một phần công lao.” Càng nói về sau, giọng nói của hắn cũng nhu hòa mấy phần. Bảo Châu liền đáp một tiếng.

“Nghe kỹ, ta ở trên cửa này buông xuống phù chú. Nếu ngươi chạm vào sẽ bị ngũ lôi đánh chết. Đem cơm đưa đến cửa sổ để cho bọn họ tự lấy là được rồi.”

Phàn chân nhân tăng thêm giọng nói lần nữa: “Ta đã hạ lệnh, không ai được nhích tới gần phòng chứa củi này. Nhớ kỹ, chuyện phòng chứa củi không cho nhắc tới với bất kỳ người nào, hơn nữa bằng hữu trong phòng bếp của ngươi đang ở đây. Nếu không. . . . . .”

Nàng vội vàng đáp: “Bảo Châu hiểu. Chuyện nơi đây, Bảo Châu sẽ khắc ở trong lòng.”

Phàn chân nhân hài lòng rời đi, nàng thở phào nhẹ nhõm, chỉ cảm thấy trên lưng tất cả đều là mồ hôi. Trong phòng chứa củi nữ nhân tuổi trẻ thấy bên ngoài chỉ còn một mình nàng, liền nhào tới trên cửa hướng nàng vươn tay, khóc hô: “Cô nương cứu mạng! Chúng ta là người bên ngoài trang, không hiểu sao lại bị bắt tới đây, không phải là bệnh nhân nhiễm bệnh dịch gì. Xin cứu chúng ta đi ra ngoài!”

Bảo Châu bị làm cho sợ đến lui hai bước. Hai đứa bé vốn ôm đầu gối ngồi dưới đất này cũng khóc theo, âm thanh thê lương. Trong lòng nàng sợ, không dám ở lại lâu, xoay người bước nhanh đi ra. Đợi nàng đi ra mười trượng, còn có thể nghe được phía sau truyền đến tiếng khóc tuyệt vọng.

Từ đó về sau trong vòng vài ngày, mỗi ngày nàng dặn bảo phòng bếp nhỏ làm thức ăn tinh sảo, sau đó do nàng tự mình đưa vào cửa sổ nhỏ trong phòng chứa củi . Y theo Phàn chân nhân yêu cầu, tất cả thức ăn đều là thức ăn chay, còn đồ uống lại là nước trong một cái hũ.

Ninh Tiểu Nhàn đem đoạn ngắn này nhìn đi nhìn lại nhiều lần, trừ nhớ kỹ đường đi đến phòng chứa củi ở bên ngoài, còn cẩn thận quan sát tướng mạo của Phàn chân nhân, cùng với cách Bảo Châu nói chuyện, bước đi, và phương thức đối đãi người khác. Lúc trước cũng bởi vì nàng bước đi vô thanh vô tức, nên vừa mới thấy mặt đã bị Ôn Lương Vũ vạch trần, thật mất mặt. Hiện tại muốn vào Ôn phủ đã biến thành đầm rồng hang hổ này, nàng sẽ phải hấp thụ lấy dạy dỗ.

Còn có tin tức gì hữu dụng nữa không? Nàng lại nhiều lần lật xem trí nhớ của Bảo Châu, rốt cục phát hiện một đoạn nói chuyện ngắn với nhau:

Sáng nay đi phòng bếp nhỏ, có một đầu bếp nữ trong lúc lơ đãng nói đến, “Tiểu Lục tử” đã hai ngày không có tới phòng bếp lấy cơm cho Ôn Nhị thiếu gia. Bên cạnh liền có người chen miệng cười nói: “Ngươi không biết sao, Ôn Nhị thiếu gia đi ra ngoài trang nghỉ ngơi, Tiểu Lục tử cũng đi theo. Sau này không cần phái người đưa cơm cho hắn nữa.”

Đầu bếp nữ này chợt hiểu ra, lại phàn nàn nói: “Nếu muốn đi ra ngoài trang nghỉ ngơi, vì sao không đi sớm chứ? Đây có thể lây bệnh, hại mọi người lo lắng hãi hùng nhiều năm.” Mọi người trong phòng bếp gật đầu lia lịa, Ôn Nhị thiếu không có địa vị ở trong phủ, nơi nào lại có người nói chuyện thay hắn chứ?

Chính là chỗ này rồi, tung tích của Ôn Lương Vũ!

Lúc này không trung vang lên giọng nói của Trường Thiên: “Có điều tra ra không? Nên trở về rồi.”

Tra xong rồi, nhưng mà nàng đang bị vây ở trong thân thể của Bảo Châu, phải làm sao báo cho Trường Thiên đây? Nàng đang gấp gáp, Trường Thiên lại nói: “Ngươi nhắm mắt lại, ta kéo ngươi đi ra ngoài.”

Nàng mới vừa nhắm nghiền hai mắt liền sinh ra cảm giác rất không khỏe, giống như là ngồi thang máy đột nhiên từ lầu năm mươi rớt xuống lầu một vậy, trong nháy mắt cảm nhận được sự khó chịu khi rơi xuống. Quá trình này tựa hồ quá ngắn, rồi lại giống như khá dài.

Ninh Tiểu Nhàn bỗng dưng ngồi dậy, thở hào hển từng ngụm từng ngụm, trên trán có lấm tấm mồ hôi lạnh. Có người nhẹ nhàng xoa đầu của nàng một chút, nàng quay đầu, trông thấy trong đôi mắt vàng không che dấu được sự quan tâm.

“Trừ đầu choáng váng ra, còn có cái gì khó chịu không?” Nhìn nàng khó chịu như vậy, hắn có chút đau lòng. Người bình thường không thích hợp dựa vào Sưu hồn thuật ẩn vào trong thần hồn đi vào giấc mộng của người khác, nha đầu này mặc dù tâm trí kiên cường, nhưng vẫn không thể hoàn toàn thừa nhận. Haizz, hắn không nên cố kỵ suy nghĩ của nàng, trực tiếp đem thần hồn nha hoàn kia rút ra thẩm duyệt không phải xong sao?

“Không có.” Ngực nàng bị ngăn như muốn ói, sắc mặt còn có chút trắng bệch. Trường Thiên biết, đây là trạng thái di chứng lưu lại sau khi thần hồn của nàng và Bảo Châu đang đồng bộ mạnh mẽ bị hủy đi. Pháp thuật Sưu Hồn đi vào giấc mộng, người lẻn đi vào giấc mộng sẽ bị tổn thương lớn hơn một chút. Hắn tự tay xoa nhẹ ở trên huyệt Thái Dương của nàng, đưa qua hai luồng thần lực nhẹ nhàng trấn an, lúc này mới cảm giác được thân thể của nàng thanh tĩnh lại.

Bảo Châu vẫn an tĩnh mà ngủ như cũ, không có bất kỳ phản ứng gì.

“Ta đi vào đã bao lâu?” Bảo Châu ra ngoài thờì gian quá dài sẽ chọc cho người hoài nghi .

Kết quả hắn nói: “Chớ vội, không quá nửa khắc thôi.”

Xem ra tốc độ của suy nghĩ quả nhiên rất nhanh, nàng cảm giác ở trong mộng đã trải qua cả đời, kết quả thế giới chân thật mới qua mấy phút đồng hồ mà thôi.

Ninh Tiểu Nhàn từ Thần Ma ngục đi ra, đã biến thành bộ dáng Bảo Châu, hơn nữa còn đổi quần áo, trang sức và trâm cài của hai người, so sánh kiểu tóc nàng.

Nàng đi hoàn thành nhiệm vụ của Bảo Châu lần này trước —— đi Phương trai mua đồ cho Ôn Thành Chủ. Danh tự Phương trai mặc dù đẹp, nhưng chỉ là một cửa hàng bánh ngọt, đồ nàng muốn mua là bánh hoa quế chiêu bài của cửa hàng này, Ôn Thành Chủ vẫn rất thích đồ ngọt.

Trở về phủ rất thuận lợi, gương mặt này của nàng chính là giấy thông hành. Sau khi vào phủ, nàng một đường ưỡn ngực ngẩng đầu, nếu có người chào hỏi cùng nàng, thì cũng chỉ nhẹ nhàng gật đầu là được —— thành phần nhân viên của nhà Ôn Thành Chủ khá đơn giản: thành chủ, Phàn chân nhân, Ôn đại thiếu cùng Ngô đại quản gia. Nàng là Đại nha hoàn thiếp thân của thành chủ, đãi ngộ cùng với thư ký của ông chủ ở hiện đại là ngang hàng, không giống như người giúp việc là Đàm Thanh Hà, trừ mấy người mới vừa rồi nhắc tới kia, ở trong phủ nơi này thật đúng là không cần sợ ai .

Nàng trước đi thư phòng Ôn Thành Chủ, đưa bánh hoa quế cho hắn. Mới tuân lệnh đi vào, đầu tiên nhìn qua không phải là bản thân Ôn Cách, mà là Phàn chân nhân ngồi ở trên mặt ghế đối diện cửa !

Lúc này nàng cả kinh thật là bị dọa sợ không nhẹ, may là nàng đã chuẩn bị sẳn tâm lý sẽ ở bất kỳ địa điểm nào đó bắt gặp Phàn chân nhân, vì vậy trong lòng mặc dù kinh ngạc, nhưng vô luận là vẻ mặt hay tốc độ tim đập cũng không có xảy ra bất kỳ biến hóa.

Ôn Thành Chủ đang viết chữ, nàng cung kính mà đem bánh hoa quế đặt ở trên bàn hắn, lại quay người châm nước vào hai chén trà, chia ra đưa tới trên bàn cho Ôn Cách và Phàn chân nhân. Nàng trước đó tham quan học tập nhất cử nhất động của Bảo Châu, hiện tại bắt chước được , đến cả thói quen lúc nàng châm trà thích nhếch nhẹ đầu ngón tay lên đều học được giống như đúc.

Sau đó nàng thối lui qua một bên, cúi đầu xuôi tay đợi hai người phân phó.

Ôn Thành Chủ vẫn tự mình viết , chỉ có hai mắt Phàn chân nhân là nhìn nàng từ trên xuống dưới.

Ninh Tiểu Nhàn chỉ cảm thấy lông măng phía sau cổ đều dựng lên. Là nàng nơi nào làm không giống, để cho người này nhìn ra đầu mối sao?

May là lực chú ý của Phàn chân nhân cũng không còn đặt ở trên người nàng, uống một ngụm nước trà liền đem nàng vẫy lui. Nàng thuận thế cúi người thi lễ một cái, an tĩnh lui đi ra ngoài.

“Để cho tiểu gia hành lễ với hai ngươi , cũng không sợ giảm thọ các ngươi!” Nàng âm thầm đem tinh thần AQ phát dương quang đại, đi theo bước đi của Bảo Châu, không nhanh không chậm mà rời xa.

Xuyên qua hành lang gấp khúc quanh co, gió thu giương nhẹ, một mảnh lá cây xanh đậm giao nhau bồng bềnh rơi vào lòng bàn tay của nàng. Xem ra ở sơn thành này, đã tới cuối mùa hè phồn hoa, sắp đến mùa thu xơ xác tiêu điều.

Ở trong trí nhớ của Bảo Châu, Phàn chân nhân đã nói, điều Bảo Châu đưa cơm cho người trong phòng chứa củi là đã trải qua Ôn Thành Chủ đồng ý. Nếu đây là thật , như vậy Ôn Thành Chủ cùng với Phàn chân nhân chính là một giuộc, cá mè một lứa; còn nếu không phải, vậy Phàn chân nhân ở bên trong phủ này cũng đáng được xưng tụng là một nhà độc đại, một tay che trời a.

Nàng vừa nghĩ vừa đi, trong chốc lát đã chạy tới phòng bếp nhỏ. Đầu bếp nữ thấy nàng tới, khuôn mặt tươi cười đón chào: “Bảo Châu cô nương, ngày hôm nay ngài đến sớm thế. Chờ chốc lát a, thức ăn lập tức xong rồi!”

Nàng ngẩng đầu, từ chối cho ý kiến mà “Hừ” một tiếng, chậm rãi đi ra phòng bếp. Tháng chín còn có chút nóng bức, Bảo Châu không thích đứng ở trong phòng bếp chịu khí nóng.

Nàng mới ở bên ngoài đứng một hồi, phía sau liền vang lên tiếng bước chân, sau đó có người một phát bắt được cổ tay của nàng, cười nói: “Bảo Châu!”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.