Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lực

Quyển 4 - Chương 167: Chén Nguyệt Quang



Editor: Tran phuong
Beta: Tiểu Tuyền

Trò này còn có thể chơi như vậy? Nàng nghe đến ngây người.

“Tổ tiên ta mặc dù không lấy được cái gì nhưng ông trời sinh có trí nhớ siêu phàm, sau khi ra ngoài liền dựa theo yêu cầu tiên phái vẽ một tấm bản đồ nộp lên, mặc dù chỗ ngài đi qua có thể chưa đến một phần năm toàn bộ bí cảnh nhưng có bức họa này thì về sau cũng có ích cho nàng.”

“Càng quan trọng hơn là bức họa ngài ấy đưa cho tiên phái không hoàn chỉnh. Thiếu một vài điểm mấu chốt, là vị trí bảo vật!”

Bảo vật? “Tổ tiên nhà ngươi không mang ra nhưng lại nhớ kỹ vị trí của bảo vật?”

Hắn đáp ngay: “Không sai. Ngài ấy bị quái vật truy đuổi trốn vào một sơn động, ở đó nhìn thấy một kiện bảo bối. Nhưng dù dùng sức thế nào đi nữa chung quanh bảo bối như có một lực đẩy ra ngoài, khiến ngài không lấy được món đồ này. Vài canh giờ sau, ông không nghĩ ra cách gì thì đã có người lấy được món đồ thứ năm, vì vậy bí cảnh này chuẩn bị đóng.”

“Tổ tiên nhà ta suy nghĩ sẽ có một ngày tử tôn tiến vào bí cảnh lấy báu vật, vì vậy thừa dịp trong đầu còn nhớ, vội hoàn chỉnh địa đồ. Kết quả ông về nhà được ba ngày thì qua đời, nguyên nhân đến nay vẫn không rõ.” Trương Sinh cười khổ nói: “Không ngờ từ đó nhà ta nam đinh ít ỏi, đến thế hệ của ta cũng chỉ có một người. Aizz, ta đây là kẻ trói gà không chặt, có vào bí cảnh cũng thành đồ ăn của bọn quái vật, ta liền tặng cho Ninh cô nương vậy.”

Ninh Tiểu Nhàn không từ chối. Nếu đã quyết định đi vào bí cảnh, như vậy tư liệu trên tay tất nhiên không chê nhiều: “Bảo bối đó là gì?”

“Trên bệ đá trong động, có gắn một cái chén nhỏ bằng gỗ. Đêm đó là đêm trăng tròn, ánh trăng từ khe đá chiếu vào, vừa lúc chiếu vào cái chén kia. Vì vậy tổ tiên nhà ta liền thấy trong chén sinh ra một giọt chất lỏng màu vàng. Ông đoán thứ này tất có chỗ bất phàm, đáng tiếc không mang ra được. Ông có vẽ hình cái chén và vị trí động trên bảo đồ. Ninh cô nương có thể nhìn kỹ đi.”

Ninh Tiểu Nhàn gật dầu, cẩn thận cất phần địa đồ này đi, rồi trịnh trọng nói cảm ơn. Trương Sinh đã buông một cọc tâm sự nên rất vui vẻ.

Lúc này doanh địa của thương đội Vân Hổ đã dựng xong. Đặng Hạo vốn định để nàng ở trong một cái lều nhưng Ninh Tiểu Nhàn e ngại Mịch La đuổi theo bọn họ sẽ bị vạ lây, nên dịu dàng cự tuyệt. Ngôn tiên sinh ở một bên nhìn nàng, khẽ thở dài nói: “Sau lần này chẳng biết bao giờ mới gặp lại?” Lời vừa nói ra mọi người đều im lặng. Chuyến đi này trôi dạt thiên nhai, Ninh Tiểu Nhàn từ biệt bọn họ từ đây quả nhiên chẳng biết đến khi gặp lại, không biết đến khi gặp lại ở đây còn được mấy người.

Đêm nay doanh trại nổi lửa. Các đội viên của thương đội Vân Hổ từ Nham thành đi ra, tâm tình thả lỏng rất nhiều. Vì biết thương đội của mình rất nhanh sẽ đăng ký hoạt động dưới tên thương hành Khánh Phong, tất nhiên càng đắc ý. Đa số đều uống say mèm. Ninh Tiểu Nhàn không uống rượu. Thấy bọn họ uống thoải mái, ngược lại cảm nhận: “Hôm nay có rượu, hôm nay say.” nhàn nhạt ưu thương.

Ngôn tiên sinh mang theo một bầu rượu đi tới, ngồi xuống cạnh nàng, uống một ngụm rồi nhẹ giọng hỏi: “Ninh cô nương nghĩ kỹ rồi, muốn vào bí cảnh tìm sao?”

“Đúng!” Nàng nhìn Ngôn tiên sinh, đột nhiên nhớ tới người này có phải là không gì không biết không? Vì vậy thử dò xét: “Tiên sinh có biết trong thiên hạ có bảo vật nào có bề ngoà inhư chiếc chén không?”

“Chiếc chén?” Ngôn tiên sinh nhắm mắt trầm tư một lúc lâu mới nói: “Theo ta biết có ba món.”

“Một là chén Trường Sinh, truyền thuyết kể rằng nước trong chén có thể khiến chủ nhân trường sinh bất tử. Nhưng chén Trường Sinh cũng không thể khiến dung nhan con người không già, đồng thời lúc thiết lập lục đạo luân hồi vì không tuân theo thiên đạo mà bị hủy bởi thần hỏa Côn Luân.”

“Thứ hai là chén Cưu Độc. Chén Trường Sinh khiến người ta không chết chén này vừa lúc ngược lại, nước trong chén vô sắc vô vị dù thần tiên cũng không tra ra có gì bất thường, nhưng nếu có người uống nhầm thì trong vòng một canh giờ sẽ toàn thân sinh mủ mà chết. Chén này ác độc ở chỗ ngay cả thân thể tu sĩ và cự yêu cũng không thể chống lại chất độc này, đồng thời kịch độc này còn có thể hòa tan nguyên thần, cái chết đó có thể gọi là hồn phi phách tán.”

“Chén này cuối cùng rơi vào tay một cự yêu ở phía bắc Nam Chiêm bộ châu, tên của hắn ta sẽ không nhắc lại.”

“Cuối cùng là một chén tên Chén Nguyệt Quang.”

Nói xong hắn bất động thanh sắc nhìn Ninh Tiểu Nhàn.

Chén Nguyệt Quang? Chẳng lẽ….. Tim nàng nhảy lên, không thể tin được trên đời lại có chuyện đẹp cỡ này.

“Ninh cô nương thực thông minh.” Ngôn tiên sinh nhìn mặt nàng lộ vẻ kinh sợ hẳn đã đoán ra được, vì vậy khen ngợi một câu: “Cô nương đoán đúng. Tác dụng duy nhất của Chén Nguyệt Quang là vào lúc trăng lên thu thập tinh hoa ngưng tụ thành linh lộ, người uống sẽ có linh lực dồi dào.”

Tay Ninh Tiểu Nhàn để bên người nắm chặt thành quyền, đến nỗi móng tay đâm vào da thịt cũng không phát giác. Ngôn tiên sinh nói Chén Nguyệt Quang có thể ngưng tụ ra linh lộ, tổ tiên Trương Sinh thấy cái chén gặp ánh trăng sẽ sinh ra giọt nước, hai người miêu tả cơ hồ ăn khớp. Chén này có bảy phần là Chén Nguyệt Quang. Xác suất lớn như vậy đáng để nàng buông tay đánh cược một trận.

Vấn đề lớn nhất hiện tại là tổ tiên Trương Sinh vào bí cảnh cách đây dã lâu, cái chén kia có bị người ta lấy đi rồi không?

Nhưng lão thần rùa nói cơ duyên của nàng ở đây. Cơ duyên là chỉ Chén Nguyệt Quang sao?

Nếu có thể có được cái chén này thì vấn đề suy giảm thần lực của Trường Thiên đã có thể giải quyết dễ dàng. Chuyến đi này quyết định rất đúng.

“Linh lực dồi dào? Có thể dồi dào đến mức nào? Nếu một yêu quái hóa hình kỳ có được, hai ba ngày hấp thu linh lộ sẽ biến thành luyện thần kỳ, chẳng lẽ không phải quá nghịch thiên?”

Ngôn tiên sinh liếc nhìn nàng một cái: “Có được chén này vào tay đã làmay mắn, sao còn có chuyện tốt như vậy? Chén Nguyệt Quang là căn cứ vào tu vi của chủ nhân mà thu thập ánh trăng, tu vi càng thấp thu hoạch càng ít, tu vi càng cao thu được càng nhiều.”

Nếu là tu vi của Trường Thiên có thể thu thập được bao nhiêu linh lộ? Nàng cúi đầu suy nghĩ một lúc, khóe miệng nhếch lên tươi cười. Vật này nàng bắt buộc phải có, nếu bắt nàng phải nỗ lực mười phần nàng liền tận lực nỗ lực mười phần, muốn nàng phải bỏ hết vốn nàng cũng không giữ lại gì.

Quan trọng hơn là Thượng Thiên Thê chỉ cho người phàm tiến vào, nếu chống lại tu sĩ thì nửa điểm bản lĩnh của nàng không đáng để vào mắt nhưng so với phàm nhân nàng vẫn có mấy phần lòng tin.

Nếu chờ Trường Thiên bế quan đi ra , đưa chén này đến trước mặt hắn, nói vậy cơn giận vì mình vi phạm hứa hẹn rời khỏi thủy phủ cũng sẽ tiêu giảm không ít đi?

“Chén này hiện ở đâu?” Hỏi câu này tim nàng đập thình thịch, e sợ hắn nói chén đã có chủ.

“Không rõ tung tích.”

Nàng lén thở phào một hơi. Không hiểu sao nàng rất tín nhiệm Ngôn tiên sinh, hắn trả lời như vậy thì cái chén ở trong Thượng Thiên Thê lên đến năm thành.

Nàng nghĩ một chút, rồi mới mở miệng hỏi vấn đề thứ hai: “Tiên sinh có hiểu biết gì về Thượng Thiên Thê?”

Ngôn tiên sinh lộ vẻ tươi cười: “Có biết một hai.”

============

Hai ngày kế tiếp Ninh Tiểu Nhàn luôn phập phồng lo sợ, sợ Mịch La đột nhiên từ trên trời giáng xuống, một phen tóm lấy nàng. May là chuyện đáng sợ này không có xảy ra, hoặc là Hồ Hỏa Nhi nói đúng, đại nhân vật như hắn nào có thời gian tới bắt nàng? Mịch La biết trên người nàng ôm bí mật, thà rằng tự mình làm cũng không muốn mượn tay người khác.

Nàng cũng không nhàn rỗi, trông thời gian có hạn này, cố gắng nghe thật nhiều tin tức, thậm chí còn viết lại sau mỗi ngày. Trong điện Vân Tiêu, người hỗ trợ rửa rau đột nhiên đau bụng, xin nghỉ một ngày ở nhà, đúng lúc này nàng tới cửa xin việc, quản sự nhà bếp liền nhận nàng vào vị trí kia. Nếu một đầu bếp bị bệnh, quản sự chắc chắn sẽ không nhận một người không rõ lai lịch vào làm đầu bếp, nhưng một người lao động chân tay đơn giản thôi thì không sao, dù sao cách ít ngày lại đổi người làm công …….. đương nhiên nếu hắn biết trước người kia làm sao lại bị bệnh phỏng chừng sẽ không nghĩ vậy.

Nàng ở chỗ này thành thành thật thật hái rau, rửa rau, lắng tai nghe cả những chuyện lông gà vỏ tỏi, chuyện nhà, ví như nhị tiểu thư Vương gia lén gặp tình lang để Vương viên ngoại bắt được, Lý thiếu gia ở sòng bạc thua mấy trăm lượng bạc, chờ chờ. Thỉnh thoảng cũng xen lẫn vài câu nhàn thoại hữu dụng: “Năm nay chủ trì “Thượng Thiên thê” là Hình trưởng lão, nghe nói bây giờ ngài tìm được người phàm ít hơn năm ngoái. Aizz, quả nhiên thăm dò nhiều năm như vậy cũng không tìm được bảo bối kinh thiên động địa, ai mà không chán.”

Liền có người bên cạnh cười nhạt: “Nếu tìm được bảo bối hiếm có, vậy “Thượng Thiên Thê” còn có thể để Vân Tiêu điện chúng ta chiếm sao? Sớm bị mấy đại phái để ý rồi”



Nàng làm xong việc, thay quần áo trở về trấn trên. Từ chỗ Ngôn tiên sinh lấy được một tin hữu dụng nhất là “Thượng Thiên thê” không chỉ cho người không linh lực, yêu lực vào mà đến pháp khí ở trong đó cũng mất hiệu lực. Bằng không tiên phái cho người phàm mang đầy pháp khí vào, người khác còn có thể tranh với hắn sao?

Điều này có nghĩa là chỉ cần vào trong bí cảnh không chỉ mấy lá bùa nàng mua không thể dùng mà đến ngọc phù thế thân Đạm Đài cho nàng cũng tạm thời mất đi hiệu lực, túi trữ vật cũng không mở được, Răng Nanh chỉ còn đặc tính chém sắt như bùn, muốn phất tay một cái liền triệu hồi nó ra như trước là không thể nào, nếu coi nó là chủy thủy ném đả thương đối thủ thì phải nhớ nhặt về…..

Đương nhiên, phiền toái lớn nhất cũng tới. Nói như vậy ở Thượng Thiên Thê sẽ không mở được Thần Ma ngục! Dù sao đây cũng là một kiện pháp khí a.

Từ lúc nhặt được chiếc nhẫn thần kỳ này tới nay, Thần Ma ngục vẫn là chỗ dựa vững chắc cho nàng, không nói đến Trường Thiên và Cùng Kỳ tùy thời chỉ đạo, riêng việc khi gặp nguy hiểm thì lén vào Thần Ma ngục tránh né cũng đã vô cùng nghịch thiên. Nhưng bây giờ khiêu chiến lớn nhất đến rồi, nếu nàng vào Thượng Thiên Thê sẽ phải tạm thời gián đoạn liên hệ với Thần Ma ngục.

Không chỉ Trường Thiên ngay cả giọng của Cùng Kỳ cũng không thể nghe được. Người này tuy không đáng tin nhưng thời khắc mấu chốt vẫn hữu dụng. Hiện tại muốn nàng tác chiến dưới tình huống chỉ dùng đôi mắt của mình, nói không sợ là không thể nào.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.