Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lực

Quyển 4 - Chương 169: Phàm nhân lên trời



Editor: Tran phuong
Beta: Tiểu Tuyền

Lối vào bí cảnh “Thượng Thiên thê”, nằm ở phía sau núi Thanh Tịnh. Sáng sớm hôm nay, dưới sự dẫn đầu của Điện Vân Tiêu, tứ đại tiên phái mang theo người phàm mà mình đề đạt đợi lối vào mở.

Ba tiên môn vốn có quan hệ không tệ với Điện Vân Tiêu, từ bốn trăm năm trước đã bắt đầu cùng sai người phàm tiến nhập bí cảnh tìm tòi. Điện Vân Tiêu dù sao cũng không phải tiên môn lớn như Triều Vân tông, muốn một mình ăn mảnh “Thượng Thiên thê” vẫn rất khó, vì vậy phải tìm mấy môn phái thân thiết cùng hưởng.

Nào biết chỗ nào có người thì chỗ đó có cạnh tranh. Mấy môn phái này tìm người phàm có khi soát được bảo bối vượt qua Điện Vân Tiêu cả về chất lượng lẫn số lượng, vị lão đông gia này tất nhiên không vui. Cái này giống như mọi người cùng vui vui vẻ vẻ chơi mạt chược, nhưng có thể nhiều lần đẩy bài hô “ù”, mà mình lại không phải nhà cái. Nhưng mà bạn bè cùng nhau chơi lại là do nó tìm, quy tắt lại do chính nó đề ra, lúc này mà sửa đổi thì không được tốt lắm.

Hơn nữa những thứ “Thượng Thiên thê” trăm năm tạo ra trong mắt người phàm tất nhiên là kỳ trân dị bảo nhưng trong mắt tiên phái chắc gì đã là đồ tốt. Vì vậy Điện Vân Tiêu có chút thờ ơ với chuyện tầm bảo trong bí cảnh này, lần này phái ra chủ trì đại cục cũng chỉ là một trưởng lão Kim Đan kỳ. Kỳ thực cái này cũng dễ hiểu, bí cảnh chỉ mở cho người phàm đã tạo phúc rồi, còn muốn đổ đầy kỳ trân dị bảo kinh thiên khiến tu sĩ cũng phải đỏ mắt, vậy thì không phải trợ giúp người phàm mà là mưu sát.

Mượn chuyện Ninh Tiểu Nhàn nhất định phải có Chén Nguyệt Quang mà nói, cái chén này hiển nhiên để cho yêu quái sử dụng, vì tu sĩ nhân loại không thể làm ra chuyện hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt. mà linh lộ ngưng tụ trong chén, lại phải dùng trong vòng hai canh giờ kể từ khi rơi ra, bằng không sẽ lần nữa biến thành luồng tinh hoa bay mất. Cái này rất bất tiện vì yêu quái có tu vi trung hạ đẳng trong vòng hai canh giờ sẽ không luyện hóa hết tinh hoa ánh trăng cho vào miệng mình, còn bảo nó đem linh lộ đặt ở bên người thì chẳng khác gì bảo nó chỉ giương mắt nhìn mà thôi. Còn yêu quái tu vi cao thâm lại chẳng cần dùng cái chén này vì có phương pháp thu được lượng linh lực lớn, thường là cắn nuốt lẫn nhau, có lẽ tu luyện công pháp cường đại, có thể ăn một chút thiên tài địa bảo, tinh hoa thu được mỗi đêm trăng rằm đối với việc đề thăng tu vi cũng có hạn.

Chỉ có trường hợp đặc biệt như Trường Thiên, không thể tự mình tiếp xúc với ánh trăng mới khát cầu cái chén này. Hắn dùng chén này không ở mục đích tu luyện. Mà để bổ sung thần lực tiêu hao. Cùng Kỳ quên một chuyện, nếu có thể ăn thiên tài địa bảo, uống linh trà, rồi nuốt trọn thần lực quy châu, lại có thêm Chén Nguyệt Quang tương trợ cho dù Trường Thiên bị Trói Long Tác trong Thần Ma ngục rút đi thần lực, hai bên vẫn ngang bằng. Sau này nếu có cơ duyên, có thể chậm rãi tăng trưởng một chút.

Nhận được tin này, nàng chỉ cảm thấy tảng đá đè nặng trong lòng được hạ xuống. Cả người buông lỏng. Cũng vì vậy nàng quyết định dù có muôn vàn khó khăn cũng phải lấy được Chén Nguyệt Quang này, dù sau khi ra ngoài bị Trường Thiên treo ngược lên đánh đòn cũng không sao!

Hiện tại nàng cũng đứng trong đội ngũ chuẩn bị tiến nhập bí cảnh. Nếu hỏi nàng làm sao lẫn vào được? Nhắc tới cũng đơn giản, đã nhiều ngày qua, nàng chọn trong số nhiều người, cuối cùng chọn được một nữ tử khoảng ba mươi tuổi, diện mạo trung đẳng. Tên là Hác Tinh. Ninh Tiểu Nhàn quan sát nàng ta cả ngày, từ giọng nói, biểu tình, cử chỉ, bước đi, cách đối xử với người ngoài đều tỉ mỉ nhớ kỹ, lúc này mới thừa dịp nàng ta bước vào phòng khách, chợt xuất thủ đánh ngất nàng ta. Sau đó thu vào Thần Ma ngục.

Không thể so với thị nữ Bảo Châu của Ôn phủ, nữ nhân này phản ứng vô cùng linh mẫn, Ninh Tiểu nhàn còn phải dùng An Hồn Hương mới cấp tốc đánh ngã nàng ta mà không kinh động người ngoài. Nhưng Ninh Tiểu nhàn không giận mà còn vui, nữ nhân này tố chất càng cao, vị trí của nàng trong tiểu đội tự nhiên cũng càng cao.

Nàng chọn cô gái này không phải không có nguyên nhân. Đầu tiên nữ nhân này có chiều cao không khác nàng mấy, dịch dung đan có thể cải biến dung mạo nhưng không thể thay đổi chiều cao. Thông thường nữ tử hai mươi lăm tuối hình thể thường thiên về mềm mại, nhưng Hác Tinh lại thon gầy, dễ dàng để Ninh Tiểu Nhàn ngụy trang. Ngoài ra tính cách nàng ta cũng tương đối nội liễm, không thích nói chuyện với người khác, chính là đối tượng dễ mô phỏng.

Nữ nhân này là thành viên trong tiểu đội năm người. Đội viên khác thoạt nhìn thực lực tổng thể không thấp, đồng thời trong đội cũng không có nam nhân nào bỉ ổi, người dẫn đầu kinh nghiệm cũng phong phú. Quan trọng nhất là thân thủ của nữ nhân này tuy rằng cũng không tệ nhưng càng giỏi chế độc, dùng độc, cũng đảm nhiệm vị trí này trong đội. Dùng độc bây giờ với Ninh Tiểu Nhàn chỉ là bữa sáng, vì vậy giả dạng Hác Tinh lại càng thuận buồm xuôi gió.

Vì vậy “Hác Tinh” đứng trong tiểu đội năm người, kỳ thực đã là Ninh Tiểu Nhàn, trừ diện mạo tương đồng ra ngay cả quần áo, đồ trang sức đều giống như đúc, vạt áo màu trắng trên người Ninh Tiểu Nhàn cũng dựa theo y phục của Hác Tinh chế thành. Hác Tinh thật đang ở ngủ mê man trong Thần Ma ngục do Cùng Kỳ trông coi, bảo đảm trong vòng mười ngày bí cảnh mở ra nàng ta sẽ không tỉnh lại.

Ninh Tiểu Nhàn dám dùng Dịch Dung Đan cao cấp treo đầu dê bán thịt chó là nắm đúng lần này mấy người tiên môn phái ra dẫn đội đều không vượt quá Kim Đan kỳ, nhìn không thấu ngụy trang của nàng. Về phần đồng bạn khác trong đội ngũ này, có lẽ sẽ nghĩ hôm nay Hác Tinh đặc biệt trầm mặc, nhưng cũng không chỉ hôm nay. Nữ nhân này bình thường cũng không thích nói nhiều, hôm nay là lúc “Thượng Thiên thê” mười năm một lần mở ra, tâm tình khẩn trương cũng không có gì kỳ quái.

Vị trí nàng đang đứng là khoảng đất bằng phẳng sau núi Thanh Tịnh, khoảng đất này rộng như sân bóng, cửa vào bí cảnh ở trước một gốc cây cổ thụ trăm năm, mà đội ngũ của nàng là một trong sáu mươi đội đứng trước cây này. Trừ người tiên phái, số người phàm định tiến vào bí cảnh ước chừng hơn ba trăm người.

Con số này sau khi trải qua bốn tiên phái nhiều lần thí nghiệm đã đưa ra kết luận, dù sao mỗi lần bí cảnh chỉ cho mang ra năm món bảo bối, phái nhiều người vào hơn nữa cũng vô nghĩa. An bài như thế người phàm tuyệt không phản đối. Nhân loại là sinh vật quần cư, vốn không sống ở dã ngoại, tổ chức thành đoàn thể đánh quái loại chuyện này mọi người rất hoan nghênh, dù sao nhiều đồng bạn sẽ có thêm nhiều đảm bảo, bí cảnh mở ra đã hơn trăm lần, người phàm cũng tương đối hiểu về nó. Nơi này nếu vào một mình, chỉ sợ sẽ bị chết rất thảm.

Thính lực của nàng rất tốt, thân ở trong đội ngũ cúi thấp đầu, cũng tỉ mỉ lắng nghe đệ tử tiên phái nói chuyện. Chỉ nghe một trưởng lão của môn phái khác nói với trưởng lão Điện Vân Tiêu: “Nếu lần này Tê Hà môn của chúng ta được hơn một kiện bảo bối, lần sau ta sẽ nói với chưởng môn, không cho nhiều người phàm vào nữa.” Bốn tiên môn cơ bản đều có thể lấy được một món bảo bối, như vậy còn dư lại một cái. Tê Hà môn đã ba lần đạt được hai kiện bảo bối ở Thượng Thiên thê, lời này mang ý tứ khinh thường rất nhiều, trên mặt của ba người môn phái khác đều không vui.

Ninh Tiểu Nhàn lắc đầu. Xem ra “Thượng Thiên thê” đã không được tiên phái coi trọng, không thì Tê Hà môn cũng không phái một người tâm tính, tu dưỡng đều không thành, ngu ngốc có thừa tới đây dẫn đội.

Hình trưởng lão lạnh lùng nói: “Hươu chết về tay ai còn chưa biết, Chiêm đạo hữu không ngại thì mở mắt mà trông.” Lão nói tuy mạnh nhưng nghĩ đến việc môn phái lại cử mình đi chủ trì Thượng Thiên thê, trong lòng cũng cảm thấy không thích, một trưởng lão khác bình thường không hợp hôm qua đã khởi hành đi Thiên Thần trụ ở phương bắc, tham gia thiên hạ hội do danh môn đại phái chủ trì. Người so với người sao lại có đãi ngộ khác biệt lớn đến vậy?

Trong thời gian ngắn, trong sân không ai nói gì, đệ tử tiên phái hết hứng thú, nhưng trước cửa vào người phàm đều xoa tay. Ninh Tiểu Nhàn âm thầm lắc đầu, cảm thán tiên phàm quả nhiên kính vị sâm nghiêm, một trời một vực. Người phàm vì chút lợi nhỏ mà đi vào muốn sống muốn chết, đồ lấy ra lại để tu sĩ chọn ra kén vào.

Thời gian lặng lẽ trôi. Hình trưởng lão đặt xuống đất một cái đồng hồ cát, hiển nhiên hạt cát cuối cùng đã rơi xuống.

Giờ tỵ đến! (9h sáng).

Ninh Tiểu Nhàn trợn to mắt, chuẩn bị nhìn xem mở bí cảnh như thế nào. Chỉ thấy trên quảng trường bên cạnh cái cây, không khí đột nhiên xao động tựa như gió nhẹ thổi qua, gợn sóng dao động với biên độ ngày càng lớn, trong đó loáng thoáng xuất hiện cảnh trí khác, nhưng vẫn không thấy rõ lắm.

Hình trưởng lão lúc này mới trầm giọng nói với thủ hạ phàm nhân: “Chuẩn bị cho tốt, sắp vào rồi.”

Không có dị tượng trời long đất lở, thậm chí ngay cả một chút âm thanh cũng không có. Lại qua hơn mười hơi thở cửa vào mới ổn định, chiều rộng có thể để ba chiếc xe ngựa song song cùng đi vào, đội ngũ Ninh Tiểu Nhàn đối diện lối vào này, nàng đã có thể nhìn được bên trong là một mảnh cây cối tươi tốt, cảnh tượng thủy thổ giao nhau, trừ cái đó ra không còn gì đặc biệt.

“Đây là … đầm lầy?” Nàng không xác định nghĩ.

Lúc này, người dẫn chi đội ngũ này của nàng – Bàng Hải quát một tiếng: “Đi.”, rồi cất bước trước đội ngũ. Không chỉ hắn, sắc mặt của người phàm ở đây đều nặng nề, nối đuôi nhau đi vào cửa bí cảnh.

Lúc này, sát biên giới đột nhiên xôn xao một trận, mấy đội ngũ đột nhiên tán loạn. Sắc mặt đệ tử tiên phái căng thẳng nhưng chờ thấy rõ tình thế trong sân lại không nhịn được cười nhạo: “Người phàm cứ thích ngạc nhiên, đến Kỳ đại nhân giá lâm mà cũng sợ gần chết?” Ngược lại trưởng lão Điện Vân Tiêu hừ một tiếng: “Kỳ đại nhân sao hôm nay lại đột nhiên quay về thế?”

Bên sân đột nhiên xuất hiện thân ảnh năm màu cao lớn, đó không phải là kỳ lân từng mua Vịt muối ở thành Song Ngư đó sao? Ánh mắt nó lấp lánh nhìn cửa vào bí cảnh, lại nhìn mọi người trong sân, đến lúc nhìn về phương hướng của Ninh Tiểu Nhàn ánh mắt đột nhiên sáng ngời, rồi lại lập tức bình thản nhìn ra chỗ khác.

Nàng mơ hồ có chút bất an. Nghe ý của Hình trưởng lão, Kỳ lân này cũng không thường tới nhìn bí cảnh mở ra, hôm nay sao lại đặc biệt quay về? Sự bất thường tất có biến, hơn nữa Cùng Kỳ sớm nói với nàng, Kỳ lân mặc dù được xưng nhân thú nhưng bản thân vẫn là một yêu quái không hơn a!

Hình trưởng lão đề khí, cung kính với Kỳ lân: “Kỳ đại nhân hôm nay giá lâm là có chỉ thị gì?”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.