Nở Rộ

Chương 19




Trần mỹ nữ không hổ danh là diễn viên hạng A, Lương Phi Phàm mới đẩy nhẹ một cái, cô ta đã lùi lại, tay thu gom đồ đạc, hai mắt ướt sũng, nũng nịu nói: “Phàm…em không cần tiền của anh, em ở bên anh không phải vì tiền mà vì em yêu anh. Em… chỉ cần một câu nói của anh, anh đối với em… cho dù chỉ một chút thôi, có thật lòng với em không?”

“Xin lỗi!” Lương Phi Phàm vừa đóng cúc áo vừa trao cho cô nụ cười mê người.

Trần mỹ nữ cười đau đớn: “Không sao… Em cũng biết, người như anh không dễ gì chung tình tới một người con gái… Phàm, em chỉ hy vọng sau này anh sẽ nhớ đến em, người rất yêu anh, hãy nhớ rằng chúng ta từng có những phút giây vui vẻ bên nhau.” Vừa nói, nước mắt của mỹ nhân vừa không ngừng rơi.

Cố Yên lại một lần nữa nổi da gà, nhìn cảnh đôi tình nhân bịn rịn chia tay trong nước mắt, cô không kìm được cơn tức giận: “Lương Phi Phàm, tôi cảnh cáo anh, lập tức kêu cô ta biến khỏi đây ngay, ngay bây giờ, nếu không đừng trách tôi!”

Mỹ nhân kia mừng thầm vì Lương Phi Phàm đã nhìn thấy bộ dang đanh đá, chua ngoa của Cố tiểu thư, lần này chắc mẩm cô đã mất điểm trong mắt anh.

Lương Phi Phàm thở dài, anh đi đến ôm cô gái đang hậm hực tức giận kia, thậm chí anh chẳng thèm nhìn mỹ nữ kia một cái: “Trần tiểu thư, mời cô rời khỏi đây ngay, nếu không cô sẽ thấy tôi thảm hại thế nào đây.”

Mỹ nữ khép lại màn kịch bằng những bước đi nặng nề ra cửa.

Cố Yên đẩy mạnh anh ra nhưng vẫn không quên cấu vào tay anh một cái thật đau: “Giờ thì anh đã thấy mãn nguyện rồi chứ?” Cố Yên ngồi phịch xuống sofa.

“Ồ, anh không thể phủ nhận là anh rất thích nhìn thấy em nổi cơn ghen như thế này.” Lương Phi Phàm đi đến, giơ tay ra định ôm cô vào lòng.

“Cởi chiếc áo anh đang mặc trên người ra.” Cô ra lệnh cho anh.

“Quần cô ta cũng chạm vào rồi, có cần cởi nốt không?” Lương Phi Phàm dờ dờ trên chiếc thắt lưng.

“Cả sofa, nói tóm lại, tất cả những thứ cô ta động vào cũng phải thay hết cho tôi.” Cô lạnh lùng chỉ vào đồ dùng trong phòng và nói.

Lương Phi Phàm nở nụ cười rồi tiến lại gần, giơ tay định cởi chiếc áo cô đang mặc.

“Anh làm cái gì thế?”

“Anh giúp em cởi quần áo.”

“Không cần! Anh động đến cô ta, em chê anh bẩn!” Cố Yên vùng vằng giải thích.

“Lý do hay đấy, quần áo của em, Phương Diệc Thành cũng động vào rồi, anh cũng chê bẩn, em cũng phải cởi ra…” Tay cởi cúc, miệng kề sát tai cô, nói: “Em với anh cùng cởi, sau này chỉ có hai chúng ta thôi, được không?”

Cố Yên dùng sức đẩy anh ra: “Hôm đó không phải mặc cái áo này!”

Lương Phi Phàm rút tay lại, anh nhìn cô rất lâu, cảm thấy thân hình nhỏ bé, mềm mại của cô như đang co lại để né tránh anh.

“Nhưng anh vẫn cảm thấy toàn thân em đều có mùi của anh ta?”

Lương Phi Phàm hỏi cô bằng một giọng rất nghiêm túc, khác hẳn với thái độ nửa đùa nửa thật lúc nãy: “Quần áo anh cởi ra có thể không mặc lại, còn em thì sao? Sao có thể mặc đồ khác, còn mùi anh ta trên cơ thể em thì sao? Đến khi nào em mới có thể xóa được hình ảnh anh ta trong tim em? Chỉ vì một con đàn bà vô vị, em đã đòi thay toàn bộ phòng làm việc của anh. Em nằm dưới cơ thể anh, nhưng em lại nghĩ tới người đàn ông khác, anh có nên thay luôn cả em không hả?”

Lúc này, anh như biến thành một con người hoàn toàn khác, càng nói anh càng làm cô đau lòng.

Cố Yên như chết lặng, cô bỗng nhận ra một điều, cô tiến vào lúc này là sai lầm.

Lần này, anh không chỉ nóng giận một chút rồi thôi.

Lần này, cô không phải chỉ cần dỗ dành là anh sẽ quên đi mọi chuyện.

Lần này, anh hoàn toàn nghiêm túc.

Chỉ cần anh muốn, cô đều đáp ứng.

Anh muốn cô quên Phương Diệc Thành, mà thật sự cô cũng không muốn gặp lại anh ta, nhưng vấn đề không phải ở chỗ Phương Diệc Thành. Lương Phi Phàm không tin tưởng cô, chính vì không tin tưởng nên anh mới không có cảm giác an toàn, cho nên hết lần này đến lần khác anh nghi ngờ cô, hết lần này đến lần khác anh giày vò cô. Anh làm cô đau khổ.

Tần Tang nói đúng, chỉ cần anh muốn thì cô có thể đáp ứng thế mới gọi là tình yêu.

Nhưng Tần Tang à, cái anh ấy muốn là sự chiếm hữu trong tình yêu, cô nói xem, tôi phải làm thế nào đây?

“Lương Phi Phàm, anh không tự tin đến thế sao?”

“Ừ!” Lương Phi Phàm trả lời một cách dứt khoát. Cô chỉ biết im lặng.

“Cố Yên, anh vẫn giữ câu nói đó, nếu em không gặp lại anh ta nữa, anh sẽ bỏ qua mọi chuyện. Nếu em không đồng ý, anh cũng sẽ không bao giờ cưỡng bức em thêm một lần nào nữa, tin anh đi, chuyện hôm đó, anh còn hối hận và đau khổ hơn em rất nhiều.” Lương Phi Phàm nghiêng mặt nhìn ra bầu trời ngoài cửa sổ. “Nếu như thời gian có thể quay lại, cho dù em có đi theo Phương Diệc Thành đi chăng nữa, anh cũng sẽ không làm… tổn thương em” Ánh mắt anh hiện rõ sự ân hận và cay đắng.

Nếu như có cơ hội làm lại, cho dù em có theo người đàn ông khác, anh cũng sẽ không làm tổn thương em.

“Anh không muốn ép buộc em, nếu như em không dám hứa với anh, chúng ta chia tay đi.”

Hai từ “chia tay” anh thốt ra mới nặng nhọc làm sao? Nói xong, anh đang day day hai bên thái dương, vẻ mệt mỏi.

Cuối cùng, anh cũng thấy mệt mỏi.

Cố Yên đứng thẳng người, nhìn vào mắt anh nói: “Lương Phi Phàm, giờ anh có tỉnh táo hay không?”

“Anh rất tỉnh táo.”

“Anh nghĩ kỹ rồi chứ?”

“Ừ.”

Lương Phi Phàm bình tĩnh nói.

Lâu sau Cố Yên mới lên tiếng: “Thế thì cứ theo ý anh đi. Chúng ta chia tay.”

Lương Phi Phàm nhìn cô với ánh mắt tuyệt vọng, anh không thể tin được những gì mình vừa nghe thấy.

“Đồ đạc của anh đang để nhà em, anh cho người tới lấy trong vòng một tuần, nếu không em sẽ vứt đi.” Ngừng một lát, cô cũng nói cũng bằng giọng nghiêm túc giống như anh: “Lần này anh đừng chơi trò tuyệt thực như lần trước, thật lố bịch.”

Nói xong, cô bước nhanh ra ngoài.

Cánh cửa vừa khép lại, bên trong vang lên những tiếng đồ đạc đổ rầm rầm, đến cánh cửa gỗ cũng phải rung lên vì tiếng động lớn. Cố Yên bước đi trong ánh mắt sợ hãi của Thư ký Lâm.

Lần này, không những bàn làm việc phải thay, mà đến sofa, giá sách cũng phải thay mới hết chứ chẳng chơi.

Vừa đi, Cố Yên vừa hậm hực, anh bày đặt ra đủ trò, nào là cặp với cô diễn viên này, bao cô người mẫu kia, nhưng có một điều cô biết rõ là anh sẽ không bao giờ thèm động vào họ, vậy mà vẫn cứ phải giả vờ đi đánh ghen, cứ như thế cô là mụ sư tử hà đông chính hiệu. Anh muốn nhìn thấy cô ghen, vậy cô sẽ ghen cho anh thấy, nhưng tại sao cứ bắt cô phải thề thốt, chẳng lẽ như thế mới chứng minh được tình yêu cô dành cho anh sao? Đã yêu nhau thì phải tin tưởng lẫn nhau, tại sao anh không thử tin cô lấy một lần? Tại sao cứ phải ép cô tới bước đường cùng này?

Anh cứ làm như cô là người không biết giận giữ là gì, anh đúng là loại đàn ông hẹp hòi!

Cố Yên còn chưa đi ra khỏi cửa của Lương thị, điện thoại bỗng rung lên.

“Đến bệnh viện ngay, cha ngất xỉu rồi.” Cố Minh Châu lạnh lùng thông báo, rồi cúp điện thoại.

Cố Yên cuống cuồng quay lại, nhờ lái xe của Lương thị chở tới bệnh viện bất chấp việc cô với ông chủ xe vừa cãi nhau kịch liệt trước đó.

Cố Bác Văn nằm trên giường bệnh, chiếc chăn mỏng đắp ngang ngực, nếu không để ý thấy hơi thở yếu ớt thì cứ ngỡ rằng đó là khúc gỗ khô. Mấy tháng qua, mái tóc đen chỉ điểm vài sội bạc mà nay đầu đã bạc trắng.

Cố Yên nhìn thấy vậy liền không kìm được nước mắt, gục đầu xuống giường, cô cất giọng gọi cha: “Cha…”

“Đã qua cơn nguy kịch, bác sĩ nói tạm thời không có vấn đề gì nữa.” Cố Minh Châu thấy em gái quá đau khổ, nên an ủi. “Có điều, Cố Yên này, từ nay về sau em phải tới thăm cha thường xuyên đấy nhé!”

“Chị, sao không nói với em sớm hơn?” Cố Yên nắm lấy bàn tay cha, lòng đau nhói. Ung thư gan giai đoạn cuối… Đang yên đang lành lại nhận được một tin dữ, ung thư gan giai đoạn cuối, sáu chữ thôi nhưng thật đáng sợ, thử hỏi cô không đau lòng sao được!

Vậy mà giờ cô mới biết.

“Thời gian gần đây, cha luôn phải hóa trị, sức khỏe cũng tạm ổn rồi. Cha biết chuyện em đã dọn ra ngoài sống, chắc sẽ có nhiều việc phải lo, cha sợ em biết chuyện sẽ lo lắng, nên ông dặn mọi người phải giấu em.” Cha mới uống thuốc nên sẽ ngủ lúc lâu nữa. Em đi tới chỗ bác sĩ hỏi xem phác đồ điều trị sắp tới của cha là gì. Tối chị sẽ tới, ban ngày em ở đây với cha.” Cố Minh Châu nheo đôi mắt nhìn bệnh án ở đầu giường.

Cố Yên đã quá quen thuộc với thái độ lạnh lùng của người chị cùng cha khác mẹ này. Sau khi cha rút khỏi thương trường, mọi hoạt động của công ty Vi Bác đều do một tay Cố Minh Châu gánh vác. Công ty làm ăn ngày càng thịnh vượng, nếu không có một cái đầu thông minh, thủ đoạn thì chắc công ty sẽ không có được như ngày hôm nay. Tính cách lạnh lùng gần như đã ăn vào máu của Cố Minh Châu.

Tiếng giày cao gót của Cố Minh Châu xa dần.

Cố Bác Vân hôn mê đã tám tiếng, cũng là tám tiếng Cố Yên ngồi túc trực bên giường bệnh, hai mắt đỏ hoe vì thương cha.

Mẹ cô là một họa sỹ, tính cách lạnh lùng và độc lập. Hễ có thời gian là lại đưa cô con gái nhỏ đi đây đó tìm cảm hứng sáng tác. Từ khi được đưa về Cố gia, Cố Yên mới thực sự có cảm giác ấm áp của một gia đình. Cố Bác Vân tuy nghiêm nghị nhưng lại rất hiền từ, ông rất yêu thương và chiều chuộng hai cô con gái. Trong mắt bọn trẻ, ông là một người cha vô cùng tuyệt vời. Còn Nguyễn Vô Song, bọn trẻ thường xuyên gọi bằng cái tên thân mật là dì Nguyễn thì hiền lành, dịu dàng, bà coi Cố Yên và Cố Minh Châu như hai cô con gái ruột, chăm sóc hết sức chu đáo, đến người có tính cách lạnh lùng như Cố Minh Châu cũng có lúc nhào vào lòng dì nũng nịu, hay kể cho dì nghe những chuyện thầm kín. Lúc Cố Yên và Phương Diệc Thành yêu nhau, Cố Bác Vân phát hiện ra đã không đồng ý, bởi ông muốn cô con gái rượu của mình có một cuộc sống bình lặng như bao cô gái khác, còn Phương Diệc Thành, anh quá thông minh, quá tài hoa và đĩnh đạc, nhưng trong lúc cô và anh đang say tình thì làm sao ông ngăn cản được, nên ông đành chấp nhận anh và âm thầm rèn giũa anh anh để sau này còn giao cơ nghiệp cho người con rể bất đắc dĩ này.

Nhưng cuộc đời khó nói trước, sau này, không ai có thể ngờ lại xảy ra cơ sự đó.