Nocturne - Một Ký Ức Đẹp

Chương 15



Tôi ôm em rất lâu, giữa cái tiết trời lạnh giá ấy, được ôm người mình yêu trong vòng tay cảm thấy ấm áp vô cùng. Em không nói gì cả, có lẽ mọi lời nói bây giờ là không cần thiết nữa.

Muốn ở lại nơi này thật lâu nhưng em nói em phải về sớm, hôm nay là noel nên em có việc, tôi đành chở em về, dừng lại trước ngõ nhà, em nhìn vào mắt tôi rồi nói:

_ Anh này, vì sao anh yêu em vậy?

Lúc này tôi cảm thấy hơi bối rối, đó quả thực là 1 câu hỏi khó mà tôi chưa từng chuẩn bị trước:

_ Vì em rất xinh và đáng yêu, thế đã đc chưa?

_ Thế nếu em không xinh thì anh có yêu em không?

Lần này thì tôi bối rối thật sự, không thể nói được gì, chỉ nhìn em vậy thôi, đó là 1 câu hỏi tu từ có sức khẳng định rất lớn. Em xóa tan không khí ấy bằng 1 câu nói an ủi:

_ Thôi anh về đi, trời chập tối lạnh rồi, nhớ giữ ấm không kẻo ốm rồi không đi học được đâu.

_ Uh, vậy thôi…. anh về đây, em vào nhà đi…

Đạp xe về trong khi trời bắt đầu đổ ánh đèn, mùi hoa sữa thoảng qua, mỗi ngày mình đều đi qua con đường này, nhưng mình chẳng bao giờ để ý nó thế nào, hôm nay Noel mới thấy nó khác đến vậy, đường phố…nhà cửa…ngập tràn ánh đèn…. đi chậm lại 1 chút… ngắm nhìn lại con phố thân quen, những hàng cây lộc vừng cành lá rủ xuống, tự hỏi 1 năm nữa thôi mình sẽ ở nơi nào, đang làm gì, noel này mình đã không còn cô đơn, đây có lẽ là noel đáng nhớ nhất trong đời học sinh, nụ hôn đầu, những tình cảm trong sáng đầu đời, 1 buổi tối ngập tràn cảm xúc……..

……………

……………

Ăn cơm xong, điện thoại hoạt động hết công suất, hết tin nhắn này lại đến tin nhắn khác, tôi cũng đành rep cho có lệ, chỉ gửi đi vài tin.

Lần này thì tôi bối rối thật sự, không thể nói được gì, chỉ nhìn em vậy thôi, đó là 1 câu hỏi tu từ có sức khẳng định rất lớn. Em xóa tan không khí ấy bằng 1 câu nói an ủi:

_ Thôi anh về đi, trời chập tối lạnh rồi, nhớ giữ ấm không kẻo ốm rồi không đi học được đâu.

_ Uh, vậy thôi anh về đây, em vào nhà đi.

Đạp xe về trong khi trời bắt đầu đổ ánh đèn, mùi hoa sữa thoảng qua, mỗi ngày mình đều đi qua con đường này, nhưng mình chẳng bao giờ để ý nó thế nào, hôm nay Noel mới thấy nó khác đến vậy, đường phố…nhà cửa…ngập tràn ánh đèn…. đi chậm lại 1 chút… ngắm nhìn lại con phố thân quen, những hàng cây lộc vừng cành lá rủ xuống, tự hỏi 1 năm nữa thôi mình sẽ ở nơi nào, đang làm gì, noel này mình đã không còn cô đơn, đây có lẽ là noel đáng nhớ nhất trong đời học sinh, nụ hôn đầu, những tình cảm trong sáng đầu đời, 1 buổi tối ngập tràn cảm xúc……..

……………

……………

Ăn cơm xong, điện thoại hoạt động hết công suất, hết tin nhắn này lại đến tin nhắn khác, tôi cũng đành rep cho có lệ, chỉ gửi đi vài tin.

To “Kẹo mút”:” Chúc em gái 1 buổi tối noel vui vẻ, đừng giận anh nữa nha, tội anh kìa”

Rep: Ơ em giận anh à, giận khi nào vậy sao em không biết . Hì, giáng sinh vui nha ông anh, em chưa xử tội không có quà noel cho em đâu đấy, hôm nay đang vui coi như xí xóa”

To Con bạn thân: ” Noel vui vẻ nha mày, noel năm sau có đứa nào rước hộ mày đi cho tao nhờ, tao chở mày suốt làm giảm mấy cân rồi này ”

Rep: ” Thôi đi mày, làm như tao nặng lắm ấy, mà bây giờ thì chắc gì tao đã dám ngồi nữa, có người tranh mất rồi còn đâu.

To Thằng Đ : ” Chúc mừng giáng sinh, hehe, quyết tam dành chức vô đích nha mày, không còn cơ hội nào nữa đâu”

Rep: “Ờ, chắc chắn rồi, 3 năm chờ đợi rồi mà”

To “Baby” : “Chúc em có 1 buổi tối ấm áp, hôm nay anh rất vui, ước gì h em ở đây. iu em ”

Rep: “Uh, em cũng vui lắm, mà hôm nay noel anh không đi chơi à, em đang đi chơi này, tí về em nhắn tin cho nha, bi bi”

…………….

Thấy ở nhà cũng chán, tôi đạp xe sang nhà con bạn thân rủ nó đi chơi, đứng ở cửa nhắn tin gọi nó ra:

_ Vào nhà tí đi.

_ Thôi, đi dạo chút thôi mà, lâu ngày không chở mày đi chơi.

_ Uhm, thế chờ tao vào nói với mẹ 1 tiếng đã

Vài phút sau nó ra, leo lên xe, cứ vừa đi vừa nói chuyện, quả thật tôi thật sự rất may mắn khi có 1 đứa bạn rất tâm lí, nói chuyện với nó lúc nào cũng dễ dàng, chuyện gì cũng có thể kể được. Tôi kể cho nó nghe về baby và kẹo mút. Hóa ra tâm sự với nó xong lại thấy thoải mái trong lòng đến vậy. Nó lại kể rằng mấy ngày trước có đứa đem 1 con gấu bông rất to đến đặt trước cửa lớp nó, viết thiệp gửi tặng nó nhưng không để lại tên:

_ Có đứa nào hâm thế không biết, tặng thì cứ tặng sao mà phải lén lút vậy.

_ Tao lại thấy tội thằng đó mày ạ.

_ Sao mà tội?

_ Thì mất công đi mua gấu tặng mày vô ích, hehe.

_ Sao mà vô ích, biết đâu để lại tên tao thấy nhìn được rồi thích cũng nên đấy .

Đang nói thì nó vỗ vai nói:

_ Này, tao thấy đi trước có ai đó giống?

_ Đâu?

_ Đi xa mất rồi, có lẽ tao nhìn nhầm, thôi không có gì đâu.

_ Thôi vào uống trà sữa đi, tao mỏi chân rồi.

_ Uh, mà D này, tao nói cái này mày đừng giận, tao thấy mày không hợp với con M lắm đâu.

_ Ối dào mày lắm chuyện quá, hợp hay không tao tự biết mà.

……………

…………..

Những ngày tiếp theo trôi qua rất nhanh, vẫn tiếp tục chuẩn bị cho kì thi HSG tỉnh gần kề và những trận đấu loại trực tiếp. Mặc dù rất khó khăn nhưng cuối cùng lớp tôi cũng đã lọt được vào trận chung kết lần thứ 2. 1 trận chung kết đáng chờ đợi giữa 12 toán và 12 lý. Chiều hôm đó, học sinh đến xem rất đông, chật kín cả sân vận động, trời lại lạnh nữa nên có cảm giác hơi cóng, nhưng ngay khi nhìn thấy baby đến, tôi như được tiếp thêm sức mạnh, cảm thấy hừng hực khí thế chiến đấu trong người.

Và 1 trận đấu nảy lửa và căng thẳng cuối cùng đã bắt đầu…..

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.