Nocturne - Một Ký Ức Đẹp

Chương 2



Ba năm học tôi có cái tật không thể sửa, đó là ngủ dậy muộn, thế nhưng chưa bị vào sổ lần nào.. Đã vào danh sách đi học muộn của trường thì mệt lắm, cắt học bổng tháng đó thì không nói làm gì, bị mắng sa sa trước lớp nữa mới nhục, h nghĩ lại 3 năm học ở cái lớp kỉ luật ăn vào máu thế mệt mỏi và chán chường biết nhường nào.

Đó là 1 buổi sáng như bao buổi sáng khác, trời mưa phùn, cái rét căm căm, tôi rét cầm cầm nhưng phải cố đạp được cái xe đến trường, từ xa thấy vài cái bóng bóng đồng phục trường thì yên tâm, đạp xe vượt qua thì yên tâ hơn nữa, vì được an ủi rằng, mình mà muộn thì vẫn có đứa muộn hơn mình . Đến cổng trường thì không rõ trống đã đánh hay chưa nữa, rón rén bước vào thì có tiếng nói rất ý nhị bên cạnh:

_ “Anh cho em xin cái tên và lớp nhỉ!”

Ngoảnh lại, mặt tái vì lạnh và nghĩ đến cái viễn cảnh đứng làm mẫu trước lớp, nhìn thấy 1 con bé, cũng khá được, mỗi tội trời mua đông nó mặc kín mít, lại quàng khăn nên cũng chẳng nhìn rõ được mặt.

_ “Ôi, anh đi muộn rồi à?”

_ Biết rồi con giả hỏi, có khai không để em gọi thầy giám thị!

_ “Bình thường giờ này là còn sớm với anh mà”. Em làm bộ vẻ mặt ngạc nhiên

_ ” Có lẽ hôm nay không bình thường như bình thường anh zai à”

_ “Uh, a mà này anh cảm ơn em nhiều nhé!”

_ “Cảm ơn cái gì cơ?”

_ “Vì hôm nay không ghi anh, hi hi”. Nói rồi chạy thật nhanh thẳng 1 mạch vào nhà xe, quay lại nó gọi giám thị như chơi, đi đủ xa rồi ngoảnh lại thấy con bé dơ 1 nắm đấm lên dọa mình, nhìn con thấy nó cười mỉm nữa chứ.

Vào đến lớp thấy còn nháo nhào, mịa sao vô học rồi mà còn loạn như tổ kiến thế. Vừa xách cặp quang vào chỗ ngồi, quẹt tay qua trán nhìn thằng bạn thở phảo:

_” May mà chạy kịp không mất tháng học bổng mịa nó rồi?”

_” Mày bị điên à?”

Sáng ra đã bị chặn xe, lại bị chửi điên hỏi cú không?

_ “Điên cái quái gì, vừa bị một con hâm chặn xe đòi ghi vào sổ, may mà chạy kip..”

_ Nhưng mà trống vào học đã đánh đâu!

………

………

Buổi học nhanh chóng trôi qua, về nhà bóp trán suy nghĩ, con này đinh chơi mình à, dám chặn xe rồi còn làm anh mày hú hồn. Phải tìm cách xử 1 trận cái tội láo. Học xong lên giường nằm ngủ, miên man suy nghĩ tìm cách báo thù.

Thế nhưng đời không như là mơ, sáng dạy lại vắt cảng chân đạp hộc máu tới trường, cái tội ngủ muộn không thể sửa. Chết rồi, đến cổng, thấy nó đứng sẵn rồi, hùng dũng bước đến, cười thầm trong lòng, dở chiêu cũ thôi

Bước qua cảnh cửa trường, liếc em 1 cái, hôm nay em quàng 1 chiếc khăn màu đỏ, nhìn ngon phết, chờ đó rồi biết tay anh..

_ “Lần này thì đừng hòng chạy thoát nhé”

_ Hì Hì. Đinh bụng cười xong thì rút cho nhanh nghĩ cũng thất hèn hèn, nhưng thôi anh hùng nhịn nhục trả thù sau. Nhục tí tẹo này con hơn là nhục mặt trước lớp, lại còn mất học bổng nữa. Đang hí hửng bước vào cổng và cười rất ý nhị với em thì suýt sặc, ông giám thị từ sau cổng bước ra. Giờ mới hiểu vì sao mà nó nói “đừng hòng chạy thoát”.

Đành ngậm ngùi khai hết tên tuổi ra, lần này thì đẹp mặt rồi.

Vào đến lớp chạy lại hỏi mấy thằng hay đi muộn xem chúng nó thoát thế nào:

_ “Đứa nào ghi mày thì xin số đứa đó mà xin”. Chạy vội lên văn phòng trường, hôm nay lớp xyz trực, may quá, mình quen 1 đứa lớp này, để chút nhắn xin số con nhỏ, và rồi thế đấy, lại phải hạ nhục bản thân thêm chút nữa, chắc nhục nhiều rồi nhục tí nữa cũng không ảnh hưởng là mấy.

…..

” Em gì ơi, xóa tên trong sổ cho anh đi……….

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.