Nơi Cuối Con Đường Anh Và Em

Chương 26



Lúc chờ đèn giao thông, Lục Trình Dương nghiêng đầu nhìn Tô Tầm, cô tựa lưng vào ghế nhắm mắt lại, đầu nghiêng về phía cửa sổ. Từ lúc lên máy bay cô đã bắt đầu ngủ, ngồi trên xe anh cũng ngủ, cũng không biết là cô có phải thật sự mệt như vậy hay không hay là cố ý làm như vậy, anh chỉ có thể nghĩ là cô ngại nói nhiều với anh mà thôi.

“Tầm Tầm.” Anh nhỏ giọng gọi tên cô.

“Ừ.” Tô Tầm khẽ lên tiếng, nghiêng đầu nhìn phía trước, cô cũng không ngủ, cô chỉ đang suy nghĩ mà thôi.

“Anh đã tính rồi.”

“Tôi đã tính rồi.”

Hai người trăm miệng một lời nói cùng một câu nên không khỏi nghiêng đầu nhìn đối phương, bốn mắt nhìn nhau, Lục Trình Dương mỉm cười nói: “Em nói trước đi.”

Tô Tầm thu hồi ánh mắt, nhìn từng con số thay đổi trên bảng đèn tín hiệu giao thông, nhàn nhạt nói: “Tôi nghĩ kỹ rồi, nói chuyện chúng ta đã ly hôn cho Tiểu Tông biết; mặc dù con còn nhỏ nhưng rất hiểu chuyện, thay vì tiếp tục nói dối con thì không bằng nói sự thật cho con biết sớm một chút, bố mẹ chỉ là không ở cùng một chỗ mà thôi nhưng bố mẹ đều rất yêu thương con.”

Trong buồng xe im lặng tĩnh mịch như vậy, Lục Trình Dương nhìn chằm chằm vào gò má điềm tĩnh của Tô Tầm, ánh mắt anh rất trầm cho đến khi phía sau truyền đến tiếng còi xe thì mới đạp ga tiến về phía trước.

“Anh không đồng ý.” Lục Trình Dương trầm giọng nói, anh sẽ không để cho cô phủi sạch quan hệ của bọn họ như vậy, bây giờ con trai là sợi dây liên kết duy nhất giữa họ, nếu như ngay cả điều này cũng bị cô chặt đứt thì anh đối với cô mà nói chỉ còn lại hồi ức trong quá khứ mà thôi, anh còn có thể lấy cái gì để theo đuổi lại cô đây? Hoặc là nói trên người anh còn có cái gì đáng giá để cô quay đầu chứ?

“Tại sao? Đây là cách tốt nhất rồi, chẳng lẽ muốn con sau này lớn lên tự mình phát hiện ra sao? Sau đó sẽ oán giận chúng ta? Đối với con như vậy lại càng không tốt.” Tô Tầm có chút không vui, cô đã suy nghĩ chuyện này thật lâu, cảm thấy như vậy rất tốt bất kể là với Tô Tiểu Tông hay là đối với cô và Lục Trình Dương.

Lục Trình Dương trầm mặt, mím môi, không có phản ứng, nhìn chằm chằm vào con đường phía trước im lặng lái xe.

Tô Tầm nhìn anh một cái nhưng cũng không tiếp tục nói chuyện, những gì nên nói cô đều đã nói rồi, lấy điện thoại từ trong túi ra gọi điện cho Tô Thậm, trong xe không có âm thanh nào khác.

Xe dừng lại ở dưới nhà của Tô Thậm, Lục Trình Dương nghiêng người nhìn Tô Tầm, đôi mắt lạnh lùng, thật lâu sau mới khàn khàn mở miệng: “Tầm Tầm, em muốn hoàn toàn cắt đứt với anh là điều không thể, anh không đồng ý.” Sớm hay muộn gì anh cũng làm cho cô một lần nữa đến bên cạnh anh, nếu như cô thật sự không muốn thì anh sẽ dùng sức mạnh.

“Lục Trình Dương, mặc dù bây giờ tôi đang bàn bạc với anh nhưng cũng không phải là tôi cần đến sự đồng ý của anh.” Tô Tầm nín giận, nhẫn nhịn nhìn anh: “Vậy anh muốn làm thế nào đây?”

Lục Trình Dương vẫn chăm chú nhìn Tô Tầm như cũ: “Anh muốn em và con đều trở lại bên cạnh anh.”

“Không thể nào!” Tô Tầm trả lời ngay, sắc mặt cũng thay đổi: “Tôi cho là tôi đã nói rất rõ lúc trước rồi, con là con, chúng ta là chúng ta, bây giờ chuyện chúng ta có thể nói cũng chỉ là đứa con mà thôi.”

“Anh làm ở Khải Sâm không phải là tạm thời, anh sẽ sống ở đây luôn. Mặc kệ nguyên nhân lúc đầu anh nói ly hôn với em là gì thì đều là lỗi của anh, anh không biết lúc trước em lấy tâm tình gì mà giữ lại đứa bé này; mấy năm nay một mình em nuôi con chắc chắn chịu rất nhiều khổ cực, bố đối xử lạnh lùng với em, người đời chỉ trích. Những tổn thương này đều do anh gây nên, anh nợ em và con quá nhiều.” Sắc mặt của anh từ từ trở nên nhu hòa, trong đáy mắt là sự đau lòng: “Tầm Tầm, cho anh một cơ hội để đền bù, được không?”

Tô Tầm cúi đầu xuống không nhìn vào mắt anh nữa, cầm lấy túi, không để ý nói: “Anh cũng thấy đấy, bây giờ tôi sống rất tốt, lúc đầu tôi giữ lại đứa nhỏ vì đó cũng là một sinh mạng; mấy năm nay không có anh tôi vẫn có thể nuôi Tô Tiểu Tông thật tốt, việc anh muốn đền bù đối với tôi không quan trọng, thậm chí tôi còn cảm thấy rất phiền.”

Mở cửa xuống xe, Tô Tầm bảo anh: “Phiền anh mở cốp xe ra, tôi muốn lấy hành lý.”

Từ kính chiếu hậu Lục Trình Dương nhìn Tô Tầm đã đi đến đuôi xe, anh cũng mở cửa xuống xe, rũ mắt xuống nhìn cô: “Anh với em lên lầu đón con trai, sau đó chở hai mẹ con về nhà.”

“Anh trai sẽ đưa chúng tôi về, anh mở cốp xe ra đi.” Tô Tầm đứng yên không động.

“Anh muốn đưa hai mẹ con về.” Lục Trình Dương cũng đứng yên không động.

Tô Tầm im lặng một chút rồi không nói gì, xoay người đi lên lầu, tay đột nhiên bị một sức mạnh kéo lấy, cả người liền rơi vào một cái ôm quen thuộc ấm áp, cánh tay của người kia rất nhanh đã ôm lấy thân thể của cô. Tô Tầm giãy giụa thì Lục Trình Dương ôm cô càng chặt hơn, cúi đầu cọ vào tóc mai của cô, giọng nói khàn khàn: “Tầm Tầm, không chỉ là đền bù … anh yêu em, muốn ở cùng với em, giống như trước đây vậy.”

Tô Tầm dần dần không giãy giụa nữa, tâm trạng lo lắng của Lục Trình Dương cũng thả lỏng một chút nhưng bỗng nhiên nghe thấy giọng nói lạnh lùng tỉnh táo của Tô Tầm: “Nhưng tôi chán ghét anh.” Cánh tay ôm cô trở nên cứng đờ.

Lần này Tô Tầm đơn giản nói xong liền tránh thoát khỏi Lục Trình Dương, xoay người đi lên lầu, Lục Trình Dương không phải là người thích nói lời ngon ngọt, ba chữ ‘anh yêu em’ lại càng hiếm khi được anh nói ra, chỉ có khi động tình những lúc hai người thân mật thì anh mới ở bên tai cô nói ra ba chữ này.



Tô Tiểu Tông vừa nghe thấy tiễng gõ cửa liền xông ra mở cửa, nhìn thấy người bên ngoài thì lập tức xông lên ôm đùi Tô Tầm: “Mẹ!” Dáng vẻ cực kỳ vui mừng.

Tô Tầm cúi đầu vuốt mái tóc xoăn của cậu nhóc, khom lưng ôm lấy bé, cười hỏi bé: “Đã thu dọn xong hết đồ chưa?”

“Xong hết rồi ạ, cậu cũng giúp con.” Tô Tiểu Tông dùng sức gật đầu, ôm cổ của mẹ thân tình cọ cọ, Tô Tầm bị bé cọ như vậy thì có chút ngứa, nhịn không được cười ra tiếng.

Tô Thậm cầm lấy chìa khóa, nhấc cái valy hành lý nhỏ của Tô Tiểu Tông đi ra cửa chính đang rộng mở: “Đi thôi, anh đưa hai mẹ con về.”

Tô Tầm nhìn bóng lưng của anh: “Lục Trình Dương đang ở dưới lầu.”

Tô Thậm xoay người lại, lông mày nhăn lại, khóe miệng tà tà nở nụ cười: “Vậy sao? Cậu ta muốn đưa hai người về sao?”

“Vâng.” Tô Tầm bế con trai đi đến bên cạnh anh trai, để Tô Tiểu Tông xuống, cu cậu ngồi xổm xuống tự mình đi giầy.

Tô Thậm cúi đầu nhìn đầu xoăn nhỏ đang ngồi xổm bên cạnh, hỏi Tô Tầm: “Em định để cho hai người họ nhận nhau sao?”

Tô Tầm gật đầu, Tô Thậm sâu sắc nhìn Tô Tầm một cái, chỉ nói một câu: “Em hãy suy nghĩ cho kỹ, chuyện con cái là chuyện con cái, đừng có đem nửa đời sau của mình dính vào, cho dù anh đồng ý thì chắc chắn bố cũng sẽ không cho phép đâu.”

“Em biết rõ.” Tô Tầm nhỏ giọng nói.

“Mẹ ơi, bây giờ chúng ta có thể về nhà sao?” Đi giầy xong Tô Tiểu Tông đứng lên, ngửa cổ nhìn Tô Tầm.

Tô Tầm khom lưng bế lấy bé, cười nói: “Đi nào, về nhà.” Bình thường cô sẽ để Tô Tiểu Tông tự mình đi nhưng vài ngày rồi cô không gặp con trai nên rất nhớ, liền bế con trai đi.

Lục Trình Dương đứng ở dưới lầu chờ trong chốc lát, còn chưa thấy người đã nghe thấy tiếng cười của đứa nhỏ, anh tắt điếu thuốc trong tay đi về phía trước, Tô Tầm bế đứa nhỏ đi ra, bên cạnh là Tô Thậm đang xách valy hành lý.

Tô Thậm nhàn nhạt liếc Lục Trình Dương một cái, có lẽ do lần trước đã đánh anh một trận nên lần này nhìn thấy anh thì trong lòng Tô Thậm cũng bình tĩnh hơn một chút, ít nhất có thể nhịn được xúc động muốn xông lên đánh anh một trận.

“Chú! Tại sao chú cũng đến đây vậy ạ?” Tô Tiểu Tông kinh ngạc kêu ra tiếng, đôi mắt to đen chăm chú nhìn Lục Trình Dương.

Lục Trình Dương đi về phía bọn họ, cười với cậu nhóc: “Chú đưa cháu và mẹ về được không?”

“Nhưng cậu cũng nói là đưa cháu và mẹ về.” Trong mắt đứa nhỏ có chút nghi hoặc, tại sao gần đây cậu hay gặp chú này thế?

Lục Trình Dương nhìn Tô Thậm: “Tôi đến đưa bọn họ về.” Vươn tay muốn nhận valy hành lý nhỏ trong tay anh.

Tô Thậm đưa tay ngăn Lục Trình Dương lại, ung dung nói: “Không cần, để tôi đưa, cậu nên làm cái gì thì làm đi hoặc là muốn đi cùng cũng được.” Xoay người đi vào bãi đậu xe dưới tầng hầm, ném cho Tô Tầm một câu: “Mau tới đây.”

Tô Tầm nhìn Lục Trình Dương một cái rồi bế Tô Tiểu Tông đi theo Tô Thậm, Tô Tiểu Tông gục đầu trên bờ vài Tô Tầm nhìn Lục Trình Dương, nhỏ giọng hỏi: “Mẹ ơi, sao gần đây chú lúc nào cũng đi theo chúng ta vậy?” Cậu còn không biết chú này họ là gì tên là gì nữa cho nên chỉ có thể gọi là chú.

Thật ra cu cậu cũng đã hỏi qua Lục Trình Dương nhưng Lục Trình Dương không nói cho bé biết, Lục Trình Dương cảm thấy ‘chú Lục Trình Dương’ hoặc ‘chú Lục’ đều quá xa lạ, còn không bằng cứ để Tô Tiểu Tông gọi là ‘chú’, dù sao một ngày nào đó cu cậu cũng phải đổi xưng hô gọi là ‘bố’ thôi.

Tô Thậm lái xe đến, cố ý đi vòng qua trước mặt Lục Trình Dương, quay kính xe xuống để lộ cái mặt, đạp cần ga lái xe ra ngoài.

Lục Trình Dương quay đầu xe đi theo.

“Anh, anh làm sao vậy?” Tô Tầm có chút khó hiểu đối với hành động của Tô Thậm.

“Không sao cả, muốn tìm người uống ly rượu thôi.” Tô Thậm hơi cong môi, từ kính chiếu hậu nhìn chiếc xe đang chạy theo phía sau.

“Không phải là anh lại muốn đánh nhau nữa chứ?” Tô Tầm hồ nghi nhìn Tô Thậm, hiển nhiên là không tin lời anh nói, lần trước anh cũng nói như vậy nhưng cuối cùng vừa mới ra cửa liền đánh nhau rồi.

Tô Thậm phân thần nhìn Tô Tầm một cái, cười nói: “Em cứ kệ anh đi, uống rượu đánh nhau là chuyện của anh, em cứ lo cho bản thân mình đi.”

“Cậu ơi, mẹ nói đánh nhau là chuyện xấu, cậu không thể đánh nhau được.” Tô Tiểu Tông đang ngồi phía sau đột nhiên nói, cu cậu đã khắc sâu chuyện lần trước đánh nhau với Chu Minh Thần, mẹ đã dạy bảo cu cậu một trận thật lâu.

“Được, không đánh.” Tô Thậm thuận miệng lấy lòng đầu xoăn nhỏ.



Hai chiếc xe đến dưới lầu nhà Tô Tầm cùng lúc, Lục Trình Dương lấy hành lý của Tô Tầm từ trong cốp xe ra, Tô Thậm đều cầm lấy, nhàn nhạt liếc anh một cái: “Cậu ở dưới lầu chờ đi, chút nữa cùng nhau uống một ly.”

Lục Trình Dương nhìn Tô Tầm và Tô Tiểu Tông, gật đầu: “Có thể.”

Tô Tầm không nhìn anh, Tô Tiểu Tông vẫy vẫy bàn tay nhỏ với anh, bi bô nói: “Tạm biệt chú.”

Lục Trình Dương đi tới sờ đầu của bé, tóc xoăn nhỏ hết sức mềm mại, có lẽ cu cậu bị anh xoa đầu có chút không thoải mái nên khuôn mặt nhỏ nhăn lại tránh bàn tay của anh, anh ngồi xuống đối diện với cu cậu nói: “Tạm biệt.”

Lục Trình Dương đứng ở dưới lầu nhìn bọn họ đi lên, một lát sau nhìn thấy ô cửa sổ vốn là đen kịt lộ ra ánh sáng nhu hòa.

Rất nhanh Tô Thậm đã đi xuống, nhìn Lục Trình Dương một cái rồi ngồi vào xe của mình, chìa khóa xe anh cũng không hề rút ra, rất nhanh đã nổ máy lái xe ra ngoài.

Lục Trình Dương mở cửa xe quay đầu đuổi kịp, anh không biết có phải Tô Thậm lại tìm anh đánh nhau hay không, cho dù là như thế thì anh cũng không do dự đuổi theo.

Hai người ghé vào một câu lạc bộ tư nhân gần nhất, đi vào ghế lô, gọi rất nhiều rượu.

Tô Thậm để một bình rượu trước mặt Lục Trình Dương, cười lạnh một tiếng: “Tầm Tầm cho là tôi sẽ lại đánh cậu một trận nữa nên trước khi tôi ra cửa đã kéo lại nói một câu, nó nói đánh một trận là đủ rồi, hòa nhau rồi.”

Lục Trình Dương nhìn Tô Thậm, nhíu mày hỏi: “Có ý gì?”

Tô Thậm quơ quơ ly rượu trong tay, ý bảo Lục Trình Dương uống rượu. Lục Trình Dương cầm lấy cái ly ngửa đầu uống cạn, sau đó nhìn Tô Thậm: “Bây giờ anh có thể nói cho tôi biết được chưa?”

“Nhà chúng tôi có một cây gậy bằng gỗ to như vậy.” Ngón trỏ và ngón cái của Tô Thậm tạo thành một vòng tròn, khoa chân múa tay: “Cây gậy gỗ đó tồn tại là vì tôi, chắc cậu cũng biết mẹ chúng tôi qua đời rất sớm chứ? Lúc đó Tô Tầm còn chưa được coi là một tiểu nha đầu nữa, bố là một người đàn ông thô kệch đã nuôi lớn chúng tôi, từ nhỏ tôi đã bị đánh biết bao lần không đếm xuể nhưng Tô Tầm lại giống như một cô công chúa nhỏ, ngay cả đầu ngón tay của nó bố tôi cũng không đánh qua một cái.”

Tim của Lục Trình Dương như bị siết chặt lại, đôi mắt híp lại, nhìn chằm chằm Tô Thậm, có lẽ anh đã đoán được tiếp theo Tô Thậm sẽ nói cái gì.

“Lúc bố chúng tôi thấy giấy ly hôn của Tô Tầm thì tức giận đến nổi trận lôi đình, lập tức bắt nó quỳ trên đất, cầm lấy cây gậy mà từ trước đến nay chỉ dùng để đánh tôi đánh nó, đánh rất là mạnh … Lúc tôi chạy về nhà thì nó đã bị đánh đến co người lại, ôm bụng ngất đi.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.