Nơi Cuối Con Đường

Chương 19: Quan tâm



Lúc tan sở, quả nhiên Từ Chỉ An đã đến, trầm tĩnh đứng ngoài cửa công ty, trông thấy Lâm Nặc từ xa, anh sải bước tới, mỉm cười nói: “Làm gì trông em uể oải thế kia?”.

Lâm Nặc sờ mặt mình, hỏi ngược lại: “Thế ư?”, rồi nhìn anh. Lâu ngày không gặp xem ra anh rất phấn chấn.

Hai người bắt taxi đi ăn cơm.

Tắc đường, Lâm Nặc ngồi trong khoang xe yên tĩnh nghe Từ Chỉ An bên cạnh hỏi: “Gần đây công việc em có bận không?”.

“Vẫn ổn cả”, cô dừng lại hỏi: “Còn anh?”.

“Vẫn như cũ thôi. Hai tuần nay tiếp tục bận rộn với bản thiết kế, tăng ca thường xuyên”.

Lâm Nặc “Vâng” một tiếng, ngẫm nghĩ rồi im lặng xoay đầu nhìn ngắm phong cảnh khô khan nhàm chán ngoài cửa sổ.

Có lẽ do cuộc cãi nhau ngày hôm đó mà giờ đây hai người trở nên xa lạ, dường như cả hai đều thận trọng cố gắng giữ gìn không khí thân mật, hoà hợp.

Lúc chờ đèn đỏ, một chiếc xe chen ngang như muốn lấn đường, đỗ ngay cạnh xe bọn họ. Tài xế xe nghiêng đầu nhìn dường như hơi bất mãn. Lâm Nặc bỗng cảm thấy hơi mệt mỏi nghiêng người tựa vào thành xe, lúc này chợt ngồi thẳng dậy, chăm chú nhìn ra ngoài cửa sổ.

Cô nhận ra chiếc BMW ấy, màu sắc cùng biển số đều vô cùng quen thuộc với cô.

Từ Chỉ An liền quay đầu sang nhìn cô, hơi hoài nghi: “Sao thế?”.

Lúc này cô mới phát hiện ra động tác của mình quá đột ngột, cụp mắt khẽ lắc đầu nói: “Không sao”, cơ thể nặng nề, tựa vào thành ghế, vẻ mặt hơi bồn chồn.

Cửa sổ xe đối phương dán tấm chắn sáng, tối đen. Bên ngoài vốn dĩ chẳng thể nào nhìn thấy bên trong xe. Thật ra, chẳng phải cô không biết rằng, làm sao có chuyện trùng hợp đến vậy, thành phố rộng lớn với những con phố đan chéo nhau, vậy mà cùng thời gian và địa điểm hai chiếc xe đậu song song nhau.

Nhưng chính khoảng khắc vừa rồi, cô cứ ngỡ người lái chiếc xe đó có thể là Giang Doãn Chính.

Cô chợt muốn nhìn xem có phải anh đang đưa cô Diệp đi đến chỗ cô ấy muốn không.

Đèn xanh bật sáng, cô trông thấy biển số xe. Quả nhiên không phải là anh, trong lòng càng thêm ủ dột vì hành động khác thường vừa rồi của mình.

Trời vẫn còn sáng, ánh chiều đan chéo giữa những toà cao ốc sừng sững, hắt ra ráng chiều đỏ cam.

Cô im lặng ngoái đầu lại, gương mặt trông nghiêng của Từ Chỉ An với những đường nét thanh tú rõ ràng chợt khiến cô cảm thấy buồn bã.

Khi chọn món, dáng vẻ Lâm Nặc khác hẳn ngày thường, ngần ngừ do dự trước cuốn thực đơn.

Từ Chỉ An cười nói: “Trước đây chẳng phải em ‘đánh nhanh rút gọn’ sao? Sao gần đây lại kén cá chọn canh thế?”.

Cô ngước lên mỉm cười, chẳng phải là kén chọn gì, thật ra là do lơ đãng, thấy phục vụ đứng đợi ngay cạnh, cô vội tiện tay trỏ vào hai món, nói: “Chỉ thế thôi”.

Từ Chỉ An lại xem tiếp, dửng dưng nói: “Gọi thêm vài món nữa đi, ít như vậy ăn sao đủ?”.

Kết quả là năm sáu đĩa thức ăn được mang lên, Lâm Nặc chau mày: “Phí phạm”.

Từ Chỉ An nhìn cô: “Chẳng phải đều là những món em thích hay sao?”.

“Vậy cũng đâu cần một lúc gọi nhiều món đến thế”.

“Chỉ là thức ăn thôi mà”, Từ Chỉ An vẫn chưa động đũa, cầm cốc trà nhìn cô, dừng một lát rồi nói: “Huống hồ, chỉ cần bản thân mình thích thì đều có thể cố được”.

Lâm Nặc ngẫm nghĩ, khẽ mấp máy môi, mắt nhìn xuống nói: “Làm sao muốn cùng một lúc cả cá lẫn tay gấu chứ [1]!”.

[1] Lấy ý từ thiên “Cáo từ” trong sách Mạnh Tử. Mạnh Tử nói: “Cá là món ta yêu thích, tay gấu cũng là món ta yêu thích. Nếu phải nhịn trong hai thứ đó ta đành bỏ cá chọn tay gấu. Sinh mệnh là thứ ta yêu quý, cái nghĩa cũng là thứ ta trân trọng, nếu phải chọn một trong hai, ta nguyện bỏ sinh mệnh mà chọn nghĩa”.

Không khí trong nhà hàng tĩnh lặng, cô cúi đầu lúc sau nghe giọng anh chậm rãi nói: “Có lẽ là được, mọi việc là do con người mà thôi”.

Lâm Nặc ngẩng đầu mỉm cười, thật ra cô muốn phản bác nhưng lời vừa đến đầu môi đành nuốt ngược trở lại, cô chẳng muốn tranh cãi hay gây chuyện với anh nữa. Có một số chuyện chỉ cần trong lòng cả hai đều hiểu là được.

Có những khi thề thốt cũng vô dụng, chẳng thể cưỡng cầu, hệt như đoạn đối thoại bà Lâm xem trên ti vi, tất thảy đều thuận theo tự nhiên có lẽ mới chính là sự lựa chọn sáng suốt.

Bữa ăn được tặng thêm món tráng miệng, là bánh pudding hình trái tim, nhân viên phục vụ cười khúc khích nói: “Mời anh chị dùng bánh”. Chỉ có một phần dành cho tình nhân.

Lâm Nặc nhấc chiếc nĩa lên nhìn một hồi rồi lại đặt xuống.

“No quá, không ăn nữa”.

Từ Chỉ An vốn không thích ăn đồ ngọt, thế nên là đẩy ghế ra, nói: “Đi thôi, anh đưa em về”.

Con đường này cô đã từng ngồi trong xe Giang Doãn Chính đi qua rất nhiều lần. Mãi đến khi về đến dưới nhà, Từ Chỉ An nắm lấy tay cô, thuận thế ôm lấy cô vào lòng, ánh mắt trở nên u ám, sâu thẳm.

Hơi thở quen thuộc mang theo chút hơi ấm của anh phả ra, Lâm Nặc nhắm mắt lại, túm lấy vạt áo Từ Chỉ An, chợt hoảng hốt bối rối.

Vốn dĩ ngọt ngào, hạnh phúc nhưng lồng ngực cô lại khẽ nhói đau, đầu óc rất tỉnh táo.

Hoá ra, nụ hôn của Giang Doãn Chính tối hôm đó tựa như dấu ấn, mạh mẽ khắc sâu trong trái tim cô.

Mấy ngày sau cô không thấy bóng dáng Giang Doãn Chính trong công ty. Văn kiện trình ký chồng chất trong văn phòng thư ký, Lâm Nặc lên đó vài lần đều thấy cửa phòng đóng chặt, hỏi thư ký Trương mới biết anh lại đi công tác.

Chẳng phải dạ dày vẫn chưa khỏi ư? Cô thầm nghĩ.

Mãi đến một hôm vào giờ ăn trưa cô nghe thấy đồng nghiệp nói: “...Nghe nói Giang tổng đi cùng với cô Diệp”. Lẽ dĩ nhiên đó chỉ là suy đoán hoặc là những tin tức bên lề, vì vậy chẳng ai dám lớn tiếng bàn luận.

Xưa nay Lâm Nặc chẳng quan tâm đến tin đồn nhưng lần này lại ngừng lại lắng nghe.

Vị đồng nghiệp dường như thấy mọi người hứng thú với đề tài này, liền tiếp lời: “Chắc là sếp dẫn cô Diệp đi nghỉ mát đấy, hai ngày trước lúc ở ngoài hành lang tôi nghe thấy hai người họ trò chuyện”, nhưng rồi nghĩ đến vẻ uy nghiêm thường ngày của Giang Doãn Chính, không quên bồi thêm một câu: “Nhưng mà, cũng chỉ là suy đoán của tôi, tuyệt đối đừng loan tin bậy bạ đấy nhé”.

Mọi người đương nhiên hiểu chuyện vội cười gật gù. Lâm Nặc ngồi ngay bên cạnh, chậm rãi nhai cơm. Đề tài bàn luận tự nhiên được mở rộng, vì thế mà cả thân phận của cô Diệp cô cũng biết được đại khái phần nào.

Hoá ra, cô ấy là cô dâu ưng ý mà cha Giang Doãn Chính chọn, vả lại xưa nay mối quan hệ Diệp gia và Châu gia vốn rất tốt, đến cả nhân viên cũ của Dung Giang cũng biết rất rõ về cô ấy.

Lâm Nặc buông đũa, chợt cảm thấy nghe tiếp cũng chẳng có ý nghĩa gì nữa, bèn đứng dậy, lẳng lặng rời đi.

Hết giờ làm việc, giám đốc Lý bước ra, trông thấy văn phòng trống không từ lâu, nói: “Tiểu Lâm, vừa hay, giúp tôi gửi vài thứ ra sân bay”.

Lâm Nặc đang ngồi đánh văn bản, chỉ còn tờ tài liệu cuối cùng, máy móc vận hành lề mề, Giám đốc Lý đã chuyển tập tài liệu sang, dặn dò cô: “Tối nay tôi có tiệc xã giao, cô đi taxi ra sân bay nhé”, rồi lại nhìn đồng hồ, “Còn một tiếng nữa là chuyến bay của Giang Tổng hạ cánh. Cô chuyển tập tài liệu này cho Trợ lý Từ là được”.

Lâm Nặc nhận lấy, hỏi: “Cần gấp ạ?”.

Giám đốc Lý gật đầu: “Đúng thế, cô đi nhanh nhé”.

Chuyến bay trở về từ Bắc Kinh đáp xuống sân bay rất đứng giờ, Giang Doãn Chính giao hành lý cho Tiểu Từ đang đợi tại cửa đón khách, vừa đi vài bước liền trông thấy dáng hình quen thuộc chạy vào đại sảnh. Anh dừng bước chờ đối phương chạy tới trước mặt mình.

Lâm Nặc khẽ thở hổn hển, chuyển túi tài liệu vào trong tay Trợ lý Từ. Không ngờ đoạn đường cao tốc vào sân bay mà cũng tắc đường, may mà vẫn kịp thời gian.

Lúc này Giang Doãn Chính đang đứng trước mặt cô, cô tỉnh bơ quan sát anh.

Dáng anh mảnh khảnh, nghiêm trang, trang phục vẫn chỉn chu như bình thường. Chỉ mấy ngày không gặp trông anh hơi mệt mỏi, hơn nữa bên cạnh anh cũng chẳng thấy bóng dáng cô Diệp đâu cả. Có lẽ anh thực sự đi công tác chứ không phải đi nghỉ mát thư dãn cùng người đẹp như lời mọi người đồn đại.

Trợ lý Từ đón lấy tập tài liệu quan trọng, xách va li bước ra ngoài. Giang Doãn Chính cũng sải bước lướt ngang qua Lâm Nặc dửng dưng nói: “Đi thôi”.

Trợ lý Từ lái xe, Lâm Nặc và Giang Doãn Chính ngồi ở băng ghế sau xe.

Đèn xe sáng rực, suốt đoạn đường về giao thông thông suốt lại thêm tính năng của chiếc xe vốn dĩ đã khá tốt, chỉ thấy cảnh vật bên ngoài cửa sổ đang lùi dần ra sau, chớp mắt đã về đến khu vực nội thành.

Xe dừng ngay trước cửa nhà hàng, đèn đuốc sáng trưng, bên ngoài đã có người bước tới mở cửa xe, Trợ lý Từ nói với vẻ trịnh trọng: “Giang tổng, khuya rồi ngài đừng uống rượu nữa”, khuôn mặt đầy vẻ chân thành nghêm túc.

Giang Doãn Chính nhìn cậu ta, chẳng đáp chỉ nói: “Cậu đưa Lâm Nặc về nhà đi”.

“Không cần đâu!”, Lâm Nặc vội vàng từ chối, ngoái đầu lại chỉ trông thấy anh nghiêng người bước ra, không hề ngoảnh lại hoà mình vào đại sảnh nhà hàng sáng chói rực rỡ.

Trợ lý Từ mỉm cười với cô qua gương chiếu hậu: “Cô chỉ đường nhé”.

Từ nhà hàng đến nhà Lâm Nặc, nếu đường thông khoảng một tiếng là về đến.

Lâm Nặc ngồi trong xe cảm thấy hơi áy náy, không nhịn được hỏi: “Hay là anh cho tôi xuống ở trạm xe phía trước là được rồi”. Khuya thế này rồi cũng chẳng rõ là Trợ lý Từ đã ăn cơm chưa nữa.

Trợ lý Từ lắc đầu cười nói: “Giang Tổng đã dặn dò đương nhiên tôi phải đưa cô về đến nhà an toàn chứ”.

Thật ra quan hệ giữa hai người trong công ty cũng khá tốt, nếu không có mặt cấp trên, Lâm Nặc nhận thấy anh là người rất có cá tính, ưa nói đùa và hoà đồng.

Cô suy nghĩ rồi nói: “Lát nữa anh còn phải quay lại nhà hàng nữa đúng không? Nếu kịp thì chúng ta cùng ra ngoài ăn chút gì nhé”.

Trợ lý Từ nhướn môi nói: “Không được đâu. Vị khách tối nay rất quan trọng. Giang Tổng sẽ cần bất cứ lúc nào”.

“Lúc xã giao cũng nói chuyện công việc ư?”, cô nhớ tới lúc xuống xe Giang Doãn Chính mang theo túi tài liệu và cả dáng vẻ nóng vội của Giám đốc Lý lúc đầu nữa.

Trợ lý Từ cười nói: “Chuyện này ấy à, tôi cũng chẳng rõ nữa”. Anh chợt cau mày, nói: “Tối nay Giang Tổng không tránh khỏi uống rượu rồi”.

Nghe anh nói vậy, Lâm Nặc sực nhớ lại việc hồi nãy, trong lòng xao động, buột miệng hỏi: “Anh ấy bị sao?”.

“Dạ dày Giang Tổng không tốt”, Trợ lý Từ nói rồi nhìn cô qua gương chiếu hậu, thoáng kinh ngac: “Cô không biết sao?”.

Lâm Nặc sững sờ lắc đầu.

Trợ lý Từ nói “Ừm” một tiếng, điều chỉnh lại cảm xúc của mình, là một trợ lý việc quan sát đánh giá thông qua nét mặt là một phẩm chất cần phải có. Đối với những sở thích thường ngày của sếp, chỉ cần liếc mắt vài lần là anh nhận ra phần nào. Vì vậy, anh cho rằng mối quan hệ của Giang Doãn Chính và Lâm Nặc không chỉ đơn giản là quan hệ cấp trên, cấp dưới, cũng chính vì vậy mà vừa rồi anh lộ vẻ ngạc nhiên.

Lâm Nặc ngồi thẳng người, ngẫm nghĩ, khẽ nói: “Anh ấy, ...ý tôi là, bệnh đau dạ dày của Giang Tổng rất nghiêm trọng phải không?’.

“Ừ. Đã nhiều năm rồi. Bác sĩ dặn dò nhiều lần, lẽ ra với tình trạng này Giang Tổng không thể tiếp tục uống rượu nữa”.

Lâm Nặc khẽ chau mày, cố gắng nhớ lại: “Nhưng mà, lần trước vẫn thấy anh ấy uống rượu mà”.

“Đa phần là vì chuyện bất đắc dĩ, trợ lý như chúng tôi muốn uống thay cũng chẳng được”, Trợ lý Từ mất kiên nhẫn, dừng lại một chút rồi nói, “Nhưng vài ngày trước bệnh đau dạ dày của anh ấy tái phát, sau đó lại phải đi công tác, tối nay cũng chẳng rõ sẽ ra sao nữa...”

Lâm Nặc ngồi trên ghế co chặt nắm tay, cụp mắt xuống, trong lòng bỗng dâng trào một cảm xúc khác thường chẳng thể nói nên lời, bất giác thấy lo lắng.

Đến khi về nhà, tắm rửa xong, nằm trong chiếc chăn mỏng, cả gian phòng mát rượi, mắt nhắm lại cô chợt nhớ đến gương mặt điển trai ánh lên vẻ mệt mỏi của anh.

Cô trở mình lấy điện thoại, suy ngẫm một hồi rồi chậm rãi nhập từng chữ vào tin nhắn.

Nhắn tin xong chờ hồi lâu sau vẫn chẳng thấy hồi âm, cô chán nản nhất thời cảm thấy ân hận, liếc nhìn đồng hồ cũng đã gần chín giờ, khẽ cắn môi, đây là lần đầu tiên cô tắt điện thoại sớm tới vậy.

Nằm trên giường, cô bồn chồn suy ngẫm, bản thân mình lấy lý do gì để khuyên anh đừng uống rượu?

Thế nhưng, cô lại chẳng kiềm chế được, tựa như nếu không làm vậy cô sẽ chẳng thể nào yên tâm được.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.