Nơi Cuối Con Đường

Chương 26: Đắm chìm




Lâm Nặc chỉ biết ngẩn ra nhìn, hồi sau mới hỏi: “Sao anh lại ở đây?”.

Giang Doãn Chính không trả lời, bước đến trước, đưa tay khẽ chạm vào trán cô.

Vừa từ ngoài bước vào, ngón tay anh hơi lạnh nhưng Lâm Nặc lại cảm nhận hơi ấm từ trán nhanh chóng lan tỏa ra khắp cơ thể, cuối cùng đến cả trái tim cũng khẽ run rẩy.

Lẽ dĩ nhiên Giang Doãn Chính không biết, khẽ nhếch môi ra vẻ hài lòng, “Hết sốt rồi”, lại nói, “Khuya rồi, em ngủ tiếp đi”.

Lúc trò chuyện, anh khẽ cúi người, đứng giữa đầu giường và cửa sổ, ánh trăng bị che khuất nhưng dưới ánh đèn mờ mờ Lâm Nặc vẫn có thể trông rõ gương mặt anh. Lúc này, cô mới phát hiện ra anh đã cắt tóc ngắn, có lẽ vì thế mà đôi mắt càng long lanh và hút hồn hơn.

Mang theo vô số câu hỏi cùng nỗi kinh ngạc chưa kịp “tiêu hóa”, sao cô có thể ngủ được, dứt khoát vươn tay ấn vào công tắc đèn trên tường.

Hai người không hẹn mà cùng nhắm mắt lại, đến khi thích ứng với ánh sáng thì Giang Doãn Chính đã đứng dậy nhìn người đang nằm trên giường bệnh từ trên cao.

Có lẽ vì lần bị ốm này, gương mặt cô hốc hác hẳn đi so với hồi còn ở thành phố C. Nước da cô vốn trắng ngà nay càng thêm xanh xao, vô tình khiến đôi mắt càng thêm sâu đen tĩnh lặng. Chăn kéo cao đến tận cổ, mái tóc dài xõa trên chiếc gối màu lam nhạt, cô vốn vui vẻ hoạt bát như ánh mặt trời, thanh khiết tựa dòng suối, khoảnh khắc này mang vẻ yếu đuối đáng thương.

Anh lặng lẽ nhìn cô, nơi nào đó trong trái tim anh trở nên yếu mềm. Anh khẽ cụp mắt xuống, lùi về sau hai bước, tìm một chiếc ghế thoải mái ngồi xuống.

Lúc này Lâm Nặc bỗng cảm thấy lúng túng trước ánh mắt anh nên anh vừa quay đi cô liền ngồi ngay dậy không quên kéo cao chăn đến tận cằm.

Phòng bệnh có hệ thống sưởi ấm đầy đủ, Giang Doãn Chính nhìn từng hành động nhỏ của Lâm Nặc, nhướn mày, hỏi: “Lạnh lắm à?”. Thật ra anh cố ý, cảm thấy cô thực đáng yêu nên chợt muốn chọc ghẹo cô.

Quả nhiên, gương mặt cô đỏ bừng, trong bộ quần áo bệnh nhân mỏng manh, ở trước mặt anh, cô chỉ muốn mình được che chắn kín đáo.

Giang Doãn Chính mặc bộ áo quần đen tuyền ngồi trên sofa, dáng vẻ thoải mái, mặt mày sáng sủa, rõ ràng vừa xuống máy bay nhưng lại chẳng tỏ ra mệt mỏi chút nào.

Cô nhìn anh, càng kéo chặt chăn quấn quanh mình, lắc đầu rồi hỏi: “Sao anh lại đến đây? Chẳng phải anh đi Bắc Kinh ư?”.

“Anh không đi, lẽ nào để em một mình trong bệnh viện sao?”, anh nhướn mày, dường như đó là lẽ đương nhiên.

Cô bị anh hỏi vặn nhất thời nghẹn lời, bối rối cúi đầu xuống, hồi sau như chợt nhớ ra điều gì, lại hỏi: “Trước khi em đi công tác, có phải anh đã dặn dò gì đó với Giám đốc Lý không?”.

Anh cụp mắt xuống, ngẫm nghĩ rồi lãnh đạm nói: “Anh chỉ nhắc nhở anh ta quan tâm chăm sóc các nữ đồng nghiệp một chút”.

Cô nghe xong, gật đầu, chẳng nói lời nào.

Thật ra, cô biết không phải hoàn toàn như thế.

Hôm đó tuy cô bị ốm, đầu óc mông lung nhưng vẫn nghe thấy những lời Giám đốc Lý nói. Khi đó, giọng ông trầm thấp: “Chết thật, cô bệnh thế này tôi biết ăn nói sao với Giang Tổng đây”. Ông chỉ lẩm bẩm một mình nhưng lại như đang chế nhạo cô.

Giang Doãn Chính ngồi một lát trông thấy cô nghiêng đầu như đang buồn ngủ, liền đứng dậy lấy áo khoác.

Cô liền ngước mắt lên, hỏi: “Anh đi đâu?”.

Giang Doãn Chính mỉm cười, một tay nhấc lấy áo khoác đi đến đầu giường đưa tay ra cho cô xem giờ: “Trễ thế này rồi, em nên nghỉ ngơi sớm đi thôi”.

“Vậy còn anh?”.

“Về khách sạn ngủ, sáng sớm mai lại đến thăm em”, giọng anh vốn hờ hững, lãnh đạm lúc này lại dịu dàng, như thể đang nói với người mình yêu.

Lâm Nặc thực sự choáng váng, dường như đang ở trong màn sương mù giăng tứ phía, cả phương hướng cũng chẳng thể xác định được, thứ duy nhất rõ ràng chính là giọng nói và khuôn mặt anh.

Ánh mắt cô dừng trên đôi môi anh. Trước đây, cô vẫn nghe nói, những người có đôi môi như vậy đa phần là kẻ bạc tình. Thế nên đến tận lúc này cô vẫn không tin được rằng anh lại vội vàng đến bên mình.

Thế nhưng sự thật thì, rốt cuộc anh đã đến.

Đêm đông miền Bắc giá lạnh, vì sự có mặt của anh mà đến cả tiếng gió gào thét cũng mang theo sự dịu dàng ấm áp.

Khiến người khác say mê, thậm chí cam lòng đắm chìm trong đó.

Hai ngày sau, Giang Doãn Chính luôn túc trực bên cô trong bệnh viện.

Ban đầu Lâm Nặc chẳng cảm thấy gì cả, sau đó cô dần phát hiện, phòng bệnh của cô bỗng náo nhiệt hẳn lên, cứ cách một giờ lại có vài cô y tá đến một lần, hàn huyên hỏi thăm, thái độ vô cùng nhiệt tình.

Mỗi lần họ đến, cô đều quay sang nhìn, chỉ thấy Giang Doãn Chính ngồi sofa bên cửa sổ, không ngẩng đầu lên, nhíu mày chăm chú xem tạp chí Kinh tế, như thể những ánh mắt nhiệt tình hay e thẹn đó đều chẳng liên quan đến anh.

Lâm Nặc cảm thấy buồn cười, khi không có người, không nhịn được trêu chọc: “Anh đã quen như thế từ nhỏ rồi ư?”. Cô bỗng thấy tò mò về dáng vẻ của anh thời thơ ấu, liệu có phải khi ấy diện mạo anh đã xuất chúng như bây giờ rồi không?

Giang Doãn Chính vẫn tập trung, cũng chẳng ngẩng đầu lên, chỉ khẽ đáp “Ờ”, mà vẫn hiểu được câu hỏi không đầu không đuôi của cô.

Lâm Nặc bất giác cười rộ.

Cô ở rất gần anh, ngắm nhìn gương mặt bình tĩnh điềm đạm của anh, thầm nghĩ sao lại có người như vậy, thế nên kiêu hãnh cũng là lẽ tất nhiên, khiến người khác chẳng cách gì chất vấn hay nhạo báng được.

Lát sau, Giang Doãn Chính ngẩng đầu lên, đối diện với cô, chợt mỉm cười: “Nhưng mà, bị em nhìn chằm chằm thế này thực sự anh chẳng thể nào quen được”. Giọng điệu nửa đùa nửa thật, Lâm Nặc lại nghe thấy ý giễu cợt trong câu nói ấy. Anh lại nói: “Vừa rồi anh có hỏi bác sĩ, ngày mai có thể làm thủ tục xuất viện rồi, nếu cứ thế này đi máy bay, em liệu có chịu được không?”.

“Đương nhiên là không sao”, cô liền gật đầu áy náy nhìn anh: “Mấy ngày nay đã làm mất thời gian của anh rồi”.

Giang Doãn Chính không nói gì cười nhạt, đứng phắt dậy rót nước đưa cho cô, cầm lấy thuốc trong chiếc khay nhỏ, nói: “Đến giờ rồi”.

Lâm Nặc cụp mắt uống thuốc, cô biết anh đứng bên cạnh nhìn mình, trong lòng dấy lên cảm xúc khó diễn tả.

Mấy ngày nay anh nhớ giờ uống thuốc còn chuẩn xác hơn cả cô nữa. Cô bị ốm ăn uống phải khiêng khem, anh gọi mấy cuộc điện thoại, những món ăn thanh đạm hợp khẩu vị đều được đưa đến bệnh viện, toàn là những món cô thích. Ngoài ra, tạp chí thời trang và tiểu thuyết được chất đầy như ngọn núi nhỏ đặt trên bàn ở đầu giường.

Giang Doãn Chính cố gắng thỏa mãn những yêu cầu của cô.

Trước đây, tuy biết anh lớn lên trong gia đình giàu có, gia giáo nhưng cô chưa từng nghĩ rằng anh lại chăm sóc người khác chu đáo đến vậy.

Trong lòng không khỏi thầm khen ngợi, cô gái nào được Giang Doãn Chính thật lòng yêu thương có lẽ sẽ là người hạnh phúc nhất trên thế gian này.

Tuy vậy, không thể nào là cô ít ra hiện giờ là như thế.

Lâm Nặc hiểu rõ, biết rằng lúc này đây chỉ vì một số lý do nào đó mà anh bị hút hồn, tuyệt đối không phải là tình yêu.

Tình cảm sâu sắc như vậy, e là thực sự vượt lên cả sự sống và cái chết. Sau khi chia tay Từ Chỉ An một thời gian dài, cô dần hiểu ra rằng trước đây không phải là không có tình yêu chỉ là vì yêu chưa đủ.

Khoảng thời gian bốn năm trời, hết lòng gửi gắm, vậy mà vẫn chẳng đủ huống hồ cô và Giang Doãn Chính quen nhau chỉ mới vỏn vẹn một năm.

Giang Doãn Chính thấy cô ngây người, đưa tay đón lấy cốc nước, hỏi: “Em đang nghĩ gì vậy?”.

Lâm Nặc hoàn hồn lại nhún vai, chẳng hiểu sao cô lại nói: “Chỉ là cảm thấy nơi này cũng khá tốt”.

“Nơi nào? Bệnh viện à?”, Giang Doãn Chính dở khóc dở cười, đưa tay sờ trán cô: “Sốt quá hóa hồ đồ rồi sao?”.

Cô nghiêng đầu tránh nhưng vẫn chạm vào lòng bàn tay anh, ấm, cô hơi lúng túng, vội chữa lại: “Ý em nói là Cáp Nhĩ Tân rất đẹp! Băng tuyết dày bao phủ, lãng mạn biết nhường nào!”.

“Vậy có muốn ở lại chơi thêm vài ngày không?”.

“Không muốn”, cô vội lắc đầu, điện thoại tìm anh mấy ngày nay nhiều vô kể, anh cũng chẳng né tránh nhận điện ngay trước mặt cô. Thế nên, những gì cô nghe thấy phần lớn là chuyện công việc, chắc hẳn có rất nhiều việc đang chờ anh về xử lý.

Giang Doãn Chính như biết trước được cô sẽ từ chối, hờ hững mỉm cười rồi tìm trong túi áo hộp thuốc cùng bật lửa, nói: “Anh ra ngoài hút thuốc rồi quay lại”.

Hành lang bệnh viện dài hun hút, trên cửa sổ hình bán nguyệt màn sương trắng xóa phủ lên, bên ngoài là thế giới mờ mờ diễm lệ.

Giang Doãn Chính châm lửa tựa vào cửa sổ chẳng hề hay biết Lâm Nặc xuống giường, chiếc dép lê mềm mại giẫm trên nền đất, lặng lẽ đi theo anh.

Cô vịn vào cửa, từ đây cô có thể thấy dáng vẻ trông nghiêng của Giang Doãn Chính, điếu thuốc cháy lập lòe giữa những ngón tay thon dài của anh, chẳng rõ làm sao ánh lửa ấy như đang thắp sáng lòng cô, cháy bỏng.

Cô đưa mắt nhìn khuôn mặt trầm lặng của anh từ xa, chợt phát hiện ra mấy ngày gần đây anh cười nhiều hơn, tuy chỉ là cười nhạt nhưng vẫn có thể trông thấy nụ cười thật sự ánh lên từ đôi mắt, sự tự nhiên, dịu dàng và che chở của anh kết thành một sợi tơ dẻo dai chắc chắn, từng chút, từng chút, quấn quanh một góc nào đó trong trái tim cô.

Lâm Nặc không khỏi liên tưởng đến vòng kim cô trong phim Tây Du Ký cô xem khi còn nhỏ - càng vẫy vùng thì càng siết chặt.

Lòng cô hiểu rõ đã muộn rồi có vùng vẫy cũng vô ích, bởi lẽ cô đã thực sự đắm chìm.

Cũng chẳng rõ cô đã đứng nhìn anh trong bao lâu, mãi đến khi hoàn hồn cô mới giật mình trước sự thất thường của mình. Lâm Nặc định quay lại phòng nhưng đã quá muộn vì Giang Doãn Chính quay đầu lại trông thấy cô.

Cô lúng túng, trông thấy Giang Doãn Chính dập tắt thuốc sải bước tiến đến, khẽ cúi đầu, hỏi: “Sao thế?”.

Thật ra, hai người chỉ cách nhau mười mấy mét, khoảng thời gian Giang Doãn Chính tiến lại gần đủ để Lâm Nặc quay về giường nhưng cô chẳng hề nhúc nhích, đôi chân như bị đóng đinh, đến khi bốn mắt nhìn nhau cô thoáng ngượng ngùng lắc đầu, cô gần anh đến mức có thể trông thấy rõ hàng mi dày của anh.

Như bị trúng tà, ánh mắt cô chẳng cách gì rời đi.

Bắt đầu như thế nào, cô đã chẳng còn nhớ nữa, phải chăng bản thân cô đã ngầm ra hiệu cho đối phương, cô cũng chẳng rõ nữa. Khi ý thức quay trở lại, bàn tay Giang Doãn Chính đang vuốt ve gò má cô.

Bên tai vang lên giọng nói: “Em đang bệnh, anh không muốn thừa nước đục thả câu”.

Lâm Nặc không hiểu lắm, khẽ chau mày, chẳng kịp hỏi đã nghe thấy tiếng anh cười khẽ, một giây sau cả người liền bị bế bổng lên.

Lâm Nặc khẽ kêu lên kinh ngạc, hương thảo mộc hòa quyện cùng mùi thuốc lá vấn vít quanh cô. Cô hơi ngần ngừ, cuối cùng đưa tay vòng qua cổ anh.

Động tác này như một quyết định. Cô ngẩng đầu lên trông thấy ánh sáng lấp lánh nơi đáy mắt Giang Doãn Chính.

Kể từ đó, mọi chuyện chẳng cần nói cũng rõ.

Tối hôm sau, máy bay đáp xuống sân bay thành phố C, Lâm Nặc trông thấy Trợ lý Từ từ xa chạy lại đón, bước chân khẽ dừng lại hơi mất tự nhiên.

Giang Doãn Chính vẫn như mọi khi, nghiêng đầu nói, “Lát nữa anh đưa em về nhà”, tay ôm eo cô khẽ dùng sức, dẫn cô bước đi.

Xe chạy đến trước nhà, Trợ lý Từ vòng ra sau lấy hành lý, Lâm Nặc lặng lẽ nhìn, từ đầu đến cuối Trợ lý Từ chẳng tỏ ra kinh ngạc chút nào.

Dường như cô vẫn luôn là bạn gái của Giang Doãn Chính, hai người ôm nhau bước ra khỏi sân bay là chuyện quá đỗi bình thường.

Lúc này, Giang Doãn Chính xuống xe, cười với cô: “Ngủ ngon”.

So với lúc ở Cáp Nhĩ Tân, bầu không khí lúc này vẫn rất ấm áp.