Nơi Cuối Con Đường

Chương 29: Luân hồi



Việc xem mắt của Lâm Nặc tiến hành một thời gian rốt cuộc cũng ngưng lại.

Thứ nhất là vì cô ngày càng chẳng còn hứng thú gì, thứ hai là chiếc điện thoại của cô bị mất trên đường đi xem mắt, kiểu dáng mới nhất lại bị kẻ trộm cuỗm mất, quả thực khiến người ta thấy đau lòng.

Thừa dịp này Lâm Nặc oán trách bà Lâm một hồi, khiến bà Lâm tự trách bản thân thực sự không nên sắp xếp lần xem mắt đó. Thế là, sự việc nóng bỏng trước đó dần lắng dịu xuống, Lâm Nặc cảm thấy, chỉ một chiếc điện thoại mà cuối cùng có thể đổi lại sự bình yên cho cô thật sự quá tốt.

Tuy thế cô vẫn vội vã đi trình báo cảnh sát, biết rõ cơ hội tìm lại được là rất mong manh nhưng ở Cục cảnh sát cô vẫn kính cẩn nhờ vả người bạn cũ của bố.

Đối phương đáp, khi ào có tin tức sẽ báo ngay với cô.

Về đến nhà, Hứa Diệu Thanh cũng nói: “Đừng ôm hy vọng, tranh thủ thời gian mua cái khác đi. Chỉ có điều là mất cả số điện thoại nữa, hơi phiền phức đấy!”.

Lâm Nặc chẳng nói gì, thật ra những người cô thường xuyên liên lạc, số điện thoại của họ cô đều nhớ hết nhưng cái cô xót xa nóng ruột cũng chẳng phải là chiếc điện thoại.

Nào ngờ mấy ngày sau thì nhận được thông báo, bạn thân của bố cô nói: “Các bác vừa bắt được một băng nhóm trộm cắp, phạm vi hoạt động chính là khu vực cháu bị mất điện thoại, tang vật thu được có kích thước như lời cháu nói, màu sắc vỏ ngoài cũng phù hợp, cháu đến nhận lại nhé!”.

Thật ra, cũng xem như là “vận may đến nhà” nên mới có thể tìm lại kịp thời trước khi tang vật được mang đi tiêu thụ.

Đến khi tới Cục cảnh sát, Lâm Nặc vừa nhìn đã nhận ra chiếc điện thoại mình mới sử dụng trong hai, ba tháng qua, cầm lên không nhịn được lật qua lật lại xem xét, hệt như bên trong thực sự có đồ vật quý giá.

Hứa Diệu Thanh đi cùng cô, trông thấy liền hỏi, “Sim điện thoại vẫn còn chứ?”, lại thấy Lâm Nặc cúi đầu chẳng nói gì, trầm mặc nhìn vào màn hình, dừng lại, không khỏi kinh ngạc nói, “Sao thế?”.

Lâm Nặc lắc đầu, vội vàng nhét điện thoại vào túi áo, làm một số thủ tục rồi hai người cùng bước ra khỏi Cục cảnh sát.

Tối hôm ấy, Lâm Nặc nửa mơ nửa tỉnh mò mẫm bên gối, chiếc điện thoại có vỏ bằng kim loại mát lạnh nắm chặt trong tay, thoáng chốc cơn ngái ngủ đã bị xua tan.

Cô mở to mắt, liếc nhìn màn hình phát ra ánh sáng yếu ớt, bị mất vài ngày mà thân máy chẳng trầy xướt chút nào, sim cũng còn, tất thảy đều giữ nguyên hiện trạng như lúc chưa bị đánh cắp.

Cô nằm nghiêng trên giường, ngón tay khẽ nhấn lên trên xem lại những tin nhắn còn lưu.

Thật ra bình thường cô luôn có thói quen xem xong tin nhắn là xóa luôn nhưng mà những tin nhắn này, lại được lưu trữ trong sim, vẫn chưa xóa bỏ.

Thực sự cô không đành lòng.

Biết rõ là hơi ngốc nghếch nhưng cô vẫn không nỡ xóa đi. Vì vậy, những thứ của hai năm trước vẫn được lưu giữ nguyên vẹn đến ngày hôm nay, dù cô đã đổi điện thoại rất nhiều lần.

Những tin nhắn ấy chỉ là những lời lẽ rất đỗi bình thường nhưng trong khoảnh khắc phát hiện điện thoại bị mất, chẳng hiểu vì sao trong lòng cô chợt thấy lạnh lẽo, mất mát, dường như từ nay về sau cô sẽ thực sự chẳng còn chút liên hệ gì với người ấy nữa.

Cô lập tức báo cảnh sát chỉ vì sự hoảng hốt trong tích tắc ấy cùng chút hy vọng nhỏ bé.

Thật ra, hành động này thực sự rất buồn cười, cho đến giờ Lâm Nặc mới cảm thấy dường như bản thân đã sớm sa vào một vòng xoay rối bời, cô cứ ngỡ rằng mình đang từ từ thoát ra nhưng thực sự không có cách gì thoát nổi.

Có lẽ cô vẫn chưa tìm thấy lối ra, mà có lẽ vốn dĩ đã chẳng hề có lối thoát.

Cô đang ở độ tuổi kết hôn, những “quả bom” thiếp đỏ bay đến bất cứ lúc nào là chuyện thường tình. Lâm Nặc lại có một người bạn học sắp kết hôn, thiệp cưới tinh tế lạ thường, phía trên còn có ảnh của cô dâu chú rể. Lâm Nặc chẳng suy nghĩ điều gì nhưng người bên cạnh thì trầm trồ: “Bạn của cậu thật may mắn! Qua giới thiệu mới biết thì ra chú rể là nhà triệu phú”.

Thật ra Lâm Nặc và người bạn ấy không thân thiết gì cho lắm, sau khi tốt nghiệp cũng chỉ gặp mặt vài lần, đôi bên lưu số điện thoại của nhau nhưng chẳng bao giờ liên lạc cả.

Giờ thì cả cô cũng nhận được thiếp mời, có thể thấy lần này lễ cưới được tổ chức rất hoành tráng.

Hứa Tư Tư vẫn đang du học ở nước ngoài, Lý Mộng bận đi công tác không kịp về tham dự, Lâm Nặc cũng chẳng liên lạc với những bạn khác, đành một mình đi đến nhà hàng.

Đang là mùa hạ, ánh nắng chói chang, dường như đến cả mặt đất cũng phản chiếu ánh sáng, khí nóng bốc lên khiến người ta khó thở. Lâm Nặc lái xe vào bãi đỗ xe của nhà hàng, tìm chỗ dừng lại.

Chiếc xe là do ông Lâm tặng cô cách đây không lâu, nói là quà sinh nhật của con gái, chủ yếu là để thuận tiện cho việc đi làm của cô. Tuy Lâm Nặc đã lấy bằng lái xe từ sớm nhưng vẫn cẩn thận luyện tập vài ngày mới dám một mình lái xe ra đường.

Lúc này cô vừa xuống xe chợt sững người lại.

Ở bãi đỗ xe dưới tầng hầm không được sáng cho lắm nhưng cô vẫn có cảm giác thân thuộc, vừa nhìn liền nhận ra ngay, cô tiến về trước vài bước như để xác nhận lại.

Đó chính là xe của anh.

Xe của Giang Doãn Chính đỗ chếch phía đối diện, bởi lẽ có hai chiếc xe việt dã hai bên nên vừa rồi quay xe cô không để ý.

Lâm Nặc đứng ngay trước mũi xe, trong xe dĩ nhiên không có người, cô chợt nhớ đến dạo trước Giang Doãn Chính nói muốn đổi xe liền bị mình ngăn cản.

“Chẳng phải vẫn chạy tốt đó ư? Sao phải đổi chứ?”

“Xe chạy lâu rồi, anh muốn đổi chiếc mới”, anh lật tạp chí, nói ra vẻ đó là lẽ đương nhiên.

Cô “Hừ” một tiếng, “Đồ có mới nới cũ”.

Thật ra chỉ là thuận miệng nói chơi thôi nhưng Giang Doãn Chính lại ngẩng lên nhìn cô, khuôn mặt thanh tú, khóa mắt thấp thoáng ý cười.

Cô bị anh nhìn chăm chăm lấy làm kinh ngạc, hỏi: “Sao thế?”.

“Đâu có gì”, anh vuốt ve mái tóc cô rồi lại cúi đầu xem tạp chí, hờ hững nói: “Không đổi thì không đổi, nghe lời em”. Giờ nhớ lại, ngữ khí khi đó mang theo vẻ cưng chiều mà anh vô tình để lộ ra.

Lâm Nặc đứng một lúc rồi rút chiếc điện thoại ra, rốt cuộc cũng tìm thấy cái tên ấy, nhấn nút gọi đi.

Bên kia ồn ào náo nhiệt chẳng đợi cô lên tiếng, người đó đã nói, “Lâm Nặc”, giọng đầy kinh ngạc.

Có lẽ anh thực sự không ngờ cô lại gọi điện thoại cho mình, mà cô cũng không ngờ số điện thoại của mình vẫn còn lưu trong máy của anh.

“Trợ lý Từ, chào anh”, định thần lại, cô nói, “Tôi trông thấy xe của anh ấy rồi, các anh đang ở trong nhà hàng ư?”.

Trợ lý Từ nhìn Giang Doãn Chính đang hàn huyên cùng chú rể, ngập ngừng trong chốc lát rồi anh bước sang một góc yên tĩnh, thấp giọng nói: “Đúng vậy, Giang Tổng đi dự tiệc cưới”, ngừng một lát, lại hỏi, “Còn cô? Giờ cô đang ở đâu?”.

Lâm Nặc mỉm cười, nhớ đến lời Giang Doãn Chính nói trước khi chia tay, anh nói sau này chúng ta đừng bao giờ gặp lại nhau nữa. Hai năm nay hai người thực sự không gặp lại nhau. Anh đã thực hiện đúng như lời mình nói.

Cô đáp: “Tôi đang ở bãi đỗ xe, sắp về rồi, nhìn thấy xe của anh ấy nên tôi chào hỏi một lát”, lại dặn dò, “Đừng nói với anh ấy là tôi gọi điện thoại nhé”.

Trợ lý Từ còn muốn nói thêm thì nghe thấy cô nói tạm biệt rồi gác máy.

Anh nhíu mày nhìn màn hình điện thoại tối sầm, trở lại bên cạnh Giang Doãn Chính.

Lâm Nặc lái xe ra, phóng lên dốc, ánh đèn xe sáng chói khiến cô không kìm được nheo mắt lại.

Thời tiết nóng bức nhưng ngón tay cô lại lạnh toát. Nhà hàng mười tầng phía sau càng lúc càng lùi xa. Giang Doãn Chính đang ở trong đó, hai năm nay có lẽ họ chưa bao giờ gần nhau như bây giờ.

Cô nắm chặt lấy vô lăng hòa vào dòng xe đông đúc, đột nhiên nhớ đến anh, nỗi nhớ nhung mãnh liệt hơn bất cứ lúc nào, dường như chỉ cần nhắm mắt lại là hình dáng anh lại hiện ra vô cùng rõ nét.

Có lẽ cô đã thực sự nhắm mắt, bởi vì đến khi sực tỉnh mới phát hiện ra có người đi bộ đang chạy ngay trước xe mình.

Thật ra là người đó vi phạm luật giao thông, cô hoảng hốt thả lỏng chân ga chưa kịp đạp phanh xe thì đã bẻ quặt vô lăng sang bên, chiếc xe từ làn đường chạy chậm ngoặt sang phía làn xe chạy nhanh.

Chuyển làn đường mà không có đèn báo, trong tích tắc cô đã linh cảm có chuyện không hay sẽ xảy đến, quả nhiên ngay sau đó là tiếng động rất mạnh, chiếc xe rung chuyển dữ dội, cô chưa kịp hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra thì cơ thể đã lao về phía trước theo quán tính, lục phủ ngũ tạng như lộn nhào.

Đây là vụ tai nạn xe liên hoàn, đến khi lực va chạm sau lưng biến mất thì đầu xe nặng nề đâm vào bên phải chiếc xe Jeep Bắc Kinh ngay trước mặt. Mọi việc xảy ra nhanh đến không thể tưởng tượng nổi, nhưng lại như vừa trải qua một khoảng thời gian rất dài.

Lâm Nặc cảm thấy cơn đau trên trán, tiếp đó là dòng máu ấm nóng chảy xuống mi mắt rồi đến sống mũi. Tiếng còi xe inh ỏi ngoài cửa sổ hòa vào nhau, dường như âm thanh ngày càng náo nhiệt, cô không kìm được muốn nôn, mơ màng trông thấy tấm kính trước mặt xuất hiện những đường chằng chịt như mạng nhện.

Ngay sau đó có người đến mở cửa xe, cô gục trên vô lăng, nhìn thấy gương mặt xa lạ ấy rất căng thẳng, đầu óc cô càng lúc càng choáng váng, chật vật đưa cho người đó điện thoại của mình. Sau đó cô nghe thấy tiếng anh ta bắt đầu gọi điện, chắc là để thông báo cho người nhà mình, lòng cô nhẹ nhõm, ngã nhào xuống, ngất đi.

Khi tỉnh lại, Lâm Nặc thấy tỉnh táo lạ thường, đưa mắt nhìn trần nhà trắng như tuyết, liền hiểu ngay ra mình đang ở trong bệnh viện.

Vị bác sĩ ngồi cạnh đang nói, giọng ôn hòa, dịu dàng: “…Không có gì đáng ngại cả, nghỉ ngơi một thời gian là khỏe lại”.

Cô mỉm cười với ông ấy, trán đau âm ỉ.

Bác sĩ gật gù, cho tay vào túi rồi bước ra ngoài. Cô nhìn ra cửa, im lặng vài giây, lúc này mới phát hiện ra có điểm gì đó bất thường vội quay đầu lại.

Phòng đơn cô nằm rất rộng rãi, ngoài cửa sổ là ánh chiều tà nhuộm đỏ khắp không gian. Cô nheo mắt dưới ánh nắng vàng cam, đến khi thực sự nhìn rõ, trái tim cô bỗng run rẩy.

Cô lại không phát hiện ra.

Vừa tỉnh lại, cô không biết rằng trong phòng có người ngồi.

Cô nhìn anh, anh khoác một chiếc áo gió đen sẫm màu ngồi trên sofa, cả người khuất trong bóng râm, ngón tay thon dài chống dưới cằm, không nhúc nhích đưa mắt nhìn thẳng vào cô.

Đôi mắt anh sâu thăm thẳm, như không đáy lại khiến cô nhớ đến buổi tối mấy năm trước, cũng trong phòng bệnh, anh cởi áo măng tô quay sang mỉm cười với cô. Ánh mắt anh sáng trong đến mức làm lu mờ cả ánh trăng.

Lâm Nặc khép hờ mắt, hóa ra những gì liên quan đến anh, cô chưa bao giờ quên.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.