Nơi Cuối Con Đường

Chương 40: Hóa Ra Mãi Là Cô ấy



Giang Doãn Chính ôm lấy eo Vương Tịnh, cúi đầu hôn cô thật sâu.

Kỹ thuật hôn của anh rât điêu luyện, quấn quýt, mơn trớn, khiêu khích. Ở trong vòng tay anh, cô nhanh chóng đắm chìm không thể kiểm soát nổi, đầu óc ngây ngất nhưng cô lại mơ hồ cảm thấy kỳ lạ, chỉ vì anh chưa bao giờ hôn cô như thế này.

Xưa nay anh vẫn thờ ơ, lạnh lùng, đến cả nụ hôn cũng vậy. Đôi khi cô cảm thấy đó chỉ là sự miễn cưỡng nửa vời.

Mỗi lần nghĩ đến đó, tâm trạng cô không khỏi ủ dột não nề. Cô vẫn thường hoài nghi liệu Giang Doãn Chính có thực sự thật lòng với mình không hay cô chỉ là một trong rất nhiều bạn gái của anh. Bởi lẽ mãi đến hiện tại sự tiếp xúc thân mật nhất chỉ giới hạn ở nụ hôn hời hợt thoáng qua.

Nỗi phiền muộn này cô từng kể cho cô bạn thân thiết nhất của mình, đối phương nghe xong lại hết lời ca ngợi Giang Doãn Chính là chính nhân quân tử.

Cô ấy nói: "Điều đó chứng tỏ rằng anh ấy không phải là người đàn ông tùy tiện, có thể là anh ấy trân trọng cậu nên muốn tìm hiểu theo trình tự".

Vương Tịnh nghe xong cũng nguôi ngoai phần nào, nhưng vẫn khó tránh khỏi cảm giác mất mát, bản thân cô muốn trao cho anh thứ tốt nhất, còn anh lại chẳng cần, thậm chí chẳng mảy may động lòng.

Thế nhưng tối nay rõ ràng chẳng phải như thế.

Nụ hôn Giang Doãn Chính nóng bỏng mà sâu lắng, kèm theo sự nhiệt tình xưa nay chưa bao giờ có. Cô như sắp tan chảy ra dưới sức nóng này. Cuối cùng, cũng chẳng rõ mở cửa như thế nào, hai người lướt một mạch từ phòng khách vào phòng ngủ. Trong lòng cô hiểu rõ mọi việc rốt cuộc cũng xảy ra, chẳng ngờ lần này nghĩ phép đi công tác cùng anh lại có bước tiến triển đột phá.

Khi điện thoại đổ chuông, cũng là lúc cô bị anh đẩy lên giường, trong phòng quá yên tĩnh, hai người đang thở hồn hển chìm đắm, thế nên tiếng chuông điện thoại vô cùng chói tai.

Nhưng điện thoại chỉ kêu một tiếng, tiếp đó chẳng có động tĩnh gì nữa. Giang Doãn Chính ngừng lại, giơ tay tìm điện thoại màn hình lóe sáng, trên đó là dãy số dài.

Anh liếc nhìn, khẽ cau mày, vứt sang một bên tiếp tục nghiêng người hôn cô.

Thật ra, chỉ trong giây lát, nhiều nhất cũng chỉ ba giây, Vương Tịnh mơ hồ cảm thấy nhiệt độ xung quanh bỗng giảm đi, nụ hôn của anh vẫn lang thang trên cổ cô, nhưng sự đam mê mãnh liệt lại biến mất nhanh chóng.

Quả nhiên không lâu sau, anh ngừng lại, nâng người rời khỏi cô, thuận tay nhặt chiếc điện thoại rơi dưới đất lên.

Cảm giác lạnh lẽo kéo tới bủa vây, cô vẫn nằm trên giường thở hổn hển. Thật ra, cô chưa hoàn toàn tỉnh táo, trong lòng bỗng dấy lên cảm giác mất mát cùng nỗi u sầu, ủ dột, chỉ biết thẫn thờ nhìn anh.

Lát sau, anh vẫn chẳng cử động, cô bỗng hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

Cú điện thoại đó, chỉ đổ một hồi chuông liền gác máy là chuyện gì cơ chứ?

Giang Doãn Chính như không nghe thấy, sắc mặt ảm đạm, rốt cuộc anh vẫn cầm điện thoại lên gọi lại.

Nhưng đối phương không nhận điện thoại.

Một hồi chuông rồi lại một hồi chuông nữa, âm thanh khô khan đơn điệu khiến anh dần mất kiên nhẫn, anh cầm điện thoại đi qua đi lại trong phòng, chẳng chịu gác máy.

Cuối cùng, giọng nữ vang lên đầy máy móc: "Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được...". Anh gập nắp điện thoại lại quay sang, hàng lông mày khẽ nhíu lại, lúc này anh liếc mắt nhìn Vương Tịnh một cái.

Vương Tịnh đã ngồi dậy, quần áo chưa chỉnh tề, ánh mắt cô khẽ lóe sáng, vội đến trước mặt anh hỏi: "Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?".

Xảy ra chuyện gì ư? Giang Doãn Chính cúi đầu nhìn chiếc điện thoại, nỗi hoài nghi trong lòng ngày càng lớn. Cá tính của Lâm Nặc anh hiểu quá rõ, cố chấp, ngang bướng hệt như đứa trẻ. Cô kiên trì lâu như vậy, chẳng qua là vì không chịu quay về bên anh, thậm chí đến cả lúc say rượu cũng vẫn nhớ rời xa anh, hận một nỗi chẳng thể bỏ đi thật xa, từ nay về sau chẳng liên quan gì nhau nữa.

Thế nên, lần này điện thoại chỉ đổ một hồi chuông càng đáng ngờ hơn nữa.

Anh không trả lời, mặt sa sầm gọi lại, một lần rồi lại nữa, bề ngoài tưởng như rất kiên nhẫn nhưng thực ra trong lòng anh đang nóng như lửa đốt.

Cũng biết đã bao lâu, tiếng "tút tút" khô khan đầu dây bên kia cuối cùng cũng biến mất, thay vào đó là âm thanh lào xào.

Đầu dây bên kia tĩnh lặng, chẳng có âm thanh nào khác, trái tim anh dần dãn ra: "Em đang làm gì vậy!!". Hệt như đang chất vấn, giọng điệu khô cứng mang theo vẻ tức giận sau khi cất được tảng đá trong lòng.

Vẫn chẳng thấy cô đáp lại, anh chau mày, hít một hơi thật sâu: "Lâm Nặc, em trả lời anh đi!".

Có lẽ là giọng anh quá hung dữ, thực sự đã dọa cô, một lúc sau, bên đầu dây bên kia vọng lại âm thanh trầm thấp.

Anh không nghe rõ cô đang nói gì, âm thanh quá nhỏ quá thấp, dường như bị tiếng thở át mất, lòng anh bỗng thắt lại, chỉ bởi dường như anh nghe thấy tiếng khóc thút thít run rẩy và nghẹn ngào.

Anh sững người liền dịu giọng hỏi: "Em đang ở đâu?". Nói rồi chẳng đợi cô trả lời anh đã xoay người sải bước ra ngoài cửa.

Vương Tịnh ngẩn người đứng bên giường, thường ngày rất mẫn tiệp, tư duy linh hoạt phản ứng nhanh nhạy nhưng lúc này cô chẳng hiểu gì cả cứ ngây ra, giương mắt nhìn Giang Doãn Chính bước ra ngoài chẳng chút do dự, bên tai cứ vang lên cái tên đó.

Lâm Nặc, Lâm Nặc...

Đầu óc cô ong ong, sao lại là cô ấy?

Khi Giang Doãn Chính tìm thấy Lâm Nặc thì nước mắt trên khuôn mặt cô đã khô, chỉ có cơ thể vẫn đang run rẩy. Chỉ cần nhớ đến chuyện xảy ra trong xe vừa rồi, nhớ đến sức mạnh khủng khiếp cùng ý đồ cưỡng bức của Từ Chỉ An là cô lại thấy sợ hãi.

Điện thoại nắm chặt trong tay, rõ ràng cô cảm thấy lạnh nhưng lòng bàn tay lại đầy mồ hôi. Vừa rồi, chuông điện thoại reo vang không ngừng, thực ra cô không ngờ rằng anh sẽ gọi điện lại, càng không ngờ rằng anh lại kiên trì đến vậy. Lòng xao động, cuối cùng cô không nhịn được bèn nhận điện thoại.

Ngữ khí của anh trong điện thoại không được tốt lắm nhưng cô bỗng thấy an lòng, rõ ràng biết rằng không nên như thế nhưng cô đã quá mệt rồi, mệt đến mức toàn thân rã rời, đến mức chỉ có thể đợi anh, chỉ muốn chờ anh.

Giang Doãn Chính vội vả chạy đến, cô đang ngồi xổm dưới đất bàn chân đã tê dạị, rồi anh cũng ngồi xổm xuống nhìn thẳng vào cô. Cô gần như chẳng suy nghĩ đưa tay nắm chặt lấy vạt áo trước ngực anh.

Cảm giác này tuyệt biết bao. Cô vùi mặt vào ngực anh, chẳng nói lời nào, chỉ cảm thấy như chưa bao giờ yếu đuối hơn.

Thế nhưng, chỉ cần ôm lấy anh, tất thảy mọi thứ đều ổn cả.

Giang Doãn Chính không nói gì, ánh mắt sắc bén lướt qua toàn thân tả tơi và thảm hại của cô, sắc mặt anh sa sầm. Cô ở ngay trước mắt, tay nắm lấy áo anh, chẳng rõ vì ra sức hay vì sợ hãi mà tay cô run rẩy.

Anh chau mày hỏi: "Đã xảy ra chuyện gì vậy?", tay nắm chặt lấy vai cô.

Lúc này anh mới phát hiện ra toàn thân cô đang run rẩy. Cô ở trong lòng anh, im lặng nhưng lại như đang chịu ức, hệt như một con thú nhỏ mới sinh hoảng hốt, bơ vơ.

Anh khẽ siết chặt tay, lại hỏi: "Từ Chỉ An đâu?". Giọng lạnh băng nhưng Lâm Nặc lại nghe thấy sự tức giận ẩn giấu trong đó, cô cắn môi không nói gì, hồi sau, cô lắc đầu hít một hơi thật sâu, hơi thơ vẫn chưa đều đặn trở lại.

Nơi đấy cách phòng trà không xa lắm, chỉ một con phố, vả lại trước đó Từ Chỉ An chủ động nói đưa cô về, giờ đây lại thành thế này, dường như mọi thứ đều rõ ràng cả rồi.

Giang Doãn Chính định đứng dậy nhưng vạt áo trước ngực lại bị kéo chặt lấy.

Lâm Nặc ngẩng đầu lên, đôi mắt hơi sưng đỏ nhưng có lẽ những giọt nước mắt ấy càng làm đôi mắt đen láy của cô sáng long lanh, sáng đến mức gần như có thể trông rõ hình ảnh phản chiếu của anh.

Cô nhìn anh, ánh mắt tràn ngập sự khẩn cầu cùng vẻ mệt mỏi.

Trái tim Giang Doãn Chính bỗng như mềm đi, quen nhau lâu vậy, đấy là lần đầu anh trông thấy dáng vẻ này của cô. Trước đây ở bên cạnh nhau, anh không để cô chịu chút ấm ức nào thế nhưng giờ đây cô với đôi mắt ầng ậc nước trông thật đáng thương.

Cuối cùng anh dịu dàng nói: "Chúng ta đi thôi", tay khẽ dùng sức dìu cô đi.

Mãi đến khi ánh đèn sau xe mất hút ở góc phố, Vương Tịnh mới gắng gượng vịn tường đi về phía khu X, có lẽ do kiến trúc cũ kỹ, mặt tường bẩn thỉu loang lổ, chạm tay vào lạnh băng, cô cảm thấy lòng mình càng ảm đạm, lạnh lẽo.

Hóa ra mọi người đều sai, hoặc có lẽ đám bạn thân chỉ an ủi cô mà thôi. Thật ra, xưa nay Giang Doãn Chính chưa bao giờ yêu cô, thế nên đến cả nụ hôn cũng hờ hững,

Cô cứ ngỡ rằng anh là người như vậy, chẳng có điều gì khiến anh quan tâm, trái tim anh dường như mãi mãi trên cao, khiến người ta phải ngước nhìn lên, chẳng cách gì nắm lấy được.

Vậy mà vừa rồi, anh lại dịu dàng ôm một người phụ nữ vào lòng, động tác cẩn trọng như thể cầm một viên ngọc quý chỉ cần mạnh tay một chút là cô ấy sẽ vỡ ra.

Khoảnh khắc ấy đến cả bóng lưng của anh cũng dịu đàng.

Từ xa, có đèn xe sáng chói, lướt ngang qua cô rồi dần đi khuất. Cô giật mình bỗng nhớ ra, chợt hiểu được tất cả.

Cuối cùng cô đã nhớ ra mình gặp Lâm Nặc ở đâu.

Trông Lâm Nặc rất quen, trên một tờ báo trước đấy rất lâu, khi đó tuy cô mới gặp Giang Doãn Chính vài lần nhưng đã bắt đầu quan tâm đến tin tức của anh, biết anh xuất hiện chốn công cộng thường dẫn theo bạn gái. Mỗi lần đều là gương mặt xinh đẹp khác nhau, các cô gái với má lúm đồng tiền nở nụ cười tươi như hoa trước ống kính.

Duy chỉ có Lâm Nặc là khác, bức ảnh duy nhất bị chụp bị chính tay của Giang Doãn Chính che nửa ống kính. Thế nên gương mặt cô trông không rõ. Khi đó anh nắm tay cô ấy, nghiêng người che chắn, mặc dù đeo mắt kính râm cũng có thể nhận ra anh đang không vui.

Hóa ra là vậy.

Hóa ra là vì quan tâm nên mới muốn bảo vệ, bảo vệ cô ấy tránh xa rắc rối phiền nhiễu của công chúng.

Cô bỗng nhớ đến sự dịu dàng của anh hôm tại phòng tập đánh cầu, nhớ đến sự hoảng hốt thoáng qua trong mắt Giang Doãn Chính, cô chợt bừng tỉnh. Hôm đó anh nhìn cô, hệt như thông qua cô mà thấy bóng dáng của một người khác mà thôi.

Thoáng chốc lòng cô lạnh lẽo, thê lương.

Cuối cùng cô cầm chiếc điện thoại gửi một tin nhắn, không biết lúc này anh có thời gian xem không nhưng dù gì đã quen nhau vài tháng, lời chào tạm biệt cũng vẫn cần thiết

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.