Nói Dối Và Hẹn Hò Trực Tuyến

Chương 12



Wazcookin: Tìm kiếm một người đàn ông vạm vỡ ...

"Ôi chúa ơi!"

"Lucy đến đây nhìn này."

"Cái gì nữa?" Lucy đẩy bình đựng nước bên dưới máy pha trà đá và đi đến cửa sau. Cô nhón chân lên đằng sau các bạn mình đang chen chúc ở ô cửa sổ nhìn ra anh chàng thợ điện ở sân sau.

"Không phải người đàn ông nào cũng làm cho bộ đồ Carhatt trông tuyệt như vậy," Maddie nói. Mặt cô ấy dán chặt vào mặt kính cừa sổ.

Anh chàng được nói đến đang khom ngươi xuống để lôi cái gì đó từ thùng xe tải. Chiếc quần màu nâu hiệu Carhatt căng cứng, phô bày các đường cong của mông. Tên anh ta là Randy. Quinn đã đưa anh ta đến nhà Lucy sáng nay.

"Anh ta chắc hẳn đã tập những bài tập đặc biệt dành cho mông," Adele nghiên cứu.

"Ngồi xổm," Clare thêm vào. "Tớ ước anh ta uốn cong người xuống."

Maddie gật đầu. "Đúng vậy, có thể tớ sẽ vứt một đôla trên đất và xem anh ta nhặt nó như thế nào."

Lucy thả người xuống. "Các cậu đều hư hỏng." Họ quay lại cùng một lúc. Ba cặp mắt nhìn cô như thể một cái sừng vừa mới mọc ra giữa trán cô vậy. Lucy đưa hai tay lên và lùi lại. "Tớ chỉ nói là anh ta còn rất trẻ."

"Và?"

Chúa ơi, cô bắt đầu nói như Quinn. "Tớ không biết." Cô cúi mặt mình vào lòng bàn tay và lắc đầu. "Tớ nghĩ là tớ bị mất trí." Cô quay lại và đi vào nhà bếp. Sau tất cả, cô vẫn thích được nhìn Quinn hơn. Đúng thế, cô đã thua.

Các bạn cô lo lắng đi theo cô. "Cậu chịu quá nhiều áp lực." Clare với tay lên tủ bếp và lấy ra bốn cái ly. "Và bọn tớ được cho là có mặt ở đây để giúp đỡ cậu, chứ không phải dán mắt vào anh chàng thợ đó."

Adele đặt các viên đá vào ly. Bốn người bạn ngồi xuống với bình trà và thảo luận vấn đề của Lucy. Lucy đã ở với mẹ vào đêm trước và chắc chắn sẽ lặp lại điều đó cho đến khi cơn ác mộng này kết thúc. Nhưng cô có cảm giác mình là một đứa con nít khi ở với mẹ và cô không muốn đóng đô ở đó.

"Tớ chỉ ghét việc sợ hãi," cô nói và đưa ly trà lên miệng. Cô uống một ngụm và nói, "Tớ luôn cho rằng mình là một người mạnh mẽ. Một người có thể tự chăm sóc trong mọi hoàn cảnh." Cô đặt ly nước xuống bàn. "Một người không sợ gì khi phải đối mặt với các vụ chìm tàu hoặc tấn công của cá mập. Nhưng người phụ nữ tâm thần này khiến tớ sợ." Cô lắc đầu khi âm thanh của dụng cụ điện vang vào trong bếp. "Chưa hết, cùng lúc, tớ không biết liệu tớ cón nên sợ hay không. Tớ không bị đe doạ, và người phụ nữ này chỉ giết đàn ông. Không phải là một nhà văn trinh thám."

Maddie đẩy ly trà sang một bên và đặt tay lên bàn. "Nhưng kẻ giết người này đã liên lạc với cậu. Cậu phải cẩn thận." Maddie biết mình nói những gì. Cô từng nói chuyện với rất nhiều kẻ giết người hàng loạt.

"Tớ không xem thường nó. Chỉ là tớ tự hỏi liệu tớ có bị mắc chứng hoang tưởng không?" Lucy đáp lại.

"Không phải cái gì cũng là ảo giác của chứng hoang tưởng." Adele khuấy những viên đá trong ly bằng các đầu ngón tay. "Đôi khi những điều cực kỳ quái đản thường xảy ra."

"Dwayne lại để cái gì trên hành lang của cậu?" Clare hỏi.

"Một chiếc tất và một ly uống café có dòng chữ Một Vài Chú Thỏ Yêu Bạn của tớ."

"Thật là một kẻ lập dị."

"Thật kinh dị."

"Cậu thật sự có vài cái ly uống café có dòng chữ Một Vài Chú Thỏ Yêu Bạn sao?"

Ngay khi uống xong bình trà, bốn người phụ nữ quyết định rằng Lucy sẽ luân phiên đến ở nhà họ và họ sẽ đến ở với cô. Họ quả quyết rằng đó không phải là sự áp đặt. Nhưng cô biết rằng đó là sự áp đặt. Cô chỉ hy vọng Quinn sớm bắt được Chết ngạt.

Adele đứng dậy khỏi bàn và cầm lấy bình trà rỗng. "Tớ xung phong lần đầu," cô nói khi đi về phía bồn rửa. Khi cô đi ngang qua cửa sau, cô liếc nhìn ra ngoài. Cô ngừng lại và lùi lại một vài bước. "Ôi, trời."

"Randy đang làm gì thếy?" Lucy hỏi.

"Không phải Randy. Một ai đó mới đến."

Clare đứng dậy và đi về phía Adele. "Bây giờ là một anh chàng lực lưỡng quyến rũ."

Lucy và Maddie đứng dậy và đi về phía những người bạn của mình. "Anh ta là cảnh sát," Maddie nói. "Tớ có thể nói qua chỗ phồng lên của anh ta."

"Cậu có thể thấy được chỗ căng phồng lên của anh ta sao? Từ khoảng cách ngoài sân sao? Mắt cậu thật tốt."

"Súng của anh ta. Các cậu có thể thấy được hình dáng của khẩu súng ngắn chuyên dụng ở bên dưới chiếc áo khoác."

Lucy không cần phải hạ ánh mắt của mình từ mặt Quinn để biết được tất cả về chỗ căng phồng, súng ngắn hay bất cứu cái gì khác của anh. Anh đứng kế bên Randy, nói chuyện với anh ta và chỉ lên mái hiên nhà Lucy. Anh mặc bộ complê màu sô cô la và áo sơ mi màu be. Một cơn gió nhẹ làm rối tung mái tóc đen nhát, anh mang mắt kính màu đen. "Đó là Quinn."

"Hardluvman?"

"Ừ."

"Ồ." Clare lắc lắc đầu. "Ý tớ là, thật là một gã ngốc."

Quinn thả tay xuống, sau đó đi về phía vỉa hè để đi ra phái cửa sau nhà Lucy. Anh gõ cửa hai lần và mở cửa ra mà không cần phải đợi cô trả lời. Nhìn thấy bốn người phụ nữ, anh đột ngột dừng lại và với tay lấy kính mát xuống. "Ồ, xin chào," anh nói. Và Lucy có thể chắc chắn rằng các bạn cô đang tan chảy. Hoặc có thể là cô. Quinn cho cặp kính vào túi trong chiếc áo jacket. "các quý cô chắc hẳn là các nhà văn bạn thân của Lucy. Tôi đã nhìn thấy ảnh các cô trong phòng làm việc của cô ấy."

Lucy giới thiệu các bạn, những người đã giữ bình tĩnh trước người đàn ông đã nói dối cô - cho đến khi anh hạ thấp cằm xuống và nhìn vào mắt Lucy. "Em thế nào rồi, Ánh nắng?"

Ánh nắng? Cô chắc rằng mình đã bảo anh không gọi cô là Ánh nắng rồi. "Ổn."

"Anh mang thư đến cho em này." Anh cho tay vào bên trong áo jacket và lấy ra một tờ rơi của nhà hàng.

"Chỉ cái này thôi sao?"

"Ừ. Anh nghiêng đầu sang một bên, ánh mắt nâu vẫn nhìn ô. "Anh cần nói chuyện với em."

Ý anh là một mình. Cô bước ra sân sau và anh đi theo cô. Bên dưới tán cây sồi già, anh nói với cô, "Không có bất cứ dấu vân tay nào trên các lá thư mà Chết ngạt gởi cho em." Bóng của các cành cây phía trên đầu che mát cho anh và cô. "Các bì thư đang được kiểm tra DNA. Bọn anh đang gấp rút thực hiện, nhưng phải vài ngày nữa mới có kết quả. Nếu bọn anh may mắn."

Điều này thật đáng thất vọng, nhưng công việc của cảnh sát chưa bao giờ dễ dàng như trong các cuốn sách hay trên tivi. Chưa bao giờ thú vị và trật tự.

"Em thực sự ổn chứ?"

Sợ hãi. Không định hướng. Sốc. "Tôi thực sự ổn. Bạn tôi sẽ thay nhau chăm sóc tôi."

Anh nhìn khắp khuôn mặt và dừng lại ở môi cô. Một cơn gió nhẹ thổi một vài sợi tóc ngang miệng cô. Quinn đưa tay như thể anh muốn vén nó đằng sau tai cô. Lucy tựa mạnh vào vỏ cây gồ ghề và chờ đợi cái chạm của anh.

Anh nhíu nhẹ mày, và bước lùi lại. "Gọi cho anh nếu em cần bất cứ điều gì," anh nói khi quay lưng lại và bỏ đi.

Trong ba ngày sau đó, Quinn lái xe tới hộp thư bưu điện của Lucy, nhưng chỉ tìm thấy thư rác trong đó. Như đã hứa, anh đem hết đến cho cô. Và mỗi ngày trôi qua cô dường như càng dễ nổi cáu hơn ngày trước đó. Cô cố che giấu điều đó. Nhưng anh có thể nói rằng sự căng thẳng đang gặm nhấm cô. Anh có thể thấy điều đó trong mắt cô. Và anh sợ rằng cô sẽ hoàn toàn kiệt sức trước khi chuyện này kết thúc. Anh sợ rằng mình không thể làm được gì, chỉ biết đứng đằng sau và nhìn điều đó xảy ra. Cô đã bộc lộ rõ cảm giác với anh. Một vài lần anh muốn chạm vào cô, cô đã lùi lại, như thể cô không thể nào chịu đựng được sự va chạm của anh.

Sau sự việc xảy ra ở sân sau, khi cô cố đẩy mình vào thân cây tránh cái chạm của anh, anh luôn chắc rằng mình sẽ không bao giờ chạm vào cô nữa. Anh sẽ chuyển nhiệm vụ đến hộp thư của cô cho Kurt, Đúng vậy, đó chính xác là những gì anh nên làm. Nhưng anh đã không thực hiện. Lucy có thể không muốn nhìn thấy mặt anh hàng ngày, nhưng anh muốn nhìn thấy cô. Anh không thể giải thích điều đó, ngay cả với chính anh. Nó còn hơn cả sự ham muốn, mặc dầu anh có rất nhiều ham muốn. Anh bị cô cuốn hút theo cách không liên quan gì đến tình dục và chỉ vì cô. Nguy hiểm nhất là nó khiến anh nghĩ nhiều hơn so với nghề nghiệp và chú chó luôn làm bạn với anh. Và kiểu suy nghĩ đó không mang lại cho anh điều gì ngoài nỗi đau đang dâng đầy trong lồng ngực.

Trung uý Mitchell và các thám tử khác đã thảo luận các cách sử dụng Lucy như mồi nhử với Chết ngạt. Họ đã nói về việc cho cô lộ diện. Quinn không thích ý tưởng đó. Nhưng anh đề cập điều đó khi anh đem các lá thư rác mới nhất đến cho Lucy ngày hôm qua. Sự từ chối dứt khoát của cô khiến anh nhẹ nhõm.

Điều duy nhất hiện anh có thể làm cho Lucy là bắt kẻ giết người. Bây giờ là chín giờ kém tối thứ Bảy, và anh vẫn đến văn phòng để làm việc.

Anh và Kurt đã nói chuyện với một nữa chủ tịch các phân hội của Hội phụ nữ Lông công. Và anh chỉ mới nhận được năm bảng phân công mới nhất của hội viên từ chủ tịch của mỗi phân hội. Không may, không phải ai trong số đó cũng có tiểu sử đính kèm. Anh phải gọi điện và yêu cầu họ cung cấp lần hai. Trong khi chờ đơi, anh kiểm tra chéo các tên với bảng phân công của Hội phụ nữ Trinh thám. Không ai trong số các quí bà của hội Phụ nữ Lông công thuộc về nhóm các nhà văn viết truyện trinh thám. Nhưng một vài phân hội của Hội Phụ nữ Lông công có tổ chức các buổi họp mặt ở các nhà sách khắp thung lũng. Anh có cảm giác Chết ngạt là một người có mặt trong các danh sách. Quinn ngả người về phía trước và đặt bảng phân công của Hội Phụ nữ Trinh thám lên phía trên một chồng giấy tờ hành chính trên bàn. Anh đọc lui đọc tới ba mươi cái tên trong danh sách. Ả ta ở đó. Anh có thể cảm nhận được.

Anh với tay lấy các bảng báo cáo mới nhất của phòng thí nghiệm và đọc lại chúng. Không có nhiều tin tốt. Ngoại trừ một chuỗi các dấu vân tay có thể sử dụng được mà họ đã tách ra được từ ghế ngồi của khách bằng da trong chiếc xe chở hàng của Robert Patterson, còn lại chẳng có bất cứ bằng chứng rõ ràng nào cả. Họ đã có được dấu của một lòng bàn tay và bốn ngón tay từ gờ bên trái của chiếc ghế, nơi mà tay của một người thường nắm lấy. Các dấu tay đó không thuộc về bất cứ ai trong gia đình và bạn bè của Robert. Chúng cũng không phải của nạn nhân. Chúng cũng không trùng với bất cứ dấu vân tay nào họ có được từ phòng khách sạn. nhưng Quinn không ngạc nhiên. Đúng như anh đoán, căn phòng đó đầy rẫy dấu vân tay và DNA. Và anh không tin là bất cứ cái nào trong số đó có thể sử dụng được.

Anh đưa bản sao dấu vân tay đã lấy được từ xe của Robert. Anh nghiên cứu các đường viền của vùng mô út, đặc trưng phân lớp đường vân kiểu hình cung nhọn và kiểu vòng xoắn của cả bốn ngón tay. INDENT đã cung cấp các dấu vân tay cho AFIS, nhưng không thu được một kết quả nào. Cũng giống như danh sách tên các nhà văn, trong thâm tâm anh biết rằng mình đang nhìn vào bàn tay của một kẻ giết người hàng loạt.

Chiếc điện thoại di động anh đeo ở thắt lưng đổ chuông. Anh trả lời ngay, không nhìn vào tên người gọi. "Thám tử McIntyre."

"Quinn, nó ở đây."

Anh đứng bật dậy và quẳng bản sao dấu vân tay lên bàn. "Lucy?"

"Vâng." Không có tiếng nói nào phát ra như thể cô đang cố nuốt. "Nó ở đây."

"Cái gì?"

"Lá thư. Nó được gửi đến nhà em. Ả ta biết em sống ở đâu."

Chó chết thật. "Em đã mở nó chưa?" Anh gom giấy tờ trên bàn và bỏ chúng vào sổ ghi chép.

"Chưa." Một tiếng nức nở vang lên từ cổ họng cô.

"Em không ở đó một mình chứ?"

"Ừm. Adele ở lại đây tối qua, nhưng cô ấy phải đi. Em nghĩ em sẽ ổn. Bây giờ là ban ngày và em nghĩ... "

"Cửa sổ và cửa chính đã được khoá chưa?" anh nắm lấy sổ ghi chép và laptop, tiến ra cửa.

"Rồi."

"Anh đang đến." anh bước ra khỏi cửa trước và đi nhanh đến chiếc xe. "Anh sẽ có mặt ở đó trong mười phút."

"Phải mất hai mươi phút mới đến được đây."

Anh mở cửa xe và đặt laptop, sổ ghi chép vào ghế bên cạnh, cùng với bó hoa hồng. "Không phải dành cho mình." Chắc hẳn cũng không phải dành cho cô.

Quinn cúp máy sau đó gọi vào điện thoại di động của trung uý Mitchell và Kurt. Không ai bắt máy. Thay vì để lại lời nhắn. Anh quyết định sẽ gọi lại ngay khi có thêm thông tin. Chết ngạt đã gửi thư đến thẳng nhà của Lucy, và điều đó đã thay đổi tất cả.

Mất mười lăm phút anh mới đến được nhà cô. Anh đỗ xe cạnh lề đường, nắm lấy đồ nghề thu thập chứng cứ và ra khỏi xe. Một tay cầm đồ nghề, tay còn lại là laptop và các file hồ sơ, anh bước nhanh trên vỉa hè. Cánh cửa trước nhà mở ra khi anh bước vội đến. Anh dừng lại ở hiên nhà và nhìn cô. Cô đang đứng bên trong căn nhà tối om, các cánh màn và rèm phủ được hạ xuống. Bộ quần áo ngủ màu trắng có nền hình đôi môi đỏ đối lập hoàn toàn với bóng tối u ám. Một tiếng khóc thổn thức phát ra từ các ngón tay khi cô ấn nó vào môi. Và sau đó cô ở trong vòng tay anh. Anh không chắc điều đó xảy ra như thế nào. Một giây trước anh còn đang đứng ở hiên nhà cô, sau đó anh đã ở bên trong với cánh cửa đóng lại và tất cả đồ của anh nằm dưới chân.

Cô vùi mặt mình vào cổ anh. "Em nghĩ mình có thể giải quyết được điều này," cô khóc khi hai tay cô nắm chặt phía trước chiếc áo sơ mi màu đen của anh.

"Shh. Ổn rồi." anh lướt bàn tay còn lại lên xuống lưng cô, vo tròn chiếc áo ngủ flanen của cô. "Anh ở đây. Anh sẽ lo việc này." Anh hôn vào một bên đầu cô khi lòng bàn tay anh lướt từ xương sống lên vai cô. "Đừng lo. Anh sẽ lo mọi thứ." Bên dưới làn vải flanen mềm mại của bộ áo ngủ, anh không thấy dải áo ngực. Anh cố không nghĩ điều đó có nghĩ gì.

"Em luôn nghĩ rằng mình có thể giải quyết được mọi việc." Cô lắc đầu, và nắm chặt hơn vào áo anh. Cô dường như muốn vùi sâu vào da anh. "Em luôn nghĩ em là một trong những người không biết sợ có thể sống sót sau một trận sóng thần và chạy nhanh hơn một con gấu. Một trong những người thông minh có thể nhảy vào thuyền cứu hộ và không bị chìm cùng với con tàu. Nhưng em quá sợ đến nỗi em không còn có thể nghĩ được gì cả."

Anh mỉm cười trong tóc cô. "Cưng à, không ai có thể chạy nhanh hơn một con gấu."

"Em biết. nhưng em luôn nghĩ rằng nếu phải làm thế, em có thể làm được. Em nghĩ mình là một người thông minh, một người mạnh mẽ. Nhưng tất cả chuyện này đã đánh gục được em. Em không dũng cảm hay mạnh mẽ hoặc có thể kiểm soát."

Ánh mắt anh rơi vào chiếc phong bì màu trắng nằm trên bàn café . Anh có nhiều thời gian để giải quyết với nó sau. "Anh sẽ giúp em."

"Bằng cách nào?"

Ừ, bằng cách nào? Anh lùi lại đủ xa để có thể nhìn thấy mặt cô. Những quầng thâm xuất hiện dưới mắt cô. Trông cô rất xanh xao. "Lần cuối cùng em ăn là khi nào?"

"Đêm qua, Adele ở đây, và bọn em gọi thức ăn ngoài."

Anh gạt nước mắt từ gò má cô. "Một bữa ăn thực sự cơ!"

Trán cô nhăn lại vì suy nghĩ. Anh cố ngăn ham muốn đặt một nụ hôn lên đó. "Như nấu ăn ở nhà ư?"

"Ừ"

"Thứ Tư, Maddie đã làm món Iasagna, nhưng em không đói lắm."

"Em sẽ tự làm mình ốm mất." Anh đặt laptop và các file hồ sơ lên bàn, rồi nắm tay cô và kéo cô cùng vào nhà bếp. Anh bật đèn trên đường đi đến tủ lạnh. Anh thả tay cô ra, mở cửa tủ lạnh và phát hiện ra một vài hộp thức ăn cũ và một nửa túi salad gà, một thứ trông giống như hạt giống và hoa. Anh cũng thấy một nửa gallon sữa, ba miếng thịt bò, và một thỏi pho mát. "Em chẳng có gì nhiều."

"Ngoại trừ tối hôm qua, em không ở nhà nhiều. Chỉ một vài giờ trong ngày cố viết một vài trang và gặp anh về việc thư từ thôi."

Anh đóng tủ lạnh và tiến đến mở một vài cửa tủ bếp. "Bạn em không nên để em một mình hôm nay."

"Adele là một nhà văn và cô ấy bận. Tất cả bạn em đều bận với thời hạn cuối cùng. Họ không thể ở với em 24/7 được."

Anh nhìn lướt qua các lon súp và rau quả đóng hộp, một lọ oliu, hai túi mì ống hiệu Kraft và pho mát. "Em nên gọi cho anh." Anh lấy ra túi mì ống và pho mát, và quay lại nhìn cô.

Cô nhún vai nhưng không trả lời. Anh cho là cô không cần. Cả hai biết rõ tại sao cô không gọi cho anh. "Anh sẽ nấu ư?"

"Đúng vậy. Anh sẽ làm cho em món mẹ anh từng làm khi anh ở nhà do ốm. Nồi và chảo của em ở đâu?"

Đôi dép lê của cô tạo ra các âm thanh loẹt xoẹt khi cô di chuyển trên nền gạch. Cô đi đến tủ bếp kế bên lò và cúi xuống, kéo ánh nhìn của Quinn tập trung vào những đôi môi đỏ trên mông cô. Anh tự hỏi cô sẽ làm gì nếu anh kéo cô lên và đặt những nụ hôn vào những nơi đôi môi đỏ được in.

"Cái này có thể dùng được." cô nói khi đứng dậy với một cái nồi trong tay. Cô bước về phía anh. Ánh nhìn của anh hạ thấp xuống những đôi môi được in trên túi áo, bên ngoài ngực cô. Anh cám ơn trời vì cô không phải là một người có thể đọc ý nghĩ. Nếu không chắc chắn cô sẽ tát anh một cái trời giáng như từng làm vào buổi sáng anh nói mình không phải là thợ ống nước.

Cô đưa cho anh cái nồi, anh đổ đầy nước vào đó. "Mì ống và pho mát là những gì em cần." Anh xé phía trên của gói màu xanh và thả mì vào nước. "Món ăn cổ tuyệt vời."

Khi chờ mì sôi, anh thái nhỏ pho mát và cắt xúc xích. Cô đứng dựa sát hông vào quầy bếp kế bên anh, hai tay khoanh bên dưới ngực. Để giết thời gian và làm cho Lucy quên đi lá thư trong phòng khách. Quinn nói về vụ án Raymond Deluca. Hôm qua ông Deluca đã bị buộc tội giết vợ và ba đứa con riêng. Quinn nói do tình tiết vụ án và bằng chứng, có thể ông ấy sẽ bị xử tội chết.

"Em nhớ khi điều đó xảy ra," Lucy nói khi nhìn anh làm ráo mì ống. "Và khuôn mặt của nhưng đứa trẻ trên mặt báo."

Khi Quinn pha chế món sốt pho mát và thả pho mát đã được thái nhỏ và xúc xích vào nồi, đun nhỏ lửa, Lucy dọn bàn. Cô rót sữa ra hai ly. "Cái này thường được nung thêm một lúc nữa với một ít pho mát và một ít vụn bánh mì trên mặt." Quinn nói khi đổ thức ăn ra hai đĩa, "nhưng em quá đói để đợi thêm."

"Có thể em đói hơn em nghĩ," Lucy thú nhận khi anh kéo ghế cho cô. Anh ngồi đối diện với cô. Họ ăn trong yên lặng.

Lucy với tay lấy ly sữa. "Món này ngon hơn em nghĩ nhiều."

Quinn đang quấn một ít sợi mì và xúc xích với nĩa của mình. "Đừng nói với anh là em chưa bao giờ ăn món này nhé? Đây là món ăn yêu thích của nhà McIntyre."

Một ít râu màu trắng xuất hiện ở môi trên của cô khi cô hạ ly sữa xuống. Cô liếm nó với đầu lưỡi hồng. "Em là người thường nấu ăn trong nhà em. Mẹ em phải làm việc muộn. Vì thế em thường nấu bữa tối cho em và em trai. Em thật sự trở thành một người đầu bếp giỏi."

Quinn nhớ lại món bánh kem sô cô la mà cô đã làm và cô từng nói rằng sô cô la còn hơn cả tình dục. Cứ cho là món bánh đó ngon, nhưng không hẳn ngon như vậy.

Cô che tay ngáp dài ngáp ngắn tới ứa nước mắt.

"Anh chán đến thế sao?" anh hỏi.

Cô lắc đầu, "Em mệt."

"Em không ngủ được à?"

"Do em phải thức khuya để làm việc. Em có cuốn sách phải hoàn tất trong bốn tuần nữa. Và em chưa viết được chữ nào từ khi em phát hiện ra những bức thư đó. Sự căng thẳng về hạn nộp bản thảo làm tăng thêm chứng mất ngủ. Em cứ rối tung cả lên."

Ừ, đúng vậy. Tóc cô cần phải chải nhưng điều đó không ngăn được việc anh muốn cô. Bảnh bao hay bẩn thỉu anh không quan tâm. "Sao em không chợp mắt một lát? Anh sẽ làm việc ở đây khi em ngủ." Cả hai đều biết rõ công việc anh nói đến, nhưng cả hai đều không muốn nhắc đến nó.

"Em không biết mình có thể ngủ được không. Nhưng em sẽ rất cảm kích nếu anh ở lại khi em tắm nhé."

Quinn hình dung cô trần truồng, ướt át và người phủ đầy xà phòng. "Được rồi," anh nói khi mang đĩa đến chậu rửa. Anh không phải cố tưởng tượng cảnh cô khoả thân. Anh biết cô trông như thế nào. Anh đã nhìn thấy cơ thể cô từ eo trở lên, và những gì anh nhìn thấy đã làm rung chuyển thế giới của anh.

Quinn rửa tay khi Lucy cho chén vào máy rửa bát. Ánh nắng cuối buổi sáng chuyển động những dãy ánh sáng vàng nơi cửa sổ, rơi vào tóc của Lucy. Nó vương trên mi mắt và tràn khắp gò má đến đôi môi hé mở của cô. Anh đã sống chung với Amanda, đã từng nghĩ rằng anh sẽ chung sống với cô suốt đời. Nhưng anh không thể nhớ được rằng họ đã từng cùng nhau rửa chén.

Anh đưa cho Lucy chiếc đĩa ướt. Một giọi nước từ gờ đĩa chạy xuống lòng bàn tay và cổ tay, rồi biến mất bên trong vạt áo ngủ của cô. Không đợi đến khi chiếc máy bắt đầu hoạt động, anh đã đề câp đến chủ đề mà cả hai đều cố tránh.

"Em có muốn biết lá thư viết gì không?" anh hỏi khi lau khô tay.

"Em không chắc." Cô cũng cầm phía cuối khăn và lau khô tay. "Một phần trong em muốn biết. Tò mò chuyện lạ mang vạ vào thân, nhưng em biết mình sẽ hối tiếc về điều đó. Vì thế, không." Những ngón tay cô chạm nhẹ vào anh. Cô cau mày lại như thể bối rối về điều gì. "Cám ơn về buổi trưa."

"Em luôn được chào đón mà."

"Và à... . Nếu Snookie kêu meo meo với anh, đừng cho nó ăn nhé. Nó đang ăn kiêng." Cô đi ra khỏi bếp, hướng về phía phòng tắm. "Và nếu anh phải đi... "

"Anh không đi đâu."

Cô nhìn anh một lần nữa và biến mất."

Anh quăn chiếc khăn trên quầy bếp và đi ra phòng khách. Thay vì bật đèn lên, anh mở các tấm màn ra và để ánh nắng chiếu vào. Anh nắm lấy hộp đồ nghề dưới sàn và quẳng nó lên đi văng. Sau đó anh lấy ra một cặp găng tay cao su và mang vào. Anh lấy lá thư đang để trên bàn và mở nó ra với một con dao tiện lợi anh giữ trong túi trước quần jean. Khi ngồi trên đi văng, anh lấy lá thư từ bì thư ra. Lần này không có bất cứ bài báo nào được đính kèm.

Quinn có thể nghe được tiếng mở nước ở một nơi nào đó trong nhà. Anh mở lá thư ra và đọc:

Ồ, phải nói là tôi thật thất vọng, Lucy à. Tôi đã thấy cô với anh ta. Tên cảnh sát. Người có tóc và mắt màu đen. Anh ta nhìn cô như thể anh ta đang tưởng tượng về cơ thể trần truồng của cô. Một gã đàn ông đê tiện.

Tôi nghĩ chúng ta đã hiểu nhau. Tôi đã nghĩ tôi có thể tin cô. Tôi cảm nhận được một sự kết nối sâu đậm với cô qua những cuốn sách của cô. Tôi đã nghĩ cô cũng cảm nhận như thế. Qua văn phong của cô, tôi đã hiểu mình hơn. Các câu văn của cô trò chuyện và mang lại cho tôi sức mạnh. Để đáp lại, tôi đã nói cho cô một vài bí mật và chia sẻ cho cô những suy nghĩ thầm kín nhất của tôi. Ăn miếng trả miếng - chắc cô còn nhớ chứ? Cô đã phản bội tôi. Tôi biết cô đã cho anh ta xem các lá thư mà tôi viết riêng cho cô.

Tôi phải làm gì bây giờ? Tôi không biết. Tôi sẽ phải nghĩ về điều này. Tôi thật buồn về cô. Cô đã đâm sau lưng tôi.

Liệu tôi có nên đáp trả lại không nhỉ?

Tóc sau gáy anh dựng đứng cả lên. Điều này không thường xảy ra với anh. Anh thả lá thư và phong bì vào một cái túi đựng bằng chứng rỗng, niêm phong lại, sau đó kéo găng tay ra khỏi tay. Anh quăng chúng lên bàn và đọc lướt qua lá thư lần nữa. Anh sẽ phải nói cho Lucy về điều này. Anh không thể giấu cô được. Cô phải biết rằng Chết ngạt đang thực sự đe doạ cô.

Khi Lucy gọi về lá thư mới nhất này, Quinn biết rằng nguyên tắc đã thay đổi: Anh chỉ không biết nó sẽ đến mức độ nào. Bây giờ thì anh đã biết rõ. Lucy sẽ phải rời nhà trong một thời gian hoặc đồng ý có hai cảnh sát chuyển đến để bảo vệ cô. Đó là những giải pháp. Anh chỉ hy vọng cô đồng ý với một trong hai điều đó.

Anh mở sổ ghi chép và khởi động máy tính. Chết ngạt đã nhìn thấy anh và Lucy đi cùng nhau. Ả ta biết Quinn là cảnh sát. Hoặc ả ta đã nhìn thấy anh trên bản tin về cuộc họp báo, hoặc anh đã thẩm vấn ả ta. Quinn có cảm giác nó thuộc về vế sau.

Đầu tiên, anh viết ra tất cả các địa điểm anh và Lucy đã từng ở cùng nhau. Danh sách bắt đầu với quán café Starbucks, các nhà hàng và tiệm sách Barnes and Noble. Danh sách kết thúc với lần cuối cùng anh ở nhà cô.

Kế đến, anh mở sổ và viết lại tên những người anh đã từng thẩm vấn kể từ cái chết đầu tiên. Anh lấy ra danh sách thành viên và bảng phân công của Hội Phụ nữ Trinh thám, khoanh tròn tên ba thành viên - những người làm việc ở tiệm sách Barnes and Noble, những người có thể đã gặp các nạn nhân. Sau đó anh khoanh tròn vào bốn phân hội của Hội phụ nữ Lông công, từng tổ chức họp mặt ở các tiệm sách và các chủ tịch hội anh từng thẩm vấn. Anh đối chiếu hồ sơ về ba nhân viên làm ở tiệm sách và thành viên Hội Phụ nữ Lông công với các cuộc gọi và email của các nạn nhân. Anh thu được một con số không to tướng.

Có tiếng nước tắt. Anh lấy ra các bản photo của các lá thư khác và đặt chúng bên cạnh nhau trên bàn, kiểm tra từng lá thư một để xem mình còn bỏ sót điều gì không. Rõ ràng là không có gì lạ. Trán anh căng ra vì suy nghĩ. Việc tìm kiếm một sự kết nối rõ ràng thường rất dễ dàng cơ mà. Anh lật cuốn sổ ghi chép đến các trang thẩm vấn nhân viên các tiệm sách, nơi bốn nạn nhân từng đến mua sách.

Phiếu tính tiền ở các tiệm sách là kết nối duy nhất của bốn nạn nhân. Còn có những cái khác nữa, nhưng các phiếu tính tiền là mẫu ghép lớn hơn những gì Quinn đã nghĩ. Nếu Chết ngạt không liên lạc với đàn ông trên mạng, chắc hẳn ả ta sẽ gặp họ ở các tiệm sách.

Quinn không có đủ hồ sơ cá nhân của các quý bà thuộc hội Phụ nữ Lông công. Anh không biết liệu có bao nhiêu người trong số đó làm việc ở các tiệm sách. Một tuần trước, anh nhìn thấy một vài người trong số họ trong tiệm sách Narnes and Noble khi Lucy có cuộc nói chuyện với nhóm nhà văn viết truyện trinh thám. Có lẽ họ biết anh là cảnh sát. Ngay cả những người thuộc Hội phụ nữ Lông công không làm việc cho các tiệm sách, vì họ là các độc giả lang thang ở đó và không thể loại trừ.

"Chúa ơi," anh lẩm bẩm và dụi mắt bằng lòng bàn tay. Anh đang đi vòng vòng như trong một mê cung. Mỗi cơ hội trong vụ án lại kéo theo nhiều câu hỏi cũng như nhiều đáp án. Mỗi lần anh xoá đi một người tình nghi, dường như lại có thêm mười người được thêm vào danh sách. Chết ngạt là một cái tên nằm trong số đó. Anh biết điều đó. Nếu anh tiếp tục loại bớt dần, anh sẽ tìm được ả ta. Anh đã có các manh mối và những kẻ tình nghi. Chỉ mất nhiều thời gian để xem xét tất cả mà thôi. Không may, thời gian là thứ duy nhất anh không có. Một khi anh giao lá thư mới nhất này, trung uý sẽ kiên quyết hơn trong việc sử dụng Lucy làm mồi nhử.

Chết tiệt thật, nếu điều này xảy ra với người khác chứ không phải là Lucy, Quinn sẽ là người đầu tiên muốn dùng người đó để thiết lập nhiều mối liên lạc hơn với Chết ngạt. Sử dụng phương tiện truyền thông làm cho Chết ngạt tức giận như xuất hiện trên các phương tiện truyền thông, hoặc bẫy ả ta vào một sự đối đầu bạo lực. Nhưng việc này không xảy ra với bất cứ ai khác. Điều cuối cùng anh muốn làm là đặt Lucy vào tình trạng nguy hiểm hơn.

Suy nghĩ về điều gì đó xảy ra với cô làm anh quặn thắt. Anh nghĩ về Merry và bó hoa hồng trong xe. Hôm nay là ngày ba mươi. Anh thường đặt hoa lên một Merry vào ngày ba mươi tháng Tư.

Anh sẽ không chịu được việc trái tim anh phải chứa đến cái chết của hai người phụ nữ. Anh sẽ không để bất kỳ điều gì xảy ra với Lucy. Anh không quan tâm nếu phải trói gô cô lại và giấu trong tủ đựng đồ. Tủ đựng đồ của anh. Cái trong phòng ngủ của anh đủ lớn cho việc này.

Dĩ nhiên, điều đó là không thể. Trung uý Mitchell sẽ nổi cơn tam bành. Ngoài ra, có cô trong nhà sẽ khiến Quinn điên mất. Anh không thể có cô. Và anh không thể không đưa tay chạm vào cô. Ồ, anh cũng có ý định là không chạm vào cô. Nhưng điều gì đó xảy ra và cô lại ở trong vòng tay anh, áp sát vào anh. Và anh cảm nhận được dây ngực của cô. Anh trở nên bồn chồn và băn khoăn, suy nghĩ về những nơi trên cơ thể cô mà anh muốn hôn vào. Cùng lúc biết được cảm giác của cô đối với anh và điều đó sẽ không bao giờ xảy ra.

Anh ba mươi bảy tuổi. Một gã đàn ông trưởng thành. Nếu để tâm, anh có thể kiểm soát được đôi tay mình. Vấn đề lớn hơn là anh dường như không thể kiểm soát được cơ thể mình. Điều cuối cùng anh muốn là đi vòng quanh nhà mình với "bé cưng" rắn đanh.

Thành thật mà nói, anh không đủ sức chịu đựng kiểu ngược đãi đó.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.