Nói Dối Và Hẹn Hò Trực Tuyến

Chương 16



Fan cuồng: Tìm kiếm đối tượng của sự ám ảnh ...

Sáng hôm sau, Quinn đứng trước gương trong phòng ngủ, mặc áo quần đi làm như những ngày trước đây trong bốn năm qua. Nhưng sáng nay anh lại có khán giả. Cô vòng chân ngồi giữa giường, uống cà phê và mặc áo sơ mi của anh. Sau khi làm tình với nhau ngày hôm qua , cô trả lại cho anh các cuộn băng và chúng được trả lại phòng vật chứng .

Một giờ trước, anh thức dậy với cô trong vòng tay của anh. Đó không hẳn là một cách thức dậy tồi tệ. Đặc biệt là vào sáng thứ hai. Đặc biệt là kể từ khi anh biết rằng ngày này sẽ là một ngày tồi tệ của anh một khi anh đi làm.

Anh nhét đuôi áo sơ mi vào chiếc quẩn màu xám và liếc nhìn Lucy qua gương. Ánh mắt cô nhìn thẳng vào hai tay đang kéo khoá quần của anh, "Anh cần nói cho em biết điều này,"anh nói , bắt đầu cuộc hội thoại anh từng sợ hãi kẻ từ lúc anh đọc bức thư mới nhất của Chết ngạt.

Cô nhìn lên, ánh mắt hai người gặp nhau trong gương. "Điều gì vậy?"

"Một khi Trung uý Mitchell và các thám tử khác đọc lá thư mới nhất, họ sẽ muốn sử dụng em để lôi thủ phạm ra ngoài sáng. Tuần qua bọn anh đã nói về điều này và nếu em là một người nào khác, anh sẽ đồng ý với họ. Anh sẽ nói chuyện để em lộ diện trên các phương tiện truyền thông hoặc có thể có mặt trong buổi ký tặng sách. Nhưng em không phải là người nào khác. Không phải đối với anh, và anh muốn em biết rằng, em không phải làm bất cứ điều gì."

Cô duỗi chân ra . Ánh mắt Quinn nhìn theo sự chuyển động lên xuống của chiếc áo sơ mi trên đôi chân trần của cô và đằng sau khi cô leo ra phía gờ giường. Cô đặt tách cà phê lên bàn trang điểm và đi đến trước mặt anh, "Em cũng đã nghĩ đến điều này," cô nói khi đưa tay về phía trước, cài nút áo cho anh. "Em muốn làm bất cứ điều gì để cuộc sống em quay trở lại càng sớm càng tốt." Cô liếc lên nhìn anh, sau đó trở lại cài những chiếc nút áo. Đỉnh đầu cô nằm bên dưới cằm anh. "Nhiều như em thích ở đây với anh, em muốn cuộc sống thường nhật của mình quay trở lại. Em muốn anh và em được ở bên nhau như những người bình thường".

"Bình thường như thế nào?" anh hỏi phía trên đỉnh đầu cô.

"Anh mời em đi chơi nhưng không phải vì đó là công việc của anh mà vì anh muốn được ở bên em. Khi anh đón em, em sẽ bắt anh đợi trong khi em thử các đôi giày, như trong cuộc hẹn hò thực sự vậy." Cô ngước nhìn lên. "Chúng ta sẽ làm những việc mà người bình thường sẽ làm trong ngày đầu hẹn hò. Chúng ta đã bỏ khá nhiều trong các bước đó. Em biết nghe có vẻ cổ hủ. Đặc biệt liên quan đến việc em đã lên giường với anh một cách nhanh chóng. Nhưng em đoán là em muốn anh, anh biết đó, tán tỉnh em."

Anh tặc lưỡi."Anh nhớ lại mình đã tán tỉnh em như thế nào vào tối qua." Cô quắc mắt khi anh vòng tay qua eo và kéo cô vào người anh. "Được rồi." Anh hôn lên đỉnh đầu cô. "Khi việc này kết thúc, anh sẽ đến đón em và em có thể bắt anh chờ khi em thay giày hàng triệu lần. Em có thể hành hạ anh bằng cách thử hết bộ này đến bộ khác và hỏi ý kiến anh. Mặc dầu chúng ta điều biết là ý kiến của anh không quan trọng. Và ngay cả khi anh không muốn nói dối để lôi kéo em lên giường, anh thậm chí nói với em rằng em lái xe thật tuyệt."

Cô cố không cười." Và anh sẽ tốt với Snookie nhé?"

Hôm qua, khi họ đến nhà Lucy cho mèo ăn, Quinn đã giẫm vào đuôi con mèo chết tiệt ấy. Đó chắc chắn là một tai nạn thôi, nhưng anh không chắc Lucy tin mình. "Anh thề đó chỉ là một ai nạn thôi," Anh nhắc cô. "Anh không thấy nó mà."

"Sao anh không thể thấy được một con mèo nặng chín ký nằm giữa sàn nhỉ?"

Vì lúc đó anh đang mải mê ngắm ngực Lucy khi cô đang đổ thức ăn cho Snookie. Anh ôm chặt cô vào lòng. "Trong tương lai, anh sẽ quan sát cẩn thận nơi anh bước đi."

Cô tựa sát vào vai anh và nói, "Em muốn cuộc sống em quay trở lại, Quinn à. Em muốn được trở lại là người bình thường. Nếu điều đó buộc em phải tổ chức họp báo hay xuất hiện trong buổi ký tặng sách, Hãy làm điều đó càng sớm càng tốt anh nhé."

"Em có chắc không?"

"Cô gật đầu và bước lùi lại. "Em chắc. Em không sợ nhiều bằng việc em bực mình." Ánh mắt cô bừng sáng lắp lánh. Đó là điều anh chưa từng thấy kể từ ngày anh ngồi trong xe cô và nói cho cô biết là Millie là con chó của anh. Anh vui vì lại thấy nó một lần nữa. "Ả ta phải bị đánh bại."

Anh vui ánh mắt đó không chiếu thẳng vào anh.

Quinn đến sớm mười phút trước giờ làm, chuẩn bị báo cáo cho Trung uý Mitchell về những bước tiến triển mới nhất của vụ án, nhưng được thông báo là trung uý đang họp và sẽ không có mặt trong văn phòng cho đến đầu giờ chiều. Quinn cảm thấy giảm bớt ít gánh nặng. Anh được thoát nguy hiểm trong vòng vài giờ nữa.

Vào lúc chín giờ mười phút, một nhân viên dấu vân tay bước vào phòng họp, cười tít mắt. "Bọn tớ có được dấu vân tay từ bì thư mới nhất," anh ta nói. "Nó khớp với dấu vân tay từ ghế trong xe của Robert Patterson."

Quinn ngửa đầu ra sau nhắm mắt lại. "Tạ ơn Chúa." Cuối cùng họ cũng có mối liên hệ chắn chắn giữa Chết ngạt và kẻ giết người. Bất cứ người nào đã viết thư cho Lucy đều đã có mặt trong xe của Patterson. Và bất cứ người nào đó đã viết lá thư mới nhất cho Lucy đều đã nhìn thấy Quinn và Lucy đi với nhau và biết anh là cảnh sát. Chết ngạt bắt đầu để lộ tung tích.

Quinn nhìn Kurt. Cả hai đều biết rằng phát hiện này thật quan trọng. Cuối cùng họ cũng tìm ra được kẻ hở, và Quinn sẽ không phải sử dụng Lucy nữa. Ít nhất là chưa cần đến. Cô có thể hoàn toàn an toàn ở trong nhà anh. Cô và Millie.

"Chúng ta đã phỏng vấn ả ta, Quinn." Anh ta nói đề cập đến Chết ngạt.

"Cậu hoàn toàn đúng," vị thám tử khác lên tiếng khi liếc qua bản copy lá thư mới nhất

Quinn mở sổ ghi chép và lật lên danh sách những kẻ bị tình nghi. "Chúng ta đã bỏ đi một nửa, vì thế - Chó chết thật!" anh lật lên bản sao hình các nạn nhân trên đó. Sau đó anh nhìn nhân viên dấu tay, người vẫn còn ở trong phòng, khi anh chỉ vào tờ giấy nằm trong cuốn sổ ghi chép của anh. "Tớ cần cậu tiến hành việc này. Nếu may mắn, chúng ta có thể có được dấu vân tay trùng với cái mà chúng ta có được."

"Chúng ta đã đưa nó cho hai mươi đến ba mươi người xem," Kurt nhắc Quinn.

"Và một nửa trong số đó đã bị loại"

Nhân viên lấy dấu vân tay lấy ra một cái khăn tay từ phía sau túi của mình và lấy tờ giấy từ sổ ghi chép của Quinn. Anh ta rời phòng họp. Quinn đi vào phòng mình chờ đợi. Anh gọi cho phòng thí nghiệm, nhưng không có tin gì mới về tóc đã tìm thấy ở hiện trường. Anh kiểm ra gia đình các nạn nhân và thông báo cho họ về bằng chứng dấu vân tay. Sau đó anh gọi vào số điện thoại nhà cho Lucy.

"Nhà McIntyre. Nhà của Quinn, một thám tử xuất sắc và một anh chàng sexy."

Nghe tiếng cô, anh có cảm giác một ham muốn mãnh liệt siết chặt lấy ngực mình:"Lỡ cuộc gọi này đến từ mẹ anh thì sao?"

"Em đã nhìn vào số trước khi nhấc máy."

Anh không cảm thấy sự ham muốn đó khắp ngực, chỉ là ở bên trái, cạnh trái tim mình. Như anh đang bị bao vây: "Em đang chán à?"

"Không đâu, em đang cố làm xong một vài việc."

"Em đang viết à?" Tối hôm qua anh đã để cho cô xem toàn bộ hồ sơ về vụ Chết ngạt. Anh đã không biết là cô đeo kính đọc gọng mạ vàng cho đến khi cô đặt chúng lên gờ mũi. Cô trông thật nóng bỏng. Dĩ nhiên anh nghĩ rằng cô luôn nóng bỏng cho dù cô mặc gì đi chăng nữa.

"Em đang cố viết. Mặc dù nó không tốt lắm, nhưng em hy vọng một điều gì đó sẽ xuất hiện." Quinn nghe tiếng của Millie sủa, như có người nào đó ập vào nhà.

"Có chuyện gì với Millie thế?"

"Đợi em một lát nhé." Lucy ngưng một lát, sau đó cô nhấc máy lên và nói. "Nó thấy con mèo trên bãi cỏ nhà anh."

"À, nó đang bảo vệ em khỏi con mèo hàng xóm."

Lucy cười. Một âm thanh nhỏ vang lên làm dịu đi trái tim đang bị tắc nghẹn của anh. "Nó không phải là một con chó gác cửa , Quinn. Nếu có kẻ trôm đột nhập vào, nó sẽ chỉ cho họ nơi anh để đồ quý giá."

Quinn tắc lưỡi. Lucy là vật quý giá đối với anh. "Có thể, nhưng nó sẽ sủa rất nhiều khi nó chỉ đường." Anh kéo cổ tay và nhìn vào đồng hồ. Đã một tiếng trôi qua. "Bọn anh có được dấu vân tay từ lá thư mới nhất," anh nói với cô nhưng không đề cập đến nó quan trọng như thế nào. Họ cùng nói về vụ án, về việc họ sẽ làm gì tối hôm đó và họ sẽ ăn gì, như cặp vợ chồng già. "Sau khi xong việc, anh sẽ đến đón cái túi lông của em."

"Tên nó là Snoookums."

"Ừ, ừ. Anh biết."

Tiếng thở dài chịu đựng của cô vang lên trong điện thoại. "Em muốn đi cùng anh vì em phải tìm một tài liệu quan trọng. Em đã bỏ quên nó ở chỗ nào đó trong nhà em."

"Anh sẽ giúp em tìm nó." Anh đề nghị khi người phụ trách dấu vân tay bước vào phòng anh. Nhìn thấy nụ cười từ người đó, anh biết là họ đã có một bước tiến mới. "Anh phải đi," anh nói và gác máy. "Sao rồi?"

Trong suốt một tuần, Quinn đả phải liếc nhìn những dấu vân tay được lấy từ xe tải. Anh muốn tự mình làm, nhưng anh không có thời gian. Anh đứng dậy cho tay vào trong áo che phủ cây súng ngắn đang được cài trong dây nịt. Danh sách tình nghi đã được rút ngắn còn mười hai người. Và anh biết mình cần đến nơi nào đầu tiên.

Lucy nhìn chằm chằm vào con trỏ đang nhấp nháy đang chờ ra các dòng chữ tuôn trào trên những ngón tay và vào màn hình máy vi tính. Khi chúng không xuất hiên, cô lấy kính ra và đặt nó trên bàn kế bên laptop. Millie ngồi bên cạnh Lucy dựa đầu vào đùi cô , Lucy cúi xuống và cào vào bên dưới tai nó.

Cô đã nghĩ rằng kể từ lúc cô thấy an toàn hơn ngày hôm nay, nàng thơ sẽ gõ đầu cô vài cái và dòng văn một lần nữa bắt đầu tuôn trào.

Điều đó không thể xảy ra.

Cô thở ra và dựa vào sau ghế. Nếu cô có được lời nhận xét từ Maddie, ít nhất cô sẽ có cái để làm. Và hy vọng sau khi chỉnh sửa lại một vài chương, cô có thể bắt đầu viết được cái gì đó. Cô đứng dậy và đi vào phòng khách. Millie đi theo sát gót chân cô. Lucy với lấy điều khiển tivi và mở nó lên. Cô mở kênh bản tin hai mươi bốn giờ để xem điều gì đã xảy ra trên thế giới kể từ khi cuộc sống của cô vượt qua tầm kiểm soát. Chẳng có gì ngoài những tin buồn chán. Cô bấm sang chương trình City Confidential và thư giãn xem chương trình. Những gì cô nói với Quinn sang nay đều là thật. Cô không sợ bằng việc cô giận dữ. Cô cảm thất cơn thịnh nộ bất lực ở người phụ nữ đẩy cô vào trở ngại tê nhất của một nhà văn.

Cô tắt tivi và quăng điều khiển lên bàn café. Cô nghĩ về Quinn và những gì anh nói hôm qua về việc mối quan hệ giữa họ bắt đầu với sự căng thẳng. Cô phải thừa nhận rằng nó đã bắt đầu hơi không chính thống cho lắm. Được rồi, quá không chính thống. Họ nói dối lẫn nhau và giả vờ hẹn hò. Nhưng sự thu hút về thể xác mà cả hai cảm nhận được trong đêm đầu tiên ở quán Starbucks là không giả dối. Cách anh nhìn cô không phải là lời nói dối. Không phải lúc đó và cũng không phải bây giờ. Có một điều gì đó hơi vượt trội. Hấp dẫn và say mê cùng một lúc.

Anh chưa bao giờ nói yêu cô, cô tự nhắc nhở mình. Nhưng công bằng mà nói, cô cũng chưa bao giờ nói điều đó với anh. Anh đưa cô về nhà và giữ cho cô được an toàn. Và anh ăn trộm các cuộn băng ra khỏi phòng bằng chứng. Lấy là một từ dễ chịu hơn là từ ăn trộm. Anh làm điều đó vì cô. Không anh chưa từng nói yêu cô nhưng không có người đàn ông nào chấp nhận sự mạo hiểm để được ở cùng cô như anh.

Cô hơi giật mình khi tiếng điện thoại di động vang lên.

"Xin chào!"

"Xin chào. Cho tôi gặp Lucy Rothschild?"

"Tôi nghe."

"Tôi tìm được tập hồ sơ mà tôi tin là của chị."

Quinn đứng ở trong nhà kho tiệm sách Barnes anh Noble với hai tay cho vào túi quần, nhìn rất thoải mái. Trong phòng khác, Kurt đang nói chuyện với cửa hàng trưởng và cho cô biết rằng tất cả nhân viên Barnes anh Noble sẽ được tái thẩm vấn .

"Lucy Rothschild đang nhận được các lá thư," Quinn nói năm phút sau cuộc nói chuyện nhỏ. Anh thường tỏ ra nồng nhiệt với nghi pham để cho họ cảm thấy thoải mái, nhưng lần này anh nói một cách lạnh nhạt. "Chúng tôi tin rằng người gửi các lá thư này là người chịu trách nhiệm về các vụ án giết người gần đầy. Và hẳn là các bạn đã được nghe vào các lần trước khi chúng tôi đến đây."

Jan Bright nhìn thẳng vào Quinn, và sau đó chuyển ánh mắt về phía kệ sách sau vai trái của anh. Cô ta không nói gì.

"Cô có biết bất cứ điều gì về các lá thư đó hay không?"

Cô ta lắc đầu, và mái tóc dài gợn sóng lắc lư trên vai.

"Cô có sẵn lòng đến phòng cảnh sát để thẩm vấn lại không?"

"Khi nào?"

"Ngay bây giờ."

"Tôi cho là được." Cô liếc nhìn Quinn, sau đó quay trở lại nhìn vào một điểm nào đó sau lưng anh. "Nếu tôi có thể giúp Lucy Rothschild. Tôi sẽ vui lòng làm đều đó. Tôi giúp đỡ rất nhiều cho các tác giả địa phương."

"Tôi chắc cô Rothschild sẽ đánh giá cao về điều đó."

Chuyến đi từ tiệm sách về đồn cảnh sát mất bay mười phút. Khi anh đưa Jan vào phòng thẩm vấn, máy quay phim bắt đầu quay. Anh đưa cho cô ta một ly nước. Quinn mỉm cười và một lần nữa cố gắng làm cho cô thấy dễ chịu. Anh hỏi cô ta các câu hỏi về Hội phụ nữ Trinh thám liệu cô ta có biết bất cứ ai trong số họ có thù hằn gì với Lucy không.

"Ồ, không. Họ là những người ủng hộ cô ấy." Cô ta uống hết ly nước, và anh đề nghị lấy thêm ly nước cho cô ta. Anh cầm ở quai ly và đưa nó cho nhân viên lấy dấu vân tay đang đợi ở ngoài cửa. Lát sau khi anh trở lại, liền đưa ly nước đã được lấy thêm vào cho cô ta.

"Của cô đây." Anh nói và đặt ly nước lên bàn.

"Lúc nãy tôi dùng nước bằng tách cơ mà." Cô ta nhìn anh chăm chú

"Tôi vô tình làm rơi nó."

Cô ta nhíu mày như thể không tin đều anh nói, Sau đó nhìn đâu đó phía trên đầu anh. "Tôi đoán là anh mang nó đi lấy dấu vân tay."

Cô ta thông minh hơn anh nghĩ. Nhưng Chết ngạt cũng không phải là kẻ ngốc. "Sao cô nói vậy?"

"Vì tôi đang ở phòng thẩm vấn của cảnh sát , và anh vừa mới đổi tách của tôi. Tôi đã ở trong nhóm phê bình của các nhà văn trinh thám khác. Và tôi cũng đã đọc nhiều tiểu thuyết trinh thám."

Không thể lừa cô ta được. Dấu vân tay của cô ta có thể trùng khớp hoặc không. "Cô ở đâu vào đêm ngày hai mươi ba tháng tư?"

Lông mày cô nhíu lại. "Ngày hai mươi ba ư?"

"Vào ban ngày, cô có mặt ở buổi gặp mặt của hội Phụ nữ trinh thám ở Barnes anh Noble. Tôi thấy cô ở đó. Sau khi cô ra khỏi đó cô đã đi đâu?"

"Một vài người và tôi đến Macaroni Grill. Tôi đã uống hơi nhiều và hơi choáng váng. Tôi đã gọi cho ngươi con trai cả và nó đến đón tôi."

Cô không thể tưởng tượng được hình ảnh Jan Bright lúc say. Cô ta là một người cứng rắn đến nổi có thể cắt được cả kim cương. " Con trai cô bao nhiêu tuổi?"

"Mười sáu."

Cánh cửa hé mở và nhân viên lấy dấu vân tay lắc đầu. Chó chết . Với tất cả những hành vi kỳ quái, Jan Bright không phải là kẻ giết người.

"Kể cho tôi nghe về một vài người mà cô làm việc cùng. Bất cứ người nào trong số họ hẹn hò với khách hàng mà họ gặp ở nhà sách không?"

"Có thể có một vài người. Tôi nghĩ điều đó thật kinh tởm."

"Còn Cynthia Pool thì sao?"

Jan lắc đầu. "Ôi không. Cynthia không bao giờ hẹn hò với bất kỳ người đàn ông nào đi nhà sách."

Quinn nhìn xuống cuốn sổ ghi chép trên bàn trước mặt anh. Ánh mắt anh lướt qua một vài cái tên trong danh sách. "Tại sao?"

"Cô ấy nghĩ đàn ông thật dơ bẩn."

Quinn ngẩng phắt đầu lên. "Dơ bẩn? Đó là những từ hay từ của cô ấy?"

"Của cô ấy."

"Cô có nghĩ cô ấy ghét đàn ông đến nỗi muốn giết họ hay không?"

"Không. Cynthia là một người rất tốt. Cô có một cuộc hôn nhân vất vả và đã ly dị. Chồng cô ấy là một người bạo hành và lừa dối cô ấy nhưng cô ấy không phải là kẻ giết người." Jan cười, một kiểu cười gượng ép, trước khi nói tiếp, "Và tôi tin chắc rằng cô ấy không bao giờ viết những lá thư làm cho Lucy Rothschild đau khổ. Cô ấy là một fan lớn của Lucy."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.