Nói Dối Và Hẹn Hò Trực Tuyến

Chương 4



Người hoài nghi: Tìm kiếm người phụ nữ trong bộ đầm đỏ...

Người nữ phục vụ cocktail quay trở lại với thức uống của họ. Lucy ngồi tựa lưng vào ghế, tiếng chuông báo động vang lên trong đầu cô giảm dần dưới nụ cười quyến rũ của anh, nụ cười mà cô đã không thực sự tin tưởng. Anh đã sử dụng thì hiện tại khi nói đến vợ mình. Có lẽ nó chỉ là một sự lỡ lời vô hại như anh đã giải thích. Hoặc có thể anh đang sử dụng chiêu hoàn toàn goá bụa như một chiêu lừa bịp. Đúng rồi, chắc thế.

"Sở thích của cô là gì?" anh hỏi.

"Tôi thật sự không có sở thích nào cả," cô trả lời khi với tay lấy ly mojito. Có thể cô nên tin tưởng anh. Chỉ bởi có một ít dối trá trong việc nói về con người mình, cô không thể nghĩ anh cũng là một kẻ nói dối như mình. Anh có thể đang nói sự thật, và thật sự muốn bước thêm một bước nữa.

"Không có đến một sở thích ư?" anh kiên trì, như thể anh đang thực sự bị thu hút bởi việc biết thêm về cô chứ không chỉ nói cho có chuyện. "Cô phải làm điều gì đó vui vui chứ?"

Có lẽ cô đang tìm kiếm rắc rối ở nơi không tồn tại. Làm lệch hướng tội lỗi của mình vào anh. Cô quyết định từ bây giờ sẽ tin tưởng anh. "Tôi không phải là người khéo léo cho lắm." Cô nhấp một ngụm mojito và để cho những kỷ niệm quá khứ quay trở lại trong đầu cô. Vị ngọt của rượu rum và nước bạc hà luôn gợi cho Lucy nhớ về việc ngồi trong một cái liều ở đâu đó ở Mexico. Hoặc đang ngồi trên một bại biển ở Bahamas với những người bạn của cô. "Tôi không biết vẽ hoặc may hoặc dán keo," cô nói thêm. Cô uống thêm một ngụm nữa, rồi kể cho anh nghe về thời gian cô cố làm một vòng hoa Giáng sinh và đã làm cháy tay mình với keo nóng. Cô nói về kinh nghiệm leo núi và thời gian cô để cho bạn trai cũ ép cô chơi môn xuồng kayak. Cả hai đều là thảm hoạ. "Thế anh có sở thích nào không?" cô hỏi người đàn ông đang nhìn cô từ bên kia bàn.

"Không thực sự. Khi có thời gian rảnh, tôi sẽ làm một vài việc lặt vặt quanh nhà. Treo các tủ có ngăn kéo và sửa chữa lại mặt sàn." Anh nâng chai Becks lên và uống một ngụm. Anh hạ chai bia xuống và nói, "Tôi dẫn chó đi dạo và bắn chim. Đó là những gì về tôi."

Cô có thể hình dung anh đang làm cả hai điều đó. Dây đeo túi dụng cụ được đeo thấp dưới hông hoặc anh đang mặc bộ quần áo lao động, khẩu súng săn nằm trong cánh tay uốn cong. Chú chó trung thành đang nằm dưới gót chân anh. Anh trông thật ổn. Rất quyến rũ. Cô tự hỏi liệu anh có mặc quần lót rằn ri ống rộng hay một chiếc quần màu trắng bó sát không. Có lẽ anh là lính đặc công.

"Cô làm gì trong suốt mùa đông? Cô có đi trượt tuyết không? Hay cô đến Mexico nghỉ ngơi?" anh hỏi, làm phá vỡ những suy nghĩ lan man không đứng đắn trong đầu cô.

"Tháng Mười một năm ngoái, tôi và các bạn tôi đã đi nghỉ ở Paradise Island. Chúng tôi đã uống rất nhiều và tham gia vào các trò chơi cờ bạc. Và chúng tôi đã rất vui vẻ." Thật sự đây không phải là lỗi của cô, chỉ là bộ não của cô nghiêng về phía tội lỗi. Ngay khi bước vào cửa, cô đã cảm thấy ánh mắt đen nhánh cương nghị của anh hướng về mình. Cô không thể nhớ là có bao giờ mình được nhìn chăm chú bởi bất cứ người đàn ông nào chưa. Không giống như thế này. Không chú ý bất cứ điều gì và bất cứ người nào, ngay cả với người nữ hầu bàn trẻ trong chiếc áo sơ mi bó sát người mỉm cười quyến rũ anh khi cô mang thức uống ra cho họ. "Tôi chưa đi đâu trong năm nay."

"Thậm chí cô không đi một chuyến đến Pocatello ư? anh hỏi, đề cập đến một thành phố cách Boise vài trăm dặm về phía đông.

"Không. Tôi chỉ biết làm việc và làm việc mà thôi." Trong ánh sáng dịu nhẹ, đôi mắt anh trông đen thẫm. Một mớ tóc dày rũ xuống trước trán trong khi những lọn tóc xoăn nhỏ chạm nhẹ vào vành tai anh. Những chiếc râu mới mọc và bộ râu quai nón làm tối đi cằm chữ điền của anh

"Không một bạn trai làm cô xúc động với một cuộc trốn chạy cuối tuần ư?"

"Không. Tôi không có bạn trai khoảng một năm nay rồi."

"Cô đùa ư?" anh nói như thể thật khó để tin vào điều cô nói.

Lucy khuấy ly mojito với nhánh cây bạc hà được gắn vào ly. "Không. Tôi đang cố tránh các mối quan hệ." Các ngón tay cô lướt nhẹ lên hơi nước lắng lại bên thành ly. Và ống tay áo khó chịu của chiếc áo len cổ thuyền lại trượt xuống cánh tay cô lần nữa. Nếu biết chiếc áo này gây cho cô quá nhiều rắc rối, chắc chắn cô sẽ mặc một cái áo khác. "Tôi đã quen với một vài gã thực sự ngốc trong cuộc đời. Và tôi quyết định nghỉ ngơi trước khi tôi trở nên đau khổ hơn."

"Cô đau khổ vì đàn ông ư?"

"Có lẽ mệt mỏi là từ chính xác hơn." Cô đẩy chiếc áo mình lên.

"Thế cô đã nghỉ ngơi trong bao lâu rồi?"

Cô thực sự không muốn thừa nhận về khoảng thời gian đó kể từ khu cô có một cuộc hẹn hò đích thực. "Cũng trong một thời gian," cô trả lời. Cô đã không xem tối nay là một cuộc hẹn hò đích thực. Tối nay chỉ là một sự tò mò. Cô chỉ đồng ý gặp Quinn vì anh đã gửi cho cô hai bức email ngớ ngẩn. Cô cảm thấy khá thông cảm với anh và ... ôi chao, cô cũng muốn gặp để xem anh có đẹp trai như cô đã nhớ không. Anh không chỉ đẹp trai. Anh cực kỳ đẹp trai. "Tôi thích một cuốn sách hay hơn là một cuộc hẹn hò tồi tệ." Không còn vành hình cầu màu đỏ của chiếc mủ che phủ phần phía trên khuôn mặt anh, cô có thể thấy các nếp nhăn nhỏ ở khoé mắt, chỉ hiện ra chỉ với một nụ cười nhẹ.

"Có bao nhiêu cuộc hẹn hò tồi tệ qua Internert mà cô gặp phải?"

Những lần đó không phải là những cuộc hẹn hò đích thực. Chúa ơi, thật khó có thể tiếp tục nói dối được nữa. "Anh có bao nhiêu cuộc hẹn hò rồi?"

Anh ngả người về phía trước và đặt tay trên bàn. Anh với tay tới ngọn nến và đẩy nó từ tay này sang tay kia. Dây đồng hồ màu xám của anh làm trầy mặt phẳng của bàn. Hầu hết những người phụ nữ tôi từng gặp đều là những người tốt, nhưng họ không dành cho tôi. Cô là người duy nhất tôi gặp đến hai lần. Người duy nhất tôi nghĩ về sau lần gặp mặt đầu tiên. Người duy nhất tôi muốn biết rõ hơn." Anh liếc nhìn qua ánh nến và nhìn cô như thể cô là người phụ nữ duy nhất trong quán bar này. Anh nói, "Đến lượt cô."

Một điều gì đó trong giọng nói của anh khiến cô cảm thấy ấm áp. Cảm giác quyến rũ gây kích thích khắp da cô. Cô thậm chí chưa từng biết đến người đàn ông này. Cô đã thực sự không tìn vào những gì anh nói với cô phân nửa thời gian họ nói chuyện. Thế tại sao anh lại khiến cô náo nức như thế? "Đến lượt tôi gì cơ?"

"Kể cho tôi nghe về các cuộc hẹn hò qua Internet của cô đi."

Ồ, đúng rồi. "Trong tất cả những người đàn ông tôi gặp trực tuyến, bảy mươi phần trăm chỉ tìm kiếm một mối quan hệ nhanh chóng và thực sự là những gã thất bại. Hai mươi phần trăm là cô đơn và tuyệt vọng trong việc tìm kiếm một người bạn gái, bất cứ kiểu bạn gái nào. Hội thẩm đoàn vẫn còn đang hội ý về mười phần trăm còn lại."

"Thế tôi ở phần nào?"

Cô đưa ly nước lên, uống một ngụm trước khi trả lời, "Hội thẩm đoàn vẫn còn đang hội ý về anh."

Anh đặt bàn tay mình trên bàn và ngồi lùi lại. Anh nhìn cô với một ít xúc động, sau đó chuyển cuộc nói chuyện sang hướng khác. "Cô nghĩ gì về ba người đàn ông vừa mới bị giết?"

Lucy đặt ly nước xuống bàn. Chà, thật biết cách phá hỏng không khí. Cô chỉ gặp một trong ba anh chàng tội nghiệp đó, Lawrence hay còn gọi là luvstick thuộc về bảy mươi phần trăm tìm kiếm một mối quan hệ nhanh chóng, và cô đã giết chết anh ta ở chươgn thứ ba. Một vài tuần sau đó, cô đọc được trên báo rằng một người nào đó đã thực sự giết chết anh ta. Điều đó thật quái đản. Một sự trùng hợp cực kỳ đáng sợ khiến cô cố không nghĩ đến nó. Cô nhìn vào đôi mắt xanh của Quinn, và tự hỏi liệu anh có đang lo lắng cho sự an toàn của chính mình không. Nếu cô là một người đàn ông, cô sẽ lo lắng về điều đó. "Anh sợ mình sẽ là người tiếp theo ư?"

Anh chắt lưỡi như thể đang tỏ ra cực kỳ thích thú và đưa chai Becks lên miệng. "Này, tôi có thể chăm sóc cho mình mà," anh nói trước khi uống một ngụm từ chai bia.

Đó chắc chắn là những gì mà luvstick đã nghĩ. "Anh có biết được cách thủ phạm gặp gỡ các nạn nhân không?"

Anh lắc đầu và hạ chai bia xuống. Một giọt bia bám vào môi trên của anh, và anh hút nó đi. "Thế cô có biết không?"

"Không. Cảnh sát chắc không có nhiều bằng chứng lắm."

Anh đặt chai bia xuống bàn, và anh lại nhìn chăm chăm vào cô lần nữa. Như thể điều cô nói cực kỳ quan trọng. "Sao cô nói thế?"

Cách anh chú ý tới điều đó thật kỳ cục. "Họ không thường nói nhiều với giới báo chí nếu họ không có nhiều bằng chứng." Cô đã đọc rất nhiều sách và đã phỏng vấn nhiều cảnh sát nên cô gần như đoán được cách họ cư xử. Đó là một phần công việc mà cô cần phải biết rõ. Quinn là một thợ ống nước và nhất thiết sẽ không biết về thủ tục của cảnh sát. "Họ thích giữ các khía cạnh chắc chắn của một vụ án không bị lọt ra ngoài. Những điều mà chỉ có kẻ giết người mới biết được. Nếu họ không có gì nhiều, họ không tiết lộ nhiều."

Đôi lông mày màu đen của anh cau lại. "Làm thế nào mà một y tá lại biết điều đó?"

Chà, làm thế nào mà một y tá biết điều đó? Cô mỉm cười. "Chương trình Cold Case Files. Anh nhớ không?"

"À," anh ngả đầu ra sau. "Đúng rồi. Cô có hẹn hò với bất cứ người đàn ông nào bị giết không?"

Lucy nhìn xuống bàn và tay cô để kế bên ly nước của mình. Sau cái chết của luvstick, báo chí viết rằng anh ta thực sự đã kết hôn nhưng có một căn hộ dành cho người độc thân. Đây chính là nơi hẹn hò xinh xẻo ở đường State, là nơi tìm thấy xác anh ta. Bài báo nói rằng cơ thể anh ta thật xấu xí và dơ dáy. Và gia đình anh ta mong muốn hình ảnh đó không xuất hiện ở các bản tin. Lucy không muốn nói về luvstick. "Không. Tôi không hẹn hò với bất cứ ai trong số họ." Đó thực sự không phải là một lời nói dối. Cô không xem việc gặp gỡ đàn ông ở quán cafe là một cuộc hẹn hò đích thực. Chiếc áo của cô lại trượt xuống cánh tay co một lần nữa, và cô quyết định để mặc nó. Không có bất cứ cái gì phơi bày, và cô cũng đã quá mệt mỏi để đẩy nó lên. "Thế nhưng, anh nên cẩn thận nhé!"

Quinn ngả người về phía trước, tay anh chơi đùa với ngọn nến. "Cô lo lắng cho tôi à?"

Với bờ ngực rộng, cánh tay rắn chắc, đôi bàn tay to lớn, anh dường như có thể vác cô lên vai và chạy một hoặc hai dặm. Anh toát ra sự tự tin hoàn toàn về chính mình và về sự thông minh của mình. Nhưng sự tự tin không ngăn được một kẻ giết người quả quyết. "Anh muốn tôi lo lắng cho anh ư?"

"Điều đó còn phải phụ thuộc vào..."

"Phụ thuộc vào gì?"

Anh nhìn ngọn nến đang bập bùng cháy trong vài giây. Sau đó anh ngước lên, và giong nói anh trở nên mềm mại và quyến rũ khiến cô cảm thấy cực kỳ phấn khích, "Phụ thuộc vào điều mà cô đang lo lắng cho tôi."

Lucy đã tiếp xúc với đủ loại đàn ông trong độ tuổi ba mươi tư của cô để biết được chính xác cuộc nói chuyện này sẽ đi đến đâu. Một phần trong cô cũng mong muốn được đến đó. Phần bị Quinn thu hút vượt quá sự duy lý và lý trí. Phần khiến cô cảm thấy được giọng nói chứa đầy chất testosterone của anh lướt nhẹ nhàng khắp da thịt cô và khiến cô cảm thấy ánh nhìn của anh chạm nhẹ vào khắp cơ thể cô, ngay cả khi anh chỉ nhìn chăm chăm vào mắt cô. Nhưng cô đã không cho phép phần đó của cô hành động một cách vô lý. Vì cô biết được rằng điều khó khăn nhất là việc quan hệ sẽ tuyệt hơn nhiều với người đàn ông mà cô thực sự hiểu rõ. Chắc chắn thế, cô đã lên giường với những kẻ nói dối và thất bại. Nhưng ít nhất cô biết rõ về họ trong một khoảng thời gian. Nó dường như là một sự khác biệt nho nhỏ, nhưng nó là một điểm rất quan trọng. "Nói cho tôi nghe về nghề sửa ống nước của anh đi," cô nói, bắt đầu một chủ đề hay, an toàn - chán ngắt.

Anh cười thầm và kể cho cô rằng anh hầu như chỉ điều hành công việc chứ không phải trực tiếp lắp đặt các nhà vệ sinh và đi đường ống nước. Trong vòng một vài phút, chỉ đề đã thay đổi từ việc làm thợ ống nước sang các cuộc đi săn trên đồng. Cô biết được rằng anh có một chú chó săn lông xù Ireland mà anh đã huấn luyện để đi săn. Và dù cô chẳng biết chút gì về các loại chó săn chim, cô vẫn khá ngạc nhiên vì cuộc nói chuyện đã không làm cô chán. Có lẽ do sự hài lòng hiển nhiên của Quinn trong chủ đề này, hoặc có thể do anh trông rất tuyệt khi nói về nó. Chắc chắn là cả hai.

Cô hầu bàn tiến đến gần bàn ngay khi Lucy vừa uống xong ly mojito. Một lần nữa, cô hầu bàn lại mở một nụ cười tán tỉnh Quinn, nhưng anh hầu như chẳng thèm đưa mắt liếc nhìn cô ta một cái. Anh hỏi Lucy xem có cần uống thêm gì nữa không hoặc có lẽ là ăn gì không. Cô từ chối và đưa tay lấy chiếc túi làm bằng da rắn hiệu Dolce & Gabbana. Cô phải viết ít nhất là mười trang trong tối nay nếu cô muốn theo kịp thời hạn cuối cùng của cuốn sách. Cô lấy ra một tờ tiền giấy mười đô-la, nhưng Quinn cứ nhất quyết đòi quyền thanh toán. Anh giúp cô mặc áo choàng, nhưng lần này các ngón tay anh không lướt nhẹ phía sau cổ cô như lúc đầu.

Cô thắt dây lưng và đưa tay ra. "Cám ơn anh."

Thay vì nắm tay cô, anh nắm bên dưới cánh tay cô và nói, "Tôi sẽ đưa cô đến chỗ xe của cô."

"Anh không cần làm thế đâu."

"Tôi biết tôi không cần làm thế. Nhưng tôi muốn." Cả hai di chuyển đến cửa ra vào, anh buông tay ra và mở cửa. "Cô đỗ xe ở đâu?"

"Cách đây nữa dãy nhà xuôi về hướng Bannock." Không khí mát mẻ ban đêm chạm nhẹ vào mặt Lucy và lướt xuống phía trước áo khoác cô. Cô kéo các ve áo sát vào nhau. Ánh sáng từ khu vực nhà hàng và quán bar ở hai bên Đường số tám chiếc sáng từng mảng trên vỉa hè khi họ đi đến chỗ xe của Lucy. Thỉnh thoảng những tiếng cười từ các quán bar vọng ra dưới trời đêm và làm át đi tiếng gót giày của Lucy. Cánh tay Quinn chạm nhẹ cánh tay cô một lần, chỉ vô tình lướt qua, anh đã không chạm vào cô lần nữa.

"Thứ Hai này ăn tối với tôi nhé," anh nói khi họ đi qua góc cua.

Thứ Hai. Hai ngày sắp tới. Trong đầu cô, cô biết rằng mình đã có kế hoạch. Nhưng tại thời điểm đó cô không thể nhớ chúng là gì. Nhưng ngay cả khi cô nhớ được, anh đang tiến quá nhanh đến nỗi Lucy chẳng biết được mình nên tự hào hay cảm thấy phiền. "Ồ, tôi không biết được." Có lẽ vì anh đã không hẹn hò trong một thời gian khá dài, nên anh đã quên mất các quy tắc của việc hẹn hò. Quy tắc rõ ràng số một là giả bộ không qan tâm cho đến khi bạn có thể xác định được cảm giác của người khác. "Tôi hiện không sẵn sàng cho việc hẹn hò."

"Thế cô gọi đêm này là gì?"

"Trường hợp đặc biệt." Cô đã bị anh thu hút. Không thể chối bỏ điều này. Như thể không ai có thể từ chối được một anh chàng tiết ra một sức hấp dẫn nhục dục làm đầu óc tê liệt. Kiểu đàn ông có thể khiến cho một cô gái trần truồng trước khi cô ấy nhớ rằng cô ấy đáng lẽ "Nên nói không." Họ cùng nhau bước đi bên dưới ánh sáng rực rỡ ở góc phố, và Lucy dừng lại nơi đỗ xe của mình.

"Hãy tạo thêm một trường hợp đặc biệt nữa nhé!"

Ánh sáng lờ mờ từ một tiệm in đã đóng của tràn ra vỉa hè và phần bên dưới quần của Quinn và đầu mũi giày của Lucy. Cô lắc đầu và mở túi. "Tôi không hiểu anh đủ nhiều để tạo thêm một trường hợp đặc biệt khác."

"Tôi có thể giải quyết vấn đề đó ngay bây giờ." Anh nắm lấy túi của cô, đóng sập nó lại, và quẳng nó lên phía trên mui xe cô.

Cô ngước lên nhìn vào bóng của khuôn mặt tốt đen của anh. "Anh làm gì thế?"

Anh lướt bàn tay mình lên cánh tay và vai cô. Các ngón tay anh luồn vào mái tóc cô, anh giữ tay mình phái sau đầu cô. "Một việc mà tôi đã muốn làm trong suốt buổi tối nay," anh nói thì thầm khi môi anh hạ xuống để chạm môi cô. Cô đặt tay lên ngực anh, nhằm ngăn anh lại. Anh nói tiếp, "Ngay giây phút em bước vào quán bar, anh đã muốn hôn em." Và cô đã quên đi việc ngăn anh lại. Anh nhẹ nhàng kéo đầu cô ngả ra sau, đôi môi cô hé mở. "Bắt đầu từ đây. Với đôi môi của em."

Hai bàn tay Lucy mở ra và sau đó nắm chặt lấy chiếc áo dài tay của anh. Anh ép môi mình lên môi cô, với một sự chiếm hữu ấm áp, không thể cưỡng lại được. Lòng bàn tay cô lướt đến đôi vai anh. Cô bám chặt vào nó khi anh khéo léo đi vào miệng cô, đùa giỡn và tán tỉnh để mong có sự đáp trả. Anh có một ít mùi như mùi bia anh vừa uống, nhưng phần lớn giống như mùi của một người đàn ông với việc quan hệ có trong đầu. Cô phải được cảnh báo chứ, và cô đã có được sự cảnh báo. Nhưng chủ yếu là do cô thích mùi vị trong miệng mình. Như một cái gì đó nóng và ngon tuyệt. Nó chảy tràn khắp cơ thể cô và khiến cho vùng thượng vị cô nóng lên. Các ngón chân cô cuộn lại bên trong đôi giày gót thấp Donald J. Pliner. Các ngón tay cô ấn sâu vào các đương dệt của chiếc áo len dài tay của anh. Bàn tay anh không rời bỏ phái sau đầu cô. Miệng anh cũng chưa rời bỏ cô, nhưng cô cảm thấy như được anh hôn khắp người. Anh ngấu nghiến hôn cô, tàn phá mọi suy nghĩ lý trí và kích thích mọi tế bào trong người cô. Cô chỉ vừa mới biết anh thôi, nhưng cô đã không còn để tâm đến chuyện đó khi anh bắt đầu hôn cô. Điều đó khiến cô cảm thấy như bị phá huỷ, bốc cháy ngay tại đó, trên vỉa hè của khu vực mua sắm Boise. Cô rên rỉ và dựa sát người vào anh.

Anh dứt khỏi nụ hôn và thì thầm nói, "Gặp anh thêm lần nữa nhé!"

Đó không phải là một câu hỏi, và cô đã gật đầu. "Vâng."

"Thứ Hai nhé!"

"Vâng."

Anh buông tay ra và lùi lại một bước. Mê mẩn, cô liếc nhìn bóng hình loang lổ của khuôn mặt anh và đưa tay chạm vào làn da mềm mại bên dưới môi dưới của cô nơi cằm anh đã cọ sát vào. Cô tự hỏi liệu anh có để lại dấu ở đó không.

"Anh làm em đau à?"

Cô bị trầy một chút xíu ở đó. "Em ổn."

Anh đặt các ngón tay phía dưới cằm cô và nâng mặt cô lên hướng về phía ánh đèn đường. Ngón tay cái của anh vuốt nhẹ hàm cô. Anh nghiêng người về phía trước hôn nhẹ lên bên dưới môi dưới của cô. "Anh xin lỗi." Cô cảm thấy hơi thở nhẹ nhàng của anh trên da thịt mình. Hơi ấm của nó lướt qua cằm và trượt xuống cổ cô. "Anh đã bị em lôi cuốn."

Cô nhắm mắt lại, và chờ đợi nụ hôn tiếp theo của anh.

"Lucy."

"Vâng."

"Bây giờ em sẽ đi về một mình. Hay em sẽ đi về cùng với anh?" Anh bước lùi lại và luồn không khí lạnh tách rời ngực anh và phía trước áo khoác cô nhưng nó đã làm ấm hai gò má đang nóng lên của cô. "Câu trả lời của em là gì?"

Lucy mở mắt ra và hắng giọng. "Em về đây." Cô đã không tin vào kiểu yêu từ cái nhìn đầu tiên. "Một mình." Cô cảm thấy chuyện này chỉ có thể phù hợp với những người lãng mạn và các nhà văn lãng mạn như Clare mà thôi. Nhưng sự khao khát ... sự khao khát khác biệt. Sự khao khát trong lần đầu gặp mặt là môt điều gì đó mà Lucy đã tin tưởng. Điều đó lộ rõ trên gương mặt cô. Nó làm máu cô nóng lên, vùng vẫy ở lõm thượng vị, khiến cô muốn đi tới bất cứ nơi nào mà Quinn muốn. Thay vào đó, cô quay lại và lấy chiếc ví của mình.

Một nụ hôn đã hút hết lẽ phải và lý trí. Cô sẽ lại gặp Quinn một lần nữa. Cô thực sự không muốn nói chấp nhận khi có quá nhiều lý do cho việc từ chối. Cô không thực sự biết rõ về anh và không biết liệu cô có tin vào một nửa những gì anh đã nói không. Anh có cái gì đó thật mãnh liệt. Một điều gì đó nói với cô rằng anh đã tiến quá nhanh. Có điều gì đó không ổn. Một điều gì đó mà cô không thể nhận ra, nhưng vì một vài lý do không thể giải thích được. Tất cả điều đó dường như không còn là vấn đề nữa.

"Chúc ngủ ngon, Quinn." cô nói và đi quành qua phía bên kia chiếc xe. Cô liếc nhìn bóng anh đang phản chiếu bởi ánh sáng mờ nhạt của cửa hiệu in ấn phía sau anh qua mui chiếc BMW. Anh cao lớn, bí ẩn và cực kỳ quyến rũ. Chỉ với một nụ hôn, anh đã biến "trường hợp đặc biệt" thành một cuộc hẹn hò thực thụ.

"Anh sẽ liên lạc với em về ngày thứ Hai đó nhé."

Với chiếc xe là vật cản giữa họ, suy nghĩ của cô trở nên thoáng hơn một chút, và nhớ lại về kế hoạch vào đêm thứ Hai của mình. Cô được cho hai tấm vé xem trận hockey như là lời cảm ơn cho buổi nói chuyện tại cuộc gặp mặt của Hiệp hội Các nhà văn. Cô có ý định đi cùng Adele vì Adele cũng rất yêu thích môn hockey như Lucy. "Em quên mất, em có vé đi xem trận đấu của đội Steelheads vào tối thứ Hai," cô nói. Đó là một lời xin lỗi tuyệt vời cho việc không hẹn hò. Thay vào đó cô hỏi, "anh đi xem cùng em không?"

"Ăn tối trước nhé?"

"Đồng ý." Cô đã có một bước rút lui hoàn hảo, nhưng cô đã bỏ lỡ nó. Cô sẽ gặp mặt anh một lần nữa. Và chỉ có Chúa mới giúp được cô nếu anh chạm vào bất cứ nơi nào khác ngoài phía sau đầu cô.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.