Nói Dối Và Hẹn Hò Trực Tuyến

Chương 8



Hugsnkisses: Tìm kiếm đôi môi nóng bỏng

Lucy đứng đằng sau bục giảng đặc trong phòng cộng đồng của tiệm sách Barnes and Nonle và lật sang trang ghi chú tiếp theo mà cô đã chuẩn bị cho buổi họp mặt của Hội Phụ nữ Trinh thám. Cynthia Pool, nhân viên của Barnes and Noble và thành viên của Hội Phụ nữ Trinh thám, đưa cho Lucy một ly café đá mà cô gọi lúc sớm.

"Cám ơn", Lucy nói và uống một ngụm.

"Tôi hy vọng nó không quá đậm. Tôi bảo họ cho gấp ba lần, nhưng tôi nghĩ có thể họ đã cho quá nhiều."

Lucy nhìn vào đôi mắt màu xanh lá cây nhạt của Cynthia và mỉm cười. Cô không biết nhiều về Cynthia, chỉ biết rằng người phụ nữ này khá kiểu cách. "Nó rất ngon."

Lucy quyết định mặc áo quần màu sáng và vui vẻ cho buổi nói chuyện. Cô mặc áo len đan mũi quấn thừng màu quả quýt, váy da màu đen, bít tất đen dài, và đôi giày ống có hoa văn dài cao ngang bắp chân. Cô làm quăn tóc, sau đó túm lại thành kiểu tóc đuôi ngựa. Ánh nắng chiều nhẹ nhàng chiếu qua các cửa sổ bên trái cô thành các hình chữ nhật dài trên tấm thảm.

Ngoại trừ một vài khuôn mặt mới, cô đã gặp tất cả phụ nữ này trước đó. Cô có mối quan hệ khá tốt với họ, và cô biết được rằng họ thực sự là một hỗn hợp gồm những người viết văn nghiêm túc và những người học đòi. Tính cách của họ sắp xếp từ những người bình thường trên trái đất đến những người cực kỳ kỳ quái, nhưng tất cả đều có một điểm chung: Họ thích đọc tiểu thuyết trinh tham. Họ biết rõ nhiều điều về thể loại này và có những cuộc nói chuyện rất thú vị về mọi khía cạnh của nó.

Trong một giờ, Lucy nói về tầm quan tran trọng của việc đan kết một cốt truyện tốt và có thể tin được, sau đó cô dành toàn bộ thời gian còn lại cho các câu hỏi. Ngồi ở hàng đầu, một người phụ nữ mà cô không nhận ra giơ tay lên. Lucy uống một ngụm café và chỉ tay về người phụ nữ đó.

Bà ấy đứng lên, xem ghi chép của mình, sau đó hỏi, "Cô lấy ý tưởng từ đâu?"

Lucy lầm bầm trong họng và hạ tách café xuống. Đây là câu hỏi thường xuyên được đặt ra, và là câu hỏi mà không bao giờ cô trả lời đúng sự thật. "Tôi không biết," cô trả lời một cách khéo léo nhất. "Một mẩu của cuộc hội thoại xuất hiện trong đầu tôi, hoặc tôi chợt nảy ra một câu chuyện nào đó. Và tôi biết rằng đó chính là cuốn sách tiếp theo của tôi. Tôi phải đoán xem điều đó có nghĩa là gì, nhưng tôi không bao giờ biết được nó từ đâu đến. Tôi chỉ cám ơn Chúa vì đã mang nó đến. Một ngày nào đó nếu nó không xuất hiện nữa, tôi sẽ gặp phải rắc rối lớn."

Kế đến cô chỉ một người phụ nữ già, cô nhận ra là bà ấy đã có mặt trong các cuộc gặp mặt trước. "Vâng," người phụ nữ già bắt đầu nói khi đứng lên. "Cô có người đại diện không? Và cô có thể giới thiệu cho tôi một người không?"

Được rồi. Đây là câu hỏi rất dễ. "Đúng, tôi có người đại diện, và tôi sẽ giới thiệu cho bà."

Một người phụ nữ thứ ba đứng lên. "Trong lúc nói chuyện, cô đề cập đến việc sử dụng cách đánh lạc hướng câu chuyện hay các đầu mối giả là rất quan trọng vì nó giúp cho độc giả đoán biết tình tiết của câu chuyện. Trong cuốn sách tôi đang viết, tình tiết là một trong số những người dân thành phố giết một con chó. Mọi người trong thành phố sau đó cho rằng anh ta phải là thủ phạm, và đọc giả cũng được cho là sẽ tin như vậy. Nhưng thật ra anh ta không làm điều đó. Liệu cô có cho đó là một cách đánh lạc hướng tốt không?"

Lucy nuốt xuống. Người phụ nữ đó rất thành thật và mong chờ một câu trả lời nghiêm túc. "Ồ, tôi không chắc mình có thể trả lời câu hỏi này cho bà nếu không đọc truyện và biết về bối cảnh mà chú chó bị giết hoặc tư tưởng của người dân thành phố. Nhưng tôi sẽ nói rằng bà là một nhà văn. Và nếu bà cảm thấy nó thích hợp thì tôi tin chắc rằng sẽ như thế." Câu trả lời đó dường như thuyết phục được người phụ nữ đó, và bà ta ngồi xuống.

Người phụ nữ tiếp theo đứng lên là Jan Bright, chủ tịch Hội Phụ nữ Trinh thám và cũng là một nhân viên của Barnes and Noble. "Khi nói chuyện với chúng tôi năm ngoái, cô có đề cập rằng ý tưởng tiếp theo cho cuốn sách mới của cô là việc chết ngạt khi quan hệ và hẹn hò trực tuyến. Đó có phải là ý tưởng cho cuốn sách cô đang viết không?"

Lucy không thể nhớ đuợc mình đã nói về cuốn sách tại một buổi họp mặt các nhà văn, nhưng hiển nhiên cô biết mình phải nói gì. "Đúng vậy, đó là cuốn sách hiện tôi đang viết."

"Cô có thể nói cho chúng tôi nó tiến triển như thế nào không?"

Hừm. Làm sao bạn có thể miêu tả sự vật lộn giữa các trạng thái phởn phơ thuyết phục của cảm hứng bị kẹp chặt và suy nghĩ muốn đâm đầu bạn vào tường nhỉ? "Tốt." Cô mỉm cười và đưa tách café lên. "Tôi đã giết chết ba người đàn ông, và tôi sắp giết người thứ tư."

Những người tham dự cười vui vẻ khi nghe điều đó. Ánh nhìn của Lucy ngước lên từ nhóm phụ nữ ngồi trước mặt cô hướng về phía cửa hàng ở phía sau. Như nam châm, ánh nhìn của cô lập tức tập trung vào một người đàn ông cao lớn đang dựa hông vào giá sách "yêu thích của địa phương" một vài feet phía sau hàng ghế cuối cùng. Anh có mái tóc đen, và, như lần đầu tiên cô gặp anh, anh trói chặt cô với ánh nhìn màu nâu mãnh liệt. Anh mặc một chiếc áo thun tay dài màu đen hiệu Moosejaw đóng thùng trong chiếc quần jean. Một góc miệng của anh nhếch lên, và tim cô bóp chặt và căng ra cùng lúc. Quinn là người cuối cùng cô mong đợi có mặt ở buổi nói chuyện của Hội Phụ nữ Trinh thám - mặc dầu nói chính xác là anh không đứng quá gần để được xem là đang ở trong cuộc gặp mặt.

Lucy cắn môi để tiếp tục mỉm cười và trả lời câu tiếp theo.

"Cô kiếm được bao nhiêu tiền?" một người nào đó cô không nhận ra hỏi.

"Đủ để sống, nhưng không đủ nhiều như tôi đáng được." Cô không muốn đoán bất cứ điều gì về sự xuất hiện của Quinn. Đêm trước đó, khi cô nói cho anh biết rằng cô không phải là một y tá, anh dường như chấp nhận điều đó khá tốt. Nhưng trong suốt lúc ăn pizza anh lại trở nên xa cách. Không có bất cứ điều gì xảy ra. Anh không nói hoặc làm bất cứ điều gì, nhưng cô cảm thấy anh như muốn rút lui. Cô tự hỏi liệu việc nêu ra vấn đề cái chết của anh là một sai lầm. Cô tự hỏi liệu, lúc ở trong phòng tắm, anh đã suy nghĩ lại về mối quan hệ với cô.

"Khi nào cuốn sách về kẻ-giết-người-trên-mạng được phát hành?"

"Có thể trong năm tới."

Câu hỏi tiếp theo. "Cô có thể cho chúng tôi biết tên bốn cuốn sách trong đó việc sử dung cách đánh lạc hướng câu chuyện hay các đầu mối giả khiến cho các độc giả phóng đoán mãi cho đến tận các trang cuối cùng không?

Cái gì? Cô lại quay về thời đại học ư? Thực tế đi nào. Ngay cả khi cô không bị mất trí bởi người đàn ông liều lĩnh, khó chịu và cực kỳ đẹp trai đang nhìn chòng chọc vào cô, cô cũng khó khăn với câu hỏi đó. Cô nhún vai và kể tên bốn cuốn sách của cô.

"Chúng ta còn thời gian cho một câu hỏi nữa." Jan thông báo.

Một người phụ nữ với mái tóc trắng và cặp mắt kính lớn màu nâu đứng lên, và Lucy làu bàu trong bụng. Tên người phụ nữ này là Betty. Và khi bà ấy đứng lên, cả nhóm đều kêu than đau đớn.

"Tôi đang viết một cuốn sách và bối cảnh diễn ra ở môt bệnh xá," Betty bắt đầu, mặc dù Lucy biết rõ về cuốn sách của Betty. Betty đã viết và nói về cùng một bối cảnh ở cùng một cuốn sách trong nhiều năm. "Nếu tôi muốn giết chết một người đàn ông lớn tuổi, như người cha chín mươi tuổi của tôi, cách tốt nhất để tôi làm điều đó là gì? Tôi đã gọi cho chương trình Hãy hỏi Y tá, nhưng họ dường như chẳng giúp ích được gì."

Bà ta đã gọi cho chương trình Hãy hỏi Y tá để nhờ giúp đỡ cho việc nghiên cứu ư? Như họ không có điều gì tốt hơn để làm ư? "Tôi không chắc. Có thể nếu ông ta đang uống thuốc trợ tim, bà có thể cho ông ấy dùng thuốc quá liều." Lucy sắp xếp lại giấy tờ, sau đó cho chúng vào file tài liệu có thể gấp lại. Trong đó có sáu chương trong cuốn sách của Lucy mà Maddie đã trả lại khi họ gặp nhau trong buổi ăn trưa. Cô mong được đọc các ghi chú của Maddie. Lucy đặt file tài liệu bên cạnh cặp da và hy vọng Betty sẽ biết được ám hiệu.

Bà ta không quan tâm đến điều đó. "Tôi nghĩ làm ông ấy ngạt thở với một cái gối có thể tốt hơn chăng?"

"Việc làm nghẹt thở sẽ tốt hơn nếu bà muốn sử dụng một cái gì đó khó bị phát hiện. Việc khám nghiệm tử thi không thể chứng minh được việc ngạt thở," cô giải thích. "Có thể xuất hiện các vết thâm tím hoặc vết trầy nếu nạn nhân chống cự. Nhưng với cái chết gây ra do co thắt ống thông khí, nhân viên pháp y phải dựa vào bằng chứng có trên cơ thể từ hiện trường để hỗ trợ cho việc chuẩn đoán."

"Hừm?"

"Nếu bà muốn kẻ giết người bị bắt, hãy để hắn ta hay ả ta để lại một vật gì đó tại hiện trường." Cô mỉm cười. "Xin cảm ơn các quý bà đã mời tôi đến đây hôm nay. Như mọi khi, rất vui được nói chuyện với các vị lần nữa.

Cô cầm chiếc cặp da và bắt tay một vài người. Khi cô từ từ đi đến phía Quinn đang đứng, cô trò chuyện với một vài người luôn nhiệt tình tham dự các buổi ký tặng của cô.

Sau khi Quinn rời khỏi nhà cô đêm trước nữa, một phần trong cô tự hỏi cô có còn gặp lại anh lần nữa không. Khi anh rời đi, thay vì nắm lấy cô và gắn chặt môi vào cô như họ từng làm một vài lần trước đây lúc ở bên nhau, anh chỉ hôn vào trán cô. Có điều gì đó không ổn, nhưng anh đã gọi cho cô vào chiều hôm qua và mời cô qua nhà anh ăn tối. Cô rất ngượng khi phải thừa nhận rằng, ngay cả với chính bản thân cô, cô cảm thấy hạnh phúc biết bao khi nghe giọng nói của anh. Dĩ nhiên cô đồng ý, nhưng chẳng phải còn vài tiếng nữa mới đến buổi tối sao.

"Anh làm gì ở đây vậy?" cô hỏi khi bước đến trước mặt anh.

Anh bước khỏi giá sách. "Em nói với anh rằng em sẽ nói chuyện với các quý bà đó hôm nay và anh muốn đến nghe thử."

Cô nhìn xuống chiếc cặp da để anh không nhìn thấy nụ cười nở trên môi cô. "Thật đáng yêu."

Anh tặc lưỡi, và cô ngẩng đầu lên. "Chưa có ai gọi anh là đáng yêu cả."

"Thế họ gọi anh là gì?"

Anh nhìn chằm chằm vào đằng sau cô một vài giây, sau đó quàng tay qua vai cô. "Điều mà anh không thể lặp lại ở nơi công cộng." Họ cùng nhau đi qua nhóm Hội Phụ nữ lông công đang sắp hàng ở quầy thu tiền. "Anh nghĩ em sẽ đến nhà anh sớm hơn."

"Sớm hơn là khi nào?"

"Ngay bây giờ?"

Cô thật sự cần làm việc, vì sợ rằng mình sẽ có nhiều việc phải làm tối nay. "Em phải về nhà để thay đồ."

Quinn mở cửa cho cô. "Đừng thay. Anh thích chiếc váy của em."

"Không, em vẫn phải về nhà. Em cần làm món tráng miệng."

"Vậy sao?" Họ cùng nhau đi qua vỉa hè đến bên lề đường. "Thế em sẽ làm món gì?"

Món bánh lem soô-cô-la mà cô lo lắng có thể quá sớm cho mối quan hệ này. Nó chưa bao giờ được dành để làm quá sớm. Nó sẽ tạo ra một tiền lệ xấu. "Một cái gì đó mềm mại."

"Em được bọc trong chiếc váy đó là món mềm mại rồi." Anh luồn tay vào bên dưới bím tóc đuôi ngựa của cô và cuối thấp người xuống hôn vào môi cô. "Gặp em trong vài giờ tới nhé."

"Ừm, gặp lại anh sau." Cô nhìn anh di chuyển qua bãi đỗ xe đến chiếc xe jeep của anh. Ánh mắt cô nhìn từ phía sau lưng đến đôi mông căng tròn của anh trong chiếc quần jean. Anh đã lái xe xuyên qua thành phố chỉ để nghe cô nói chuyện với một nhóm phụ nữ thích viết truyện trinh thám. Đó là một điều cực kỳ ngọt ngào không thể tin nổi. Cô cảm thấy một sự tê buốt nhẹ ở trái tim mình.

Cô cho tay vào bên trong túi da và lấy ra cặp kính mát. Cô trượt cặp mắt kính lên gờ mũi, sau đó quay lại nhìn vào bên trong tiệm sách Barnes and Noble. Jan Bright và một vài phụ nữ khác đang đứng bên trong nhìn cô và Quinn. Lucy vẫy tay chào tạm biệt trước khi bước lên lề đuồng và đi thẳng đến xe mình. Mong chờ đến buổi tối với người đàn ông dường như quá tốt để trở nên thật. Một người đàn ông khiến trái tim bóp chặt trong lồng ngực.

Một người đàn ông, nếu cô không cẩn thận, có thể khiến cô phải lòng anh.

° ° °

Quinn nhìn Lucy đưa nĩa lên môi và đưa miếng bánh kem socola vào miệng cô. Cô liếm lớp kem ở khoé môi và mỉm cười ngọt ngào. Kiểu nụ cười mà một người phụ nữ ban cho người đan ông sau khi anh ta đã thoả mãn cô trên giường. "Ừm," cô nói, giọng nói cô trầm cà mềm mại như món bánh. Đôi mắt màu xanh đậm của cô ánh lên niềm yêu thích. "Nó thật tuyệt." Với mái tóc uốn quăn nhẹ cột cao, cô trông thật quyến rũ. Quá tệ nếu cô là một kẻ giết người hàng loạt.

"Anh ăn một miếng đi," cô giục.

Chết ngạt không bao giờ đầu độc các nạn nhân của mình. Chưa bao giờ. Quinn không muốn mình trở thành người đầu tiên. Anh đợi cho đến khi cô cắn thêm một miếng nữa trước khi anh cầm nĩa và xắn một miếng. Nó trên cả tuyệt vời. Món bánh quá ngon đến nỗi anh đã nghiêng người qua bàn và hôn cô, mặc cho cô có là kẻ giết người hay không. Anh có ý định muốn lùi lại. Nhưng môi cô đang bám dính vào môi anh, nó có vị của một loại socola thượng hạng và một người phụ nữ cuồng nhiệt. Bất chấp những gì hiện anh biết được về cô, nhịp đập âm ỉ của dục vọng đang diễn ra bên dưới anh. Anh không muốn cảm nhận bất cứ điều gì về cô. Không gì cả, Sự giận dữ hoà trộn với thèm khát khi anh dứt môi mình ra khỏi môi cô.

"Có điều gì không ổn ư?" cô hỏi.

Anh nhẹ nhàng mỉm cười với cô. "Không đâu." Anh biết cách chơi đúng luật. Làm cho mọi người nghĩ anh là một người không phải là anh.Anh luôn vui khi bắt những gã xấu. Lần này, anh chẳng có lấy một chút nào gọi là vui vẻ cả. "Không gì ngọt ngào hơn em," anh nói và ngồi lui lại vào ghế mình.

Cô ăn thêm một miếng nữa, và anh nhìn cô một cách chăm chú. Anh nhìn đôi môi cô khép lại phía trên cán nĩa và đôi mắt cô trở nên mơ màng như lúc cô đang đạt đến khoái cảm. Nếu anh không tận mắt nhìn thấy cuốn sách mà cô đang viết, anh sẽ không nghĩ rằng người phụ nữ đang ngồi trước mặt mình, người đang ăn bánh như lúc cô đạt khoái cảm, có khả năng giết chết bất cứ ai. Điều đó đã không xảy ra cho đến khi anh nhìn thấy bằng chứng. Anh nhận ra mình đã thực sự không tin cô lại là Chết ngạt. Bây giờ, anh không thể nào chối bỏ được điều đó. Cô đã viết những điều mà chỉ có Chết ngạt biết. Còng tay. Chiếc túi bằng polyethylene phủ quanh đầu nạn nhân. Vị trí của các xác chết. Không còn chỗ cho sự chối bỏ. Và mọi điều cô đã nói tại buổi gặp mặt cách đây vài tiếng đưa ra ý nghĩa mới.

Trước đêm cô đến, anh đã đặt hai khung hình có ảnh của Anita kế bên chiếc đồng hồ trong phòng khách vì cô có màu tóc đỏ như "người vợ Millie đã chết" của anh. Những người trang trí đã biến căn nhà anh thành căn nhà của một người đàn ông goá vợ. Millie thực sự đang ở tại nhà mẹ anh.

Sáng hôm đó, một vài anh chàng kỹ thuật đã xuất hiện với trang thiết bị của mình. Họ lắp đặt một thiết bị giám sát âm thanh và hình ảnh chuyển động trong máy lọc khí ở nhà bếp, một ở cái đồng hồ giả trên mặt lò sưởi trong phòng khách, và một trong chiếc đồng hồ điện tử bên cạnh giường anh. Cả ngôi nhà được gắn máy nghe trộm chuyển động và âm thanh. Những nơi duy nhất mà các camera không thể quay hoặc ghi âm được là ở cuối hành lang và trong các phòng tắm. Trên đường đối diện với nhà Quinn, Kurt và Anita đang ngồi trong chiếc Econoline, xem, lắng nghe và chờ đợi Lucy còng tay anh vào giường và giết chết anh.

"Em nghĩ các quý bà trong Hội Phụ nữ Trinh thám cho rằng anh thật dễ thương," cô nói với nụ cười giễu. "Khi anh rời đi, họ đứng nhìn anh qua các cửa sổ."

Quinn nghi ngờ việc các quý bà đó nghĩ rằng anh dễ thương. Phần nhiều là một số người trong số họ đang tự hỏi Lucy làm cái quái gì với anh chàng cảnh sát. Anh nhận ra hai trong số họ. Và trước khi họ có thể đi về phía anh, anh đã đẩy Lucy đi ra khỏi tiệm sách.

Cô liếm phía sau cái nĩa với đầu lưỡi và anh cảm thấy nó ở giữa chân anh. "Đôi khi socola còn tuyệt hơn cả sex," cô nói.

"Ánh nắng của anh, không có gì tốt hơn sex cả."

Cô đặt cái nĩa vào đĩa của mình và đẩy nó sang một bên. "Em đoán điều đó còn phụ thuộc vào cơ sở của sự so sánh."

Lucy Rothchild là Chết ngạt. Điều khiến anh tức giận nhất chính là việc cô có thể khiến anh mong muốn cô. Anh đứng bậy dậy khỏi ghế và đưa tay ra phía cô. "Đến đây nào," anh nói và ôm lấy cô. Đây là thời điểm để hâm nóng ngọn lửa. Thêm một ít áp lực. Khởi động nút căng thẳng của cô. Đã một vài tuần kể từ khi vụ án mạng cuối cùng xảy ra. Cô đang có cảm giác bị ép buộc phải giết người lần nữa. Nó đang đè nặng cô như cảm giác ép buộc muốn chôn vùi chính bản thân anh vào sâu bên trong cô đang đè nặng lên anh.

"Để anh cho em một vài điều gì đó ngon để so sánh nhé." Anh hạ môi mình xuống và cho cô một nụ hôn với sự cần thiết và khao khát nản lòng. Anh sẽ cho đi mọi thứ nếu anh có thể nói với chính mình rằng đây chỉ là diễn. Nhưng sự đau nhức bên dưới của anh gọi anh là kẻ nói dối. Anh di chuyển lưỡi mình trong miệng cô, và tay anh lướt nhẹ nhàng lên xuống từ lưng đến mông cô. Qua sự mát lạnh của chiếc váy da, anh cảm thấy lòng bàn tay mình căng đầy và kéo cô sát với người anh hơn. Áp sát vào khung xương chậu của cô, anh để cô cảm nhận được sự cương cứng muốn nổ tung của anh. Anh hôn cô sau,nóng bỏng khi anh đưa hông mình và từ từ ấn mạnh bên dưới mình sát vào cô. Thúc ép cô đáp lại.

Anh như đang muốn bùng nổ.

Cô kéo đầu mình ra khỏi anh và hít sâu. "Em cần dùng nhà vệ sinh," cô nói, đôi mắt cô mở lớn. Đó không hẳn là phản ứng mà anh mong đợi.

Anh thả cô ra và chỉ ra đằng sau cô. Cuối hành lang. Cánh cửa thứ hai bên phải. Gót đôi giầy gỗ của cô gõ nhẹ trên sàn gỗ cứng khi cô biến mất đằng sau góc ua và đi xuống cuối hành lang. Ngay sau khi Quinn nghe tiếng cửa phòng vệ sinh đóng lại, anh đi đến phòng khách và đưa tay lấy túi xách của cô đang được đặt trên đi văng. Anh dốc ngược nó xuống , và một góc bộ sưu tập các vật linh tinh rơi ra. Phía trên là một chiếc khăn chòang cổ và một chùm chìa khóa, ba ống son môi, một hôp danh thiếp, một cuốn sổ địa chỉ, các sticker có hình chữ ký của tác giả. Anh cào cào khắp đống đồ đó, đẩy ra một chiếc ví da màu đỏ, một chai xịt cay, một còi báo động một cây bút gây tê và nấm đấm đồng. Nếu anh tìm thấy còng tay hay một chiếc túi giặt khô trong ví cô, anh có thể bắt cô ngay. Cùng với mọi thứ, nó sẽ là chứng cứ gián tiếp để đưa cho bên nguyên. Nhưng dường như cô đã mang mọi thứ cô có trừ hai vật đó.

Anh nhìn các vật khác và cau mày. Cái gì? Không lẽ cô định gây sốc cho cô bằng cây bút gậy tê đó ư? Nó sẽ không giết chết được anh, nhưng nó sẽ đau như cắt. Hay cô định dùng chai xịt cay vao anh, sau đó hạ nốc ao anh bằng nắm đấm đồng.

Ở phía cuối hành lang, có tiếng dội nước của toilet và Quinn nhét mọi thứ vào túi xách cho cô . Chắc là ở trong ngực áo. Chắc là thế. Anh sẽ lục soát đồ lót của cô.

Đó là công việc. Chó chết thật.

° ° °

Lucy rửa tay, sau đó lau khô bằng chiếc khăn lông màu xanh sẫm mắc trên chậu rửa mặt. Có điều khác lạ với Quinn tối hôm nay. Một vài ngày trước, anh nói rằng anh muốn mọi việc tiến triển thật chậm. Rằng anh muốn nhiều hơn là tình dục. Hồi sớm khi nướng thịt và khi họ cùng ăn tối, anh giữ cho câu chuyện của họ thật nhẹ nhàng. Nhưng dường như thư giãn và thoải mái trong chiếc áo sơ mi trắng và quần jean xanh. Anh giải trí cho cô với những câu chuyện khôi hài nhất về tất cả các cô cháu gái của anh. Và họ nói về phần mới nhất của chương trình Cold Case Files - sau đó là một bất ngờ. Anh tấn công cô với nụ hôn đó, và trong đầu cô cảm thấy mình như bị đánh gục. Từ không thành có, anh biến từ Ông Thân Thiện thành Ông Thực Thi Nhiệm Vụ. Nhiệm vụ đó chính là lột trần cô ra. Cô ấn lòng bàn tay mát lạnh vào gò má đang đỏ ửng và nhìn vào trong gương. Cô lo lắng về anh. Thậm chí còn nhiều hơn những gì cô thú nhận với mình, nhưng còn quá sớm cho mối quan hệ giữa cô với Quinn. Cho dù nó có cám dỗ đến thế nào đi chăng nữa. Và cô đã bị cám dỗ. Cô buông hai tay ra và mở cửa Không còn do dự về điều đó nữa.

Cô thấy Quinn đang đứng ở giữa phòng khách nhìn chằm chằm vào phía lò sưởi chưa được đốt lên. Anh ngước nhìn lên. Ánh mắt đen láy đó nhìn theo cô khi cô bước ngang qua phòng đến bên bệ lò sưởi, khao khát dâng đầy trong cô. Nỗi sợ hãi đang gặm nhấm cô. Có lẽ cô nên rời khỏi đây. Nắm lấy túi xách và chạy nhanh trước khi cô làm điều gì đó ngu ngốc. Như việc quên đi một điều rằng cô đã không quan hệ với bất cứ chàng trai nào sau khi biết họ ít hơn một tuần. Cho dù anh ta có làm cô rung động đến như thế nào. Cho dù cô đang yêu anh nửa chừng, một cách buồn cười nó vẫn như thế. "Ai vậy anh?" cô hỏi khi cô cầm khung hình lên.

"Millie."

Cô nhìn kỹ tấm ảnh có người phụ nữa mà anh đã kết hôn. Mái tóc đỏ uốn quăn bao bọc khuôn mặt và đôi mắt xanh lục lớn sau cặp mắt kính màu nâu. Millie là một người phụ nữ xinh đẹp và khỏe mạnh. Mẫu người chạy-mười-dặm-và-leo-núi. Bấy cứ những gì Lucy nghĩ về vợ anh đều không đúng.

Quinn đi đến phía sau và đặt tay mình lên vai cô. "Bức hình này được chụp cách đây một năm trước khi cô ấy mất," anh cho cô biết.

"Lúc này cô ấy bao nhiêu tuổi?"

Anh ngừng một lát lâu sau đó kề sát vào tai cô và nói "Bằng tuổi với anh!"

Lucy đặt tấm hình xuống bế mặt lò sưởi: "Cô ấy trông rất trẻ."

"Ừ, cô ấy ghét điều đó."

"Quinn?"

"Hhm."

" Em nghĩ ... Em không nghĩ rằng ... " Cô nhìn vào hình ảnh phản chiếu của anh trong tấm gương phía trước "Em không nghĩ rằng chúng ta nên quan hệ."

Ánh nhìn từ đôi mắt đen láy của anh chiếu thẳng vào cô. "Em không muốn làm bất cứ điều gì mà anh không thấy thoải mái." Tay anh di chuyển xuống cánh tay và ngừng lại ở eo cô. "Em nói cho anh khi nào thì ngừng nhé." Từ từ anh trược lòng bàn tay hướng đến vùng bụng cô và kéo cô lùi lại tỳ vào ngực mình. " Em không thoải mái khi anh hôn ở đây sao?" Anh nghiêng đầu lại và đặt miệng vào một bên cổ cô. Cô nhìn anh lướt môi mình khắp da cô, và các sợi tóc phía sau cổ cô dựng đứng cả lên. Cô lắc đầu.

"Thật tuyệt. Anh thích hôn em ở đây. Da của em mềm và tóc em thơm mùi như mùi các loại hoa và trông như mặt trời."

Anh móc hai ngón tay cái vào trong cạp váy và trược nó xuống. Phần sau hai ngón tay cái chậm nhẹ vào đôi bít tất dài màu đen của cô.

Cô nghiêng đầu sang phải và anh mở cái miệng nóng bỏng, ẩm ướt của chính mình và chạm vào làn da ở cổ cô. Sức nóng sau nụ hôn truyền ra đi xa hơn, ngang qua bờ vai và hướng tới ngực cô. Tim cô đập mạnh và căng lên, ngực cô trở nên nặng hơn. Cô tựa sát vào vòng tay ấm áp, dỗ dành của anh và hít sâu. Mùi trên người anh, mùi nước hoa có mùi xả. Quinn chiếm đầy trong đầu cô . Ánh mắt anh gắn chặt với ánh mắt cô. Anh trượt ngón tay mình lên dưới gờ của chiếc áo len màu đen của cô."

Mi mắt căng thẳng của anh hạ thấp xuống. Không còn nghi ngờ gì nữa, sự khao khát đang cháy trong mắt anh. Không nghi ngờ gì khi "bé cưng" cất tiếng ép chặt vào cô từ đằng sau. Anh trượt bàn tay to lớn bên dưới áo len và những ngón tay đang xòe ra hai bên vùng bụng phẳng của cô. Cô sẽ ngăn anh lại. Sớm thôi. Nhưng không phải khi nó đang quá tuyệt như thế này. Khi mọi thứ về anh, ánh mắt, sự tiếp xúc, mùi da anh khiến cô muốn chìm vào bên trong anh và ở đó trong một lát. Cảm giác của cô về anh dường như đang bùng nổ vượt khỏi sự kiểm soát. Không thể cưỡng lại được như chính Quinn, và cô cảm thấy mình như đang trong cuộc nhảy rơi tự do. Một sự sa ngả và nóng bỏng với Quinn McIntyre, và dường như cô không thể làm được gì về điều đó.

Các ngón tay cái của anh lướt nhẹ ở làn da bên dưới chiếc áo nịt ngực, những cái lướt lui tới lười biếng khiến cô như đang điên lên trước khi chuyển động trên bầu ngực và ấn mạnh vào nụ hoa căng cứng. Cô không thể thở và biết rằng nếu muốn anh ngừng lại, cô phải làm ngay bây giờ. Cô mở miệng, và anh se se nụ hoa cô với các ngón tay cái của mình. Cô sẽ nói với anh ngay thôi. Một cơn nhói đau xuất hiện ở giữa hai bắp đùi của cô và theo bản năng cô siết chặt hai chân mình lại với nhau. Mi mắt cô nhắm chặt lại khi hai bàn tay anh trượt lên bao phủ toàn bộ bầu ngực cô.

"Đầu vú em căng cứng," anh thì thầm vào một bên cổ cô "như một người phụ nữ đang muốn làm tình."

Cô nhìn anh trong gương. Anh cũng đang đáp lại cái nhìn đó với một nỗi khao không che giấu trong ánh mắt đó. Anh mới đích thật giống như một người đàn ông đang muốn được làm tình. Lucy quay lại, vòng hai tay mình quanh cổ anh. Hai tay anh lướt xuống lưng cô, và ngực cô đập mạnh vào ngực anh. Cô rướn người lên hôn anh một cách say đắm. Những ngón tay anh trượt vào bên dưới cạp chiếc váy và anh ấn mạnh lòng bàn tay ấm áp vào thắt lưng cô, giữ cô áp chặt vào "bé cưng". Tay còn lại di chuyển lên xuống xương sống của cô và nụ hôn trở nên nóng bỏng hơn, biến thành một cuộc rượt đuổi điên cuồng. Một sự tiến tới và rút lui tài tình của hai chiếc lưỡi và hai cái miệng nóng bỏng.

Các ngón tay của anh tiếp tục lên xuống xương sống cô. Sự va chạm của anh nhẹ nhàng tựa như lông khiến cô rùng mình rên rỉ sâu trong họng. Sự thèm khát, nóng bỏng và dịu dàng, chảy dồn vào huyết quản cô trộn lẫn mọi thứ vào nhau và đảo lộn tất cả những cảm xúc sâu thẳm trong tâm hồn cô. Một chút bình tĩnh còn sót lại của cô biến mất khi Quinn cọ sát vào và hai bàn tay anh trượt khắp người cô, chạm tay vào mọi nơi tạo nên sự khích thích và xóa đi mọi kiểm soát. Mọi thứ trở nên nóng bỏng và choáng váng hơn. Bằng cách nào đó chiếc áo len của cô được lột bỏ. Trước khi cô nhận ra nó xảy ra như thế nào, nó đã nằm trên sàn bên cạnh chân cô. Quinn bước lùi lại ánh mắt anh chuyển từ mặt cô xuống đến cổ và vai cô đến ngực cô.

Hơi thở nghẹn lại ngang ngực như thể anh vừa mới chạy bộ trong mười dặm. Lucy nhận ra cảm giác đó.

"Anh thích phụ nữ trong những bộ đồ ren," anh thì thào và chạm những ngón tay vào viền ren trên chiếc áo ngực của cô. "Em thật xinh đẹp, em khiến anh như muốn quên đi."

Cô liếm môi mình và cố gắng kiểm sóat hơi thở của mình trước khi bất tỉnh. "Quên đi điều gì?"

Anh ngước lên nhìn cô, và hướng ánh nhìn của mình vào núm vú đang tạo thành hai viên sỏi có thể thấy được bên trong chiếc áo ngực trắng của cô "Rằng anh nên thưởng thức nó từ từ. Rằng anh không muốn làm nó mất hứng bằng cách vội vàng trong mọi công việc," anh trả lời cùng lúc anh ấn mạnh hai lòng bàn tay mình vào hai bầu vú căng tròn của cô. "Nhưng nó quá lâu," hơi ấm từ hai lòng bàn tay anh thấm qua làn vải satanh. Và anh ép hai bầu ngực cô vào với nhau khi anh cúi khom xuống và hôn lên nó. "Sao em trông như thế này?" anh hỏi, hơi thở ấm áp lướt qua da thịt cô "Việc này sẽ dễ dàng hơn nếu em không quá đẹp. Nếu anh không muốn em quá nhiều đến nỗi anh không nghĩa được gì ngoài việc lột trần em ra."

Lucy cũng hiểu được cảm giác đó. Anh nâng mặt mình lên và mang cho cô một nụ hôn khiến cô cảm nhận được một sự trống rỗng từ đầu đến lòng bàn chân. Anh đưa bàn tay đến phía sau đùi cô và nhấc bổng cô lên. Cô không chần chừ quấn chân mình quanh eo anh. Anh bế cô đi ra khỏi phòng khách, và cô nghĩ anh sẽ mang cô đến phòng ngủ.

Hai người di chuyển càng xa khi bóng tối của hành lang bao trùm lấy họ trước khi anh ghìm chặt lưng cô vào tường. Anh mở chiếc áo ngực cô ra và ép chặt cái miệng nóng bỏng và ẩm ướt của mình lên bầu vú cô. Anh mút nhẹ nụ hoa cô khi hai tay anh chuyển động kéo chiếc váy lên phía eo cô. Anh trượt hai lòng bàn tay mình lên khắp đùi và sau đó đến phía xương sườn và quanh vùng thắt lưng nhỏ nhắn của cô.

Lucy lướt hai bàn tay mình lên khắp đầu anh khi anh hôn và mút bầu ngực cô như thể anh càm thấy chưa bao giờ đủ. Anh ấn mạnh "bé cưng" đang cứng đơ vào cô qua làn vải mỏng của chiếc bít tất và quần lót của cô, làm cô gần như đạt đến đỉnh của niềm khoái lạc cho đế khi cô biết mình phải ngừng lại hoặc sẽ làm xấu hổ chính mình.

Cô trượt chân xuống khỏi eo anh và đứng lên. Anh chuyển miệng mình lên phần phía trên xương đòn của cô khi những ngón tay cô mở nút và kéo phần áo đang được bỏ vào trong quần jean của anh ra. Cô lướt hai tay vào phần săn chắc trên ngực, bụng và lưng anh. Anh thì thầm điều gì đó trong cổ. Với chiếc váy đang được đẩy lên trên ở quanh eo cô. Quinn lướt bàn tay to lớn của mình bên đùi giữa của cô và chạm nhẹ vào cô qua làn vải mỏng của chiếc quần lót và bít tất. Cô nghĩ rằng mình nghe anh nói rằng "Không có gì ở đây, chỉ có Lucy." Điều đó không có nghĩa, vì thế cô cho rằng mình nghe nhầm. Khi có gì đáng nghi ngờ về những gì anh nói tiếp theo sau đó. Không có gì đáng phải nghị ngờ về những điều anh đã làm. Anh kéo bít tất và quần lót cô xuống và trượt ngón tay vào nơi đang ẩm ướt với sự ham muốn. "Em muốn anh, và anh muốn làm tình với em cho đến khi nào em không thể đi được trong vòng một tuần," anh nói khi chạm vào cô. "Cho đến khi em không thể di chuyển. Không thể nghĩ. Không thể làm gì được ngòai việc rên rỉ. Em muốn điều đó không, Lucy?"

Cô lắc lư, và đầu gối cô trở nên yếu đi và tất cả những gì cô có thể làm là thở, "Em muốn." Có thể trong tình huống khác, cô sẽ phản đối cách dùng từ của anh. Những lời tục tĩu không phải là từ yêu thích của cô. Cô cũng không thích những từ kích dục, nhưng ngay trong thời điểm này cô muốn những gì anh đang hứa hẹn. Việc bước đi được đánh giá cao. Cô mở nút quần jean của anh và lướt bàn tay mình vào bên trong chiếc cạp quần và bên dưới dây chun của chiếc quần lót. Anh hít sâu vào.

"Em không cần làm điều này," anh thì thào kế bên tay cô khi anh bắt đầu trượt ngón tay vào mình cô.

"Em biết. Em muốn làm điều này." Những ngón tay cô cuộn lại quanh chiều dài của anh ."Bé cưng" của anh căng cứng và nóng bỏng trong lòng bàn tay cô. Cô bóp nhẹ vào nó, có thể cảm nhận được đường gân. Cô lướt nhẹ ngón tay cái của mình lên đầu "Bé cưng".

"Lucy" anh đẩy tới với một tiếng rên lớn. "Anh sẽ giúp em, Lucy."

"Vâng, làm ơn" Chúa ơi, anh là một người dẻo mồm. Cô có thể giải quyết được điều đó . Cô di chuyển tay lên xuống, cảm nhận làn da mềm mại như nhung của anh được mạch máu bao phủ đang phình ra và lằn lên.

"Đúng rồi, chạm vào đó, như thế," anh thì thào "Em sẽ không có một mình đâu. Ôi, lạy Chúa, điều này thật tuyệt. Anh sẽ giúp em. Anh sẽ cho em tất cả những gì em cần."

Anh là tất cả những gì cô cần. Đặc biệt khi anh đang trượt một ngón tay thon dài vào bên trong cô và tiếp tục cọ sát cô với ngón tay cái của anh. Cả thế giới cô thu nhỏ lại và tập trung vào Quinn và vào những điều tuyệt vời mà bàn tay anh đang làm với cô. Da thịt cô râm ran và cô mở miệng để nói anh ngừng, nhưng đợt khoái cảm nóng bỏng đầu tiên của cô xuất hiện trước khi lời nói đó thoát khỏi họng cô. Tất cả những gì cô nói ra là, "Ôi, không!" trước khi sức mạnh từ sự khoái cảm đó làm cô ngửa đầu ra dựa vào tường và làm cho chân cô như muốn oằn xuống. Cô đưa hai tay lên vai anh để giữ cho mình khỏi ngã xuống. Tiếng tim cô đập vang lên tận tay cô khi làn hơi của khoái cảm dồn lên khắp người cô. Hết lần này đến lần khác, nó dường như tồn tại mãi mãi và dường như không đủ dài. Cô bám chặt vào Quinn để tìm đến điểm tựa cho đến khi sự rung động cuối cùng tan biến đi. Ngoài tiếng đập mạnh trong đầu và tiếng thở nặng nề vang khắp hành lang, cô nghe được tiếng reo nhức nhối của điện thoại.

"Em xin lỗi," Cô nói qua hơi thở cạn kiệt "Em không tính làm như vậy."

Anh mỉm cười và cắn nhẹ vào bên cổ cô "Em được tạo ra cho điều này!" Tiếng điện thoại không ngừng reo và bắt đầu vang lên lần nữa. "Chó chết!" anh nói. Anh ngẩng đầu lên và nhìn vào Lucy qua bóng tối của hành lang. "Anh sẽ quay trở lại ngay," anh đi vào trong phòng khách và nhấc chiếc điện thoại không dây kế bên chiếc đi văng lên. "Vâng?"

Lucy kéo quần lót và tất lên, đẩy chiếc váy xuống. Cô nhặt áo ngực trên sàn, bước thêm vài bước đến phía cuối hành lang để xem bước chân Quinn trên sàn phòng khách.

"Vì tôi đang bận." Chiếc điện thoại đang dược kẹp giữa vai và một bên mặt anh. Hai bàn tay anh bận cài nút quần . "Cái gì?" Anh đứng yên, một tay đưa lên nắm chặt chiếc điện thoại "Các người đang đùa phải không?" Anh quay sang nhìn Lucy khi cô đứng dựa vào tường. "Hãy nói với tôi là các người đang đùa đi."

Thật khó diễn tả được cái nhìn trên khuôn mặt anh vào lúc đó.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.