Nơi Khởi Đầu Của Những Giấc Mơ (Where Dreams Begin)

Chương 8



Mặc dù hôm nay Holly mặc một chiếc váy xám dành cho ban ngày, sắc màu ảm đạm của nó vẫn được che mờ đi chút ít bởi dải lụa màu mâm xôi viền trên cổ áo và hai cổ tay. Đó là loại quần áo dành cho những nhà tu hành sẽ rất thích hợp trong… ngoại trừ hai inch nho nhỏ trũng sâu trên chiếc váy cao cổ. Khe hở giống như một ổ khóa để lộ làn da trắng mềm, mong manh thoáng hiện. Nhưng chỉ một chút da thịt vụt qua đó cũng đủ khiến trí tưởng tượng của Zachary chao đảo mất kiểm soát. Chưa bao giờ anh lại có thể bị hút quá chặt vào một nơi trên cổ của một người phụ nữ như vậy. Anh muốn được ấn miệng vào phần trũng ngọt ngào đó, hít vào mùi hương, liếm nàng… Những suy nghĩ về cơ thể ngọt ngào bên trong lớp vải xám kín mít đó gần như quá sức chịu đựng với anh.

“Ông Bronson, hôm nay ông trông có vẻ hơi xao lãng đó,” Holly nói, và anh kéo lê ánh mắt từ chiếc váy lên đôi mắt ấm áp, màu rượu whiskey của nàng. Một đôi mắt nâu ngây thơ như vậy… Anh thề rằng nàng không hề biết nàng tác động anh mức nào.

Làn môi mềm của Holly nghiêng đi với nụ cười. “Tôi nhận ra được sự miễn cưỡng của ông khi làm chuyện này,” nàng nói. “Tuy nhiên, ông phải học khiêu vũ, và khiêu vũ thật giỏi. Buổi vũ hội Plymouth chỉ còn cách hai tháng nữa thôi.”

“Buổi vũ hội Plymouth,” anh lặp lại, nhướn chân mày nhạo báng. “Đây là lần đầu tiên tôi nghe về nó.”

“Tôi nghĩ đó sẽ là một dịp hoàn hảo để những kỹ năng giao tiếp của ông được dịp thể hiện. Đó là sự kiện được tổ chức hàng năm bởi quý ngài và quý phu nhân Plymouth, luôn luôn ở đỉnh cao của mùa vũ hội. Tôi đã quen biết với gia đình Plymouth trong rất nhiều năm, và họ là một gia đình cực kỳ đáng quý. Tôi sẽ kín đáo thuyết phục nhà Plymouth gởi lời mời tới đây. Chúng ta sẽ đưa Elizabeth ra mắt xã hội thượng lưu vào chính đêm đó, và ông… ừm, không nghi ngờ rằng ông sẽ gặp gỡ rất nhiều phụ nữ trẻ có dòng dõi tốt, một trong số họ có thể sẽ chiếm được sự quan tâm của ông.”

Zachary tự động gật đầu, mặc dù anh biết rằng không người đàn bà nào trên trái đất này có thể chiếm giữ được sự quan tâm của anh mãnh liệt như phu nhân Holland Taylor đã làm. Chắc anh đã cau mày hoặc để lộ vẻ bất bình nào đó, khiến Holly trao cho anh một nụ cười ấm áp yên lòng. “Tôi nghĩ ông sẽ thấy nó không khó như ông tưởng tượng đâu,” nàng nói, rõ ràng cho rằng anh âu lo bởi những bài học khiêu vũ. “Chúng ta chỉ thực hiện từng bước một thôi. Và nếu thành ra tôi không thể có khả năng dạy cho ông, chúng ta sẽ nhờ sự trợ giúp của Monsieur Girouard.”

“Không vũ sư,” Zachary cộc cằn nói, ngay lập tức cảm thấy ghét gã đàn ông đó. Anh đã xem những bài học khiêu vũ với Elizabeth vào sáng hôm trước và đã phải mạnh mẽ cưỡng lại sai lầm của Girouard khi cố gắng thử bao gồm cả anh vào trong việc truyền đạt của hắn.

Holly thở dài như thể sự kiên nhẫn của nàng đang bị kéo căng. “Em gái ông khá là quý anh ta,” nàng chỉ ra. “Monsieur Girouard là một vũ sư có tài.”

“Hắn đã cố nắm tay tôi.”

“Tôi đảm bảo với ông, đó không có mục đích nào khác hơn để dẫn ông nhảy theo vũ điệu bốn cặp thôi.”

“Tôi không nắm tay đàn ông,” Zachary nói. “Và cái kẻ nuốt ngóe ti hí đó nhìn như thể hắn thích thú thưởng thức chuyện đó vậy.”

Holly đảo mắt và để mặc lời bình luận trôi đi.

Chỉ có hai người họ đứng giữa phòng khiêu vũ xa hoa, những bức tường được phủ lụa màu xanh lợt và hàng mẫu những lớp chạm khắc mạ vàng hết sức cầu kỳ. Những hàng cột bằng đá malachit xanh đậm, thường xuất hiện trong một cung điện nước Nga, với khoảng trống được lấp đầy bởi những tấm gương khung vàng cao phải tới mười tám feet (khoảng 5m rưỡi). Dường như thật không thể tin nổi khi trần nhà có thể đỡ được sức nặng của sáu ngọn đèn chùm khổng lồ đang tỏa sáng lấp lánh với dàn khung trĩu nặng bởi những giọt pha lê rũ xuống. Vì việc dạy những vũ điệu căn bản khác nhau cho Zachary không cần âm nhạc, nên ngăn dành cho các nhạc công ở cuối căn phòng đều trống rỗng.

Zachary nhìn thấy hình ảnh phản chiếu bạn nhảy của mình trong rất nhiều những tấm kiếng xung quanh họ. Chiếc váy màu xám của nàng thật trái ngược với căn phòng trang trí công phu. Liệu nhìn Holly sẽ ra sao trong một chiếc váy dạ hội? Anh tưởng tượng nàng trong chiếc váy cắt sâu nào đó với đôi vai trần, được tô điểm thêm bởi những phụ kiện phù phiếm kèm theo mà anh đã thấy ở những chiếc đầm dạ hội gần đây, đôi bầu ngực xinh xắn, tròn trịa căng phồng sau vạt áo… và chuỗi kim cương sáng lấp lánh trên làn da trắng mờ. Mái tóc nâu vấn lên để lộ đôi bông tai nạm đá quý được đeo trên đôi tai nhỏ nhắn của nàng…

“Ông có nhớ các quy tắc trong phòng khiêu vũ mà chúng ta thảo luận ngày hôm qua không?” anh nghe nàng hỏi, và ép sự chú ý của mình lại với phần công việc ở bàn tay.

“Một khi mời một tiểu thư trẻ khiêu vũ,” anh nói bằng giọng đều đều du dương, “tôi không nên rời cô ấy cho tới khi dẫn cô ấy về chỗ của người đi kèm. Sau khi điệu vũ kết thúc, tôi sẽ hỏi cô ấy có cần nghỉ ngơi một chút không. Nếu cô ấy nói có, tôi sẽ tìm một chỗ ngồi cho cô ấy trong phòng nghỉ và đem tới mọi thứ mà cô ấy cần, và ở lại với cô ấy cho tới khi nào cô ấy vẫn muốn ngồi ở đó.” Anh ngừng lại và hơi quắc mắt hỏi, “Nếu cô ta muốn ngồi đó và nhồi nhét thức ăn trong cả một giờ thì sao? Hoặc thậm chí còn lâu hơn?”

“Ông sẽ lưu lại đó cho tới khi nào cô ấy cảm thấy hài lòng,” Holly nói. “Và rồi ông sẽ đưa cô ấy lại chỗ người đi kèm và cúi chào, và bày tỏ lời cảm ơn cho vinh hạnh được bầu bạn với cô ấy. Và hơn nữa, ông phải nhảy cả với những cô gái giản dị cũng như những cô xinh đẹp, và không bao giờ được nhảy hơn hai lần với riêng một bạn nhảy. Và trong vũ hội, ông phải đề nghị được hộ tống người đi kèm tới bàn ăn, và phải tỏ ra sẵn lòng và duyên dáng hết mức có thể.”

Zachary thở nặng nhọc.

“Giờ, lúc diễu hành khởi đầu,” Holly mạnh mẽ nói. “Khi ông dẫn đầu lễ diễu hành ở vũ hội của chính mình, ông phải giữ các bước đi thật chậm và đĩnh đạc. Đi thẳng về phía những bức tường, và thực hiện những bước thay đổi ở góc phòng.” Nàng nghiêng lại gần anh thêm một chút và nói một cách bí ẩn. “Thật chất lễ diễu hành là một cuộc dạo quanh căn phòng cho tất cả các quý bà quý cô phô bày sự lộng lẫy của bản thân. Ông không thể mắc lỗi, thưa ông Bronson. Chỉ cần dẫn các cặp đôi đi quanh các mặt bên và quay trở lại qua trung tâm phòng khiêu vũ. Và hãy cố gắng trông kiêu ngạo một chút. Nó chỉ là một chút vấn đề nho nhỏ với ông thôi mà.”

Lời trêu chọc nhẹ nhàng gây nên một đợt sóng vui thích trong anh. Ý tưởng diễn xuất những bước diễu hành tự phụ, trầm tĩnh ở một buổi vũ hội thường xuyên khiến Zachary chế nhạo và bật cười. Nhưng ý niệm đi quanh căn phòng để phô bày một người phụ nữ như Holly trong vòng tay mình… chà, cũng đáng lắm. Đó là lời tuyên bố trong tầm kiểm soát mà anh thích hơn cả.

“Và ông không bao giờ, không bao giờ được bước đi với vị hai phu nhân cùng một lúc,” Holly khuyên.

“Tại sao không?”

“Bởi một điều, việc thay đổi các bước ở góc phòng là không thể, và một điều khác nữa…” Nàng dừng lại, dường như quên mất mình định nói gì khi ánh mắt họ chạm nhau. Chầm chậm chớp mắt, như thể bị sao lãng, nàng ép bản thân tiếp tục. “Đó là sự tôn trọng một quý ông chỉ thể hiện với một quý bà duy nhất mà thôi.” Nàng chạm vào cánh tay anh và nhẹ nhàng đón lấy nó. “Chúng ta hãy tiến tới góc quanh đầu tiên nào.”

Họ bước đi với vẻ đường hoàng đáng nể, trong khi Zachary nhận rõ một cách ngớ ngẩn về âm thanh mà đôi chân anh tạo ra trên sàn gỗ bóng loáng. Vào lúc họ đến khúc quanh, họ ngừng lại trong khi Holly giải thích những bước thay đổi tiếp theo. “Tôi sẽ thả cánh tay ông ra và nắm lấy bàn tay ông, và ông sẽ dẫn tôi từ bên trái sang bên phải của ông…” Nàng bắt đầu thực hiện những chuyển động khi nàng nói, và Zachary làm theo nàng. Đôi bàn tay họ chạm vào nhau, và cảm giác những ngón tay nhỏ nhắn mát rượi của nàng trượt trên gam bàn tay của anh khiến Zachary nín thở.

Holly ngừng lại trong vẻ mơ hồ bối rối và bắt lại tay mình với một tiếng hổn hển thật khẽ. Nàng hẳn cũng cảm nhận được, cái cảm giác kích động ập tới vào khoảnh khắc tay họ chạm nhau. Zachary đứng nhìn đăm đắm vào mái đầu cúi xuống của nàng, khao khát muốn chết đi được áp lòng bàn tay lên mái tóc mượt và nâng khuôn mặt nàng lên. Anh sẽ không bao giờ quên cảm giác khi hôn nàng, cái cách làn môi nàng níu lấy môi mình, phần ngọt ngào trong cái miệng, âm thanh yếu ớt từ hơi thở của nàng.

“Chúng ta…” Holly run run cất tiếng,“chúng ta nên đeo găng tay. Khi khiêu vũ các quý bà và các quý ông luôn đeo găng tay.”

“Liệu tôi có nên biểu một người đi lấy không?”Zachary bị ngạc nhiên bởi chất giọng thô ráp của mình.

“Không, tôi… tôi nghĩ không cần thiết.” Nàng hít thở sâu, có vẻ như đã trấn an được bản thân. “Luôn luôn đem theo thêm một đôi găng tay tới vũ hội,” nàng thì thầm. “Một quý ông không bao giờ được chìa một đôi găng tay đã bị dơ trước mặt một vị quý bà.”

Không hề nhìn anh, nàng với tay anh lần nữa. Những ngón tay trần của họ đan vào nhau trong chốc lát, giây phút xao động, và nàng dẫn danh qua những bước thay đổi.

“Đã quá lâu rồi,” anh thấy nàng nói gần như thì thầm. “Tôi hầu như đã quên mất phải làm sao.”

“Bà không hề khiêu vũ từ khi George mất sao?” anh hỏi.

Nàng lắc đầu trong lời đáp không lời.

Đây chính là ý tưởng riêng chết tiệt của anh, Zachary thầm nghĩ, tâm trí và cả cơ thể đang bừng bừng cơn sốt khi bài học diễu hành tiếp diễn. Anh thật cảm tạ vạt áo choàng dài hợp thời trang đã phủ lên mặt trước chiếc quần. Nếu Holly có bất cứ nghi ngờ nào về việc anh đã bị khuấy động chừng nào, anh đang ép nàng lại gần mình chừng nào và có nguy cơ làm vẩn đục nàng với đôi bàn tay, cái miệng và mọi phần có thể tưởng tượng của cơ thể anh, chắc chắn nàng vừa la hét vừa chạy khỏi căn phòng này.

Dù sao đi nữa, việc diễu qua diễu lại cũng chẳng tệ gần bằng cái điệu bốn cặp, cái kiểu tẻ ngắt của những trượt và lướt, và tất cả những động tác chân màu mè nữa. Và điệu valse chắc là sản phẩm đau khổ thống thiết nhất do gã đàn ông – hoặc người đàn bà nào đó đã sáng tạo ra. (glissades và chassés: cái này là thuật ngữ trong môn ba lê á các ss)

“Đứng bên phải tôi một quãng ngắn,” Holly nói, hàng mi dày hạ thấp trên đôi mắt, “và đặt cánh tay phải của ông quanh eo tôi. Thật vững, nhưng không được quá chặt.”

“Như vậy?” Zachary cẩn thận vòng cánh tay quanh vòng eo thon gọn của nàng, cảm giác lúng túng không sao tả nổi. Anh, trong số tất cả đàn ông, đã quen với việc ôm một người đàn bà trong vòng tay, nhưng kinh nghiệm này thật khác so với tất cả những lần khác. Anh chưa bao giờ từng chạm vào ai tốt đẹp như nàng, và chưa bao giờ lại quá nhiệt tình muốn làm hài lòng một người phụ nữ tới vậy. Lần đầu tiên những cảm xúc của nàng thật khó đọc thấu, và anh tự hỏi phải chăng nàng ghét ở gần sát bên anh? Sau tất cả, nàng đã từng khiêu vũ trong những vòng tay mảnh khảnh, thanh tao của các chàng quý tộc, chứ không phải một võ sĩ nhà nghề đầy cơ bắp hạ cấp như anh. Với hai bàn tay trông thô kệch như móng heo, và đôi chân thì vừa to vừa nặng như bánh xe ngựa.

Bàn tay trái của nàng đặt nhẹ lên vai phải của anh. Thợ may đã cắt bỏ tất cả những miếng đệm trên vai áo trong nỗ lực khiến anh trông có vẻ nhỏ hơn, nhưng không may là chẳng có gì có thể giấu nổi những cơ bắp cứ tàn bạo phình ra đó.

Holly nắm tay trái của anh trong tay phải mình… Những ngón tay của nàng mới xinh xắn và mảnh làm sao. Nàng quá tỏa sáng và ngọt ngào trong vòng tay anh khiến nỗi đau vì khao khát cứ nhói lên trong lòng anh. “Người đàn ông dẫn bạn nhảy của mình với bàn tay này,” nàng nói, khuôn mặt hơi hướng lên trên. “Ông không nên nắm tay tôi quá chặt… nắm tay một cách vững chãi nhưng phải nhẹ nhàng. Và giữ cho cánh tay hơi khoanh lại một chút.”

“Tôi e tôi sẽ giẫm lên chân bà mất,” anh lẩm bẩm.

“Chỉ cần tập trung vào việc giữ một khoảng cách thích hợp giữa hai chúng ta thôi. Nếu ông ôm tôi quá chặt, sẽ hạn chế việc tự do chuyển động của tôi. Nhưng nếu chúng ta đứng quá xa nhau, tôi sẽ không nhận đủ được điểm tựa.”

“Tôi không nghĩ tôi có thể làm được việc này,” Zachary nặng nhọc nói. “Bà vừa mới dạy tôi làm sao để đi diễu hành quanh phòng, và tôi có thể lộn với một điệu vũ bốn cặp. Cứ để mọi thứ như vậy đi.”

“Ôi, nhưng ông phải học điệu valse,” nàng ngon ngọt. “Ông sẽ không bao giờ có thể theo đuổi một cô gái một cách thích đáng nếu không thể nhảy valse.”

Lời đáp cô đọng của anh khiến nàng bất chợt cau mày đầy quyết tâm.

“Cứ thốt tất cả những lời tục tĩu nếu ông muốn, ông Bronson. Nhưng không gì có thể cản tôi khỏi việc dạy ông nhảy điệu valse đâu. Và nếu ông tỏ ra bất hợp tác, tôi sẽ cho mời Monsieur Girouard.”

Lời hăm dọa liên quan tới vũ sư còn khiến cái cau mày của anh hằn sâu hơn. “Thôi được rồi, mẹ kiếp. Làm gì tiếp theo đây?”

“Một điệu valse được soạn cho hai bước, mỗi bước giữ ba nhịp. Giờ trượt ra phía sau với chân trái của ông – một bước nhỏ thôi, phiền ông – rồi kéo chân phải ra xa chân trái một chút về phía sau và quay về phía phải…”

Nói một cách tối thiểu, ban đầu là một cuộc chiến. Dù sao đi nữa, khi Zachary tập trung vào những lời chỉ dẫn của Holly và để nàng dẫn mình trong sự hòa hợp đầy mê muội, những bước chân ỳ ạch của anh dần trở nên tự tin thêm một chút. Điều đó cũng như giúp cho chính nàng, mặc dù anh không thể tìm ra nổi tại sao nàng lại như muốn ngã trong điệu nhảy với anh.

“Giữ chắc đôi tay của ông,” nàng cảnh báo, đôi mắt lấp lánh khi nhìn khuôn mặt cứng nhắc của anh chăm chú. “Ông di chuyển dập dình cứ như cái bơm tay vậy.”

Như thể nàng đã có dụng ý rõ ràng, lời bình luận đã khiến anh lãng đi khỏi việc nhẩm theo nhịp. Anh nhướn một chân mày lên trong cái nhìn mỉa mai vẫn thường làm héo đi ý chí của người nhận phải. “Tất cả những gì tôi có thể tập trung vào giờ phút này, thưa phu nhân, là cố gắng không khiến bà tàn tật với một cái lỡ chân của tôi.”

“Ông đang làm tốt, thật sự là vậy.” Nàng nói. “Đừng nói với tôi trước đây ông chưa từng thử nhảy valse.”

“Chưa bao giờ luôn.”

“Ông nhanh nhẹn một cách đáng ngạc nhiên. Hầu hết những người mới bắt đầu thường đặt quá nhiều trọng lượng lên gót chân họ.”

“Đấm bốc,” Zachary nói, kéo nàng vào một cú xoay nửa vòng khác. “Nếu bà có một đôi chân đeo chì trong vòng đấu, sẽ không còn cách nào khác ngoài thụp đầu xuống và chạy tránh sang một bên đâu.”

Mặc dù anh không định nói lời bình luận đó để pha trò, dường như Holly cũng rất hoan nghênh. “Tôi không nghĩ kỹ năng trong môn quyền anh của ông lại có thể áp dụng quá nhiều vào bài học khiêu vũ của chúng ta như vậy, ông Bronson à. Nếu vậy tôi sẽ không thích bản thân bận rộn trong việc đấm đá với ông đâu.”

Nhìn nụ cười chằm chằm, khuôn mặt ửng hồng của nàng, Zachary như được nếm trải một cơn xúc động ngọt ngào đau đớn, một nỗi đau gần như chẳng thể giải quyết với cơ thể hơn là tâm hồn. Nàng là người phụ nữ đáng tôn thờ nhất mà anh từng được biết. Không phải là lần đầu tiên anh cảm thấy ghen tỵ sâu sắc với George Taylor bởi đã được nàng đem lòng yêu say đắm. Vì có quyền được chạm vào, được hôn nàng bất cứ khi nào anh ta muốn. Vì đã khiến nàng hướng về anh ta cho tất cả những nhu cầu của mình. Vì tới giờ vẫn được nàng yêu.

Từ tất cả những điều Zachary được nghe kể, George Taylor là một người đàn ông hoàn hảo. Đẹp trai, giàu có, chính trực, đáng trọng, hào hoa và giàu lòng trắc ẩn. Dường như anh ta xứng đáng có được một người phụ nữ như Holly, tới từng phần nhỏ cũng nhiều như Zachary không hề xứng đáng với nàng. Zachary biết rằng mình không giống George một chút nào. Tất cả mọi thứ anh có thể dâng hiến cho nàng, bao gồm cả chính trái tim mình, đều ô uế.

“Giá như” là hai từ Zachary gần như ghê tởm nhất trong tiếng Anh. Chúng cứ mãi khua khoắng không thương tiếc trong đầu anh. Giá như, giá như…

Anh lỡ mất nhịp và dừng lại đột ngột, khiến Holly va thẳng vào anh. Nàng buột một tiếng cười nhỏ, hổn hển. “Ôi… ông dừng lại quá bất ngờ, tôi…”

Lẩm bẩm một lời xin lỗi, Zachary giữ vững nàng. Theo đà đó đã đưa cơ thể bé nhỏ của nàng dựa vào anh. Cảm giác về nàng, ngay cả trong lớp váy áo màu xám giam cầm đó, khiến những giác quan của anh náo động trong niềm hoan lạc hoang dại. Anh cố gắng thả nàng ra, cố gắng nới lỏng vòng tay, nhưng những cơ bắp chống đối cứ co rút lại cho tới khi nàng được giữ một cách an toàn tựa vào mình. Hơi thở của nàng nhanh thêm vì ráng sức, và anh cảm nhận được những chuyển động nhẹ nhàng của bầu ngực nàng trên vòm ngực mình. Giây phút này dường như nằm ngoài tầm với của thời gian. Anh đợi nàng kết thúc, đợi nàng phản đối, nhưng nàng lặng yên một cách lạ lùng. Rèm mi mượt mà của nàng nhấc lên, để lộ ánh mắt tê liệt. Khô héo cùng nhau chờ điều gì đó đang dần tới, không thể phủ nhận, một cái ôm, họ đứng nhìn nhau đăm đắm với mê hoặc không sao ngăn nổi.

Cuối cùng Holly cũng ngoảnh ánh mắt đi, nhưng hơi thở ấm áp của nàng vẫn thoảng qua cằm anh. Miệng có cảm giác nóng bỏng và khô rát, và anh khao khát mãnh liệt được ấn nó lên môi nàng. Anh đợi đôi bàn tay nhỏ đặt lên bờ vai mình để anh cử động… nếu nàng nâng một bàn tay lên cổ anh và thôi thúc anh cúi xuống… nếu nàng chỉ cần hơi ngụ ý rằng nàng muốn anh… nhưng nàng chỉ lưu lại đông cứng trong vòng tay anh, không rút ra và cũng không hề khuyến khích.

Một tiếng thở dài do dự thoát ra, và bằng cách nào đó anh đã mở khóa cho những múi cơ, mặc dù cơ thể khổ sở gào thét phản đối trong câm lặng. Tầm nhìn của anh hơi nhòe đi. Anh tự hỏi liệu Holly có bất kỳ nghi hoặc nào về việc anh gần với việc vồ lấy nàng bế thốc lên và đưa nàng đến một nơi nào đó không. Và còn hơn nữa, anh muốn cảm xúc của nàng, những cái vuốt ve, những lời thầm thì đầy yêu thương của nàng bên tai. Anh chưa bao giờ lại cảm thấy bản thân quá giống một thằng ngốc, liều lĩnh mong muốn một điều gì đó rõ ràng không hề dành cho mình tới mức này.

Cùng lúc đó một giọng nói lạnh lẽo, rõ ràng trong đầu chỉ ra rằng những gì không thể nhận được từ Holly, anh sẽ nhận được từ một người đàn bà khác. Có hàng trăm phụ nữ ở Luôn Đôn sẽ chu cấp tất cả những cảm xúc mà anh muốn, miễn là anh cần chúng. Zachary nắm lấy ý nghĩ đó một cách biết ơn như người chết đuối vớ được cọc. Anh không hề cần phu nhân Holland Taylor. Anh có thể có được ai đó khác xinh đẹp hơn, ai đó khác dí dỏm hơn, ai đó khác với đôi mắt ấm áp giống y như vậy. Không có điều gì thật sự đặc biệt về nàng, và anh sẽ chứng minh với bản thân vào đêm nay, và đêm tiếp theo nữa… bất cứ bao lâu mà điều đó cần đòi hỏi.

“Tôi nghĩ hôm nay vậy là đủ rồi,” Holly nói khẽ, vẫn biểu lộ một chút ngỡ ngàng. “Ông đã thành thục hơn rất nhiều, ông Bronson. Tôi chắc chắn trong thời gian ngắn ông sẽ nhảy giỏi điệu valse này thôi.”

Zachary đáp lại với một cái cúi đầu, ép một nụ cười lịch sự nở trên khuôn mặt. “Cảm ơn bà, phu nhân. Vậy thì hẹn gặp lại bà vào bài học sáng ngày mai.”

“Hôm nay ông không dùng bữa tối ở nhà sao?”

Anh lắc đầu. “Tối nay tôi định gặp một vài người bạn trong thành phố.”

Một chút rung lên trong đôi mắt nàng đã để lộ sự chê trách. Anh biết nàng không thích lối cư xử hung hăng cũng như thói quen phóng túng của mình, và anh đón nhận một niềm vui thích hoang dã bất ngờ từ việc làm nàng phật lòng. Cứ để nàng ngủ trên chiếc giường trong sạch của mình hàng đêm – trong khi anh chẳng đắn đo nhận lấy lạc thú của chính mình nơi nào anh có thể tìm được.

Holly chầm chầm quay lại phòng của Rose, nơi con gái nàng và Maude đang bận rộn với thời gian đọc sách và giờ ra chơi buổi chiều. Nàng kinh ngạc nhận ra thật khó khăn để đưa những suy nghĩ của mình lại dưới vòng kiểm soát. Tâm trí vẫn tiếp tục ru theo những hình ảnh nàng gắn trong vòng tay của Zachary Bronson, từ tốn quay tròn trong phòng khiêu vũ gắn đầy kiếng trong khi những hình ảnh phản chiếu bóng hai người hòa vào với nhau tỏa sáng xung quanh họ. Ở quá gần bên anh ta, nói chuyện và cười đùa một cách thân mật trong hơn hai giờ đồng hồ, đã gợn lên những đợt sóng cảm xúc không sao chịu đựng nổi trong lòng. Nàng cảm thấy hỗn loạn, âu lo, khổ sở vì điều gì đó không thể gọi tên. Nàng mừng vì bài học khiêu vũ đã kết thúc. Đã có một giây phút ngọt ngào phi thường khi anh ta ôm nàng thật gần và nàng đã nghĩ anh ta có thể sẽ hôn mình.

Nếu anh ta làm vậy thì sao? Liệu phản ứng của nàng sẽ ra sao? Nàng sợ phải suy xét câu hỏi đó. Bronson đã mời gọi thứ gì đó sâu thẳm và ban sơ trong nàng. Đối với người phụ nữ đã được dạy dỗ rằng ngay cả chính sức hút về mặt thể xác với chồng cũng nên kìm nén thành những hạn chế nghiêm ngặt, thì tình cảnh của nàng thật đáng báo động.

Nàng nên đẩy lùi sự thô lỗ của Bronson, nhưng thay vì đó nàng đã kéo anh ta lại gần. Anh ta không đối xử với nàng như một con búp bê dễ vỡ, hoặc một dáng hình gợi lòng trắc ẩn. Anh ta xúi giục, trêu chọc và nói năng chẳng chút ý tứ với nàng. Anh ta khiến nàng cảm nhận được sự sống trào dâng, và quá đỗi thích thú với thế giới bên ngoài thế giới của mình. Thay vì khiến anh ta trở nên tế nhị, nàng sợ rằng điều đảo ngược đang diễn ra: anh ta đang thay đổi nàng, và không một điều gì trong đó là tốt lành cả.

Run run nở nụ cười, Holly vuốt bàn tay qua đôi mắt, nơi có cảm giác đau và nhạy cảm. Một dải sáng lập lòe vụt qua tầm mắt khiến nàng nín thở. “Ôi, không,” nàng thì thầm, nhận ra những dấu hiệu báo trước cho chứng đau đầu của mình. Như mọi khi, cơn đau sắc nhọn xuất hiện không vì một lý do nào cả. Có lẽ nếu nằm xuống một lát với một tấm khăn lạnh trên trán, nàng có thể đẩy lui được cơn đau đang tới.

Vịn lấy lan can, Holly nặng nhọc bước lên cầu thang, nheo mắt trước cơn đau tụ lại nơi thái dương và sau gáy. Khi tới dãy phòng của mình và Rose, nàng nghe giọng của con gái.

“… không, không phải đi như vậy, Maude! Như vậy chậm lắm. Như này mới là đi nước kiệu nè…”

Hé mắt nhìn qua khung cửa, Holly dõi theo khi con gái mình ngồi trên sàn trải thảm với với người hầu gái tóc vàng, và xung quanh chất đầy đồ chơi. Rose đang cầm một trong những món đồ chơi Bronson mua cho, một con ngựa nhỏ làm bằng da thuộc. Con ngựa có một chiếc đuôi tinh xảo, một cái bờm làm bằng lông ngựa thật và đôi mắt thủy tinh sáng ngời. Nó kéo theo một cỗ xe ngựa và một nhóm những con búp bê qua mô hình những tòa nhà làm từ gỗ và những cuốn sách.

“Chúng đang đi đâu vậy con yêu?” Holly dịu dàng hỏi. “Tới công viên, hay là những cửa hàng trên đường Regent?”

Rose mỉm cười nhìn lên, những lọn tóc sẫm màu xúng xính. “Mama,” cô bé kêu lên, và hướng sự chú ý trở lại con ngựa đang chuyển động. “Chúng đang đi tới nhà máy luyện thép.”

“Nhà máy luyện thép,” Holly thích thú lặp lại.

Một nụ cười nhăn nhó xuất hiện trên khuôn mặt tròn trịa của Maude. “Đúng vậy, thưa phu nhân. Ông Bronson đã kể cho Rose nghe về cuộc sống của những người lao động, và những gì họ làm trong các nhà máy luyện kim và các xí nghiệp mà ông ấy sở hữu. Tôi đã cố gắng nói với ông ấy rằng một đứa trẻ không cần phải nghe về những điều như vậy, như ông ấy chẳng thèm quan tâm gì cả.”

Cảm xúc đầu tiên của Holly đó là bực mình với Bronson. Anh ta không có quyền nói với một đứa trẻ được bao bọc về hoàn cảnh của tầng lớp lao động. Nhưng mặt khác, ý nghĩ con gái mình đang lớn dần mà không hề hiểu được sự khác biệt giữa giàu và nghèo, và tại sao lại có những người sống trong những căn nhà đẹp và những người khác lại phải sống đói khổ trên đường phố chưa bao giờ lại xảy ra với Holly. “Tôi nghĩ là,” nàng lưỡng lự lên tiếng, “đó không có gì là xấu. Rose nên biết một chút về thế giới… mà hầu hết cuộc sống của những người ở đó khác với thế giới của con bé...”

Nàng chà tay lên cái trán đang nhức nhối khi cơn đau dữ dội vẫn tiếp tục nhói lên không ngừng. Lần đầu tiên nàng chợt nhận ra rằng Zachary Bronson đang dần trở nên thật hơn, dần có ảnh hưởng nhiều hơn lên con gái nàng hơn George đã từng. Bronson đã chơi trò trốn tìm và truy-lùng-chiếc-dép* với Rose, và thử thứ mứt mà con bé “giúp” bà đầu bếp làm trong một buổi chiều mưa, và xây ngôi nhà bằng những lá bài khi họ ngồi trên sàn trước lò sưởi. Những điều mà cha con bé chưa bao giờ cùng làm với nó.

(Truy lùng chiếc dép (hunt the slipper tình hình là em dịch đại :lol là một trò chơi dành cho trẻ em ít nhất cũng đã xuất hiện từ thế kỉ thứ 17. Điểm chính của trò chơi là cho một người chơi tìm ra một chiếc dép hoặc giày đang bị thất lạc, thứ đang được giấu đi bởi những người khác.

Cách chơi là những người chơi sẽ đứng thành một vòng tròn – những người này được gọi là những tên thợ chữa giày hèn mọn (lowly cobblers), trong khi người chơi đứng ở giữa vòng tròn là một người ở tầng lớp quý tộc muốn dép của cậu ta hoặc cô ta được sửa. Người yêu cầu sửa chữa sẽ đưa dép của mình cho một trong những người thợ đứng thành vòng tròn, che mắt mình lại và đọc to:

“Cobbler, cobbler, mend my shoe. Get it done by half-past-two.”

Những người thợ chữa giày vì ghét thái độ trịnh thượng của vị công tử hay tiểu thư kia nên đã cố tình giấu chiếc dép đi. Sau khi kết thúc câu thơ, người chơi đứng ở giữa sẽ mở mắt ra và cố gắng tìm chiếc dép thất lạc của mình. Trò chơi này cho phép những người thợ sửa giày tiếp tục truyền nhau chiếc dép trong khi vị quý tộc kia vẫn đang suy nghĩ, bởi vậy khiến nó trở nên khó tìm hơn. Cứ như vậy cho tới khi vị quý tộc đoán ra ai đang giữ chiếc dép thì hai người sẽ đổi chỗ và chơi lại từ đầu.)

Bronson chưa bao giờ lờ hoặc xua Rose những câu hỏi ngờ nghệch của con bé. Thật tế anh ta đã đối xử với Rose như thể con bé ngang hàng, nếu không nói còn hơn vậy, giống như một thành viên khác trong gia đình của anh ta vậy. Hầu hết người lớn đều coi trẻ em là những con người chưa hoàn thiện, không đáng có những quyền hay đặc ân cho tới khi chúng trưởng thành. Nhưng rõ ràng Bronson rất yêu quý trẻ con, và Rose đang dần trở nên quý mến anh ta. Đó là một khía cạnh khác không hề mong đợi của một tình cảnh khiến Holly nhiều phiền muộn.

“Ôi, phu nhân ơi,” Maude nói, nhìn nàng chằm chằm. “Đó là chứng đau đầu của cô phải không? Nhìn cô bịnh từ đầu xuống chân và trắng bệch cả rồi.”

“Phải.” Holly để khung cửa đỡ lấy hầu hết trọng lượng của mình và mỉm cười khốn khổ với con gái. “Mẹ rất xin lỗi, Rose. Mẹ đã hứa buổi chiều sẽ đưa con đi dạo, nhưng hôm nay mẹ không thể giữ lời được rồi.”

“Mama bịnh à?” Khuôn mặt nhăn lại vì lo lắng, và cô bé nhảy thẳng dậy. Cô bé bước tới và vòng tay ôm quanh eo Holly. “Mẹ nên uống thuốc,” cô bé khuyên, nghe như thể một người lớn thu nhỏ. “Và thả rèm xuống, và nhắm mắt lại.”

Mỉm cười chống lại cơn đau ngày càng trở nên dữ hơn, Holly để cho bàn tay bé nhỏ kéo mạnh dẫn tới giường ngủ của mình. Ngay lập tức Maude thả những tấm rèm xuống, dập tắt tất cả những tia sáng còn vương lại, và giúp Holly cởi đồ.

“Chúng ta có nên lấy thuốc bổ mà bác sỹ Wentworth để lại lần cuối cùng không?” Holly hỏi khẽ, do dự đôi chút khi Maude cởi những chiếc nút ở sau lưng váy. Chuyển động nhẹ nhất trong căn phòng cũng khiến đầu nàng đau mãnh liệt. Khi bị chứng đau đầu tấn công lần cuối cùng ở trang viên Taylor, bác sỹ của gia đình đã đưa một chai thuốc bổ để giúp nàng mê mụ quên khỏi cơn đau.

“Tất nhiên rồi,” Maude thì thầm, đã có đủ kinh nghiệm với chứng đau đầu thi thoảng lại xuất hiện của Holly để giữ giọng mình thật nhẹ. “Tôi chưa bao giờ quên đem nó theo thưa phu nhân. Tôi sẽ đem tới một muỗng đầy thật lớn khi cô nằm nghỉ trên giường.”

“Tạ ơn Chúa.” Holly buông một tiếng thở dài yếu ớt. “Tôi sẽ làm gì nếu không có chị đây, Maude? Cảm ơn chị, cảm ơn chị vì đã tới trang viên của Bronson cùng với chúng tôi. Tôi sẽ không trách chị nếu chị ở lại với gia đình Taylor đâu.”

“Và để cô cùng Rose tới cái nơi xa xôi này một mình sao?” giọng lẩm bẩm nhỏ nhẹ của Maude kéo theo một nụ cười. “Thành thật mà nói, phu nhân à, tôi thà ở đây còn thích hơn.”

Chiếc váy trượt xuống sàn nhà, theo sau bởi một dải những dây màu sáng và đôi vớ của nàng. Chỉ còn lại duy nhất bộ quần áo mặc bên trong, Holly trèo lên giường. Nàng cắn môi để kìm lại tiếng rên khó chịu, và thanh thản tựa lưng vào gối. “Maude à,” nàng thì thào, “chị đã có quá ít thời gian nghỉ. Tôi sẽ bù lại khi cảm thấy khá hơn nhé.”

“Đừng lo về chuyện đó,” người giúp việc mập mạp dỗ dành. “Chỉ cần nghỉ ngơi đầu óc, và tôi sẽ quay lại ngay với thuốc của cô.”

Mặc một chiếc áo khoác màu xanh đậm và quần màu xám, với chiếc cravat lụa màu đen mới tinh thắt trên cổ, Zachary sải dài xuống cầu thang chính khi ra ngoài cho những tiêu khiển buổi tối của mình. Tâm trạng của anh không phải là ngóng chờ mà là kiên quyết. Tất cả những cảm xúc bị khuấy động từ bài học khiêu vũ buổi chiều vẫn còn sôi sục trong cơ thể, đòi hỏi được thỏa mãn. Anh đã được chuẩn bị cho trước một cuộc vui vẻ với một người đàn bà sẵn sàng, và sau đó, có lẽ là vài giờ đánh bài và uống rượu. Bất cứ điều gì cũng được, miễn là giúp anh quên đi cảm giác anh ôm Holly trong vòng tay.

Khi anh đi xuống được nửa cầu thang, những bước nhanh chóng chậm dần và dừng lại trước cảnh tượng dáng hình buồn phiền của Rose ngồi trên một trong những bậc thang trải thảm. Cảnh tượng của cô bé, trông như một con búp bê nhỏ nghiêm nghị trong chiếc váy muslin viền đăng ten, bắp chân phúng phính trong đôi vớ trắng dày, đôi bàn tay nhỏ đầy chuỗi hạt nút bao giờ cũng có mặt, khiến anh mỉm cười. Cô bé thật khác xa với Elizabeth khi em gái anh bằng tuổi cô bé. Rose là một cô bé lịch sự, sống nội tâm, nghiêm chỉnh một cách ngọt ngào, trong khi Elizabeth đã từng là một con quỷ nhỏ đầy hoạt bát. Holly đã hoàn thành công việc tuyệt vời vượt xa khỏi sự bảo bọc thông thường đối với con gái mình, rất gọn gàng và ngăn nắp, nhưng theo ý kiến của Zachary, Rose cần ảnh hưởng của một người cha. Một ai đó giúp cô bé hiểu về thế giới phía bên kia của những hàng rào công viên và những bức tường gạch gọn ghẽ của những khu vườn, về những đứa trẻ không được mặc quần áo với những dải lụa buộc trên cổ áo, và những con người làm việc cực nhọc và đổ mồ hôi cho miếng bánh mỳ của họ. Về cả công việc trao đổi buôn bán thông thường trong sinh hoạt hàng ngày nữa. Tuy vậy, Rose không phải là con gái anh, và anh không có quyền để dám nói lên bất cứ quan điểm nào của bản thân về việc nuôi dạy của cô bé.

Anh dừng lại vài bước trước khi tới chỗ cô bé và nhìn cô bé trêu chọc. “Công chúa à,” anh hỏi với nụ cười kéo lên ở một góc miệng, “tại sao cháu lại ngồi đây một mình vậy?”

Rose buông một tiếng thở dài, đôi bàn tay ngắn ngủn gạt gạt trên chuỗi nút lấp lánh. Tìm thấy chiếc nút yêu thích nhất của mình, chiếc nút nước hoa, cô bé đưa lên mũi và ngửi. “Cháu đang đợi cô Maude,” cô bé ủ rũ nói. “Cô ấy đang đem thuốc cho mẹ cháu, rồi chúng cháu sẽ ăn bữa tối trong phòng trẻ.”

“Thuốc,” Zachary nhíu mày lặp lại. Vì cái quỷ gì mà Holly lại cần thuốc? Không đầy hai giờ trước khi họ kết thúc bài học nàng vẫn hoàn toàn khỏe mạnh mà. Phải chăng nàng đã gặp phải tai nạn nào đó?

“Cho chứng đau đầu của mẹ.” Đứa trẻ đặt cằm lên hai lòng bàn tay. “Và giờ cháu chẳng còn ai chơi cùng. Maude sẽ cố gắng, nhưng cô ấy đã quá mệt. Cô ấy sẽ cho cháu đi ngủ sớm thôi. Ôi, cháu chẳng thích những lúc Mama cháu bịnh chút nào!”

Zachary nhìn đứa trẻ với cái nhìu mày trầm ngâm, tự hỏi liệu có khả năng nào cho một người dần tái phát chứng đau nửa đầu, loại bịnh tước hết khả năng của họ, chỉ trong vòng hai giờ đồng hồ. Nguyên nhân là do đâu? Tất cả những ý nghĩ về những hoạt động về đêm của anh đột ngột mất dấu. “Công chúa à, cháu cứ ở đây nha,” anh nói khẽ. “Ta sẽ đi thăm mẹ cháu.”

“Vậy à?” Rose nhìn anh đầy hy vọng. “Ông có thể khiến Mama thấy khỏe lại, phải không ông Bronson?”

Niềm tin cậy ngây thơ trong câu hỏi bằng cách nào đó đã bóp trái tim anh và khiến anh cười cùng một lúc. Anh với tay xuống và dịu dàng vỗ nhẹ lên mái đầu nho nhỏ. “Ta e là không được đâu, Rose. Nhưng ta có thể chắc chắn là mẹ cháu sẽ có tất cả những gì mẹ cháu cần.”

Anh bước sang phía trái cô bé và lên hai bậc thang một lúc. Tới phòng Holly đúng lúc Maude bước ra, anh để ý thấy vẻ căng thẳng và lo âu trên khuôn mặt của người hầu gái. Một ngòi chích cay nồng của nỗi lo lắng lấp đầy trong lồng ngực. “Maude,” anh nói cộc cằn, “đã xảy ra chuyện quái quỷ gì với phu nhân Holland vậy?”

Mái đầu vàng hoe vội vã chặn một ngón tay lên môi trong tín hiệu hãy giữ im lặng. “Là một trong những cơn đau đầu của bà ấy, thưa ông,” cô ta nói thầm. “Chúng tới nhanh lắm, và bất cứ âm thanh, mùi vị hoặc ánh sáng cũng khiến bà ấy đau khủng khiếp.”

“Điều gì đem chúng tới?”

“Tôi không biết, thưa ông. Kể từ khi ông Taylor qua đời cứ cách một khoảng thời gian bà ấy lại mắc lại. Nó thường kéo dài khoảng một ngày, có khi hơn một chút, và rồi bà ấy sẽ khỏe lại.”

“Tôi sẽ cho gọi bác sỹ,” Zachary nói một cách dứt khoát.

Maude lắc đầu ngay lập tức. “Thứ lỗi cho tôi, thưa ông, nhưng không cần đâu. Phu nhân Holland đã gặp một chuyên gia, và ông ấy nói không có cách chữa trị cho loại bịnh mà bà ấy mắc phải, chỉ cần nghỉ ngơi và dùng thuốc cho tới khi nào bà ấy cảm thấy khá hơn thôi.”

“Tôi sẽ thăm bà ấy.”

Khuôn mặt to bè của người hầu gái lộ vẻ báo động ngay tức khắc. “Ôi, thưa ông, tôi mong ông đừng làm phiền bà ấy! Phu nhân Holland không đủ sức nói chuyện với ai đâu – bà ấy đang đau lắm, và thuốc khiến bà ấy hơi mất kiểm soát một chút. Và bà ấy không… à, bà ấy không mặc quần áo chỉnh tề đâu.”

“Tôi sẽ không làm phiền bà ấy đâu, Maude. Giờ thì cô đi chăm sóc Rose đi. Cô bé đang ngồi một mình trên cầu thang đó.” Lờ những lời phản đối của người hầu gái, Zachary đẩy cửa bước vào phòng. Chớp mắt, anh để đôi mắt quen dần với bóng tối. Anh có thể nghe thấy âm thanh đứt quãng từ hơi thở của Holly. Mùi hương của người bịnh lan dịu nhẹ trong không khí, và anh hít vào một cách hiếu kỳ. Bước tới bên cạnh giường, anh tìm thấy một cái chai và một cái muỗng đựng chất lỏng đặc quánh đặt trên chiếc bàn ở đầu giường. Chạm ngón tay vào cái muỗng, anh đưa nó lên môi và phát hiện ra vị ngọt của thứ sirô thường được trộn với thuốc phiện.

Holly rùng mình bên dưới khăn trải giường nhạt màu, khi cảm nhận được sự hiện diện của ai đó trong phòng. Đôi mắt và trán nàng được đắp một tấm khăn ướt. “M-Maude?” nàng thì thào.

Zachary ngập ngừng trước khi trả lời. “Tôi nghĩ bà sẽ kết thúc bài học khiêu vũ của chúng ta với đôi chân đau đớn,” anh lẩm bẩm, “chứ không phải là đầu bà chứ.”

Âm thanh thì thầm nhè nhẹ trong giọng nói của anh khiến nàng co người lại. “Ôi… ông Bronson… ông phải rời khỏi đây ngay lập tức.” Nàng nói không vững, rõ ràng dưới tác dụng của thuốc phiện. “Tôi… tôi không ăn mặc… và thứ thuốc bổ này đôi khi… khiến tôi nói những điều tôi không thường định nói…”

“Trong trường hợp đó, tôi sẽ nhất định ở lại.”

Một tiếng cười hổn hển yếu ớt buột khỏi miệng. “Làm ơn đừng khiến tôi cười… nó đau khủng khiếp.”

Zachary ngồi xuống chiếc ghế được đặt bên cạnh giường. Tiếng kẽo kẹt tạo ra khi nó mang sức nặng của anh khiến Holly nao núng. Khi ánh mắt anh quen hẳn với tình trạng thiếu sáng, anh nhìn chằm chằm vào bờ vai trắng mịn tỏa sáng và đường cong ngọt ngào nơi cổ họng nàng hội tụ lại ở phần dốc xuống ngực. “Thuốc mà bà đang nói hoàn toàn làm từ thuốc phiện, phu nhân đáng yêu à. Tôi sẽ ghét phải trông thấy bà dần phụ thuộc vào nó. Tôi đã trông thấy những người đàn ông khỏe mạnh nhất dần trở thành những bộ xương di động bằng cách này rồi đó.”

“Nó là thứ duy nhất có thể giúp được,” nàng thì thầm, rõ ràng tâm trí đã bị che phủ bởi cơn đau và những chất kích thích. “Tôi sẽ ngủ trong vòng một ngày hoặc hơn… rồi chứng đau đầu sẽ qua. Ngày mai không có bài học … thứ lỗi cho tôi…”

“Quỷ bắt mấy bài học ấy đi,” Zachary nhẹ nói.

“Ngôn từ của ông,” nàng quở trách với tiếng thở dài yếu ớt.

“Làm sao mà chứng đau đầu lại bắt đầu? Có phải do tôi đã làm điều gì đó lúc sớm…”

“Không, không… chưa bao giờ có lý do nào cả. Tôi bắt đầu thấy ánh chớp lóe lên. Cơn đau bắt đầu từ một bên đầu, hoặc cổ tôi… nó cứ căng hết ra cho tới khi tôi cảm thấy ốm yếu ở khắp mọi nơi.”

Zachary cẩn trọng di chuyển tới tấm nệm và ngồi cạnh nàng. Holly lầm bầm một lời phản đối khi cảm nhận được chiếc giường lún xuống dưới sức nặng của anh. “Ông Bronson… làm ơn đi mà… hãy để tôi lại trong yên bình.”

Zachary trượt những ngón tay xuống bên dưới cổ nàng. Khu vực giữa gáy và phần cuối đầu căng thẳng tới mức anh có thể cảm nhận được những dải cơ cứng ngắc co rút lại. Holly rên khẽ trước cơn đau sắc nhọn vì cái đụng chạm của anh. Dùng những đầu ngón tay ở cả hai tay, anh chà xát các nút cơ (knotted muscles: dịch đại, em ko biết nó là cái gì luôn, liệu có phải huyệt không) một cách nhẹ nhàng cao độ. Một giọt nước mắt trôi xuống bên dưới tấm khăn phủ lên mắt, và nàng thở hắt một hơi thở run rẩy.

“Nó có giúp được gì không?” Zachary thì thầm sau một phút, cảm nhận được vài sự căng thẳng của nàng đã dịu bớt đi.

“Có, một chút…”

“Tôi có nên dừng lại không?”

Ngay lập tức bàn tay nàng nắm lấy cổ tay anh, những ngón tay cuộn lại quanh mặt bên của nó. “Không, đừng ngừng lại.”

Anh tiếp tục mát xa cổ nàng trong im lặng, trong khi hơi thở của nàng sâu dần và giãn dần ra cho tới khi anh nghĩ có lẽ nàng đã trôi vào giấc ngủ. Sau một lát nàng làm anh ngạc nhiên bằng việc cất tiếng nói, giọng nàng mờ nhạt và thật khẽ.

“Chứng đau đầu bắt đầu từ khi George qua đời. Đầu tiên nó đã xảy ra khi tôi dùng cả một ngày đọc những bức thư… mọi người thật quá tốt bụng… họ chia sẻ những ký ức của mình… tất cả mọi người đã nói họ bị bất ngờ chừng nào… dù vậy, chẳng có ai bất ngờ bằng tôi.” Giọng lơ đãng, rời rạc, như thể nàng đang nói từ trung tâm của một giấc mơ nào đó. “Là người đàn ông khỏe mạnh như vậy. Không được tráng kiệt bằng ông, nhưng vẫn… rất sung sức. Rồi cơn sốt tới, và George không thể nuốt nổi thứ gì ngoại trừ trà. Anh ấy đã nằm liệt giường một tuần. Anh ấy sụt cân quá nhanh… xương hiện dần trên khuôn mặt. Tuần thứ hai tôi bắt đầu sợ hãi khi tâm trí anh ấy chuyển sang mê sảng. Dường như anh ấy biết mình ấy sắp chết… anh ấy bắt đầu chuẩn bị. Một ngày anh ấy cho mời người bạn thân nhất tới, Ravenhill… quen biết nhau từ thời thơ ấu. Anh ấy đã bắt Ravenhill và tôi hứa…”

Nàng thở dài, dường như đang trôi vô định trong kí ức.

“Hứa điều gì?” Zachary hỏi, đắm nhìn cái miệng hé mở của nàng. “Anh ta đã khiến em hứa điều gì?”

“Không quan trọng,” Holly lầm bầm. “Tôi đã nói vâng, bất cứ điều gì có thể cho anh ấy sự yên bình. Tôi đã thỉnh cầu một nụ hôn cuối cùng. Anh ấy đã hôn tôi… nụ hôn ngọt ngào nhất… dù cho anh ấy đã quá yếu để có thể ôm tôi. Một lát sau hơi thở của anh ấy bắt đầu thay đổi… bác sĩ nói rằng đó là tiếng nấc hấp hối. Tôi đã ôm George trong vòng tay và cảm nhận sự sống dần rời bỏ anh ấy… cứ mãi ôm anh ấy cho tới khi cơ thể anh ấy không còn ấm nữa.”

Zachary rời tay khỏi cổ nàng và kéo tấm trải giường che phủ lên bờ vai trần của nàng. “Tôi xin lỗi,” anh thì thầm.

“Sau đó tôi đã giận dữ với anh ấy,” Holly thú nhận, nắm tay anh như điệu bộ của một đứa trẻ. “Tôi chưa bao giờ kể chuyện đó với ai.”

Anh giữ mình thật yên tĩnh, nhẹ xiết lấy những ngón tay nàng. “Tại sao lại giận dữ hả bé yêu?”

“Bởi vì George… không hề chiến đấu. Anh ấy chỉ trượt ra xa… chấp nhận nó… như một quý ông. Chỉ trượt ra xa và rời bỏ tôi. Không phải bản chất của anh ấy là chiến đấu. Làm sao tôi có thể trách anh ấy vì điều đó chứ? Nhưng tôi đã làm vậy.”

Anh sẽ chiến đấu, Zachary nghĩ thầm, nghiêm nghị khóa chặt những từ ngữ vang lên trong lòng. Anh sẽ tự mình một chọi một với quỷ dữ để được ở lại với em và Rose. Trước khi ngã gục anh sẽ gào thét và đấm đá, trước khi từ bỏ những gì thuộc về anh.

Một nụ cười nhăn nhó chạm trên môi nàng. “Giờ thì ông đã biết… tôi là người phụ nữ tệ mức nào rồi đó.”

Zachary vẫn tiếp tục nghiêng mình bên trên, quan sát khi nàng thiếp đi. Nàng là người phụ nữ tốt đẹp nhất mà anh từng được biết. Cả đời tồn tại của anh bị thiêu rụi với một điều ước, rằng có thể bằng cách nào đó bảo vệ nàng khỏi những khoảnh khắc đau buồn khác. Anh đã chiến đấu chống lại thứ cảm xúc nàng khuấy động trong lòng, sự mềm yếu lạ thường này, nhưng nó đã trải căng cho tới khi len lỏi vào từng phần trong anh. Mong muốn được ra ngoài và tìm sự khuây khỏa trong cơ thể một người đàn bà khác đã hoàn toàn tan biến. Tất cả những gì anh muốn là được ở lại đây với nàng trong căn phòng mờ tối này, canh giữ giấc ngủ cho phu nhân Holland Taylor trong khi nàng mơ về người chồng quá cố của mình.

Bồn chồn đau đớn, Zachary xuống khỏi chiếc giường. Trong cơn bốc đồng, anh nắm lấy bàn tay mềm rũ của Holly và cung kính đưa nó lên môi. Anh hôn lên phần lưng ngón tay, phần hõm mềm mại của gang bàn tay nàng. Không gì từng cảm nhận lại có thể tuyệt vời bằng việc làn da mượt như lụa của nàng trên miệng anh.

Đặt tay nàng lên tấm mền với sự cẩn thận cao độ, Zachary lướt ánh mắt khốn khổ cuối cùng về phía nàng trước khi rời căn phòng. Anh phải ra khỏi nơi này, ra khỏi ngôi nhà của chính mình. Anh cảm thấy như bị giam cầm, bị sụp bẫy và dần nghẹt thở.

“Thưa ông chủ?” Maude đợi ở chính giữa hàng lang, nhìn anh chằm chằm với sự ngờ vực rõ ràng.

“Rose đâu?” Zachary hỏi sẵng.

“Cô bé đang ở trong phòng khách của gia đình, chơi với bà và cô Bronson,” Maude bứt rứt nhíu mày. “Nếu tôi có thể hỏi, thưa ông, điều gì khiến ông ở trong phòng của phu nhân Holland quá lâu như vậy?”

“Tôi đã cưỡng bức bà ấy trong khi bà ấy bất tỉnh,” anh nghiêm giọng nói. “Nó mất nhiều thời gian hơn tôi nghĩ một chút.”

“Ông Bronson,” người hầu gái la lên trong xúc phạm, “đó là một điều xấu xa để có thể tuyên bố!”

“Thu lại bộ lông của cô đi,” anh nói với nụ cười uể oải. “Tôi chỉ đơn thuần ở lại với phu nhân Holly cho tới khi bà ấy ngủ thôi. Cô biết rằng tôi sẽ tự cắt họng mình trước khi gây bất cứ tổn hại nào cho bà ấy mà.”

Maude nhìn anh kỹ lưỡng. “Vâng, thưa ông,” sau một lát cô ta nói, “tôi tin rằng tôi biết điều đó.”

Lời nhận xét của người hầu gái khiến Zachary khó chịu tự hỏi những cảm xúc của anh dành cho Holly phải chăng đang dần trở nên rõ ràng như vậy. Khốn kiếp, anh gay gắt nghĩ, và sải bước vượt qua cô ta, bị áp đảo bởi nhu cầu muốn được chạy trốn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.