Nói Lời Yêu Em (Say You Love Me)

Chương 1



Nơi đây không hẳn là một nơi tồi tệ, đây là nơi người ta sẽ chứng kiến việc nàng bị bán cho người nào trả giá cao nhất. Nơi này sạch sẽ. Trang trí của nó khá là tao nhã. Căn phòng khách mà nàng đã được trưng bày lần đầu có thể thuộc về bất cứ ngôi nhà nào của những người bạn gia đình nàng. Nó là một căn nhà đắt tiền ở một trong những khu vực tố hơn ở London. Nó được gọi một cách lịch sự là Ngôi nhà của Thần ái tình ( House of Eros). Nó là một nơi đầy tội lỗi.

Kelsey Langton vẫn không thể nào tin nổi là nàng đã ở đó. Kể từ khi bước qua vánh cửa nàng đã thấy bụng mình phát ốm với sợ hãi và kinh hoàng. Vậy mà nàng đã tới đây một cách tự nguyện. Không ai kéo nàng vào trong khi nàng đấm đá và gào thét.

Điều lạ thường là nàng đã không bị bắt buộc tới đây, nàng đã đồng ý – ít nhất thì nàng đã đồng ý rằng đó là lựa chọn duy nhất có sẵn. Gia đình nàng cần tiền và cần rất nhiều – để cho họ khỏi bị ném ra đường.

Nếu như có nhiều thời gian hơn để bàn tính. Kể cả việc lấy một người nào đó nàng không biết cũng là thích hợp hơn. Nhưng chú Elliott của nàng dường như nói đúng. Ông đã chỉ ra rằng không có quý ông nào có đủ tiền giúp đỡ lại cân nhắc tới vấn đề hôn nhân trong số ngày như thế, kể cả khi một giấy phép kết hôn đặc biệt có thể lấy được. Hôn nhân đơn giản là quá lâu dài để nhảy đại vào mà không có sự cân nhắc cẩn thận nào.

Nhưng chuyện này… đúng thế, các quý ông thường xuyên cần tới những tình nhân mới do sự thôi thúc của tình thế, biết rõ ràng rằng những tình nhân đó sẽ không tốn nhiều tiền như một người vợ, nếu không muốn nói là ít hơn.

Điểm khác biệt lớn nhất là một tình nhân, không chỉ dễ dàng có được, cũng có thể dễ dàng vứt bỏ, mà không tạo nên trách nhiệm pháp lý lâu dài hay vụ bê bối nào sau đó.

Nàng sẽ là tình nhân của ai đó. Không phải một người vợ. Không phải Kelsey quen biết riêng bất kỳ quý ông nào đó nàng có thể kết hôn cùng, ít nhất là không ai trong số đó có thể gánh được những khoản nợ của chú Elliott. Nàng đã được một vài anh chàng bảnh bao tán tỉnh ở Kettering, nơi nàng lớn lên, trước khi Tấn thảm kịch xảy ra, nhưng người duy nhất có nguồn thu nhập đủ lớn đã kết hôn với một cô em họ xa.

Mọi thứ đã diễn ra quá nhanh chóng. Đêm trước nàng đi xuống phòng bếp như nàng vẫn làm mỗi đêm trước khi đi nghỉ, để đun nóng một ít sữa giúp nàng ngủ ngon hơn. Ngủ là điều nàng đã gặp khó khăn khi nàng và người em gái Jean tới sống với dì Elizabeth.

Chứng mất ngủ của nàng không có liên hệ gì tới việc sống trong ngôi nhà và thành phố mới, cũng không phải vì dì Elizabeth. Dì của nàng là một người phụ nữ đáng mến, người em gái duy nhất của mẹ họ, và dì yêu quý cả hai đứa cháu như thể chúng là con gái dì, và đã chào đón chúng với vòng tay rộng mở cùng tất cả những cảm thông chúng đã cần có tới tuyệt vọng sau Tấn thảm kịch đó. Không, chính những cơn ác mộng đã quấy rầy giấc ngủ của Kelsey, những ký ức sống động, và cái suy nghĩ cứ tái diễn rằng nàng đáng ra có thể ngăn chặn Tấn thảm kịch.

Dì Elizabeth nhiều tháng trước đã gợi ý rằng một chút sữa nóng sẽ có tác dụng khi dì cuối cùng cũng chú ý tới những quầng thâm bên dưới đôi mắt xám của Kelsey và đã dịu dàng gạn hỏi nguyên nhân. Và sữa đã có tác dụng – hầu hết mọi đêm. Nó đã trở thành một nghi thức mỗi đêm, và nàng thường không quấy rầy ai hết, căn bếp thường không có người vào thời điểm đó trong đêm. Ngoại trừ đêm qua…

Đêm qua, chú Elliott đã ở đó, ngồi ở một trong những cái bàn, không có món ăn khuya nào đặt trước mặt ông, nhưng có một chai rượu mạnh khá lớn. Kelsey chưa bao giờ thấy ông uống nhiều hơn một cốc rượu mà dì Elizabeth cho phép mỗi tối.

Dì Elizabeth không bằng lòng với việc say sưa, nên cũng tự nhiên khi mà dì không giữ rượu mạnh trong nhà. Nhưng với chai rượu đó của chú Elliott, chú đã uống hơn một nửa. Và cái ảnh hưởng của nó lên ông khá là kinh khủng.

Ông đang khóc. Câm lặng, những tiếng nức nở nho nhỏ, với mái đầu ông vùi trong đôi tay, những giọt nước mắt tràn tuôn ra trên bàn, và vai ông lắc lư một cách đáng thương. Kelsey đã nghĩ không nghi ngờ gì là Elizabeth không muốn có rượu mạnh trong ngôi nhà của dì…

Nhưng không phải rượu làm cho Elliott đau buồn đến thế, như nàng vừa mới khám phá ra. Không, ông đang ngồi đó, với lưng ông dựa trên ghế, đinh ninh rằng ông sẽ không bị quấy rầy khi ông suy ngẫm việc tự giết mình.

Kelsey đã từng vài lần thắc mắc liệu ông có thể nào có đủ can đảm để thực sự làm chuyện đó nếu như nàng đã yên lặng rời đi. Với nàng ông chưa bao giờ là một con người dũng cảm quá mức, chỉ là một người đàn ông thích giao du, vui tính. Và chính sự xuất hiện của nàng, sau hết mọi thứ, đã cho ông một giải pháp cho tất cả những rắc rối của ông, một giải pháp mà ông có thể chưa tính đến, và nàng chắc chắn là chưa bao giờ nghĩ tới.

Và tất cả những gì nàng làm là hỏi ông:

- Chú Elliott, có chuyện gì không ổn vậy?

Ông ngẩng lên để thấy nàng đứng trước ông trong chiếc váy ngủ cao cổ và áo choàng, mang theo ngọn đèn mà nàng luôn luôn mang theo xuống dưới tầng với nàng. Trong một thoáng ông dường như bị choáng. Nhưng rồi đầu ông gục lại vào hai bàn tay và ông lẩm bẩm điều gì đó mà nàng không thể nghe, cho nên nàng lại phải yêu cầu ông nhắc lại.

Ông ngẩng đầu lên đủ để nói:

- Đi đi, Kelsey, cháu không nên trông thấy ta thế này.

- Không sao mà chú, thật đấy – nàng nói với ông dịu dàng – Nhưng có thể cháu nên đi tìm dì Elizabeth chăng?

- Không! – lời nói thốt lên đủ uy lực để làm nàng giật mình, rồi một cách bình tĩnh hơn, những vẫn còn khá bối rối, ông nói thêm.

- Bà ấy không đồng ý cho ta uống…và..và bà ấy cũng không biết.

- Không biết rằng chú uống rượu?

Ông không trả lời ngay, nhưng nàng đã cho rằng đó là những gì ông muốn nói. Cả gia đình đều biết là ông sẽ đi tới cùng để tránh làm Elizabeth khỏi cảm thấy khó chịu, vẻ bề ngoài của chính ông cũng cho thấy thế.

Elliott là một người đàn ông to lớn với những đặc điểm lỗ mãng và mái tóc hầu hết đã ngả bạc khi giờ đây ông đã gần tới 50 tuổi. Ông chưa bao giờ đẹp trai, kể cả khi trẻ, nhưng Elizabeth, người xinh đẹp hơn trong hai chị em, và lúc này vẫn xinh đẹp khi ở tuổi 42, làm sao đó mà đã kết hôn với ông. Và cũng như vậy Kelsey biết là nàng cũng yêu quý ông.

Họ chưa có đứa con nào của mình trong 24 năm của cuộc hôn nhân, và có thể điều đó làm cho Elizabeth yêu quý những đứa cháu của bà đến vậy. Mẹ đã một lần nói với Cha rằng việc họ không cố gắng không có gì để chê trách, rằng đơn giản là không như thế.

Dĩ nhiên, Kelsey không nên nghe điều đó. Mẹ đã không nhận ra rằng nàng đã nghe lén lúc đó. Và Kelsey cũng đã nghe được những chuyện khác trong những năm đó, về việc làm thế nào mà Mẹ nàng đã thấy bối rối khi mà Elizabeth cưới Elliott, người nói thẳng ra là thô kệch và không có tiền bạc gì đáng kể, trong khi dì có nhiều người theo đuổi đẹp trai và giàu có hơn thay vào đó. Và bên cạnh đó, Elliott buôn bán kiếm sống.

Nhưng đó là chuyện của gì Elizabeth, và cái thực tế rằng dì luôn luôn là người kém may mắn hơn có thể có ảnh hưởng lớn tới dì – hay không. Mẹ cũng đã biết rằng không thể nào giải thích nổi tình yêu và những ảnh hưởng kỳ lạ của nó, và rằng nó không phải, hay không bao giờ sẽ bị chi phối bởi tư duy hay ý nguyện của chính người nào.

- Bà ấy không biết chúng ta đã bị phá sản.

Kelsey chớp mắt, quá lâu kể từ lúc nàng hỏi. Và đó là câu trả lời nàng không lường trước. Thực tế, nàng khó có thể tin nổi nó. Việc ông uống rượu khó có thể bởi tệ nạn xã hội, khi mà rất nhiều quý ông – và các quý bà, trong chuyện đó, chè chén tại rất nhiều vụ tụ tập mà họ tham dự. Cho nên nàng quyết định chiều theo ông:

- Vậy là chú vừa tạo ra một chút tai tiếng, phải không chú? – Kelsey khiển trách.

- Tai tiếng ư? – Dường như lúc đó ông có vẻ bối rối – Ôi, đúng thế, nó sẽ là vậy, thực sự. Và Elizabeth sẽ không bao giờ tha thứ cho chú khi người ta lấy căn nhà này đi.

Kelsey đã há hốc miệng, nhưng một lần nữa, nàng lại rút ra kết luận sai:

- Chú đã dùng nhà mình để đánh bạc sao?

- Tại sao chú lại làm một việc ngu ngốc thế chứ? Nghĩ chú muốn có cái kết cục như cha cháu sao? Hay có thể chú nên thế. Ít nhất khi đó cũng có một cơ hội mỏng manh để cứu vãn, giờ thì chẳng còn gì nữa.

Câu nói đó làm nàng hoàn toàn bối rối, không kể tới chuyện cực kỳ xấu hổ. Những lỗi lầm trong quá khứ của cha nàng, với việc những tội lỗi đó được nhắc nhở lại, làm nàng tủi thẹn.

Với những màu sắc đang ửng lên trên đôi má nàng mà ông không chú ý, nàng nói:

- Cháu không hiểu, chú Elliott. Vậy, ai sẽ lấy căn nhà này? Và tại sao?

Ông lại gục đầu vào bàn tay, không thể đối diện với nàng trong nỗi hổ thẹn, và lầm bầm kể lại câu chuyện. Nàng đã phải cúi gần hơn để nghe được hầu hết những gì ông đang nói, chịu đựng hơi men của rượu whiskey khi làm vậy.

Và vào lúc ông kể xong nàng hoàn toàn choáng váng và yên lặng. Nó tệ, tệ hơn rất nhiều so với những gì nàng đã nghĩ, và nó thực sự gợi nàng nhớ lại tấn thảm kịch của chính cha nàng, cho dù cách họ giải quyết tình huống đó khác hoàn toàn. Nhưng trong trường hợp chú Elliott, ông đã không có được tính cách mạnh mẽ để chấp nhận thất bại, đứng lên lại, và tiếp tục từ lúc đó.

Khi Kelset và Jean tới sống cùng cô Elizabeth tám tháng trước, Kelsey đã mất thời gian để vượt qua cái chết của cha mẹ nàng để có thể chú ý được có chuyện gì không ổn. Nàng đã thậm chí không nghĩ đến chuyện thắc mắc tại sao chú Elliott lại ở nhà nhiều hơn thế.

Nàng cho rằng suy nghĩ của họ không cần thiết phải nói cho những đứa cháu của mình biết, rằng Elliott đã mất công việc của ông 22 năm và quá quẫn trí tới mức ông không thể chống đỡ nổi lâu nữa kể từ đó. Thế mà họ vẫn sống như thể không có gì thay đổi. Họ thậm chí còn nhận thêm hai miệng ăn khi họ còn khó có thể tự mình nuôi bản thân.

Kelsey băn khoăn liệu dì Elizabeth còn biết mức độ nợ nần của họ không. Elliott đã sống với sự tín nhiệm, điều mà là thói quen chuẩn của giới thượng lưu, nhưng nó cũng là chuẩn khi thanh toán những chủ nợ khi họ đưa việc ra tòa. Nhưng khi không có tiền vào, Elliott đã mượn tất cả những gì ông có thể từ bạn bè mình để giữ cho các chủ nợ không hành động. Ông đã không còn ai đã lui tới. Và tình huống đã vượt ra ngoài tầm kiểm soát.

Ông đã sắp mất ngôi nhà của dì Elizabeth, ngôi nhà được truyền lại trong gia đình của Kelsey hàng thế hệ rồi. Dì Elizabeth đã thừa kế nó, là người chị lớn hơn. Và các chủ nợ đang đe dọa lấy nó. Trong thời hạn ba ngày.

Và đó là lý do tại sao Elliott đang uống đến bệnh như vậy, hi vọng tìm được chút can đảm – trong cái chai đó để kết thúc cuộc sống của chính mình, bởi vì ông không có can đảm để đối diện với những gì xảy ra trong ít ngày nữa. Chính là trách nhiệm của ông để kiếm sống cho họ - cho vợ ông, dù thế nào đi nữa – và ông đã thất bại thảm thương.

Dĩ nhiên, tự tử không phải một lựa chọn. Nàng đã chỉ ra mọi chuyện sẽ tệ cho Elizabeth thế nào nếu bà phải đối mặt với việc bị tống ra đường và cả đám tang cùng lúc. Với Kelsey và Jean, họ đã đối mặt với một lần bị thu hồi tài sản rồi. Lúc đó ít ra họ còn có nơi mà đi. Lần này thì…

Đơn giản là Kelsey không thể để cho chuyện đó xảy ra được. Giờ thì em gái nàng là trách nhiệm của nàng. Chính nàng phải coi sóc chuyện Jean được nuôi dạy tử tế, với một mái nhà trên đầu con bé. Và nếu điều đó có nghĩa là nàng phải…

Nàng không chắc làm thế nào mà lại dẫn tới chuyện đó, chuyện rao bán bản thân nàng. Elliott đầu tiên đã đề cập tới chuyện gả nàng cho người cầu hôn tốt nhất, nhưng ông đã trì hoãn việc đề cập tới vấn đề đó với nàng lâu tới mức mà giờ thì nó đã quá muộn, và ông đã giải thích tại sao nó lại quá muộn, sự cần thiết phải cân nhắc suy tính một vấn đề quan trọng như thế không thể nào hoàn thành chỉ trong vài ngày.

Có thể chính rượu đã làm ông nói nhiều hơn, nhưng ông đã tiếp tục đề cập tới chuyện một tình huống tương tự đã xảy ra cho một người bạn của ông nhiều năm trước, làm sao mà ông ta mất mọi thứ, nhưng con gái ông ta đã cứu cả gia đình bằng cách tự bán bản thân mình cho một kẻ phóng đãng già cả người đánh giá cao trinh tiết và đã sẵn sàng trả cực kỳ hậu cho nó.

Rồi, cùng lúc đó, ông kể lại chuyện đã gặp một quý ông mà ông biết khá rõ cách tìm ra liệu ông ra có hứng thú với một người vợ trẻ hay không. Câu trả lời là: “ Sẽ không lấy vợ, nhưng tôi đang cần một tình nhân mới. Trả cho ông vài bảng nếu cô ta sẵn lòng….”

Đó là cách mà làm sao câu chuyện về tình nhân lại liên hệ với những người vợ, làm thế nào mà một số nhà quý tộc giàu có sẽ trả rất hào phóng cho một tình nhân trẻ đẹp mà họ có thể khoe khoang với bạn bè mình, đặc biệt khi một cô gái đã không được chuyền đi vòng quanh giữa những người bạn đó, và thậm chí còn trả nhiều hơn nếu tình cờ cô gái lại không biết về vụ mua bán.

Ông cũng đã ươm mầm, cho nàng thấy giải pháp mà không thực sự yêu cầu nàng hi sinh bản thân. Nàng đã bị shock bởi câu chuyện về các tình nhân và chán nản về tình trạng và việc nó ảnh hưởng tới tất cả bọn họ, nhưng hầu như nàng lo lắng đến tuyệt vọng cho Jean, và làm thế nào mà việc này có thể phá hủy mọi cơ hội của cô bé về một cuộc hôn nhân tốt đẹp một ngày nào đó.

Dĩ nhiên Kelsey có thể tìm được một công việc, nhưng khó có công việc nào có thể giữ cho họ ở trên mức nghèo đói, đặc biệt nếu nàng nhận trách nhiệm nuôi sống tất cả bọn họ. Nàng không thể tưởng tượng được cảnh dì Elizabeth làm việc, và chú Elliott, đã chứng minh một cách cảm động rằng ông không thể được trông cậy vào việc giữ được một công việc lâu hơn nữa, không tính đến chuyện lâu dài.

Chính viễn cảnh em gái nàng lang thang kiếm ăn trên đường thúc đẩy nàng hỏi, mặc dù bằng một tiếng thì thầm e thẹn:

- Chú có biết ai sẵn lòng để - để trả đủ nếu như – ưm, nếu cháu đồng ý trở thành tình nhân của ông ấy?

Elliott nhìn nàng đầy hi vọng, và nhẹ nhõm một cách quái quỷ, thậm chí ông còn đáp lại.

- Không, chú không biết ai. Nhưng chú biết một chỗ ở London mà rất nhiều quý ông giàu có lui tới thường xuyên, một nơi cháu có thể được giới thiệu để nhận được một lời đề nghị tốt.

Nàng đứng đó, im lặng một lúc lâu, vẫn còn lưỡng lự về quyết định trọng đại mà cảm thấy dạ dày muốn bệnh vì điều này, thực tế, dường như là lựa chọn duy nhất của họ. Elliott thậm chí còn vã mồ hôi trước khi nàng gật đầu ưng thuận.

Và rồi ông cố gắng an ủi nàng, như thể bất cứ điều gì đều có thể lúc đó:

- Nó sẽ không tệ lắm đâu, Kelsey, thực sự. Một người phụ nữ có thể kiếm được rất nhiều tiền cho mình theo cách này nếu cô ta thông minh, đủ để trở nên độc lập – kể cả cho hôn nhân, nếu cô ta lựa chọn vậy.

Điều đó có một chút không đúng với sự thực, và họ đều biết điều đó. Những cơ hội của chính bản thân nàng về một cuộc hôn nhân tốt đẹp sẽ mãi mãi không còn nữa.

Vết nhơ của nàng đi cùng nàng khi nàng trải qua chuyện này sẽ theo nàng trong suốt phần còn lại của cuộc đời nàng. Nàng không bao giờ được chào đón vào xã hội thượng lưu lần nữa. Nhưng đó là sự gian nan nàng phải chịu đựng. Ít nhất thì em gái nàng sẽ vẫn có được tương lai cô bé xứng đáng được hưởng.

Vẫn còn trong trạng thái choáng vì những gì nàng vừa đồng ý, nàng gợi ý:

- Cháu sẽ để chú nói chuyện với dì Elizabeth về chuyện này.

- Không! Không, bà ấy không được biết. Bà ấy sẽ không bao giờ thừa nhận nó. Nhưng chú chắc là cháu sẽ nghĩ ra được chuyện gì đó hợp lý để nói với bà ấy về sự vắng mặt của cháu.

Nàng cũng phải làm chuyện đó nữa, phải không? Khi mà nàng nghi ngờ rằng nàng có thể nghĩ ra được điều gì khác ngoài sự thật kinh khủng mà nàng vừa đồng ý?

Nàng đã chuẩn bị để tự mình uống hết phần còn lại của chai rượu mạnh vào lúc nàng rời đi. Nhưng nàng đã sáng tác ra một lời cáo lỗi mơ hồ để nói với những người khác. Nàng đã nói với dì Elizabeth rằng Anne, một trong những người bạn của nàng ở Kettering, đã viết thư rằng cô ấy bị ốm nặng, thầy thuốc không đưa ra nhiều hi vọng lắm. Kelsey phải tới thăm, dĩ nhiên, để có thể an ủi cô ấy. Và chú Elliott đã nói rằng đi hộ tống nàng.

Elizabeth đã không thấy có gì bất thường. Vẻ xanh xao của Kelsey có thể được tin là vì lo lắng cho bạn nàng. Và Jean, Chúa phù hộ con bé, không hề mè nheo nàng với hàng trăm câu hỏi đơn giản chỉ vì nó không nhận ra tên người bạn đặc biệt này. Nhưng rồi, Jean đã trưởng thành lên nhiều trong suốt năm vừa qua. Một tai nạn thảm khốc trong gia đình có cách làm ngắt quãng tuổi thơ, đôi khi là vĩnh viễn.

Kelsey hầu hết đều sẽ thích thú với hàng trăm câu hỏi từ cô em gái 12 tuổi mà thường thử thách lòng kiên nhẫn của nàng. Nhưng Jean vẫn còn đau buồn.

Và thế nào nếu Kelsey không về nhà sau chuyến tới thăm Kettering? Đúng thế, con bé nhất định sẽ lo lắng. Liệu nàng có còn gặp lại em gái hay dì Elizabeth lần nữa? Nếu nàng dám làm thế, khi nào thì họ có thể khám phá ra sự thực? Nàng không biết. Lúc này, nàng chỉ biết rằng không chuyện gì với nàng còn giống như lúc trước nữa.

- Cô gái, tới giờ rồi.

Kelsey nhìn thấy một người đàn ông cao, gầy đứng ở cánh cửa mở. Nàng đã được nói rằng tên ông ta là Lonny, cái tên duy nhất nàng được biết khi nàng được chuyển giao cho ông ta ngày hôm qua. Ông ta là người sở hữu căn nhà – người sẽ bán nàng cho người nào trả giá cao nhất. Không có gì ở ông ta cho thấy rằng ông ta là người cung cấp của loại hàng hóa xác thịt và đồi bại như thế.

Ông ta ăn mặc như bất kỳ quý ông nào. Ông ta trông ưa nhìn. Ông ta ăn nói có văn hóa – ít nhất là khi chú Elliott còn ở đó. Tuy nhiên, ngay khi chú nàng rời đi, Lonny thỉnh thoảng có lỡ lời thốt ra những lời nói không tốt đẹp lắm, lộ ra xuất thân thực sự của ông ta. Nhưng ông ta vẫn tiếp tục tỏ ra tử tế.

Ông ta giải thích với nàng, rất cẩn thận, rằng vì sẽ có một khoản tiền rất lớn được trả cho nàng, nàng không có lựa chọn về kết cuộc của vụ thương lượng như một người tình bình thường có thể. Quý ông mua nàng sẽ phải được đảm bảo rằng đồng tiền ông ta bỏ ra là xứng đáng miễn là ông ta muốn vậy.

Nàng phải đồng ý với điều đó, cái mà trong tâm trí nàng dường như giống một kiểu nô lệ. Nàng phải sống với người đàn ông đó cho dù nàng có muốn hay không, cho dù ông ta có đối xử với nàng tốt hay không, cho tới khi ông ta không còn quan tâm tới chuyện chu cấp cho nàng nữa.

- Và nếu tôi không làm thế thì sao? – Nàng dám hỏi vậy.

- Ồ, cưng, cô sẽ thực sự không muốn biết những gì sẽ xảy ra trong trường hợp đó đâu – Ông ta nói với nàng, với giọng nói mà nàng cảm thấy như đe dọa mạng sống của nàng.

Nhưng khi ông ta tiếp tục giải thích, với một giọng nói có vẻ khiển trác hơn, như thế nàng đã biết tất cả chuyện này rồi:

- Những thỏa thuận mà tôi lập ra, bản thân tôi cần đảm bảo rằng danh tiếng của tôi không thể bị phá hủy bởi những ý thích bất chợt của một cô gái người mà sau đó quyết định rằng cô ta không thích vụ mặc cả mà cô ta đã làm. Sẽ không ai tham gia vào những vụ mua bán kiểu này nữa trong trường hợp như thế, đúng không?

- Ông có rất nhiều vụ buôn bán thế này sao?

- Đây là vụ thứ tư của tôi ở đây, cho dù với cô là lần đầu. Hầu hết các nhà quý tộc đều gặp phải tình huống tương tự như cô trong việc gả con gái họ cho những ông chồng giàu có để giải quyết những khoản nợ của họ. Đáng hổ thẹn là chú cô đã không cố gắng tìm một cuộc hôn nhân cho cô. Với tôi trông cô không giống loại con gái làm tình nhân.

Nàng đã không biết đó là một lời sỉ nhục hay tán dương, nàng chỉ đơn thuần nói:

- Không có thời gian đủ để sắp xếp một cuộc hôn nhân, như chú tôi đã nói với ông.

- Đúng thế, nhưng vẫn đáng tiếc. Giờ thì, chúng ta sẽ kiếm chỗ cho cô trong đêm nay chứ? Cô sẽ được giới thiệu trong đêm mai, sau khi tôi có thời gian gửi vài lời tới những quý ông mà tôi nghĩ sẽ có hứng thú. Hy vọng rằng, một trong những cô gái của tôi sẽ có gì đó thích hợp để cô mặc trong buổi giới thiệu. Nếu cô hiểu ý tôi thì, một tình nhân phải ăn mặc cho giống một tình nhân, chứ không phải là chị em của ai đó – Rồi ông ta nhanh chóng xem xét nàng theo cách chê bai – Bộ đồ của cô có thể đáng yêu, cưng à, nhưng nó thích hợp hơn với một tiệc trà ngoài vườn. Trừ khi cô có mang theo thứ gì thích hợp hơn..?

Nàng phải lắc đầu, thực sự xấu hổ vì nhìn trông giống … một quý cô như vậy. Ông ta thở dài.

- Được rồi, chúng ta sẽ tìm thấy gì đó, tôi chắc vậy – Ông ta nói, rồi dẫn nàng ra khỏi phòng khách và lên gác tới một căn phòng nàng có thể dùng cho đêm nay.

Giống ấn tượng chung về căn nhà, căn phòng được trang trí một cách trang nhã, và nàng lịch sự nhận xét điều đó.

- Nó rất đẹp.

- Cô đang trông mong thứ gì đó lòe loẹt sao? – Ông ta cười khi cái nhìn của nàng nói lên nhiều thứ - Tôi mua vui cho hàng đống người, cưng, và tôi biết rằng họ sẽ sẵn sàng dốc túi của họ ra hơn nếu họ cảm thấy như ở nhà khi làm điều đó.

Và rồi ông ta cười phá lên:

- Những tầng lớp thấp hèn không thể trả được cái giá của tôi, đừng nói tới chuyện đi qua cánh cửa.

- Tôi hiểu – Nàng nói, không hẳn là làm vậy.

Đàn ông sẽ tìm được niềm sung sướng của họ ở chỗ họ tìm thấy chúng, và có hàng đống căn nhà với tai tiếng ở khắp London chứng minh cho điều đó. Chỗ này chỉ tình cờ là một trong những nơi đắt đỏ hơn mà thôi.

Và trước khi bỏ nàng lại, ông ta nhấn mạnh thêm lần nữa:

- Cô hoàn toàn hiểu hết về thỏa thuận mà cô vừa đồng ý và việc nó khác với những thỏa thuận loại này thông thường thế nào chứ?

- Vâng.

- Và cô sẽ không nhận được gì cho bản thân mình cả, ngoại trừ những món quà mà quý ông của cô quyết định tặng cô trong suốt thời gian cô ở với ông ta?

Nàng gật đầu, nhưng ông ta vẫn muốn làm rõ hơn nữa, tiếp tục nói:

- Một con số nhỏ sẽ được đưa ra, số lượng mà chú cô đã yêu cầu, và nó sẽ được chuyển cho ông ta. Chỗ còn lại được trả thêm tôi sẽ được chia, vì đã sắp xếp vụ mua bán. Nhưng cô không nhận được gì cả đâu.

Nàng đã biết chuyện đó, và cầu nguyện rằng một cái giá tốt sẽ được đưa ra, ít nhất sẽ đủ để giúp gia đình nàng vượt qua mọi chuyện cho tới khi chú Elliott tìm được một công việc mới và giữ được nó. Nếu không thì, chuyện nàng hi sinh như thế này sẽ không đáng gì hơn một sự trì hoãn thảm họa tạm thời.

Nhưng trên đường đưa nàng tới London, chú nàng đã hứa sẽ tìm việc và giữ nó, không quan trọng chuyện nó có phù hợp với những phẩm chất của ông không, rằng ông sẽ không bao giờ để bản thân vướng vào tình huống nan giải như vậy lần nữa.

Tuy nhiên, cái làm nàng lo lắng, cân nhắc tới chuyện Elliott nợ nhiều bao nhiêu, và cái mà nàng cuối cùng cũng quyết định hỏi Lonny, rằng:

- Ông có thực sự nghĩ rằng có ai đó sẽ trả nhiều tới vậy không?

- Ồ, có chứ - Ông ta trả lời với vẻ tự tin hoàn toàn – Những nhà quý tộc này chẳng biết tiêu tiền của họ vào việc gì. Ngựa, phụ nữ, và cá cược là những sở thích chính của họ. Tôi vui sướng mà nói rằng tôi đáp ứng hai trong số đó, và bất cứ thói tật nào khác mà họ có, chỉ thiếu có giết người nữa thôi.

- Bất cứ thói tật nào ư?

Ông ta cười:

- Cưng à, cô sẽ ngạc nhiên về một vài yêu cầu của các quý ngài – và cả các quý cô. Tại sao, tôi có một nữ bá tước người tới đây ít nhất hai lần một tháng và trả tiền cho tôi để tôi cung cấp cô ta mỗi lần cho một quý ngài khác nhau người sẽ đánh cô ta bằng roi, một cách chu đáo, dĩ nhiên – và đối xử với cô ta như một nô lệ ti tiện. Cô ta mang mặt nạ, để không ai nhận ra mình. Thực tế, những quý ông tôi đã gửi tới chỉ cho rằng cô ta là một trong những cô gái khác của tôi. Sung sướng khi đáp ứng được những dịch vụ như vậy, trông cô ta cũng giống cô, nhưng đó không phải là những gì cô ta muốn. Cái kích thích cô ta nhất là việc cô ta biết rõ mỗi người bọn họ, nhưng họ không biết đó là cô ta, , và cô ta thấy tất cả bọn họ tại hàng đống buổi tụ tập, khiêu vũ với họ, ngồi chơi bài đối diện với họ, biết hết những bí mật nhỏ nhoi bẩn thỉu của họ.

Mặt Kelsey đỏ lên, cũng như việc chẳng nói được lời nào, sau khi nghe điều đó. Rằng người ta thực sự làm những chuyện như thế - và trả tiền để làm chúng cũng như để được làm. Chưa bao giờ nàng nghĩ tới một điều nào như vậy!

Đó là lý do tại sao Lonny nói với sự ghê tởm như vậy:

- Mấy cái chuyện đỏ mặt như vậy là đủ rồi, nhưng cô nên sớm quen với kiểu nói chuyện thế đi, cô gái. Từ nay về sau việc của cô chính là cung cấp cho người đàn ông mua cô chuyện tình dục, dù ông ta muốn nó thế nào đi nữa, cô hiểu chứ? Một người đàn ông sẽ làm với tình nhân của ông ta những chuyện mà ông ta không thể làm với vợ mình. Đó là lý do quái quỷ mà một tình nhân cần có. Tôi sẽ gửi tới một trong những cô gái của tôi để giải thích điều đó rõ ràng hơn cho cô, vì chú cô rõ ràng là không thấy nó phù hợp.

Và ông ta làm như thế, khiến cho Kelsey càng tủi nhục hơn. Một người đàn bà trẻ đẹp tên May đã tới vào đêm đó, mang theo một chiếc váy lòe loẹt mà Kelsey đang mặc lúc này, và đã dành vài giờ thảo luận những thông tin về đời sống tình dục với nàng.

May đã che dấu mọi thứ từ chuyện làm thế nào để tránh việc mang thai ngoài ý muốn tời mọi cách có thể tưởng tượng được để làm một người đàn ông thỏa mãn, những cách để kích thích ham muốn của họ, và những cách để lấy được những gì mình muốn từ họ. Điều cuối có thể là điều Lonny không muốn Kelsey học, nhưng May có vẻ như thấy tiếc cho nàng, cho nên cũng đã tình nguyện cung cấp luôn thông tin đó.

Chắc chắn nó chẳng có gì giống với cuộc nói chuyện ngắn gọn Kelsey đã có với mẹ nàng hơn một năm trước, khi nàng bước sang tuổi 17, về tình yêu và hôn nhân. Mẹ nàng đã thảo luận về chuyện làm tình và con cái theo cách thẳng thắn của bà, rồi đi thẳng vào một vấn đề chẳng liên quan gì, như thế cả hai bọn họ đều không ngượng ngùng đến tận những đầu ngón chân về cái chủ đề vừa nói.

May đã để lại cho nàng một lời khuyên chia tay:

- Chỉ cần nhớ rằng, nhiều khi người đàn ông sẽ mua cô là người đã kết hôn, và lý do đầu tiên ông ta muốn có một tình nhân là vì ông ta không thỏa mãn với vợ mình. Quỷ thật, có tin hay không tùy cô, một vài trong số họ thậm chí còn chưa bao giờ nhìn thấy vợ mình trần truồng. Bất cứ ai cũng sẽ nói với cô, ồ, bất cứ ai trong số những người quen biết của tôi cũng sẽ nói với cô rằng, một người đàn ông thích nhìn một người phụ nữ trần truồng. Chỉ cần cho ông ta những gì ông ta không có được ở nhà và ông ta sẽ mê muội cô.

Và giờ là lúc đó. Kelsey gần như run rẩy với sự khiếp hãi. Lonny đã nhìn nàng với ánh mắt tán thưởng – một cái nhìn rất tán thưởng, thực sự - khi ông ta mở cánh cửa và nhìn thấy nàng trong chiếc váy dài màu đỏ ruby với phần cổ được xẻ rất sâu.

Chuyện ông ta cảm thấy nàng trông thích hợp hơn cho dịp này không cho nàng cảm thấy can đảm lên thêm tý nào. Tương lai của nàng, dù là tốt hơn hay tệ hơn, sẽ được quyết định tối đó bởi người đàn ông sẵn sàng trả giá cao nhất cho nàng. Ông ta không cần phải được nàng thích, nàng hiểu vậy. May đã nói rõ với nàng rằng nàng có thể còn khinh thường ông ta ngay từ đầu, nếu ông ta già khú hay tàn nhẫn. Nàng chỉ có thể ước rằng mọi chuyện sẽ không như thế.

Lonny để nàng dưới cầu thang. Ông ta phải hối thúc nàng di chuyển một chút khi nàng nghe thấy căn phòng đông đúc thế nào khi đó chỉ đơn giản là dưới mức ồn ào một chút, và tệ hơn, ông ta không đưa nàng vào trong phòng khách, nơi nàng có thể gặp vài quý ông và nói chuyện với họ.

Thay vào đó, ông ta dẫn nàng vào trong một căn phòng cá cược khá lớn, thì thầm khi nàng hoàn toàn đứng khựng lại:

- Hầu hết các quý ông này không ở đây để đấu giá cô. Họ ở đây để cá cược hay cho các thú vui khác. Nhưng tôi đã thấy rằng càng trưng bày nhiều, cuộc đấu giá với những người có hứng thú sẽ càng sôi động hơn. Còn những người khác, nó cho họ một cuộc trình diễn đầy kích động, điều rất có lợi cho kinh doanh, cô biết vậy không.

Và trước khi nàng hiểu được ông ta muốn làm gì, ông ta đẩy nàng lên một trong những cái bàn, và cảnh cáo với một tiềng xuỵt:

- Ở đây, và cố tỏ ra hấp dẫn.

Hấp dẫn, trong khi nàng đang tê liệt với nỗi sợ hãi và kinh hoàng tột độ ư? Và vì hầu hết mọi đàn ông trong phòng đều không ở đó để trả giá cho nàng, như ông ta đã nói, và nàng không có ý niệm gì về lý do tại sao nàng phải đứng trên cái bàn đó, Lonny đưa ra một thông báo nhỏ để làm cho họ hiểu.

- Một chút trong thời gian của các ngài, thưa các quý ông, dành cho một cuộc đấu giá rất đáng chú ý.

Từ đấu giá có cách nào đó thu hút mọi sự chú ý ngay lập tức, và lần này không có sự phản đối nào. Lonny phải đợi thêm vài giây nữa để căn phòng lắng xuống hoàn toàn.

- Đối với những người nào hài lòng với người yêu hiện thời của mình, làm ơn tiếp tục chuyện cá cược, cuộc đâú giá này không dành cho quý vị. Nhưng với những ai đang tìm kiếm điều mới mẻ, tôi xin đưa ra hình ảnh của vẻ kiều diễm đầy e thẹn này.

Có vài tiếng cười thầm bởi vì mặt của Kelsey đã, trên thực tế, chuyển sang màu gần như trùng với màu áo dài của nàng.

- Không cần phải thử nghiệm, các quý ông tốt bụng, nhưng để kêu gọi các ngài dù các ngài có quan tâm trong bao lâu đi nữa. Và vì một đặc quyền như vậy, đấu giá sẽ bắt đầu ở mức 10 nghìn bảng.

Khá bình thường là, một số người có sự phản ứng ngay tức khắc, dấy lên tiếng ồn ở trong căn phòng cao hơn cả trước khi Lonny bắt đầu thông báo:

- Không có người đàn bà nào đáng giá nhiều thế cả, kể cả vợ tôi – Một người đàn ông la lên, kéo theo tiếng cười xung quanh anh ta.

- Anh có thể cho tôi mượn 10 bảng được không, Peters?

- Làm bằng vàng, phải không? – ai đó chế nhạo.

- Năm trăm, và không thêm bảng nào nữa – là câu nói được thốt ra với giọng say khướt.

Đó chỉ là một vài trong số cả tá lời bình luận mà Lonny đã khôn ngoan để cho chúng tiếp diễn trước khi ông ta chấm dứt chúng bằng cách nhấn mạnh lần nữa:

- Bởi vì viên ngọc nhỏ này sẽ đi kèm với người đấu giá cao nhất, lựa chọn sẽ thuộc về người bảo trợ mới của cô ấy về chuyện ông ấy muốn có cô trong bao lâu. Một tháng, một năm, không ai chắc được….lựa chọn thuộc về ông ấy, không phải cô ta. Điều này sẽ được lập thành điều khoản trong hóa đơn bán. Cho nên trong lúc này, các quý ông, ai sẽ là người may mắn là người đầu tiên …từng có lần….thử nghiệm một miếng ngon tươi trẻ ngọt ngào thế này nào?

Kelsey quá choáng váng để nghe nhiều hơn những gì được nói sau đó. Nàng đã được nói là nàng sẽ được “ giới thiệu” với các quý ông, làm nàng đi tới chuyện tin rằng nàng sẽ được gặp và có cơ hội nói chuyện với mỗi người trong số họ, và rồi họ sẽ trả giá của họ một cách không ồn ào, nếu họ có ý định trả giá, với Lonny.

Chưa bao giờ nàng tưởng tượng nổi mọi chuyện sẽ được thực hiện trước bàn dân thiên hạ thế này. Chúa lòng lanh, nếu nàng đã biết trước nàng sẽ bị trả giá, đấu giá, giữa một căn phòng đông nghẹt đàn ông, nửa trong số đó say xỉn, liệu nàng vẫn sẽ đồng ý với chuyện này chứ?

Một giọng nói cắt ngang những suy nghĩ hãi hùng của nàng:

- Tôi sẽ chấp nhận giá mở đầu.

Mắt Kelsey di chuyển về phía âm thanh của giọng nói mệt mỏi đó để thấy một gương mặt cũng già cả và mệt mỏi tương tự. Nàng có cảm giác rằng nàng sắp ngất.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.