Nói Lời Yêu Em (Say You Love Me)

Chương 10



Kelsey không biết nghĩ gì khi nàng tỉnh giấc vào sáng hôm sau để thấy căn nhà vẫn y nguyên như tối qua. Dường như Derek đã không quay về, hay nếu anh có, anh đã không buồn đánh thức nàng. Rõ ràng anh đã không ở lại, bởi vì lúc này đây anh cũng không ở đó. Và những món vật dụng thiết yếu anh hứa cho mang tới cũng chẳng thấy đâu.

Nàng bực bội về chuyện đó trong vài giờ, tự hỏi rằng điều gì xảy ra đã làm cho kế hoạch của anh thay đổi. Không có gì xảy ra với nàng. Và tất cả những gì nàng có thể làm là chờ đợi. Anh đã nói rõ, trước khi anh rời khỏi nàng tối qua, rằng anh không muốn nàng xuất hiện trước cửa nhà anh, cho nàng thậm chí còn không thể đi tìm anh để xem chuyện gì đã xảy ra.

Ít nhất thì chiếc giỏ bà Hershal đã chuẩn bị cho nàng, nàng vẫn chưa mở nó ra hôm qua, nàng thấy một đĩa bánh nướng đủ loại gói trong một chiếc khăn và một lọ mứt với một con dao để phết nó lên. Bốn chiếc bánh nướng, dù cho lúc này đã ỉu, cũng làm nàng thấy ngon đủ để bù đắp bữa sáng nàng để lỡ hôm qua. Tuy nhiên, ngày hôm nay, nàng cũng lỡ luôn bữa tối hôm qua, và chúng chẳng làm đầy dạ dày nàng nhiều hơn vài giờ, làm cho nàng ước rằng phải chi nàng ngủ muộn, còn hơn tỉnh dậy với ánh sáng ban mai đầu tiên lọt qua những chiếc cửa sổ không rèm.

Cho tới trưa, nàng đã quá lo lắng để chú ý tới cảnh báo của Derek là không làm ngạc nhiên người khác với sự hiện diện của nàng. Bất cứ điều gì anh nói là gửi tới cho nàng không còn quan trọng nữa, chính thức ăn mới là điều làm nàng bận tâm nhất hiện nay, và việc nàng thiếu phương tiện để có được chút đồ ăn nào. Anh không để lại cho nàng tiền bạc hay phương tiện di chuyển. Nếu anh không xuất hiện sớm, nàng sẽ gặp phải phiền phức nghiêm trọng, chính cái điều mà nàng đã bán thân mình để tránh khỏi.

Nhưng, dĩ nhiên là anh sẽ xuất hiện. Nàng chẳng nghi ngờ chuyện đó. Chỉ là vấn đề khi nào mà thôi. Nhưng anh không nghi ngờ gì đã quên rằng căn nhà chẳng có chút đồ ăn nào, và khi anh vẫn còn chưa xuất hiện vào chiều hôm đó, cơn đói của nàng thúc đẩy nàng lờ đi lời cảnh báo của anh về chuyện xuất hiện trước cửa nhà anh.

Chẳng có cách nào khác. Nàng phải cố gắng tìm cho ra anh thôi. Thay vào đó giây phút nàng mở cánh cửa trước nàng thấy lá thư của anh. Nó đã được nhét vào rìa cánh cửa và bay nhẹ trên nền đất khi nàng mở nó ra. Dĩ nhiên, nàng không biết nó là từ anh cho tới khi nàng mở dấu niêm phong và đọc nó.

“ Kelsey yêu quý.

Tôi đã bất ngờ bắt gặp lời nhắn của cha tôi ngay khi tôi bước vào nhà mình. Tôi bị triệu tập về Haverston với tất cả sự cấp thiết phải có, điều đó có nghĩa là đáng lẽ hôm qua tôi phải có mặt ở đó rồi. Tôi không dám phí thêm một phút nào nữa, đó là lý do tại sao tôi gửi lá thư này cho em thay vì tự mình tới. Không biết chuyện này vì cái gì, nhưng tôi sẽ quay trở lại trong một ngày hay đại loại thế. Nếu không, tôi sẽ gửi lời nhắn tới cho em. Nhưng em sẽ ổn thôi cho tới khi chúng ta gặp lại nhau. Cho tới lúc đó….

Kính thư,

Derek”

Nàng sẽ ổn trong một ngày hay hai ư? Khi mà anh rõ ràng là rời đi vội vã tới mức anh quên cả chuyện sắp xếp những thứ đồ nàng cần để làm cho căn nhà có thể cho người sống? Và nó sẽ sớm bao lâu trước khi anh nhận ra anh đã không sắp đặt đúng đắn cho nàng và sửa chữa chuyện đó? Khi anh lo lắng về chuyện tại sao cha anh lại triệu tập anh về và nghĩ ngợi về nó còn nhiều hơn nghĩ về nàng? Nó có thể là vài ngày ấy chứ.

Điều này thật là thiếu chu đáo! Thật thiếu quan tâm! Và vì nàng đã rất đói, Kelsey hoàn toàn tức giận và ném thẳng bức thư của anh vào lò sưởi, nơi nàng muốn ném Derek vào đó thay vì lá thư hơn.

Nàng mất ba mươi phút để tìm thấy nhà anh, cái lớn nhất trong vùng, thực sự lớn. Nó không chỉ là một căn nhà thôn quê, như nàng đã nghĩ, nó là một bất động sản to đùng, với rất nhiều ngựa và trang trại hoạt động, và hàng đống những người thuê đất.

Nàng yêu cầu được nói chuyện với quản gia và giải thích với người phụ nữ rằng Ngài Malory đã cho nàng thuê ngôi nhà một thời gian ngắn trong khi nàng đi nghỉ và đã hứa nó sẽ được trang bị tử tế và được dự trữ thức ăn, điều mà nó không hề. Một vấn đề đơn giản để sửa lại, hay nàng hi vọng là thế. Người quản gia chẳng làm nó dễ dàng chút nào:

- Tôi không giải quyết chuyện gì với người thuê đất của ngài Jason à, ngài Derek, tiểu thư. Người quản lý đất của ngài Derek gặp gỡ người thuê và đảm bảo là họ hài lòng, ông ấy làm vậy đấy, và tôi sẽ gửi ông ấy tới chỗ cô ngay khi ông ấy trở lại vào cuối tuần. Ông ấy sẽ giải quyết những lời phàn nàn của cô nhanh chóng, tôi đảm bảo.

- Bà không hiểu – Kelsey cố gắng giải thích – Tôi đã trả tiền cho việc sử dụng căn nhà và không mang tiền theo người, chỉ có vài bộ quần áo mà tôi cần, bởi vì tôi đã được đảm bảo là thức ăn và giường ngủ và mọi thứ cần thiết sẽ được cung cấp.

Vào lúc đó người quản gia đang cau mày:

- Cho tôi thấy hợp đồng thuê nhà của cô nào, rồi tôi phải kiểm tra lại mọi thứ trong nhà đó, bao gồm cả thức ăn. Tôi không thể giải quyết cho người thuê nhà của cậu chủ mà không có sự dặn dò của cậu ấy, và cậu ấy không nói gì với tôi đêm qua khi cậu ấy ở đây.

Dĩ nhiên, không có hợp đồng nào. Và bằng chứng duy nhất Kelsey có về chuyện nàng thậm chí có quen Derek là lá thư nàng đã quăng vào lửa.

Bởi vậy, nàng buộc phải nói:

- Thôi đừng lo. Tôi sẽ sắp xếp thỏa thuận để vay nợ ở Bridgewater, nếu bà chỉ cho tôi đường tới đó.

- Chắc chắn rồi, tiểu thư – người quản gia nói, trở nên dễ chịu một lần nữa khi bà không phải phân phát chút gì từ tủ thức ăn của bà – nó chỉ nằm ngay phía đông con đường.

Và bà chỉ hướng đi.

Kelsey rời trang viên trong tình huống khó xử. Nếu nàng đã không nói dối là nàng thuê căn nhà, nàng có thể có được sự giúp đỡ nàng muốn. Nhưng nàng cố gắng che dấu quan hệ của nàng với Derek, như anh muốn, và xem cái gì nàng có nào. Một bà quản gia khó tính thậm chí còn chẳng mời nàng lấy một cốc trà hay vài cái bánh.

Nàng quay trở lại căn nhà thậm chí còn nản lòng và đói hơn rất nhiều. Dĩ nhiên, nàng chẳng có cách nào mà vay nợ. Nàng có thể thấy bản thân đang yêu cầu một khoản nợ dựa trên cơ sở là người tình của Derek Malory. Giám đốc nhà băng sẽ cười vào mũi nàng ngay tại văn phòng ông ta.

Nhưng nàng có vài thứ nàng có thể bán ở thị trấn để ít nhất mua được chút đồ ăn ngay lập tức. Nàng có một cái đồng hồ bỏ túi khá là đẹp với hai viên kim cương được cẩn cùng, món quà từ cha mẹ nàng trong sinh nhật lần thứ 14 của nàng. Nàng cũng có cả chiếc váy đỏ kinh khủng đó nữa. Nàng sẽ ghét việc từ bỏ chiếc đồng hồ nhưng nàng thực sự không còn lựa chọn nào khác.

Nàng nhét chiếc váy vào cái giỏ của bà Hershal, cái nàng sẽ cần để mang thức ăn nàng sẽ mua về, và bắt đầu đi con đường dài tới thị trấn. Căn nhà có thể không có bất cứ thứ vật dụng cần thiết nào, nhưng có rất nhiều nước sạch từ máy bơm trong căn bếp và có nhiều củi trong kho đằng sau ít nhất cũng cho nàng hơi ấm. Và nàng thậm chí còn một lát bánh để ăn, cùng một lọ mứt.

Kelsey gần như cảm thấy tốt hơn một chút khi nàng đi bộ tới Bridgewater vào lúc chiều muộn hôm đó. Gần như thôi. Nhưng một chút xíu lạc quan nàng đang bám víu lấy không kéo dài lâu, không khi mỗi nhà buôn đá quý nàng tìm thấy đều nói không có hứng thú mua chiếc đồng hồ của nàng.

Trời gần như tối hẳn khi nàng từ bỏ hi vọng bán chiếc đồng hồ và cố gắng bán chiếc váy đỏ. Bà thợ may, một bà tên Lafleur, đã gần như đóng cửa hàng của bà ta khi Kelsey tới và kéo chiếc váy ra khỏi cái giỏ để bà ta xem xét. Nhưng sau khi nàng giải thích là nàng muốn bán nó, nàng phải nghĩ là nàng đã lăng nhục người phụ nữ:

- Trong cửa hàng của tôi ư? – người phụ nữ la lên, nhìn chiếc váy như thể Kelsey đã thả một con rắn vào quầy hàng của bà ta – Tôi không cung cấp thứ đồ đó cho khách hàng của tôi, cô gái, không bao giờ.

- Tôi xin lỗi – Kelsey buộc phải nói – Có thể bà biết ai đó sẽ bán chăng?

- Có vẻ không – bà Lafleur gắt gỏng – Tôi có thể trả cô vài xu vì dải đăng ten, nếu cô có thể gỡ nó ra mà không làm hỏng nó. Tôi chẳng có thời gian mà tự làm nó. Vừa mất cô gái giúp việc của tôi, và quý bà Ellen đã đặt hàng tủ quần áo mới cho con gái bà ấy, giao hàng vào tuần sau. Bà ấy là khách hàng lớn nhất của tôi, và tôi sẽ mất bà ấy nếu tôi không hoàn thành nó đúng hạn.

Kelsey đã không yêu cầu nghe những rắc rối của bà ta, khi nàng cũng đã có quá nhiều rắc rối của chính nàng. Nhưng ít nhất thì chúng cũng cho nàng một ý tưởng. Nàng gợi ý:

- Hãy mua chiếc váy của tôi với 5 bảng và tôi sẽ giúp bà với đơn đặt hàng của quý bà Ellen, dĩ nhiên, với khoản bồi thường thêm nữa.

- Năm bảng? Khi mà tất cả những gì tôi cần là lớp đăng ten ư? Một bảng cho lớp đăng ten, và cô hoàn thành ba chiếc váy cần may xong – không thêm gì nữa.

- Một bảng cho lớp đăng ten, và mười bảng cho hai chiếc váy – Kelsey phản đối.

- Mười bảng cho hai chiếc váy hả? – người phụ nữ thổi phì phì, gương mặt vốn đỏ hồng của bà ta còn trở nên đỏ hơn – Tôi thậm chí còn chẳng được trả nhiều đến thế cho một tháng làm việc.

Kelsey cọ vào tay chiếc áo vét len của nàng:

- Tôi tình cờ biết rằng vải có chất lượng tốt đáng giá thế nào, bà Lafleur. Nếu bà không trả cho người giúp việc của bà như vậy mỗi tháng, tức là bà đang bóc lột cô ấy.

Không may, dạ dày Kelsey sôi lên lớn tiếng lúc đó. Chỉ bằng một cái nhìn vào mắt bà Lafleur khi nghe nó, Kelsey hiểu ngay rằng người phụ nữ đã có được thế thượng phong.

Kelsey một lần nữa phải thay đổi thỏa thuận của nàng, nói:

- Được rồi, mười bảng cho việc hoàn thành ba chiếc váy – dù sao thì mũi khâu của tôi cũng là tuyệt vời.

Vào lúc Kelsey hoàn thành việc mặc cả với người phụ nữ, trời đã tối hẳn. Nhưng nàng có tờ bạc một bảng trong tay, với lời hứa thêm bốn bảng nữa khi hoàn thành năm chiếc váy giờ đây nhét đầy trong giỏ của nàng cùng kim chỉ và kéo. Ít nhất con gái của quý bà Ellen còn dưới mười tuổi, cho nên sẽ không có nhiều số đó liên quan tới việc khâu vá.

Không may, nàng không thể tìm thấy một người bán đồ ăn dạo nào hay cửa hàng còn mở cửa vào giờ đó, cho nên thay vào đó nàng phải ăn tại quán trọ, làm cho nàng tốn khoản tiền gấp ba lần nàng hi vọng tiêu cho cùng lượng thức ăn đó. Nhưng nàng vẫn còn lại vài đồng xu để mua thêm chút thức ăn vào ngày hôm sau với giá cả thông thường. Tuy nhiên, nàng cũng cần mua một cây nến, để nàng có thể làm việc với mấy chiếc váy vào ban đêm. Và ít nhất một cái nồi nấu tươm tất, một chút xà phòng, và…

Nó không là một ngày dễ chịu theo bất cứ nghĩa nào. Trớ trêu thay, nàng thấy bản thân ở đúng trong cái hoàn cảnh mà nàng đã bán thân để tránh khỏi, niềm an ủi duy nhất của nàng lúc này là gia đình nàng đã được cứu khỏi đối mặt với hoàn cảnh tương tự.

Nàng hắt hơi vài cái khi nàng quay trở lại căn nhà, nơi mà lạnh buốt cả trong lẫn ngoài. Nhưng bụng của nàng lần này thì đầy. Và nàng hi vọng sẽ có nhiều tiền hơn một khi nàng hoàn thành công việc mà nàng đã thỏa thuận.

Nàng sẽ sống sót, ít nhất đủ lâu để giết chết Derek Malory khi anh ta quay lại.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.