Nói Lời Yêu Em (Say You Love Me)

Chương 11



Derek đã không về Haverston trong vài tháng nay. Giống như hầu hết các thanh niên trong độ tuổi như anh, anh thích sự náo nhiệt, sự tinh tế, và hàng loạt các trò giải trí khác có ở London, hơn là cuộc sống thôn dã. Nhưng anh yêu Haverston. Hai ngôi nhà khác mà anh đã được chuyển giao để chăm nom, vẫn không phải là nhà đối với anh, không giống với Haverston.

Anh tưởng tượng những người chú của anh – Edward, James và Anthony cũng có cảm giác tương tự, mỗi người đều từng lớn lên tại Haverston. Em họ anh Regina cũng được nuôi dưỡng ở đó, tới sống tại Haverston sau khi cha mẹ của cô đều mất. Thực tế, Reggie, chỉ trẻ hơn anh có bốn tuổi, giống với em gái của Derek hơn, hai người đã cùng nhau lớn lên ở Haverston.

Derek đến nơi vào lúc giữa đêm. Anh đã lấy một trong những con ngựa từ chuồng ngựa của anh, hơn là từ xe ngựa, để thực hiện chuyến đi. Và anh ở trong một tâm trạng tồi tệ để đánh thức cha anh tìm hiểu xem anh bị triệu tập về vì chuyện gì. Nhưng cái nhìn thất kinh trên gương mặt người hầu người mở cửa cho anh, khi anh hỏi “ Tôi không cho là ông quan tâm tới chuyện đánh thức cha tôi dậy?” đã làm cho anh đi thẳng tới phòng mình đợi tới buổi sáng.

Và lý trí bình tĩnh hơn thì ước đoán rằng làm chuyện đó là đúng. Sau hết, nếu anh đã được gọi về nhà để có được một mái nhà đổ sập xuống đầu, làm cho cha anh giận hơn bằng việc đánh thức ông thậm chí chỉ làm cho cái mái đó nặng hơn chút nữa thôi. Không phải anh có thể nghĩ tới chuyện gì anh làm gần đây có thể khiến Jason kịch liệt phản đối. Thực tế, anh chẳng nghĩ được điều gì có thể được gán cho lần triệu hồi này.

Dĩ nhiên, Jason Malory không cần tới một lý do đặc biệt để triệu tập một thành viện trong gia đình ông tới chỗ ông. Ông là người nhà Malory lớn tuổi nhất, điều khiến cho ông đứng đầu toàn gia đình, và thói quen của ông là mang gia đình tới bên mình chứ không phải ngược lại, cho dù ông chỉ muốn tán gẫu hay truyền đạt thông tin – hay trách mắng. Chuyện Derek có những thứ khác trong những vấn đề của anh, đặc biệt là một người phụ nữ quyến rũ đang chờ đợi anh cùng lên giường, không phải đúng lúc đúng chỗ tối thiểu nhất. Khi Jason yêu cầu sự hiện diện của anh, anh đến. Đơn giản vậy thôi.

Cho nên Derek chờ tới buổi sáng. Nhưng anh đi xuống lầu tìm kiếm cha anh lúc chưa tới một giờ sau bình minh. Đầu tiên anh bắt gặp Molly, điều chẳng đáng ngạc nhiên. Molly luôn luôn có vẻ như biết khi nào anh ghé thăm, và luôn luôn tìm thấy anh để chào đón anh về nhà. Chuyện đó đã trở thành một thói quen tới mức nếu anh không gặp bà vào một trong những lần về thăm của mình, anh sẽ nghĩ có gì đó không ổn.

Molly Fletcher là một người phụ nữ xinh đẹp một cách khác thường vào độ tuổi trung niên, với mái tóc vàng xám tro và đôi mắt nâu lớn, người đã làm việc từ vị trí một cô hầu dưới nhà cho tới đỉnh điểm danh vọng của cấp bậc người hầu, là quản gia của nhà Haverston trong hai mươi năm qua. Bà cũng làm việc ngày càng tốt hơn những năm qua, mất hết đi giọng nói đặc trưng của người thành thị London mà Derek nhớ là bà có từ khi anh còn là một đứa trẻ, và phát triển một tính cách điềm đạm có thể sánh ngang với một vị thánh.

Và giống như mọi phụ nữ khác từ chị thợ giặt trở đi, Molly đã luôn đối xử với Derek và Reggie theo cách của một bà mẹ, đưa ra những lời khuyên, lưu ý hay quở trách, và quan tâm như thể bà thấy điều đó là phải vậy. Điều đó, dĩ nhiên, là kết quả tự nhiên của chuyện ở đó không có một bà mẹ nào thực sự xuất hiện trong khi hai đứa trẻ thì cần một người. Jason đã hoàn thành trách nhiệm của mình và cưới vợ, Frances, vì lý do đó, để cho hai đứa trẻ quậy phá đó một bà mẹ.

Không may, ông không có được cái ông mong muốn. Quý bà Frances hóa ra lại là một phụ nữ ốm yếu người luôn phải chữa trị bằng nước nóng tại Bath thường xuyên tới mức bà đi tới Bath còn nhiều hơn lúc bà ở nhà. Derek cho rằng bà là một phụ nữ đủ tốt, nếu không phải là hơi lo lắng quá, nhưng không ai trong nhà từng biết bà rõ hơn. Anh thường tự hỏi liệu Jason có hiểu bà không, hay liệu ông có quan tâm tới bà.

Họ là một cặp không hề tương xứng. Frances thì mảnh mai và tái xanh bồn chồn lo sợ, còn Jason thì quá to lớn, tráng kiện và tính cách dữ dội. Và Derek không thể nào nhớ được có một lời nói nhẹ nhàng nào giữa họ hay không khi họ ở cùng nhau. Không phải đó thành vấn đề của anh. Anh chỉ có chút gì đó thấy tiếc cho cha anh, cho cái thỏa thuận mà ông đã có với Frances.

Molly đã đi tới một cách yên lặng sau lưng Derek khi anh săm soi nhòm vào thư phòng trống rỗng của cha anh. Câu nói “ Chào mừng về nhà, Derek” làm cho anh giật nảy mình, nhưng anh dành cho bà một nụ cười vui vẻ:

- Chào buổi sáng, Molly. Cháu không cho là cô biết cha cháu ở đâu vào lúc sáng sớm thế này chứ?

- Chắc chắn rồi – bà nói.

Và nghĩ tới chuyện đó, bà luôn biết bất kỳ ai trong nhà ở đâu vào bất kỳ thời gian nào. Derek chẳng biết được làm sao bà làm được vậy, ngôi nhà thì rất lớn và có nhiều người hầu trong đó, nhưng bà biết. Có thể chỉ là bà biết nơi mà mỗi người được cho là có mặt, và với sự điềm tĩnh nhưng điều hành chặt chẽ trong toàn bộ công việc trong nhà, không ai dám đi đâu mà không nói cho bà biết.

- Sáng nay ông ấy ở trong nhà kính – bà nói tiếp – bận rộn với những đóa hồng mùa đông của mình và lo lắng bởi chúng không nở hoa như dự định của ông ấy – hay là người làm vườn nói với cô như thế - bà thêm vào với một nụ cười.

Derek cười. Làm vườn là một trong những sở thích của ông, và ông làm nó rất nghiêm túc. Ông sẽ đi tới tận Italy nếu ông có nghe được về một giống cây mới nào đó mà ông có thể có được để thêm vào khu vườn của mình.

- Liệu cô có tình cờ biết được cháu bị triệu tập về nhà vì chuyện gì không?

Molly lắc đầu:

- Thôi nào, tại sao cô lại phải kín đáo về chuyện riêng tư của ông ấy chứ? – Bà nhẹ nhàng la rầy.

Rồi bà nháy mắt và thì thầm, nghiêng đầu sang một bên:

- Nhưng cô có thể nói ông ấy không phải đang nguyền rủa tuần này hơn bất cứ thứ gì đặc biệt mà cô từng nghe – bên cạnh những đóa hồng của ông ấy.

Derek cười toe với sự nhẹ nhõm và chống lại thôi thúc ôm bà vì tất cả trong vòng năm giây.Bà nghẹt thở vì cái siết chặt của anh và nói:

- Thôi nào, đừng vậy nữa. Không thể nào làm cho những người hầu nhầm lẫn được.

Anh cười phá lên và đập vào lưng bà trước khi thong thả đi xuống sảnh, la lên qua vai anh khiến cho mỗi người hầu trong vòng bán kinh năm căn phòng đều nghe được anh nói gì:

- Và lúc này cháu đã nghĩ cái sự thực rõ ràng đó mọi người đều biết là cháu yêu quý cô điên cuồng thế nào rồi, Molly! Nhưng nếu không thì, cháu sẽ giữ kín nó như một bí mật nếu như cô cứ khăng khăng muốn vậy.

Và điều đó làm bà đỏ mặt giận dữ thậm chí cả khi bà cười mỉm đằng sau anh, tình yêu dâng lên nhiều hơn trong đôi mắt nâu của bà vì thằng bé tinh quái đáng yêu hơn cả mức nó nên có, cho dù bà nhanh chóng che dấu những cảm giác mẫu tử đó lại và tiếp tục công việc buổi sáng của bà.

Nhà kính, lúc nào cũng đầy ắp cây cối hơn cả khả năng của nó qua hàng năm nay, cuối cùng đã được chuyển ra cách xa tòa nhà vài năm trước. Lúc này nó ở đằng sau chuồng ngựa, và là một tòa nhà khổng lồ mái kính, có chiều dài gần bằng với khu nhà kính và có hình chữ nhật. Hai bức tường dài nhất của nó làm hầu hết bằng kính, và đặc biệt trong mùa đông, chúng thường mờ đi bởi hơi nước từ cái ẩm ướt bên trong, tạo ra bởi hàng tá các lò than đặt rải rác và được giữ luôn luôn cháy cả ngày lẫn đêm.

Derek đang .cởi bỏ chiếc áo khoác của anh ngay khi anh bước vào bên trong, mùi hương nồng nồng của những bông hoa, đất, và của thuốc trừ sâu bọ áp đảo. Và đó chỉ là việc vặt để tìm được cha anh trong một nơi rộng lớn như thế, khi mà thường xuyên có nửa tá người làm vườn cũng ở đó.

Nhưng cuối cùng anh cũng xác định được vị trí của những luống hoa hồng – và Jason Malory, cúi xuống những đóa hoa trắng hé nở một cách tinh tế mà ông đang cấy ghép. Một người xa lạ sẽ gặp khó khăn để suy luận được đó là vị Hầu tước của Haverston, với hai tay áo xắn lên, một lớp phủ ngoài đầy bụi bẩn tới tận khuỷu tay của ông, những vết bẩn của nó có cả trên áo sơ mi của ông – một cái áo vải batit (vải gai mịn) khác bị phá hỏng theo cách vô phương cứu vãn – và một vệt bẩn dọc theo cái trán đẫm mồ hôi từ khi ông một cách đãng trí quyệt những giọt mồ hôi đi khỏi lông mày với lưng bàn tay của mình.

Ông cao lớn, tóc vàng, mắt xanh lá, như hầu hết người nhà Malory. Chỉ có một vài người có màu tóc đen và đôi mắt xanh cobalt như tổ mẫu của Derek. Bà được cho là có dòng máu Gypsy, cho dù cả Jason, hay bất kỳ người em nào của ông, chưa từng khẳng định điều này. Derek phải làm thông cổ họng mình tới mấy lần để thông báo sự có mặt của anh, Jason quá tập trung vào công việc của ông.

Nhưng cuối cùng người đàn ông to lớn cũng quay về phía anh, gương mặt đẹp trai của ông bừng sáng với một nụ cười, và ông thể hiện mọi dấu hiệu cho thấy rằng ông gần như ôm chầm lấy đứa con trai của ông để chào đón.Derek nhảy lùi lại, giơ tay của anh lên với một biểu hiện kinh hoàng:

- Nếu cha không phiền thì, con vừa mới tắm rửa trong ngày rồi-

Jason liếc nhìn lại mình và cười:

- Ghi điểm rồi. Nhưng thật tốt khi thấy con, nhóc. Con không tới thăm thường lắm dạo gần đây.

- Và cha cũng không thường tới London cho lắm – Derek phản công.

- Đúng thế.

Jason nhún vai và quay về phía cái máy bơm nước gần đó để nhúng hai tay của ông vào cái chậu dưới nó, hàng tá can nước chất đống xung quanh nó. Những bông hoa gần nhất được tưới thêm chút nước khi ông té nước về phía chúng.

- Công chuyện làm ăn – và cưới hỏi – là tất cả những gì có thể kéo ta tới cái thành phố đông đúc ấy – Jason thêm vào.

- Con khá là thích sự đông đúc đó.

Jason khịt mũi:

- Nói năng như bất cứ một thằng nhóc tự cao tự đại nào khác, với những trò giải trí có thể được tìm thấy ở đó. Con đang theo bước hai đứa em trai James và Tony của ta trên khía cạnh đó đấy.

Có sự khiển trách trong nhận xét đó, tuy được diễn đạt nhẹ nhàng, nhưng không đủ để khiến Derek chột dạ.

- Nhưng họ đã kết hôn rồi – anh trả lời với vẻ hoảng sợ giả tạo – Bình quân thì, con chắc chắn hi vọng rằng con không rơi vào cái bẫy ấy mà không được cảnh báo.

- Con hiểu những gì ta muốn nói mà – Jason càu nhàu.

Điều hay của việc là con trai một người đứng đầu gia đình khắc khổ, nghiêm túc là không phải kìm chế lại ham muốn trêu chọc hay nói đùa với ông, như những thành viên khác trong gia đình có thể phải vậy. Derek đã học được từ khi còn nhỏ rằng cha anh có thể có vẻ ngoài nghiêm trang, nhưng ông nhiều khi chỉ quát tháo thế thôi, ít nhất trong những vấn đề có liên quan tới Derek.

Derek cười nhăn nhở không nao núng. Sau hết, ai mà không biết rằng James và Anthony Malory đã từng là hai kẻ ăn chơi khét tiếng nhất London, hay chẳng ai trong bọn họ chịu ổn định cuộc sống cho tới tận khi họ giữa tầm tuổi ba mươi cơ chứ.

- Đương nhiên là con hiểu – Derek nói, vẫn còn cười – Và khi con tới tuổi như họ, con có vẻ như sẽ làm cho cha trở thành ông nội trong chỉ một mà hai lần cơ. Nhưng đó là chuyện còn xa, và cho tới lúc đó, con thích chuyện theo bước họ hơn – dĩ nhiên là không tạo nên những vụ bê bối như họ từng được biết tới vì thế rồi.

Jason thở dài. Như thường lệ, ông nêu lên chủ đề, còn Derek nhẹ nhàng tránh né nó. Cho nên anh đã tiến bộ trong chuyện đó lắm rồi.

- Ta đã đợi con tới ngày hôm qua.

- Hôm qua con đang trên đường tới Bridgewater. Người đưa tin của cha đã phải theo dấu con tới đó, và như nó diễn ra thì, ông ta đến chỉ vừa kịp lúc với con, còn chẳng cho con chút thời gian nào để ăn một miếng trước khi con lại phải rời đi lần nữa để tới đây.

- Bridgewater hử? Vậy là con đã theo kịp với những tài sản của con. Không thể nói được chuyện đó, theo như Bainsworth. Ông ta đã gửi tới một bức thư nói rằng ông ta vẫn đang cố gắng tìm gặp con mà chẳng may mắn chút nào. Nói rằng vấn đề rất khẩn. Đó là lý do ta gửi thư cho con.

Derek cau mày. Sự thực là gần đây anh chẳng xem xét tỉ mỉ thư từ của mình lắm, nhưng với mùa lễ hội chuẩn bị bùng nổ và với những giấy mời cứ thế đến tới tấp, cái đống khổng lồ đó có vẻ đã chứng minh được là quá nản lòng.

Tuy nhiên, anh chẳng thích ý tưởng rằng Bainsworth vẫn đang chạy tới chỗ Jason với bất cứ vấn đề gì nảy sinh. Những tài sản ở miền bắc mà Bainsworth quản lý đã được chuyển nhượng cho Derek. Cha anh chẳng còn dính dáng gì tới chúng.

- Có thể đây là lúc con thuê thư ký của riêng mình. Nhưng Bainsworth, con chắc là cha nhớ từ kinh nghiệm của chính mình, ông ta có thể bị kích động chỉ vì một tai nạn nhỏ nhất. Ông ta đã nói cho cha biết những gì ông ta cho là khẩn cấp chưa?

- Chuyện gì đó liên quan tới lời đề nghị được đưa ra để mua nhà máy, với thời gian giới hạn, đó là lý do tại sao ông ta tuyệt vọng tìm kiếm con.

Derek khẽ chửi thề:

- Có thể lần này con cũng tìm một người quản lý mới luôn. Nhà máy không phải để bán. Bainsworth biết vậy.

- Không kể cả khi vì một lời đề nghị rất hời?

- Không kể cả khi gấp đôi giá trị của nó. Chẳng vì lý do nào cả - Derek nói dứt khoát – Con không chấp nhận những tài sản cứ xoay vòng và rồi bán chúng đi.

Jason mỉm cười và vỗ vào lưng anh:

- Rất vui khi nghe nó, nhóc. Thành thực mà nói, khi ông ta tới chỗ ta, ta đã nghĩ có thể con sẽ quan tâm tới lời đề nghị, cho nên ta không nghĩ rằng có thể đợi tới khi ta gặp con cuối tuần này ở lễ cưới. Nhưng giờ cũng nhân lúc chúng ta có cuộc tán gẫu nho nhỏ này, tốt hơn là ta sẽ biết lần tới – nếu như có lần tới.

- Sẽ không có đâu – Derek đảm bảo với ông khi họ hướng ra phía lối ra.

- Nói về những lễ cưới-

Derek cười khùng khục:

- Chúng ta đang nói về những lễ cưới ư?

- Đúng. Nếu chúng ta không – Jason càu nhàu – chúng ta cũng phải làm, với lễ cưới của Amy chỉ còn có 4 ngày nữa thôi.

- Cha có nghĩ, liệu Frances có xuất hiện không?

Chuyện Derek nhắc tới mẹ kế của anh bằng tên của bà thôi không phải là thiếu tôn trọng. Chỉ đơn thuần là có cảm giác ngượng ngịu khi gọi bà là “mẹ”, khi mà anh chẳng biết mấy về bà.

Jason nhún vai:

- Ai biết được là bà ấy có mặt không. Chúa biết là ta không biết – ông nói với vẻ thờ ơ rõ ràng – Nhưng con biết, con trai, nó chợt lóe lên trong ta rằng em trai ta, Edward, trẻ hơn ta nữa, đang chứng kiến đứa con thứ ba của chú ta kết hôn tuần này, trong khi ta-

- Chú ấy tống khứ đứa con gái thứ ba của chú ấy – Derek nhanh chóng cắt ngang, biết rõ rằng cha anh muốn dẫn dắt cuộc thảo luận này tới đâu – Những đứa con trai của chú ấy vẫn còn chưa bị cùm chân mà. Và có sự khác biệt ở đây đó, khi mà con gái thì kết hôn ngay khi ra khỏi trường học, con trai thì không hề.

Jason thở dài lần nữa, có cái lý lẽ đó phá ngang, chỉ dường như là (* đoạn này bản tiếng anh bị lỗi, mình không đọc được) bất ổn.

- Cha, cha chỉ có một đứa con trai. Nếu cha có nhiều hơn, hay một vài đứa con gái, con chắc là cha cũng đã gả tống chúng đi hết vào lúc này rồi. Nhưng đừng có so một đứa con với đàn con năm đứa của chú Edward.

- Ta biết là ta không nên.

Họ im lặng trên đường đi bộ về ngôi nhà. Và mãi cho tới khi họ tới phòng ăn sáng, nơi các hàng đĩa được giữ nóng trên bàn đợi họ về, thì sự tò mò của Derek càng tăng lên trong anh.

- Cha thực sự đã muốn trở thành ông nội rồi sao ?

Jason khựng lại bởi câu hỏi, nhưng sau khi suy nghĩ một chút, ông nói:

- Đúng, thực sự là cha muốn.

Derek cười nhăn nhở :

- Rất tốt, con sẽ ghi nhớ chuyện đó.

- Tuyệt, nhưng –à, cũng đừng có theo bước của James trong chuyện đó. Cái đám cưới chết tiệt đó được cho là tới trước, con cái tới sau.

Derek cười phá lên, không phải bởi vì con gái của James Malory đã được sinh ra ít hơn chín tháng sau đám cưới của ông nhưng vì hiếm khi nào thấy được cha anh đỏ mặt thực sự, và anh biết tại sao cha lại vậy. Sau khi tuyên bố câu đó, Jason đã nhận ra ngay lập tức lời nói hớ hênh của ông. Derek là một đứa con hoang, sau rốt, và không có bất kỳ người nhà Malory nào lại không biết chuyện đó.

Jason lúc này đang cau mày trước sự hài hước của Derek, và thường lệ như cách của ông, ông quay về chiếc bàn với nhận xét :

- Dù sao thì, cái con bé mà con mang về ngôi nhà ở London đêm hôm trước là ai vậy ?

Derek đảo mắt. Anh luôn thấy chuyện đó đáng ngạc nhiên, những chuyện mà cha anh biết trong khi đáng lẽ ông không biết, và việc ông biết chúng nhanh tới mức nào.

- Chỉ là ai đó cần chút giúp đỡ thôi mà.

Jason khịt mũi.

- Ta có những báo cáo đối lập nhau, Hanly gọi cô ta là gái điếm, Hershal thì gọi cô ta là quý cô. Cái nào trong đó ?

- Thực ra thì chẳng cái nào cả. Cô ấy có được sự giáo dục cao cấp, có thể tốt hơn hầu hết các quý cô khác, nhưng cô ấy không phải quý tộc.

- Đơn thuần là thu hút sự quan tâm của con?

Không có gì đơn giản trong đó hết, nhưng Derek muốn cha anh không biết chuyện đó, nên anh nói với vẻ thờ ơ:

- Vâng, đại loại thế.

- Con sẽ tự kiềm chế chuyện cô ta về nhà nữa chứ?

- Chắc chắn rồi. Con không phải rất khôn ngoan khi làm thế, con công nhận. Nhưng thực sự, cha à, cha chẳng cần bận tâm về cô ấy quá đâu. Cha sẽ không nghe gì về cô ấy nữa.

- Ta không muốn chính những người hầu nghe ngóng về cô ta, cả ở London lẫn ở đây. Cái gia đình này có đủ chuyện để người ta bàn tán rồi, đủ cho vài thế hệ ấy chứ. Chúng ta chẳng cần tạo thêm nữa đâu.

Derek gật đầu với sự đồng ý hoàn toàn. Sau hết, hơn cả sự thực về sự ra đời của anh, anh luôn xoay sở để giữ kín những phi vụ của mình đủ để không dính vào vụ bê bối nào. Anh tự hào về chuyện đó. Và dự định là cứ giữ nó như thế.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.