Nói Lời Yêu Em (Say You Love Me)

Chương 12



Derek không hề quay trở lại Bridgewater. Anh đã ở lại cho tới hết ngày tại Haverston để thăm cha mình, rồi sáng hôm sau quay trở lại London để kiểm tra lại thư từ và viết một bức thư dài cho Bainsworth. Và trong khi anh còn ở đó, anh bắt đầu tìm kiếm một căn nhà cho thuê dành cho Kelsey.

Mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn nhiều nếu anh có thể tới chỗ chú Edward của anh. Edward sở hữu bất động sản ở khắp London để cho thuê, và có sẵn chúng dường như còn nhiều hơn cả những gì Derek đang tìm kiếm. Nhưng Edward sẽ hỏi anh thuê để làm gì, và đó không phải là chuyện mà anh muốn tiết lộ với người chú thân thiết với cha mình nhất. Với hai người chú khác của anh thì chẳng có chuyện gì. Họ sẽ hiểu mọi chuyện một cách hoàn hảo, bản thân họ mỗi người cũng từng có vô số tình nhân – ít nhất là trước những cuộc hôn nhân của họ. Nhưng Edward là một con người của gia đình, và luôn luôn là thế. Không may, chú Tony và chú James của anh lại không có nhà cho thuê trong thành phố, hay nếu có thì họ cũng để cho chú Edward quản lý, như chú làm với tất cả những khoản đầu tư của gia đình.

Cho nên Derek bắt buộc phải tìm kiếm theo cách thông thường, và điều đó khiến anh phải lùng kiếm khắp thành phố, tìm một căn nhà thành thị không quá to, hay quá đắt, hay thực sự cần phải sửa chữa quá nhiều. Vào lúc anh tìm được cái anh muốn tìm, đã là một ngày trước đám cưới của Amy em họ anh. Cho nên không có cách nào để anh vội vã tới Bridgewater sau đó, rồi lại quay lại và trở về thành phố.

Trái lại, cũng không cần thiết phải giữ Kelsey ở lại vùng quê lâu hơn nữa, khi mà anh đã ký một hợp đồng thuê nhà sáu tháng cho một căn nhà thành phố cho nàng, ngôi nhà đã được trang trí đầy đủ và sẵn sàng để ở ngay lập tức. Điều duy nhất còn cần thiết cho nó là một đội ngũ người hầu nhỏ, điều mà dù sao đi nữa nàng cũng nên được đứng ra lo liệu. Cho nên anh gửi người đánh xe của mình đi với nhiệm vụ đón nàng trở lại thành phố. Thực sự thì anh quá háo hức được gặp lại nàng để có thể đợi cho tới sau lễ cưới của Amy, tới lúc mà bản thân anh có thể tự đi đón nàng. Với cách này, chỉ tối mai thôi là nàng đã ngồi ở căn hộ ở London rồi, và họ có thể bắt đầu mối quan hệ của họ ở mức độ thân mật hơn sớm hơn một ngày.

Chuyện toàn thể gia tộc Malory tụ họp dưới cùng một mái nhà không diễn ra thường xuyên lắm. Thậm chí cả hai thành viên mới nhất của gia đình, Jacqueline con gái của James và Georgina, và Judith con gái của Anthony và Roslynn cũng được dành cho một chỗ riêng trên lầu để mẹ của chúng không phải về nhà để cho chúng ăn. Con trai của Reggie cũng ở trên đó, cho dù bây giờ cậu bé đã đủ lớn để tự ăn một mình.

Reggie nhìn khắp căn phòng để thấy gia đình đang bành trướng lên của cô. Dĩ nhiên, một thành viên mới nhất khác của gia đình, chú rể Warren Anderson, lúc này đã thực sự bị cùm chân, sau lễ cưới tuyệt đẹp mà họ vừa mới trải qua. Reggie mỉm cười vui thích với cặp đôi mới cưới đang đi ngang căn phòng. Họ là một cặp xứng đôi, Warrren thì cao hơn với chiều cao 6 feet 4 (khoảng 1m88) với mái tóc nâu vàng và đôi mắt xanh lá cây sáng, và Amy, một cô dâu lộng lẫy trong bộ váy trắng tinh hoàn toàn, với mái tóc đen như than và cặp mắt xanh cobalt.

Reggie cũng có những màu sắc tương tự như thế, cũng như Anthony và Jeremy, và mẹ của Reggie, Melissa, ngườ đã qua đời khi Reggie chỉ mới hai tuổi. Năm người bọn họ là những người duy nhất trong gia đình thừa hưởng những đặc điểm của bà cố ngoại của Reggie. Những người khác thì đều có vẻ đẹp khác, hầu hết đều có tóc vàng óng và mắt xanh lá, chỉ có Marshall và Travis là thừa hưởng từ mẹ họ, Charlotte đôi mắt và mái tóc nâu. Tiệc chiêu đãi diễn ra tại biệt thự của chú Edward tại quảng trường Grosvenor.

Cao lớn, vui tính, và luôn luôn hài hước, không giống với những anh em còn lại của mình, Edward đang cười rạng rỡ đầy tự hào kể cả khi ông vỗ nhẹ tay lên vợ mình, Charlotte, người đang sụt sịt khóc lặng lẽ bên cạnh ông. Thực tế thì cô Charlotte đã khóc trong suốt buổi lễ. Nhưng nghĩ tới chuyện đó, Amy là đứa con nhỏ nhất của cô, và cô thì khóc trong tất cả các lễ cưới.

Tất cả những anh chị em họ khác của Reggie phân tán khắp căn phòng. Đoàn con của chú Edward bao gồm cả Diana và Clare, với chồng của họ, hai anh em của Amy, Marshall và Travis. Derek anh họ của Reggie, đứa con duy nhất của chú Jason, đang nói chuyện với chồng cô, Nicholas, và hai chú Tony và James. Derek và Nicholas đã là bạn thân từ những ngày họ còn đi học, rất lâu trước khi Reggie gặp Nicholas và rơi vào tình yêu một cách vô vọng với anh. Nhưng cô phải lo lắng bất cứ khi nào hai ông chú trẻ hơn của cô ở cạnh chồng cô.

Reggie thở dài, băn khoăn liệu có lúc nào họ quan hệ tốt với nhau hay không. Dường như không. Trong trường hợp của chú Tony, chú đã không nghĩ Nick đủ tốt dành cho nàng, Nicholas đã từng là một tay phóng đãng ăn chơi. Còn trong trường hợp của chú James thì, cảm xúc còn sâu sắc hơn nữa kia, vì Nick không may đã có một cuộc chạm trán với James trên đại dương trong những ngày James còn làm cướp biển. James thua trận đó, và con trai chú Jeremy đã bị thương (* vì đoạn này file bị lỗi nên mình chỉ đoán được chút nào câu đầy đủ thôi) không trầm trọng cho lắm. Nhưng đó là sự khởi đầu cho một loạt những cuộc đối đầu giữa hai bọn họ, cái mới đây nhất kết thúc với việc Nicholas bị đánh bầm dập khiến cho anh gần như đã lỡ mất lễ cưới của họ, James thì bị vào khám và gần như bị treo cổ vì tội làm cướp biển.

Dĩ nhiên, giờ đây Nicholas đã là một thành viên của gia đình, và đã là vậy vài năm rồi, họ không còn cố gắng giết lẫn nhau mỗi lần gặp mặt nữa. Thậm chí có thể giờ đây họ còn hơi thích nhau, nhưng chẳng ai trong số họ có bao giờ thừa nhận chuyện đó, và lắng nghe họ nói chuyện, chắc chắc không bao giờ đoán nổi. Khi họ ở cùng nhau họ nói chuyện có vẻ giống những kẻ thù không đội trời chung hơn. Và Reggie chẳng nghi ngờ lấy một phút là tất cả bọn họ đều thích quấy nhiễu nhau. Nhưng nó chỉ xảy ra trong gia đình, chí ít là với những người đàn ông trong gia đình.

Chuyện ai cũng biết là bốn anh em nhà Malory hạnh phúc nhất khi họ cãi nhau, cho dùng họ sẽ cùng nhau liên kết chống lại bất kỳ phe nào khác. Chú rể và bốn người anh trai của anh là một ví dụ hoàn hảo cho chuyện đó, ít nhất với những nơi có dính tới Tony và James.

Chính James là người có xung đột với họ bởi cuộc tán tỉnh không chính thống của chú với em gái bọn họ Georgina – và chuyện ông trước đó cũng đã vô hiệu hóa hai con tàu Skylark của họ khi ông còn nổi tiếng với cái tên Hawk cũng chẳng giúp được gì hơn. Họ đã đánh James nhừ tử và sắp treo cổ ông, nhưng ông đã trốn thoát và đánh cắp Georgina mang theo ngay trước mũi họ.

Tuy nhiên, ngoan cố như tính cách những người Mỹ của họ, họ đã theo ông quay trở lại London để tìm lại em gái của mình, chỉ để thấy rằng cô lúc đó đã hoàn toàn yêu James mất rồi. Nhưng nó không phải một khởi đầu thuận lợi cho lắm. Khi mà cuối cùng hai gia đình cũng giao thiệp với nhau mỗi người trong nhà Malory đều đứng không chùn bước đằng sau James cho tới khi bản thân ông mở đầu cho việc chào đón những người nhà Anderson tới từ Mỹ - mặc dù một cách miễn cưỡng và phải có thêm sự thúc đẩy từ Georgina.

Những người Mỹ. Derek anh họ của Reggie quan hệ với họ rất tốt, và Jeremy đã, trong thực tế, che chở cho hai người nhà Anderson trẻ hơn dưới cánh họ, nhưng Drew Anderson, người em thứ tư, là một kẻ tán gái quỷ - cũng – chẳng – e – dè giống như Jeremy, còn Boyd, người trẻ nhất và cũng nghiêm túc hơn nhiều, vẫn có ý thiên veeg những cuộc theo đuổi phù phiếm, cho nên anh cũng thích thú khi chơi bời cũng họ.

Reggie thở dài. Giờ thì chuyện Warren sẽ ở lại Anh để điều hành văn phòng của hàng tàu Skylark đã được quyết định, vì phần lớn những chiếc tàu buôn thuộc sở hữu của gia đình Anderson, Reggie chẳng nghi ngờ chuyện chồng cô sẽ trở nên khá là thân thiết với Warren. Sau hết thì, họ có rất nhiều điểm chung, cả hai đều cực kỳ không thích James Malory. Và Reggie đáng lẽ cũng lo về việc Nicholas trở thành bè bạn với những người Mỹ nếu như Anderson không thay đổi nhiều đến thế sau khi anh hỏi cưới Amy.

Trước đó, cô chưa bao giờ gặp một người đàn ông nào thích gây gổ đánh nhau đến thế. Như thế Warren mang theo một thôi thúc chống lại cả thế giới. Và thôi thúc đó đi kèm với một tâm trạng cực kỳ dễ bùng nổ. Nhưng sẽ không ai đoán được điều đó khi nhìn vào người đàn ông lúc này. Hạnh phúc như anh đang vậy, và Amy là người chịu trách nhiệm cho việc đó.

Reggie trở nên không thoải mái khi cô nhận thấy Derek đã rời đi để chồng cô đứng một mình với hai ông chú. Nicholas thường luôn luôn kết thúc khá là giận dữ bất cứ khi nào anh có lời qua tiếng lại với hai ông chú đó, luôn là người thua cuộc trước những lời châm chọc mỉa mai của chú James. Cô gần như đã tới giải cứu cho anh khi anh tự mình đi khỏi, và anh đang mỉm cười.

Cô cũng cười. Cũng nhiều như cô yêu hai người chú mình, họ luôn luôn là những người cô yêu mến, và cô còn yêu chồng mình hơn. Và nếu anh vừa xoay sở để thoát khỏi một trong những vụ cãi nhau vặt của họ, cô thấy hài lòng với anh. Nhưng rồi, cái lý do họ tụ tập cùng nhau hôm nay cho anh tất cả những lý lẽ anh cần để chọc tức James. Sau rốt, James không thể nào thỏa mãn với việc một kẻ thù hàng đầu của ông vừa mới trở thành một thành viên của gia đình. Không, chẳng hài lòng chút nào.

- Điều này khiến nó thành chính thức – Anthony nhận xét với anh trai mình khi cả hai bọn họ nhìn cặp đôi mới cưới – Hắn ta chắc chắn là một phần của gia đình lúc này rồi. Dĩ nhiên, hắn ta đã là anh rể của anh, tệ hơn nữa, nhưng ít ra thì hắn cũng không có liên hệ với phần còn lại của gia đình chúng ta – cho tới lúc này.

- Anh em rể thì có thể lờ đi được. George của anh làm rất tốt cái chuyện lờ chú đi, đúng không? – James đáp trả.

Anthony cười khùng khục:

- Bà chị yêu quý khá là thích thú với em và anh biết chuyện đó mà.

James khịt mũi:

- Thích thú với chú, Tony, cũng như anh đối với gia đình cô ấy thôi.

Anthony cười nhăn nhở:

- Khi nào thì anh mới thôi trách tên Mỹ vì đã cố gắng treo cổ anh, khi mà anh là chủ mưu của toàn bộ câu chuyện ngu ngốc đó?

- Chẳng trách móc gì hắn ta cả - James công nhận – Chính lời đe dọa treo cổ thủy thủ đoàn của anh khiến hắn nhận được sự giận dữ đời đời của anh.

- Vâng, em cho là thế - Anthony gật đầu.

James đã làm thuyền trưởng tàu Thiếu nữ Anne trong cả mười năm, và trong suốt thời gian đó thủy thủ đoàn của ông đã trở thành gia đình thứ hai với ông – hay gia đình thứ nhất, như nó là, vì sau đó gia đình của chính ông đã từ ông. Nhưng ông đã được trở về với gia đình Malory lúc này, trước đó đã nghỉ hưu từ sự nghiệp đầy xúc phạm của những năm làm quý ông cướp biển, khi mà ông phát hiện mình có một đứa con trai mười – sáu – tuổi cần phải chăm nom.

- Anh có nghĩ hắn sẽ làm cho con bé hạnh phúc không? – Anthony hỏi, vẫn nhìn chằm chằm cặp đôi mới cưới.

- Anh sẽ kiên nhẫn đợi tới ngày hắn không làm thế.

Anthony cười phá lên:

- Ghét phải công nhận điều đó, nhưng Nick già nói đúng. Quá yêu quý những cô cháu gái khiến chúng ta siết chặt tay ở những nơi chồng tụi nó có dính tới.

- Cho dù nó không thế hả? – James thở dài - Cho dù anh vẫn có xu hướng giữ ý nghĩ là “ Những gì người ta không biết thì không làm họ tổn thương” . Chuyện buông tay cũng cần một thời gian chứ.

- Ừm, đúng thế, phải không? Em tự hỏi liệu gã Mỹ có thích tiếp tục những bài học trên võ đài của hắn không?

- Đã nghĩ tới chuyện tự mình đi hỏi hắn.

Anthony cười lục khục, bởi anh đã bắt được hình ảnh một người mới đến và huých anh trai mình:

- Anh sẽ nhìn chuyện đó chứ? Frances đã thực sự xuất hiện kìa.

James nhìn theo ánh nhìn của em trai tới một người phụ nữ nhỏ bé, gầy xanh xao đứng ở cửa.

- Điều đó làm chú ngạc nhiên sao – James hỏi em trai, rồi – Chúa lòng lành, chú không định nói Jason và Frances vẫn không sống cùng nhau đó chứ?

- Anh đã nghĩ chuyện đó có thể được nhắc tới khi mà anh đi biển hàng năm trời hả? – Anthony lắc đầu – Nếu có gì đi nữa, nó cũng làm lung lay toàn bộ con đường và bắt cháy từ sự nhen lửa. Họ thậm chí giờ đây còn chẳng bận tâm cáo lỗi nữa kia, và gia đình mình cũng ngừng hỏi một cách thông thái rồi. Cô ấy sống cả năm ở ngôi nhà cô ấy mua ở Bath, và ông anh thì sống ở Haverston. Thực sụ, em tin rằng đây là lần đầu tiên em thấy họ ở trong cùng một phòng trong hơn năm năm qua.

James đưa ra một cái nhìn chán ghét:

- Luôn nghĩ là Jason thật ngốc mới cưới cô ấy chỉ vì cái lý do của anh ấy.

Anthony nhướn một bên mày đen:

- Thật sao? Cho dù em thấy nó khá là cao thượng. Tự hi sinh bản thân và tất cả những thứ đó, những chuyện mà một trong những ông già sẽ làm.

“ Những ông già” là cách mà hai anh em nhỏ hơn nhà Malory gọi hai ông anh, bởi có sự khác biệt lớn giữa tuổi của bọn họ, Anthony và James chỉ cách nhau một năm, Jason và Edward cũng chỉ cách một năm, nhưng có tới chín năm chia cách giữa James và Edward. Melissa, chị em gái duy nhất của họ, người đã qua đời khi con gái bà, Regina, mới chỉ hai tuổi, là người đứng giữa.

- Những đứa trẻ chẳng còn hy vọng cho một người mẹ nữa, không khi mà bốn chúng ta đều chung tay nuôi dưỡng chúng. Bên cạnh đó, Frances chưa bao giờ gần như là một người mẹ với chúng.

- Thực thế - Anthony đồng ý – Kế hoạch đảo ngược lạu với Jason. Làm cho anh thấy tiếc cho anh ấy, đúng chứ?

- Tiếc cho Jason hả? – James khịt mũi – Chết tiệt là không thế đâu.

- Ồ, thôi nào, ông anh. Anh biết là anh yêu mấy ông anh già cũng như em mà. Jason có thể là một bạo chúa cứng đầu cứng cổ, nóng tính, nhưng anh ấy cũng có nhiều ý nghĩa mà. Và anh ấy đã làm hỏng cuộc sống cá nhân của anh ấy, anh cần phải thấy tiếc cho anh ấy – đặc biệt khi em và anh đều có hai trong số những người vợ quyến rũ, đáng ngưỡng mộ và tuyệt diệu nhất.

- Ừm, khi chú nói theo kiểu thế, anh cho rằng anh có thể vét ra một chút nuối tiếc. Nhưng nếu chú nói với cái người đần độn đó là anh nói thế-

- Đừng lo – Anthony cười toe – Ros thích mặt em vẫn như thế này. Lãnh vài cú đấm của anh chẳng tốt cho nó tý nào. Dù sao đi nữa, Derek đã rỉ tai với anh chuyện gì vậy?

James nhún vai:

- Nói thằng nhóc cần vài lời khuyên, nhưng đây không phải chỗ để bàn chuyện.

- Anh có nghĩ nó mắc vào rắc rối gì không? – Anthony suy xét – Không nên ngạc nhiên, với nó đi theo chân chúng ta.

- Và kéo theo cả Jeremy trượt trên con đường đó luôn – James lầm bầm.

Anthony huýt sáo phản đối:

- Thật không chê nổi. Thằng nhóc của anh đã đi tán gái cùng thủy thủ của anh khi nó mới chỉ 16, có khi còn sớm hơn nữa. Nếu Derek có làm gì thì chính là dạy dỗ thằng nhóc con đường đúng đắn để đ-

- Hay là Jeremy dạy nó cách không đứng đắn – quỷ tha ma bắt – giờ chú bắt gặp anh phun ra cái lời nói ngớ ngẩn đó. Có cả những thứ như là một cách không hề đứng đắn về chuyện tán gái.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.