Nói Lời Yêu Em (Say You Love Me)

Chương 13



Băng ngang căn phòng, quý bà Frances đi tới bên chồng bà. Bà quá lo lắng khiến cho bà suýt nữa vấp ngã, nhưng bà không ngần ngại. Bà đã quyết định, với sự giúp đỡ từ Oscar yêu quý của bà, để cuối cùng cũng đưa ra được một quyết định cho Jason hay, ít nhất, cho ông biết những gì chính ông đã không đoán ra.

Đã tới lúc màn kịch trong cuộc hôn nhân của họ tới hồi cuối. Bà đã chưa bao giờ muốn cưới ông ngay từ đầu, quá sợ hãi với cái ý tưởng về nó, và ban đầu bà đã từ chối thẳng thừng. Ông là một người đàn ông to lớn, đơn giản, nóng tính và cực kỳ đáng sợ - về mặt thể chất.

Và bà biết rõ rằng họ sẽ không hợp nhau. Nhưng cha bà đã ép buộc bà lấy ông bằng cách nào đi nữa. Ông muốn mối liên hệ với nhà Malory, và rồi ông chẳng sống đủ lâu để mà tận hưởng nó.

Mười tám năm cuộc hôn nhân của họ, nó đã không thể nào chịu đựng được, cho dù bà đã biết trước nó sẽ thế. Bất cứ khi nào ở cùng chồng mình, bà đều sống trong một tình trạng e sợ thường trực. Không phải là ông từng làm bà tổn thương về thể chất. Chỉ là bà biết ông có thể trở nên bạo lực ra sao, và ông thực sự dễ trở nên như vậy, thế là đủ để khiến cho những lo sợ của bà còn đó. Và ông luôn lớn tiếng về chuyện gì làm ông không hài lòng., cho dù nó liên quan tới một trong mấy em trai ông, hay là mấy quan điểm chính trị mà ông không đồng tình, hay chỉ là thời tiết. Chẳng phải thắc mắc gì là bà luôn viện cớ để tránh mặt ông.

Lý do chính của bà là sức khỏe , điều khiến cho Jason tin rằng bà thực sự ốm yếu. Thực tế thì, cả gia đình ông nghĩ vậy. Bà còn có dáng vẻ mảnh mai hỗ trợ, khi mà màu sắc của làn da trắng của bà có thể dễ dàng bị nhầm lẫn bởi vẻ tái xanh. Nhưng trong thực tế, bà có sức khỏe tuyệt vời. Thậm chí còn có thể nói bà có thể chất khỏe như một con ngựa. Chỉ là bà không bao giờ để cho Jason biết điều đó.

Nhưng bà đã không còn che dấu sự thực nữa. Bà đã mệt mỏi với chuyện kết hôn cùng một người bà không thể khoan dung, đặc biệt là khi bà đã tìm được người mình có thể.

Oscar Adams là một người chính xác ngược lại hoàn toàn với Jason Malory. Ông không quá cao, thực sự là thấp, và ông ít ra cũng không có chút cơ bắp nào. Ông là một người đàn ông nói năng dịu dàng, ngọt ngào thương mến, người thích những hành động theo đuổi văn hóa hơn là những thứ chỉ liên quan tới bản năng tự nhiên.

Họ có rất nhiều điểm chung, và họ đã khám phá ra tình yêu dành cho nhau gần ba năm trước. Mất khá lâu Frances cuối cùng mới có đủ can đảm để đối mặt với Jason cùng sự thực đó. Và thời điểm nào tốt hơn để chấm dứt một cuộc hôn nhân bất hạnh bằng thời điểm mà một cuộc hôn nhân khác hạnh phúc hơn vừa mới bắt đầu?

- Jason?

Ông đã không để ý thấy bà đến, mà đang nói chuyện với con trai mình, Derek. Cả hai bọn họ đều quay về phía bà, cả hai cùng mỉm cười khi họ chào bà. Nụ cười của Derek thật thành thực. Bà có chút nghi ngờ là Jason thì không. Thực tế, bà không nghi ngờ chút nào việc ông mong muốn có sự đồng hành của bà nhiều như bà vậy. Ông phải hài lòng như quỷ với những gì bà tới đây để nói với ông. Và bà sẽ không trì hoãn thêm nữa với mấy chuyện tán gẫu vu vơ lúc đầu.

- Tôi có thể nói vài lời với ông không, Jason, nói chuyện riêng thôi?

- Chắc chắn rồi, Frances. Tại thư phòng của Edward được chứ ?

Bà gật đầu và cho phép ông hộ tống bà ra khỏi phòng. Sự lo lắng của bà gia tăng. Thực sự, về phần bà đó là một lời đề nghi ngốc nghếch. Bà đáng ra chỉ nên yêu cầu ông đứng sang một bên. Họ đáng lẽ có thể thảo luận vấn đề trong tiếng thì thầm. Không ai là người thông minh hơn, và ít nhất những người khác cũng có thể ngăn không cho Jason mất bình tĩnh.

Nhưng giờ thì quá muộn rồi. Ông đã đóng cánh cửa trong thư phòng người em trai. Điều tốt nhất Frances có thể làm là nhanh chóng đi ngang căn phòng và đặt một trong những cái ghế nhồi bông lớn giữa họ. Tuy nhiên, khi bà đối mặt với ông, những lời nói cứ nghẹn trong họng bà bởi ông đang nhướn một bên mày mỉa mai lên. Và mặc dù ông phải hài lòng bởi cái bà sắp nói, những phản ứng của Jason Malory là không bao giờ lường trước được.

Bà phải hít sâu vào trước khi bà có thể nói ra:

- Tôi muốn một vụ ly hôn.

- Một cái gì cơ?

Bà cứng người:

- Khả năng nghe của ông là tuyệt vời mà, Jason. Đừng bắt tôi lặp lại nó bởi vì tôi đã xoay sở để làm ông ngạc nhiên, cho dù có trời biết đáng ra ông không nên ngạc nhiên. Nó không phải như là chúng ra từng có một cuộc hôn nhân thực sự vậy.

- Cái chúng ta có, thưa bà, là không cần thiết. Cái tôi đang cảm thấy không phải ngạc nhiên, mà là sự hoài nghi thuần túy rằng bà thậm chí có thể đề nghị một chuyện như vậy.

Ít nhất ông cũng chưa la hét. Và gương mặt ông chỉ hơi ửng đỏ.

- Nó không phải một lời đề nghị - Bà nói với ông, và bản thân thêm can đảm bởi sự nổi nóng – Nó là một yêu cầu.

Bà làm ông mất cảnh giác lần nữa. Ông chỉ nhìn chằm chằm một lúc lâu, trông kỳ cục. Và rồi một cái nhướn mày, vẻ lạnh lùng thường làm dạ dày bà xoắn lại. Lần này cũng chẳng khác gì.

- Bà cũng biết rõ như tôi là chuyện li dị không được bàn tới. Bà xuất thân từ một gia đình gia giáo, Frances. Bà biết rõ như quỷ là li dị chưa từng được nghe tới trong giới của chú-

- Không phải chưa từng có – bà sửa lại – Chỉ là bê bối mà thôi. Và chuyện bê bối thì cũng chẳng phải là gì mới với gia đình ông. Những em trai của ông từng tạo ra hết cái này tới cái khác, năm này qua năm khác, khi họ định cư ở London. Ông thậm chí còn khiến cho những miệng lưỡi thiên hạ ba hoa khi ông thông báo rằng đứa con bất hợp pháp của ông sẽ được thừa nhận là người thừa kế.

Mặt ông giờ đây còn đỏ hơn. Ông không chấp nhận được chuyện chỉ trích gia đình mình, ông chưa bao giờ. Và nói rằng gia tộc Malory đã bị lôi kéo vào quá nhiều vụ bê bối có thể cho là chỉ trích.

- Sẽ không có vụ li dị nào cả, Frances. Bà có thể vẫn cứ ẩn mình ở Bath tránh xa tôi, nếu đó là điều bà muốn, nhưng bà vẫn sẽ là vợ tôi.

Điều đó làm bà tức giận, bởi đúng là cái kiểu của ông:

- Ông là kẻ thô lỗ thiếu quan tâm nhất mà tôi không may gặp phải, Jason Malory. Tôi muốn tiếp tục sống cuộc đời của mình! Nhưng ông quan tâm điều gì nào? Ông có tình nhân của mình sống ngay dưới cùng một mái nhà, một người phụ nữ xuất thân thấp kém mà ông không thể cưới, kể cả khi ông được tự do làm vậy, mà không gây ra một vụ bê bối còn lớn hơn một cuộc ly dị có thể. Cho nên nó cũng không có nghĩa lý gì với ông nếu không có gì thay đổi....và điều đó thì đợi chờ được gì chứ? Có phải ông đã thành thực tin rằng tôi không biết gì về Molly hết không?

- Có phải bà đã trông chờ tôi vẫn sống như thầy tu khi mà bà chưa từng chia sẻ chiếc giường cùng tôi không?

Mặt Frances còn nóng hơn nữa, nhưng bà sẽ không để ông đổ trách nhiệm về cuộc hôn nhân bất hạnh của họ lên vai một mình bà.

- Không có lý do nào cả, Jason, Molly đã là tình nhân của ông trước khi ông cưới tôi, và ông có mọi ý định giữ lại bà ta sau đó, chính đó là cái ông đã làm. Và chắc chắn nó không làm tôi bận tâm, nếu đó là cái ông đang nghĩ. Còn xa mới thế. Bà ấy chào mừng ông hơn cả những gì tôi bận tâm.

- Bà thật là rộng lượng làm sao.

- Chẳng cần phải mỉa mai gì ở đây. Tôi không yêu ông, chưa bao giờ. Và ông biết rõ điều đó.

- Đó đã không phải kỳ vọng hay yêu cầu trong thỏa thuận của chúng ta.

- Không, dĩ nhiên không phải – bà đồng tình – Và đó là tất cả những gì cuộc hôn nhân của chúng ta có nghĩa với ông, một sự thỏa thuận. Được thôi, tôi muốn thoát khỏi nó. Tôi đã gặp người tôi yêu và người tôi muốn cưới. Và đừng bận tâm chuyện hỏi đó là ai. Chỉ cần biết là ông ấy chẳng có gì giống với ông.

Bà lại khiến ông ngạc nhiên lần nữa. Bà mong bà có thể giữ Oscar tránh khỏi chuyện này, nhưng đề cập tới ông sẽ nói cho Jason biết bà nghiêm túc tới mức nào. Ông vẫn không có vẻ suy xét lắm. Dĩ nhiên, khi mà ông bướng bỉnh và cứng đầu như thế? Và bà vẫn còn một mẩu thông tin còn lại để làm ông dao đồng. Bà thực sự hi vọng bà không phải sử dụng nó. Sau hết thì, tống tiền thật ghê tởm. Nhưng bà đáng lẽ phải biết rõ hơn. Và bà muốn thoát khỏi cuộc hôn nhân này đủ để viện tới bất cứ phương tiện nào – bao gồm cả tống tiền.

- Tôi vừa mới cho ông một lý do tuyệt vời để li dị tôi, Jason – Bà chỉ ra một cách hợp lý.

- Bà không lắng nghe gì cả-

- Không! Người không lắng nghe là ông. Tôi đã không muốn khó chịu đến thế vì chuyện này. Nhưng ông đã ép tôi. Để cho tôi ly dị - hay Derek sẽ biết rằng mẹ cậu ta không chết. Cậu ta sẽ được biết rằng mẹ cậu ta còn sống khỏe mạnh và đã ở Haverston suốt những năm qua – và trong giường của ông nữa. Cái bí mật được giữ kín của ông sẽ được biết hết, Jason, nếu ông không suy xét hợp lý về chuyện này. Vậy ông thích kiểu bê bối nào hơn?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.