Nói Lời Yêu Em (Say You Love Me)

Chương 15



- Molly!

Bà từ từ tỉnh dậy, nhưng mỉm cười với Jason khi bà quay lại và thấy ông ngồi bên cạnh giường bà. Và đã không trông chờ ông trở về Haverston đêm hôm đó. Ông đã dự định qua đêm lại ngôi nhà ở London vì tiệc chiêu đãi đám cưới của Amy có vẻ như sẽ diễn ra tới muộn. Nhưng việc ông đột nhiên ở trong phòng ngủ của bà vào lúc giữa đêm diễn ra như thường, chẳng phải một việc đáng báo động gì.

- Chào mừng về nhà, tình yêu của em.

Ông là thế. Jason Malory đã là tình yêu của bà hơn nửa cuộc đời bà. Molly đã luôn luôn thấy có chút hoài nghi rằng một người đàn ông có địa vị cao, Hầu tước Haverston làm sao có thể lại phải lòng bà. Nhưng bà không còn ngờ vực gì về những cảm giác của ông với bà.

Lúc mới đầu, ông đã ve vãn bà như một quý ngài trẻ tuổi sẽ làm với bất cứ hầu gái xinh xắn nào mà anh ta tình cờ phát hiện ra sống cùng dưới mái nhà mình. Ông mới hai mươi hai tuổi và chưa kết hôn. Bà thì vừa qua tuổi mười tám, và đã bị lóa mắt bởi vẻ đẹp trai của ông và sức quyến rũ mà ít người từng chứng kiến.

Họ đã thận trọng, dĩ nhiên – rất bí mật, thực tế bởi vì ông vẫn còn có các em trai nhỏ hơn sống cùng ông, và ông cảm thấy mình phải làm một tấm gương tốt. Ông thậm chí còn thử kết thúc câu chuyện của họ một lần khi họ gần như bị phát hiện bởi một trong những em trai của ông. Ông đã cố gắng kết thúc nó khi ông cảm thấy có nghĩa vụ phải kết hôn. Ông đáng lẽ đã gửi bà đi nơi khác, nhưng dĩ nhiên ông không thể nào, không sau những lời hứa hẹn ông đã cho bà.

Tuy thế, ông thực sự đã xoay sở để tránh xa Molly trong gần một năm. Nhưng rồi một ngày ông bất chợt bắt gặp khi bà đàn thấy cô đơn, và ngay lập tức niềm đam mê của họ bừng lên như thể nó chưa từng ngủ yên trong suốt những tháng đó, và đương nhiên, nó chưa từng thế. Với cả hai người nó gần như một nỗi đau đớn thể xác nếu họ không thể chạm vào nhau khi họ cần chạm. Họ đã chịu đựng quá nhiều, mỗi một bọn họ, trong suốt những thời gian chia cắt. Sau khi ông chấm dứt lời hứa cuối cùng ông hứa, không bao giờ họ xa nhau nữa.

Và ông đã giữ lời. Bà gần như là người vợ của ông theo mọi cách trừ một, điều mà thực sự sẽ biến bà thành một người vợ. Ông thảo luận những quyết định và những mối quan tâm với bà. Ông ấp ủ bà khi họ chỉ có một mình. Và ông trải qua mỗi đêm cùng bà khi ông ở nhà, không hề có nỗi sợ bị phát hiện, vì ông đã lắp một cánh cửa tường bí mật trong phòng bà mà dẫn tới một cánh đã có sẵn trong phòng ông.

Haverston, cổ kính như nó đã, có vô số cửa bí mật từ ngôi nhà đã cần thiết trong nhiều năm trời với tình trạng rối loạn về chính trị hay tôn giáo. Cánh cửa được che dấu trong phòng ngủ chủ nhân dẫn tới cầu thang và hành lang kết thúc ở tầng hầm, nơi mà có hai cánh cửa khác được dấu kín, một dẫn ra bên ngoài, và một cái dẫn trực tiếp tới chuồng ngựa. Nhưng hành lang tới tầng hầm cũng đi qua khu nhà ở của người hầu, và chuyện Jason đặt thêm một cánh cửa nữa mở ra ngay trong phòng bà thật đơn giản, cánh cửa mà cả hai bọn họ đều sử dụng từ lúc đó.

Jason đã mang theo một ngọn đèn như ông luôn thế, nhưng Molly vẫn phải mất một lúc mới phát hiện ra là có điều gì đó không ổn. Bà đưa một bàn tay dịu dàng lên quai hàm căng cứng của ông:

- Có chuyện gì vậy?

- Frances muốn ly hôn.

Molly hiểu ngay được những rắc rối của chuyện đó. Ly hôn có thể thường thấy ở những người tầng lớp thấp, nhưng nó gần như không được nhắc tới với giới quý tộc. Chuyện Quý bà Frances, con gái một bá tước, vợ một hầu tước, thậm chí dám cân nhắc tới một điều như vậy….

- Cô ấy mất trí rồi chăng?

- Không, cô ta đang có chuyện với một tên ngốc nhỏ bé nào đó cô ta gặp ở Bath và giờ thì muốn cưới hắn.

Molly hấp háy mắt:

- Frances có tình nhân ư? Frances của anh sao?

Ông gật đầu cùng một tiếng làu bàu. Molly vẫn không thể tin nổi chuyện đó.Frances Malory chỉ là một người phụ nữ bé nhỏ rụt rè. Có thể Molly còn hiểu về bà ấy nhiều hơn cả chồng bà từng hiểu, bởi họ trải qua nhiều thời gian bên nhau bất cứ khi nào Frances ở Haverston. Bà biết rằng Frances e sợ Jason. Một trong những cơn thịnh nộ của ông có thể làm cho người phụ nữ tội nghiệp đó gần như trào nước mắt, thậm chí khi sự phẫn nộ của ông không nhằm vào bà ấy. Molly cũng biết rằng Frances ghét thân hình to lớn vạm vỡ đàn ông của Jason, bởi nó làm tăng thêm nỗi sợ của bà.

Molly luôn ở trong tình thế khó xử, phải cư xử với Frances như nữ chủ nhân của ngôi nhà, lắng nghe những chuyện riêng tư phụ nữ của bà ấy, trong khi chính bà là tình nhân của Jason. Một mặt, bà sung sướng rằng Frances không yêu Jason, bởi bà không chắc bà có thể chịu được cảm giác tội lỗi chuyện đó gây ra không. Mặt khác, mỗi khi Frances nhạo báng hay tự hạ mình trước Jason chẳng vì lý do luôn làm cho Molly thấy giận bà ấy. Molly không thể tìm thấy khiếm khuyết nào từ ông. Frances thì không tìm thấy gì ngoài khiếm khuyết.

- Em cho là việc đó khá ....đáng ngạc nhiên – Molly nói một cách trầm ngâm – Anh không thế sao?

- Chuyện cô ta muốn một vụ ly hôn hả?

- Vâng, cái đó cũng đúng, nhưng hơn thế nữa là chuyện cô ấy có một tình nhân. Chỉ là, ừm, không phải kiểu cô ấy, nếu anh biết em muốn nói gì. Một người ngốc cũng có thể thấy rằng nhìn chung cô ấy không ưa đàn ông, ít nhất đó là ấn tượng cô ấy cho thấy khi cô ấy ở gần bọn họ. Và chúng ta đã nói về chuyện đó rồi, anh nhớ chứ. Chúng ta thậm chí còn kết luận rằng ác cảm của cô ấy xuất phát từ sự sợ hãi tình dục của cô ấy. Nhưng rõ ràng là chúng ta đã sai – hay là cô ấy đã vượt qua nỗi sợ của mình.

- Cô ta đã vượt qua, đúng thế - ông cằn nhằn rõ ràng – và chuyện này diễn ra sau lưng anh vì anh chẳng có biết nó được bao lâu rồi nữa!

- Jason Malory, anh sẽ không phản đối chỉ vì cô ấy đã có quan hệ với người đàn ông khác, khi mà bản thân anh chưa hề đụng vào cô ấy, và trong khi chính anh cũng đang-

Ông cắt ngang:

- Đó là điểm chính của chuyện-

Bà chen ngang lại:

- Vậy sao?

Ông thở dài, sự cứng nhắc giận dữ rời khỏi ông:

- Em nói đúng, dĩ nhiên. Anh cho là anh nên thấy sung sướng rằng Frances đã tìm được ai đó khác, nhưng chết tiệt thật, cô ấy không cần phải cưới hắn ta.

Bà mỉm cười với ông:

- Em cho rằng anh không có ý định đồng ý với một cuộc ly hôn, bởi vì vụ bê bối. Vậy chính xác thì chuyện gì làm anh buồn thế?

- Cô ta biết, Molly.

Bà trở nên bất động. Bà không phải yêu cầu giải thích. Chỉ bằng biểu hiện của ông, bà biết ông không phải đang nhắc tới chuyện quan hệ của họ, điều bà luôn ngờ rằng Frances ý thức được và thậm chí còn nhẹ nhõm, bởi nó giữ cho Jason tránh khỏi giường bà. Không, đây là về bí mật khác giữa họ.

- Cô ấy không thể biết. Cô ấy chỉ đoán thôi.

- Chẳng có gì khác biệt cả, Molly. Cô ta vẫn đe rằng sẽ nói với Derek và toàn bộ gia đình. Và nếu thằng nhóc hỏi thẳng anh, em biết anh sẽ không nói dối nó. Chúng ta đã nghĩ chỉ có Amy biết về chúng ta, từ cái lần con bé bước vào thư phòng anh và thấy anh hôn em Giáng sinh vài năm trước. Cú táng trời đánh thánh vật, như anh biết Anthony sẽ gọi, không khiến anh tỉnh ra đủ để bỏ tay khỏi em.

- Nhưng anh đã nói chuyện với Amy, và nói rằng con bé đã hứa là nó sẽ không bao giờ nó.

- Và anh chắc là con bé đã không.

Molly bắt đầu hoảng loạn. Bà là người mong muốn giữ bí mật, nhưng Jason đã chịu thua sự nài nỉ của bà chỉ vì ông yêu bà. Nhưng từ cái ngày ông quyết định biến Derek thành người thừa kế chính thức của ông, bà đã kinh sợ rằng Hầu tước Haverston tương lại sẽ xấu hổ nếu biết rằng mẹ anh chỉ là một người hầu gái. Bà không muốn anh biết. Chuyện anh là một đứa con hoang đã đủ tệ rồi. Nhưng ít nhất anh cũng được đảm bảo rằng mẹ mình là một thành viên của giới quý tộc, cho dù là một người lăng nhăng, và rằng bà đã chết không lâu sau khi sinh ra anh. Với việc không kể cho Derek biết, bà đã từ bỏ quyền làm mẹ với anh.

Điều đó không hề dễ dàng, nhưng ít nhất bà cũng luôn gần bên, ở đó để nhìn anh trưởng thành và biết bà sẽ luôn thế. Jason đã hứa với bà rằng bà sẽ không bao giờ bị gửi đi đâu mà bà có thể không còn được thấy Derek nữa. Giờ thì Derek đã trưởng thành, hiếm khi còn ở nhà, nhưng những cảm xúc của bà vẫn không hề thay đổi. Bà vẫn không muốn con trai mình xấu hổ bởi mẹ nó. Và anh sẽ vậy. Làm sao không được chứ? Sau chừng ấy thời gian, anh đã được nói rằng bà đã chết, và còn tệ hơn nữa, bà đã là tình nhân của cha anh trong ngần ấy năm…

- Anh đã nói với cô ấy là cô ấy có thể có vụ ly hôn.

Nó thậm chí chẳng phải một câu hỏi. Với tình thế như vậy, dĩ nhiên ông sẽ đồng ý với chuyện ly hôn.

- Không – ông thừa nhận.

- Jason!

- Molly, nghe anh này, làm ơn. Derek là một người đàn ông trưởng thành hoàn toàn. Anh có niềm tin rằng nó sẽ có thể đối phó với chuyện này với ít khó khăn thôi. Anh từ đầu đã không hề muốn giấu nó, nhưng anh đã để em thuyết phục mình. Một khi đã làm, đã là quá muộn để thay đổi mọi chuyện, ít nhất khi nó còn nhỏ. Nhưng nó không còn nhỏ và dễ bị ảnh hưởng nữa. Em không nghĩ nó có thể sẽ hạnh phúc, ít nhất là khi nó biết mẹ nó vẫn còn sống không?

- Không, và anh đã nói chuyện đó rồi. Đã quá muộn để nói, và nó vẫn là quá muộn.

Em có thể không biết cách cư xử của nó rõ như anh, Jason, nhưng em hiểu nó đủ để biết rằng nó sẽ tức giận, không chỉ với em, mà còn với anh, vì đã nói dối nó.

- Vô lý.

- Nghĩ đi Jason. Nó không bao giờ thấy thiếu thốn. Nó có một gia đình đông đúc. Nó luôn luôn có cả tá bờ vai để dựa vào khóc khi nó còn là đứa trẻ. Nó chưa bao giờ thấy cô đơn. Nó thậm chí còn có em họ Regina của mình ở đây làm bạn chơi đùa sau khi em gái của anh mất. Nhưng nếu nó tìm ra sự thực, nó sẽ nghĩ nó bị tước đoạt, anh có thấy không? Ít nhất, đó sẽ có thể là phản ứng đầu tiên của nó. Rồi sự nhục nhã sẽ hình thành-

- Dừng lại đi! Lời nói ngớ ngẩn đó có thể chấp nhận hai mươi lăm năm trước, nhưng thời thế đang thay đổi, Molly. Người bình thường có thể nổi danh trên thế giới, trong văn thơ, trong nghệ thuật, trong chính trị. Em không phải xấu hổ về-

- Em không xấu hổ về việc em là ai, Jason Malory. Nhưng giới quý tộc của anh có cách nhìn mọi vật khác. Những quý ông luôn luôn phải và có thể luôn luôn sẽ thế. Và họ không muốn dòng máu quý giá thuần chủng của mình trộn lẫn với máu người thường, dù thế nào đi nữa, không phải cho những người thừa kế của họ. Và bản thân anh là một ví dụ tiêu biểu đó thôi. Hay không phải là anh đã ra ngoài và tự mình tìm về con gái một bá tước để cưới, một người phụ nữ anh còn không thể hiểu, chỉ để cho Derek một người mẹ, trong khi người mẹ thật của nó ngủ trong giường anh?

Bà hối hận ngay giây phút bà thốt ra những lời đó. Bà biết ông không thể cưới bà. Đơn giản chỉ là không thể nào. Và bà chưa bao giờ, từng phàn nàn với ông về chuyện đó, chấp nhận những gì bản thân ông có thể cho bà, chấp nhận vị trí của bà trong cuộc đời ông. Chuyện bà đã bị tổn thương khi ông cưới Frances, bà đã thề rằng ông sẽ không bao giờ biết. Chuyện bà có thể đôi khi có chút oán giận rằng bà không thể là vợ ông, bà đã hi vọng ông sẽ không bao giờ biết. Nhưng sau một lời nhận xét ngu xuẩn, thiếu suy nghĩ như vậy…

Trước khi ông có thể nhận ra nó, bà nói tiếp, hi vọng làm ông xao lãng:

- Frances dường như đã xác định là bằng cách nào cũng đưa ông vào scandal, Jason, và một thì không thể tệ hơn chuyện khác được, hãy để mọi chuyện ngủ yên đi, làm ơn. Anh và Frances đã sống ly thân hầu hết thời gian trong cuộc hôn nhân của hai người rồi. Mọi người biết vậy mà. Vậy anh có thực sự nghĩ rằng có ai đó sẽ ngạc nhiên hơn nếu hai người ly dị không? ( raise too much of an eyebrow – nhướn hơn một cái lông mày) Em nghĩ rằng hầu hết bạn bè anh đơn thuần là nhận xét “ Ngạc nhiên là anh đã không làm chuyện đó sớm hơn” . Hãy nói với cô ấy là anh đã thay đổi quyết định đi.

- Anh chưa cho cô ấy câu trả lời chắc chắn – ông gắt gỏng – một vấn đề như thế này cần phải suy xét.

Molly thở dài nhẹ nhõm. Bà hiểu tình yêu của bà rất rõ. Chỉ bằng giọng nói của ông, bà biết ông sẽ dao động vì lý lẽ của bà. Bà chỉ không biết điểm nào đã thực hiên được cái mánh. Bà không muốn biết – miễn là bí mật của bà vẫn còn được an toàn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.