Nói Lời Yêu Em (Say You Love Me)

Chương 16



Nàng nằm đó trông thật mong manh, tóc nàng bết lại cùng mồ hôi, hơi ẩm trên đôi má tái xanh và lông mày, hơi thở của nàng không sâu. Nhưng Derek biết rằng không có gì mong manh yếu ớt ở Kelsey Langton hết. Với tính khí như nàng, thậm chí cả khi ốm. Anh có thể tưởng tượng lúc nàng thấy phật ý về chuyện gì thì ra sao.

Anh không thể trách nàng vì cố gắng dùng chiếc chân nến mà ném vào đầu anh, sau những gì nàng đã chịu đựng. Anh đã gửi người đánh xe trở lại Brigewater để tìm hiểu chuyện gì đã diễn ra, và nghe được câu chuyện từ anh ta vào tối qua. Anh không có cách nào biết được rằng cô hầu mà anh hướng dẫn đưa những gì cần thiết đến căn nhà đã bị quản gia của anh đuổi việc và không có lý gì phải tuân theo hay thậm chí là nói lại những chỉ dẫn đó cho người khác. Cô ta đơn giản là thu dọn đồ đạc của mình và rời đi. Và Kelsey cũng đã không có cách nào biết được điều đó.

Derek vẫn chưa thể nào nói với nàng. Nàng vẫn chưa đủ tỉnh táo kể từ tối hôm trước, những liều thuốc của bác sĩ cuối cùng cũng giải thoát chứng cảm lạnh khỏi nàng, và như bác sĩ đã cảnh báo, cơn bệnh của nàng phải trở nên tồi tệ hơn trước khi có dấu hiệu phục hồi. Nhưng nàng chỉ mới hạ sốt và cuối cùng cũng chìm vào giấc ngủ yên. Nó là một đêm dài. Thậm chí đã hai ngày dài hơn nữa trôi qua, bởi anh hiếm khi rời khỏi nàng kể từ khi nàng bất tỉnh trong tay anh ba đêm trước.

Nàng là một bệnh nhân khó tính, gắt gỏng, thích tranh cãi.Nàng đã không muốn anh làm bất cứ điều gì cho nàng, muốn ngồi dậy và tự mình làm mọi thứ. Nhưng anh đã khăng khăng, lau rửa cho nàng bằng những mảnh vải ướt mát, ít nhất là tay và chân, mang những bữa ăn tới cho nàng, cho dù chúng không ngon lành gì. Anh vụng về như quỷ ở khoản bếp núc. (hi hi, anh này là con nhà quý tộc, lại là đàn ông thì sao biết được nấu nướng chứ, nhưng vẫn thấy Derek rất là có lòng, ôi, có được anh ý làm tình nhân quá chu đáo tận tâm thế rồi, Kelsey cũng có phước đó chứ).

Một đầu bếp đã xuất hiện để phỏng vấn hôm nay. Anh đã gửi người đánh xe của anh tới trung tâm việc làm để sắp xếp vài sự giúp đỡ trước khi anh ta quay trở lại Bridgewater. Bất cứ ai xuất hiện sẽ được thuê vào vị trí ngay, bởi sẽ là quá sớm nếu có dịp để Derek bước vào căn bếp lần nữa (tức là anh ý không bao giờ tự nguyện bước chân vào đó lần nữa đâu).

Những người hầu khác có thể đợi tới lúc Kelsey khỏe hơn và tự mình thuê họ. Cái đêm đầy đam mê mà anh đã hình dung trong chuyến trở lại London của nàng chắc chắn đã không thành hiện thực như anh mong muốn. Và anh đã rời khỏi tiệc chiêu đãi đám cưới Amy chỉ để bắt gặp một cơn thịnh nộ đầy sôi nổi thay vì cái mà anh mong đợi. Nhưng giờ đây khi anh đã để Kelsey định cư ở London thì chuyện đó còn rất nhiều thời gian cơ mà.

Ánh nắng tràn vào phòng đánh thức Kelsey. Derek đã quên đóng rèm cửa lại đêm hôm trước. Nhưng anh đã trông coi nhiều thứ lặt vặt giống vậy, những thứ chắc chắn thường được làm bởi người hầu. Không phải chuyện đó có vấn đề, anh đã cố gắng để hữu dụng. Anh đang cảm thấy ăn năn, trong khi có thể anh chẳng có lý do gì để mà phải hối hận cả. Nhưng anh vẫn đang cố gắng để sửa chữa, và điều đó nói lên nhiều điều về anh.

Đã là buổi sáng thứ hai nàng tỉnh dậy mà vẫn thấy anh ở trong phòng cùng nàng. Ngày hôm trước anh chào buổi sáng nàng cùng với trà, nước súp và thuốc. Hôm nay anh không làm thế, anh cũng ở trên giường cùng nàng.

Việc thức dậy mà thấy anh ở đó, bên cạnh nàng khá là ngạc nhiên. Và tra tấn cái đầu óc chậm chạp lờ đờ của nàng để tìm ra liệu có lý do nào cho anh để ở đó hơn là việc anh đã quá mệt để tìm thấy chỗ nào khác mà ngủ thực sự là việc vặt. Nhưng nàng không thể nhớ được gì ngoài chuyện nàng có ăn bữa nhẹ đêm hôm trước và rồi nàng chỉ nằm đó, và cơn sốt của nàng hoành hành.

Dù vậy sáng nay nàng cảm thấy khá hơn nhiều, còn yếu một chút, một chút ê ẩm vì nằm nhiều sau khi ốm liệt giường hai ngày trời, nhưng cơn sốt dai dẳng mà đeo bám nàng đã đi qua. Thực tế, lần đầu tiên trong nhiều ngày nàng có ớn lạnh một chút. Nàng nhận ra lò sưởi trong căn phòng đã tàn lụi chỉ còn vài cục than hồng, và chiếc áo ngủ của nàng ướt đẫm mồ hôi đêm.

Cơ thể to lớn nằm cạnh nàng khá là cám dỗ như một nguồn nhiệt ngay sát cạnh, nhưng nàng không có dũng khí xích lại gần với Derek, thậm chí cả khi anh đang ngủ. Anh có thể săn sóc nàng ba ngày vừa qua, có thể sớm – là – người – tình của nàng, nhưng nàng vẫn không biết mấy về anh – và, nàng ước nàng đã không nhớ ra rằng anh sẽ là người tình của nàng. Cái ý nghĩ đó làm nàng không hề thoải mái, khi gần gũi với anh thế này. Được rồi, không phải là quá khó chịu như là …..bối rối theo quy luật tự nhiên. Nàng bất chợt nhận thức rằng anh là một người đàn ông to lớn, đẹp trai, và với việc anh đang ngủ, chẳng có gì ngăn nàng nhìn anh kỹ càng hơn.

Anh nằm ngửa trên tấm trải, một cánh tay đặt trên đầu, cánh tay còn lại buông lỏng bên cạnh. Tay áo dài từ chiếc áo sơ mi của anh xắn tới khuỷu, lộ ra những đám lông cùng cùng một màu vàng óng như tóc trên đầu anh. Nhưng cơ bắp trên tay anh cũng khá dày, cổ tay rộng, bàn tay lớn.

Một đám lông vàng khác lộ ra phía trên ngực anh, nơi áo anh để mở. Với một cánh tay nâng lên, chiếc áo cũng bị kéo căng, cho thấy bộ ngực anh rộng đến thế nào, bụng anh cứng và phẳng ra sao. Anh chân anh, dài tới mức chạm cả vào cuối chiếc giường, lúc này không mang giày, cho dù anh vẫn còn mang tất. Quai hàm của anh mềm mại hơn trong giấc ngủ, đôi môi cương quyết hơi hé mở. Anh không ngáy, nhưng nàng thắc mắc chắc đôi lúc anh cũng có. Nàng cho rằng cuối cùng mình cũng phát hiện ra thôi.

Nàng nhìn hàng lông mi dài ánh vàng mà nàng đã không phát hiện ra trước đó bởi cặp mắt xanh lá hay thay đổi sắc thái của anh có xu hướng thu hút hết mọi sự chú ý của nàng. Anh đang cau mày, rõ ràng không thích thú với giấc mơ mình đang có. Những ngón tay của nàng gần như ngứa ngáy muốn chạm vào bên mày của anh, nhưng nàng không dám.

Nàng không muốn anh thức dậy bên cạnh nàng. Hoàn toàn không. Vị trí của họ quá thân mật lúc này, và không cần phải nói anh có thể có những ý tưởng nào – cho dù có thể không phải. Nàng có thể trông xấu xí kinh khủng, sau hết. Hai ngày chỉ tắm rửa trên giường, và tóc nàng trải qua bảy đêm đẫm mồ hôi mà không được gội rửa. Không nghi ngờ gì chắc chắn là một con bé xấu xí.

Thực sự lúc này, ý tưởng về việc đi tắm nghe giống thiên đường, một bồn tắm nước nóng để xoa dịu những cơ bắp nhức nhối nàng đang cẳm thấy và xóa đi sự ngứa ngáy trên đầu nàng. Và nàng có thể làm xong chuyện đó trước khi Derek thức dậy, cho nên nàng trông nửa chừng cũng sẽ tươm tất khi nàng tới cám ơn anh vì những chăm sóc của anh, có chút nào đó quan tâm, hách dịch.

Nó làm nàng sửng sốt, lúc này khi nàng nghĩ về nó, rằng anh đã ở lại để tự mình chăm sóc nàng khi anh không phải thế. Anh có thể sắp xếp một y tá. Nhưng nàng cho rằng chính sự ăn năn của anh đã giữ anh lại. Cho dù với lý do nào đi nữa, nàng cũng vui sướng là anh đã ở lại, sung sướng rằng một lần nữa anh đã cho nàng thấy anh không phải nhẫn tâm và ích kỷ như nàng bắt đầu nghĩ tới.

Nàng nhẹ nhàng ra khỏi giường mà không đánh thức anh và vơ lấy ít quần áo. Và liếc nhìn anh thêm một cái trước khi nàng đóng cửa phòng tắm lại cho thấy rằng anh vẫn ngủ - ít nhất nàng không thể thấy mắt anh nhẹ nhàng hé ra và nhìn nàng. Và việc tắm rửa khồng nghi ngờ gì giải thoát nàng khỏi những cảm giác còn rơi rớt lại sau cơn bệnh. Nàng thậm chí còn dành thời gian lau khô tóc trước khi nàng mặc đồ ban ngày vào, cho dù vậy khi nàng vào lại phòng ngủ nàng vẫn còn đang lau nó.

Nàng đã đi lâu và Derek không còn đó. Ngọn lửa lại đang bập bùng cháy trong lò sưởi, xua đuổi cái lạnh ra khỏi căn phòng. Cho dù thành thật mà nói nàng không để ý tới sự giá lạnh đó khi nàng rời khỏi giường, sau khi ngắm nhìn Derek lâu như thế. Lúc này nàng mỉm cười, chú ý thấy chiếc giường cũng đã được thu dọn, và thành thật, nàng mong muốn được thấy anh tự mình làm việc ấy.

Nàng mất thêm một lúc nữa để bới tóc lên thành kiểu đầu thông thường của nàng, rồi xuống nhà để thấy Derek đã hoàn toàn rời khỏi căn hộ chưa. Anh vẫn chưa. Nàng thấy anh trong căn bếp đang pha một bình trà mới, và trên cái khay cạnh anh là một cái đĩa chứa đầy nửa tá bánh nướng béo. Anh vẫn chưa thay đồ. Có thể anh không có quần áo nào khác để thay đổi.

Nàng mỉm cười khi anh nhìn lên và thấy nàng đứng trước cửa:

- Em sẽ không tin anh đã có thời gian để nướng những cái đó – nàng nói, hất đầu về phía những chiếc bánh nướng.

Anh khịt mũi:

- Quỷ thật, không hề, và anh sẽ không bao giờ thử lại lần nữa. Không, anh đã nghe một người bán hàng rong đi qua và chạy xuống coi ông ta bán gì. Chỉ có bánh nướng, nhưng sáng nay thì chúng được chào mừng, và thực sự chúng vẫn còn nóng.

Chuyện anh “không bao giờ thử lại lần nữa” hiểu được khi nàng chú ý thấy đống bừa bộn tai hại trong căn bếp. Nhìn biểu hiện của nàng khi nàng nhìn căn phòng, anh nói với nàng:

- Một đầu bếp sẽ xuất hiện ngày hôm nay – Chuyện gì nào? – anh thêm vào, khi nàng trông còn có vẻ kinh hoàng hơn.

- Bà ấy sẽ thò đầu vào đây và chạy thẳng ra cửa – nàng tiên đoán.

Anh cau mày:

- Vô lý – anh nói, rồi tiếp – Em nghĩ vậy à? Rất tốt, anh sẽ trả công đủ để bà ta muốn ở lại. Nhưng nếu em không thích người đầu bếp này, làm ơn đừng để bà ta đi cho tới khi em có người thay thế sẵn sàng đảm trách vị trí ấy, đấy là, trừ khi em có thể nấu ăn. Còn về những người hầu khác của em, họ sẽ xuất hiện tuần này để em phỏng vấn.

- Vậy là em sẽ ở đây?

- Em không thích nó à? – Nhìn anh có vẻ rất thất vọng, nàng phải nhanh chóng trấn an anh.

- Dĩ nhiên em thích nó, em chỉ không chắc đây có phải nơi anh để em ở không.

- Trời đất, anh chưa nói sao? Không à? Được rồi, anh đã ký một hợp đồng thuê nhà sáu tháng, có thể dễ dàng gia hạn. Cho nên nếu có gì em không thích, bất cứ đồ nội thất hay gì đó, chúng ta có thể thay nó. Đây sẽ là nhà của em, Kelsey. Anh muốn em thấy thoải mái khi ở đây.

Nàng hơi đỏ mặt trước sự lâu dài của câu tuyên bố và chuyện nó liên quan tới mối quan hệ của họ như thế nào – cái mà vẫn chưa thực sự bắt đầu.

- Anh thật là tử tế. Em chắc là em sẽ thấy thoải mái ở đây.

- Tuyệt. Giờ thì, chúng ta sẽ cùng chia phần chút đồ ăn đạm bạc này trong phòng ăn, nơi không tới mức bừa bộn thế này chứ ?

Nàng mỉm cười và rời khỏi căn bếp. Phòng ăn rất vui vẻ vào thời điểm đó trong ngày, bắt lấy những ánh nắng sớm, cái đã không biến mất dưới những vầng mây dày, một điều hiếm thấy vào thời điểm đó của năm.

- Em sẽ thuê bao nhiêu người hầu vậy ? – Nàng hỏi khi nàng ngồi xuống một cái ghế đối diện với anh và rớt trà ra.

- Bao nhiêu em cần.

- Anh sẽ trả lương cho họ sao, hay anh muốn em làm chuyện đó ?

- Ưm-m, chưa nghĩ về chuyện đó nữa. Anh cho rằng nếu anh để em có toàn quyền về việc nhà cửa, cũng như về bản thân em là dễ nhất. Và bên cạnh đó, ngay khi em cảm thấy đủ khỏe, chúng ta cần đưa em đi mua sắm nữa. Em chẳng thể có nhiều quần áo lắm nhét trong cái va li nhỏ xíu đó của em.

Nàng cho rằng nàng có thể cứu anh khỏi đống chi phí đó bằng cách gửi tới chỗ áo váy còn lại của chính nàng. Nhưng làm sao nàng có thể giải thích với dì Elizabeth đây, khi dì nghĩ rằng nàng chỉ tới thăm người bạn ở Kettering một thời gian ngắn ? Đã đủ tệ khi nàng sẽ phải tiếp tục sáng tác ra các lý do cho việc kéo dài chuyến viếng thăm của nàng rồi. Bên cạnh đó, những quần áo của nàng dường như không phải kiểu mà anh có ý định mua cho nàng, cho dù nàng thành thật hi vọng rằng sẽ không có thêm bộ váy đỏ tồi tệ nào nữa.

Vậy nên nàng nói :

- Như anh muốn.

- Sáng nay em cảm thấy khá hơn chưa ? – anh hỏi, có gì đó ngần ngại – Cơn sốt hết rồi chứ?

- Vâng, cuối cùng em cũng cảm thấy khá tốt.

Nụ cười của anh đột nhiên chuyển thành gợi tình :

- Tuyệt vời. Vậy anh sẽ để cho em làm mấy chuyện của em hôm nay, nhưng anh sẽ quay lại cùng em vào buổi tối.

Kelsey có thể đã tự đá mình vì không nhận ra tại sao anh lại hỏi thăm sức khỏe của nàng. Và nàng không nghi ngờ gì chuyện anh muốn ám chỉ với " quay lại cùng em buổi tối ". Nàng đáng lẽ đã có thể trì hoãn nó lâu hơn với một hay hai lời phàn nàn. Lúc này, đỏ mặt, nàng chỉ có thể gật đầu đồng ý.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.