Nói Lời Yêu Em (Say You Love Me)

Chương 2



- Vẫn không hiểu chúng ta đang làm gì ở đây?

Quý ngài Percival Alden lẩm bẩm:

- Chỗ của Angela cũng tốt rồi, lại còn gần với bữa tối ở White, và các cô gái của bà ta đã quen với sự hư hỏng thông thường.

Derek Malory cười lục khục và nháy mắt với em họ anh, Jeremy khi họ theo bạn mình vào phòng giải lao:

- Có điều gì giống với sự hư hỏng thông thường hả? Nghe cứ như sự mâu thuẫn về ngôn từ vậy, đúng chứ?

Percy có thể nói những điều bất thường nhất hàng đống lần, nhưng cùng với Nicholas Eden, anh ta là một trong những người bạn thân nhất của Derek từ những ngày còn ở trường học, và do đó anh ta có thể được tha thứ cho những sai sót đần độn thông thường.

Nick, lúc này, hiếm khi còn cặp kè với họ nữa, và chắc chắn là không tới những chỗ như thế này, không kể từ khi anh ta tự cùm chân mình lại với em họ Derek – Regina. Không phải Derek không vui sướng vì có Nick gia nhập vào gia đình, vì nó đúng là thế, nhưng anh vẫn giữ nguyên ý kiến rằng hôn nhân có thể đợi đến sau lứa tuổi ba mươi, và anh thì vẫn còn năm năm dài trước đó.

Hai người chú trẻ hơn của anh, Tony và James, là hai hình mẫu lý tưởng về sự thông thái của cái nhận định đó. Họ từng là hai kẻ phóng đãng nổi danh nhất London vào thời của họ, đã chơi bời trác táng rất nhiều và rất lâu, và đã không ổn định để tạo lập gia đình cho tới tận tầm giữa ba mươi. Có Jeremy, đứa con 18 tuổi ngoài giá thú của James, đã không cân nhắc tới chuyện lập gia đình sớm, vì ông đã có con mà không có sự thiêng liêng của hôn nhân – giống như trường hợp của Derek. Bên cạnh đó, trong trường hợp của Jeremy, chú James đã không biết về sự tồn tại của cậu cho tới một vài năm trước.

- Ồ, em không biết – Jeremy nhận xét về chủ đề đó với tất cả sự nghiêm túc – Em có thể hư hỏng như bất cứ người nào khác, và em làm như thế như thông thường.

- Hai người không biết tôi muốn nói gì – Percy đáp trả, liếc thầm về phòng giải lao và lên trên gác, như thể anh trông mong quỷ dự tự hiện thân – Một số thằng cha hết sức đồng tính được cho là thường xuyên lui tới chỗ này.

Derek nhướn một bên mày màu vàng, chế giễu:

- Tôi đã tới đây vài lần tới giờ rồi, Percy, để đánh cược và sử dụng một trong những căn phòng trên gác – và nó có người sử dụng. Chả thấy có gì khác thường cả. Và nhận ra nhiều thằng cha ở đây lắm.

- Không nói tất cả những ai tới đây đều khác thường, ông già. Trời, không hề. Chúng ta cũng ở đây thôi, đúng không?

Jeremy không thể chịu được:

- Anh nói chúng ta không khác thường? Quỷ tha ma bắt, em không thể nào thề-

- Yên lặng nào, thằng quỉ - Derek cắt ngang, và thành công, chỉ vừa lúc kìm lại tiếng cười phá lên của anh – Người bạn của chúng ta đây khá là nghiêm túc.

Percy gật đầu một cách dứt khoát:

- Thực sự là tôi như thế. Họ nói bất kỳ điều gì mê tín hay viễn tưởng đều có thể được tìm thấy ở đây, cho dù là sở thích đặc biệt của ai đó có thể kỳ quái tới đâu. Và giờ thì tôi tin điều đó, sau khi thấy gã đánh xe của ngài Ashford bên ngoài. E sợ là một cô gái nào đó sẽ đưa cho tôi mấy sợi xích vào giây phút tôi bước vào phòng cô ta – và anh ta rùng mình.

Cái tên Ashford khiến cho sự hài hước của Derek kết thúc đột ngột, cũng như của Jeremy. Cả ba bọn họ đều đã có một cuộc chạm trán với thằng cha đó vài tháng trước trong một quán rượu bên cạnh bờ sông, và đã bị thu hút bởi tiếng la thét kinh hoàng của một người phụ nữ từ một trong những căn phòng ngủ trên gác.

- Không phải hắn là thằng cha em đã đánh bất tỉnh không lâu trước đó- Jeremy hỏi.

- Có khác biệt đó, cậu bé – Percy trả lời – Chính Derek là người đánh bất tỉnh tên thô lỗ đó. Tức giận như anh ấy thì có cho chúng ta được cơ hội nào để làm thế cơ chứ. Cho dù theo trí nhớ thì, cậu có đá cho hắn một hay hai cái gì đấy sau khi hắn không đếm được nữa. Nghĩ tới đó thì tôi cũng thế.

- Vui khi nghe điều đó – Jeremy gật đầu – Chắc hẳn em say nên không nhớ được gì.

- Đúng là cậu say. Tất cả chúng ta đều say. Và cũng là chuyện tốt, không thì chúng ta có thể đã giết chết đồ khốn đó rồi.

- Không hơn cái hắn đáng được nhận đâu – Derek càu nhàu – Hắn ta hoàn toàn điên cuồng. Không ai bào chữa được cho sự độc ác đến thế.

- Ồ, tôi đồng ý, thực sự là thế - Percy nói, và rồi chuyển thành một lời thì thào – Tôi đã nghe được chuyện là không có đổ máu thì hắn không thể nào, ừ thì, anh biết rồi đấy….

Tin rằng Percy muốn làm tươi tỉnh tâm trạng, Derek thực sự phá ra cười:

- Chúa lòng lanh, anh bạn, chúng ta đang ở trong nhà chứa nổi tiếng nhất thành phố. Không cần phải chơi chữ ở đây.

Percy thực sự đỏ mặt khi anh lầm bầm:

- Được rồi, tôi vẫn muốn biết chúng ta làm gì ở đây. Mọi thứ họ cung cấp ở ngôi nhà này đơn giản không phải thị hiếu của tôi.

- Cũng không phải của tôi – Derek tán đồng – Như tôi nói lúc trước, đó không phải là tất cả mọi điều diễn ra ở đây. Họ có thể cung cấp dịch vụ cho những kẻ trụy lạc, nhưng những cô gái ở đây có thể vẫn xinh đẹp, lộn xộn như bình thường khi mà đó là tất cả những gì được yêu cầu ở bọn họ. Bên cạnh đó, chúng ta tới đây vì Jeremy đã phát hiện ra cô nàng Florence tóc vàng bé bỏng của cậu ta từ chỗ bà Angela đã chuyển tới đây, và tôi hứa với cậu ta một giờ hay đại loại thế với cô ta trước khi chúng ta xuất hiện tại vũ hội mà chúng ta có trách nhiệm phải có mặt sau. Thề là tôi đã đề cập tới chuyện đó rồi, Percy.

- Không nhớ - Percy nói – Không nói là cậu đã không làm, chỉ là không nhớ thôi.

Nhưng Jeremy đang cau mày lúc này:

- Nếu chỗ này tệ như anh nói, không nghĩ là em lại muốn Florence của em làm việc ở đây.

- Vậy đưa cô ta trở lại chỗ Angela – Derek gợi ý một cách hợp lý – Con bé có thể sẽ cảm ơn cậu vì điều đó. Cô ta có thể chẳng biết đang vướng vào chuyện gì, thậm chí cô ta được hứa hẹn là kiếm nhiều hơn ở đây.

Percy gật đầu một cái trong sự tán thành:

- Và nhanh chóng làm chuyện đó, cậu bé. Không thể nói là tôi quan tâm tới chuyện thậm chí là chơi vài ván ở đây trong khi cậu tìm cô ả. Không khi mà Ashford ở cùng trong một căn phòng chết dẫm.

Rồi anh bước qua liếc nhìn vào căn phòng đấu giá khi anh đang nói:

- Ồ, tôi nói, giờ thì có một con chim nhỏ mà tôi không ngại tiêu tốn một giờ hay hơn thế, kể cả ở đây. Nhưng trông như cô bé không sẵn sàng, tiếc hơn nữa – hay có thể là cô ta có. Không, cô ta không thế. Quá đắt đỏ cho sở thích của tôi.

- Percy, anh đang lảm nhảm cái gì thế?

Percy liếc qua vai anh để nói:

- Một cuộc đấu giá đang diễn ra, theo như tiếng ồn của nó. Tuổi tôi không cần có một tình nhận, khi mà vài đồng bạc quăng ra ở đây và đủ làm tôi thấy hài lòng.

Derek thở dài. Họ rõ ràng là sẽ không có được câu trả lời nào từ Percy đủ rõ ràng, nhưng điều đó chả có gì mới. Một nửa những bình luận của Percy chủ yếu là mơ hồ. Nhưng Derek không thấy muốn thử phân tích chúng lúc này, khi mà chỉ cần vài bước đã cho anh thấy được cái gì làm Percy thấy thích thú lần này.

Vậy nên anh đi tới đứng cạnh bạn mình trong cánh cửa mở, Jeremy cũng làm vậy. Và cả hai đều nhìn ngay thấy nàng, không thể làm gì ngoài chuyện nhìn nàng, đang đứng trên chiếc bàn như nàng đang làm. Ít nhất, nàng có vẻ là một sắc đẹp trẻ trung. Khó mà không thấy những vết đỏ bừng như nàng hiện thời đang mang. Cho dù vậy, hình dáng tuyệt đẹp. Rất đẹp.

Và lúc này nhận xét của Percy là hiểu được. Họ nghe người chủ nói:

- Một lần nữa, các quý ông, viên ngọc nhỏ bé này sẽ là một tình nhân tuyệt vời. Và rất dễ dàng được tập luyện cho phù hợp với sở thích của chính các ngài, vì cô ấy còn nguyên vẹn chưa ai động tới. Có phải tôi nghe được hai mươi hai nghìn?

Derek khẽ khịt mũi. Còn nguyên vẹn hả? Xuất thân từ một nơi thế này ư? Dường như còn lâu mới vậy. Nhưng rồi, những tên ngốc chìm ngập trong cốc của mình có thể được thuyết phục tin vào bất cứ điều gì. Tuy nhiên, cuộc đấu giá, rõ ràng đã vượt tầm kiểm soát, cái giá đưa ra hiện nay rõ ràng là nực cười.

- Dường như chúng ta không thể tìm thấy một ván bài thân thiện nào ở đây, Percy, với chuyện ngu ngốc này đang diễn ra – Derek nói – Nhìn xem, chẳng còn ai chú ý tới chuyện cá cược nữa.

- Không thể trách họ hoàn toàn – Percy nhăn nhở - Thà tôi nhìn ngắm con bé đó còn hơn.

Derek thở dài:

- Jeremy, liệu cậu có phiền nếu nhanh chóng làm chuyện của cậu ở đây đi không, anh muốn tới cái vũ hội ấy sớm hơn. Tìm con bé và chúng ta sẽ mang cô ta trở lại chỗ của Angela trên đường chúng ta đi.

- Em muốn con bé này.

Vì mắt Jeremy vẫn còn dính vào cô gái trên bàn, Derek chẳng cần phải hỏi ai. Anh chỉ nói:

- Em không thể trả được cho cô ta.

- Em có thể nếu anh cho em mượn tiền.

Percy bắt đầu cười thầm lúc đó. Derek thì sửng sốt một chút, và thực sự đang cau mày. Và tiếng “ Không” của anh được nói ra với tông giọng không thể nào cho phép. Nhưng Jeremy, thằng quỉ đó, không dễ gì bị dọa nạt.

- Thôi nào, Derek – cậu phỉnh phờ - Anh có thể che dấu món nợ lớn vậy dễ dàng mà. Em vừa nghe về khoản tiền lớn mà bác Jason cho anh khi anh rời trường học. Nó bao gồm cả một vài bất động sản tạo ra lợi tức nữa. Và với chuyện bác Edward đầu tư một khoản khổng lồ vào đó cho anh, chết tiệt, nó dường như phình gấp ba hiện thời-

- Phình gấp sáu thì đúng hơn, nhưng không có nghĩa là anh sẽ ném nó đi bằng những cơn bốc đồng của dục vọng, đặc biệt khi chúng lại không phải là cơn bốc đồng dục vọng của anh. Anh sẽ không cho em mượn nhiều thế đâu. Bên cạnh đó, một người phụ nữ xinh đẹp như cô ta, sẽ phải có phong cách cao cấp. Em họ, em không thể nào chi trả nổi cho chuyện đó nữa.

Jeremy cười nhăn nhỏ, không nao núng:

- A, nhưng em sẽ làm cô ấy hạnh phúc.

- Một tình nhân quan tâm nhiều hơn đến những gì trong túi em hơn là những gì xảy ra giữa hai người – Percy thêm vào một cách hữu ích, rồi ngay lập tức đỏ mặt vì đã nói nó.

- Họ không hám lợi đến thế đâu – Jeremy phản đối.

- Có khác biệt-

- Làm sao anh biết được? Anh chưa bao giờ có mà.

Derek đảo mắt, cắt ngang:

- Không cần tranh cãi ở đây. Câu trả lời là và sẽ vẫn là không, vậy nên bỏ cuộc đi, Jeremy. Cha em sẽ chặt đầu anh nếu anh đưa em vào lún sâu vào nợ nần.

- Cha em, tốt hơn hai anh, sẽ hiểu chuyện đó.

Jeremy đã chỉ ra đúng điểm. Khi nghe kể chuyện, James Malory đã làm những chuyện kỳ dị vào lúc ông còn trẻ, lúc mà cha Derek, là Hầu tước Haverston và là người anh trai lớn nhất trong bốn anh em nhà Malory, đã phải nhận lấy trách nhiệm ở độ tuổi còn rất trẻ. Nhưng điều đó không có nghĩa là mái nhà sẽ không sập xuống toàn bộ đầu họ nếu Derek chiều theo yêu cầu của em họ anh.

Nên anh nói:

- Có thể chú ấy sẽ hiểu, cho dù em sẽ phải công nhận, chú James trở nên bảo thủ hơn lúc này khi chú ấy đã kết hôn. Và bên cạnh đó, chính cha anh là người anh phải trả lời các chất vấn. Hơn nữa, trời ơi đất hỡi nào mà em sẽ chu cấp được cho một cô tình nhân cơ chứ, trong khi em vẫn còn ở trường và vẫn sống với cha khi em ở nhà?

Jeremy cuối cùng cũng đưa ra một cái nhìn ghê tởm, hướng tới bản thân mình:

- Chết tiệt em đi, đã không tính tới chuyện đó.

- Cùng với đó, một tình nhân có thể cũng như một người vợ - Derek chỉ là – Anh đã thử một lần rồi, và không quan tâm tới chuyện đó chút nào nữa. Em có muốn bị trói chặt ở cái tuổi của em không?

Giờ thì Jeremy trông thất kinh:

- Quỷ thật, không!

- Vậy hãy vui sướng vì anh sẽ không để em tiêu phí tiền của anh vào một ý thích bất chợt ngu ngốc.

- Ồ, thực sự em thấy thế. Không thể nào cám ơn anh hết, anh họ. Không tưởng được em đang nghĩ gì đâu.

- Hai mươi ba nghìn – được xướng lên, thu hút sự chú ý của họ về lại phòng đấu giá.

- Giờ thì có thêm một lý do nữa để mừng là em đã tỉnh ra, Jeremy – Percy nói với một nụ cười – Nghe có vẻ như cuộc đấu giá sẽ không bao giờ dừng.

Thực tế, Derek không hề thích thú, cứng người lại khi nghe lời trả giá đó, không phải vì cái giá kỳ lạ vẫn đang leo thang. Quỷ tha ma bắt, anh thực sự ước là anh đã không nhận ra giọng nói đằng sau lời trả giá đó.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.