Nói Lời Yêu Em (Say You Love Me)

Chương 3



- Hai mươi ba nghìn.

Chưa bao giờ Kelsey tin được là giá lại có thể lên cao tới vậy. Nhưng biết được nàng có thể bán được với cái giá cao như thế chẳng giúp gì được cho tính tự phụ của nàng. Thực tế, nàng thậm chí còn không thể hài lòng rằng nó sẽ giải quyết được khó khăn của chú và dì nàng trong một khoảng thời gian rất dài. Không, nàng quá hoảng loạn để mà hài lòng.

Ông ta trông có vẻ…độc ác. Đó là từ duy nhất đến trong ý nghĩ của nàng. Nàng không chắc là tại sao. Cái nhìn xiên qua cặp môi mỏng của ông ta chăng? Cái ánh lấp lánh thu hẹp lạnh lẽo trong đôi mắt xanh nhạt khi ông ta nhìn thấy nàng lúng túng dưới cái nhìn dò xét của ông ta? Cái rùng mình chạy xuống xương sống của nàng khi nàng lần đầu tiên nhìn thấy ông ta chiếu ánh mắt vào nàng chăng ?

Ông ta trong tầm tuổi đầu 30, nàng đoán, với mái tóc đen như than và những đặc điểm quyền quý thông thường của rất nhiều nhà quý tộc. Ông ta không xấu xí. Còn lâu mới vậy. Nhưng sự tàn nhẫn trong cái nhìn của ông ta làm giảm đi vẻ điển trai có thể được thấy ở đó. Và Kelsey hi vọng rằng người đàn ông già cả đã bắt đầu trả giá, thậm chí với cái liếc mắt dâm dật đáng ghê tởm của ông ta, sẽ tiếp tục trả giá cao hơn.

Và Chúa giúp nàng, chỉ còn lại có hai người bọn họ. Một số ít người khác đã trả giá một hoặc hai lần lúc đầu đã rớt lại khi họ chú ý thấy cái nhìn băng giá đi theo họ từ phía người đàn ông kia, báo điềm xấu đủ để làm rùng mình cả linh hồn cứng rắn nhất. Người đàn ông già cả vẫn tiếp tục ra giá vì đơn giản là ông ta không để ý, có thể là vì thị lực kém hay vì ông ta hiếm khi nhận thức được, ông ta dường như say xỉn rồi.

Và rồi nàng nghe một giọng nói mới nâng giá đấu lên hai mươi lăm nghìn, theo sau là một câu hỏi được xướng lên bởi một người đàn ông gần đó:

- Anh cần gì ở một tình nhân chứ, Malory? Tôi nghe nói là phụ nữ sắp hàng chỉ để chờ nhảy vào giường anh thôi cơ mà.

Nhận xét đó kéo theo một tràng cười rộ lên, thậm chí nhiều hơn cả khi cái giá mới được đưa ra.

- À, nhưng đó chỉ là những tiểu thư, thưa ngài. Tôi đang có tâm trạng thử nghiệm cái gì đó – khác biệt.

Điều đó sỉ nhục Kelsey, nhưng có thể nó không có nghĩa thế. Sau rốt thì, ông ta cũng không biết, rằng nàng đã từng là một tiểu thư cho tới khi nàng bước vào căn nhà này. Thực sự, không có gì ở nàng lúc này cho thấy rằng nàng là gì đó khác hơn là những gì tất cả bọn họ đang nghĩ về nàng, điều mà không có gì giống với một quý cô hết.

Nàng đã không thể thấy ai là người trả giá mới. Tiếng nói nghe như xuất phát từ chỗ chung chung ở cánh cửa, nhưng vị trí chính xác của người nói khó mà nhận ra được trong một căn phòng đang có quá nhiều tiếng ồn. Và có hơn là một tá người đàn ông đang ở khu vực đó, ngồi cũng như đứng. Không thể nào nói được.

Ấy thế mà rõ ràng người đàn ông nàng không muốn mua nàng biết ai là người đưa ra giá mới, bởi vì ông ta đang nhìn chằm chằm về cái hướng chung chung đó. Nhưng một lần nữa, Kelsey không thể nào nói chính xác ai là người thu hút cái nhìn như muốn giết người của ông ta.

Nàng nín thở, chờ đợi xem ông ta sẽ làm gì. Một cái nhìn tới ông già cho thấy ông ta sẽ không sẽ thêm nữa. Thực sự ông ta ngủ gật, và dường như không ai sẵn sàng đánh thức ông ta. Được rồi, ông ta nghe có vẻ như say khướt khi ông ta đang đấu giá mà. Rõ ràng rượu đã đánh gục ông ta. Nhưng người giải cứu của nàng, dù ông ta là ai đi nữa, liệu ông ta có trả giá chống lại nhà quý tộc kia lần nữa? Hay ông ta cũng sẽ giống như những người khác?

- Có phải tôi vừa nghe thấy hai mươi lăm nghìn năm trăm không? – Lonny hét to.

Yên lặng. Và Kelsey đột nhiên nhận ra rằng tất cả những những giá đấu khác đều đã nâng lên từng nấc con số tiền lời năm trăm bảng – ngoại trừ người cuối cùng. Người đàn ông tên Malory là người đầu tiên nâng con số vọt lên thêm hai nghìn. Một dấu hiệu cho thấy rằng ông ta nghiêm túc chăng? Hay quá giàu để mà quan tâm? Hay có thể ông ta quá chìm ngập trong cốc của mình tới mức có thể chú ý nổi.

- Có phải tôi nghe thấy hai mười lăm nghìn năm trăm? – Lonny lặp lại, to hơn một chút để có thể vang tới cuối căn phòng.

Nàng giữ ánh mắt nàng dán vào vị quý tộc mắt xanh, chờ đợi, cầu nguyện ông ta ngồi xuống và không trả thêm nữa. Lằn gân nổi trên cổ ông ta, ông ta đang rất giận dữ. Và rồi, một cách ngạc nhiên, ông ta hiên ngang bước ra ngoài căn phòng, đá vào một cái ghế trống đổ lăn kềnh trên đường đi của ông ta, xô những người đàn ông sang một bên như thể họ không tránh bước khỏi đường đi của ông ta kịp lúc.

Kelsey nhìn vào người chủ nhà, thấy phản ứng của ông ta, và sự thất vọng của Lonny khẳng định điều đó. Nhà quý tộc vừa rời khỏi không trả thêm nữa.

- Vậy là hai mươi lăm nghìn, lần thứ nhất…

Chỉ có một quãng dừng ngắn trước khi Lonny thêm vào:

- Lần thứ hai…

Một quãng nghỉ nữa, lâu hơn một chút:

- Rất tốt, bán cho quý ngài Malory. Và nếu ngài sẽ vui lòng bước chân vào văn phòng của tôi dưới hội trường này thôi, thưa ngài, chúng ta có thể hoàn thành vụ mua bán này.

Một lần nữa, Kelsey cố gắng nhìn ai là người Lonny đang nói tới. Nhưng ông ta đặt nàng xuống từ chiếc bàn, và vì nàng thấp chỉ có 5 feet 3 inches ( khoảng 1,68m) nàng không thể thấy khi đứng đằng sau những người đàn ông chắn trước mặt nàng.

Nàng tạ ơn vì sự thử thách cuối cùng cũng qua. Nhưng niềm tin mà nàng phải đang cảm thấy không tới, bởi vì nàng vẫn chưa biết ai đã mua nàng. Và ý nghĩ đó làm cho sự lo bối rối của nàng còn cao hơn, Chúa lòng lành, ông ta có thể cũng khủng khiếp như hai người vừa rồi. Sau hết thì, cái nhận xét về ông ta, bóng gió đến chuyện phụ nữ khao khát sự đồng hành của ông ta bởi vì họ xếp hàng để nhảy vào giường ông ta cơ mà, có thể nhận xét đó được nói ra trong sự mỉa mai, ám chỉ nghĩa ngược lại. Chế nhạo về chuyện đó đáng lẽ đã tạo nên nhiều sự cười cợt hơn từ đám đông.

- Cô làm tốt lắm, cưng – Lonny thì thầm với nàng khi ông ta dẫn nàng ra khỏi phòng giải trí – Nó thực sự làm tôi ngạc nhiên, cái giá leo cao tới vậy.

Ông ta cười lục khục, với mình nhiều hơn:

- Nhưng những quý ông này, họ có thể chịu được cái giá đó. Nào, giờ thì đi nhanh và thu dọn đồ của cô, và đừng có rề rà. Tới văn phòng của tôi, ngay ở đó – Ông ta hướng đầu về một cánh cửa mở ở cuối hành lang – khi cô đã sẵn sàng.

Và ông ta đập vào lưng nàng để đẩy nàng lên trên gác. Rề rà ư? Khi mà mối bận tâm lớn nhất của nàng là tìm ra chuyện ai là người mua nàng? Nàng thực sự phóng như bay lên lầu. Và nàng chẳng có gì để mà thu dọn, không đóng theo nhiều thứ lắm trong chiếc va li nhỏ của nàng hôm trước. Cho nên nàng đi lại xuống lầu trong chưa tới mười phút, năm phút thì đúng hơn.

Nhưng một bước từ cánh cửa mở làm nàng khựng lại. Khao khát được thấy ai đã trả một cái giá cắt cổ như vậy cho nàng đột nhiên bị lấn áp bởi nỗi sợ hãi. Đó là một vụ mua bán đã xong. Nàng phải thực hiện đúng giao kèo hay là phải đối mặt với lời đe dọa tế nhị của Lonny, điều mà nàng chưa từng nghi ngờ lấy một phút là lời đe dọa đến mạng sống.

Nhưng việc không biết gì làm nàng đờ người ra. Sẽ thế nào nếu người đàn ông đã mua nàng này lại thậm chí chẳng phải là một người được gọi là đứng đắn mà là một người độc ác, đồi bại như nhà quý tộc kia dường như thế? Hay thế nào nếu đó là một người đàn ông xấu xa tới mức lố bịch không thể có được người phụ nữ nào ngoài cách mua họ theo kiểu này?

Nàng sẽ làm gì đây? Kinh hoàng, nàng chẳng làm được gì cả. Nàng có thể thích ông ta hay ghét ông ta, hay không cảm thấy chút gì khác. Thực sự, nàng hi vọng nàng không cảm thấy gì cả. Nàng chắc chắn không muốn trở nên phụ thuộc vào một người đàn ông nàng không bao giờ có thể cưới, thậm chí nếu nàng sẽ phải gần gũi với ông ta.

- Tôi chắc chắn là ngài sẽ thấy ngài đã làm một cuộc mua bán tuyệt vời, thưa ngài – Lonny đang nói khi ông ta mở cánh cửa văn phòng của ông ta, rồi thấy Kelsey đứng đó, ông ta đẩy nàng vào phòng, thêm vào – A, và cô ấy đây rồi, nên tôi chúc các ngài một buổi tối tốt đẹp.

Kelsey gần như nhắm chặt mắt, vẫn chưa sẵn sàng để đối mặt với tương lai của nàng. Nhưng trái lại, lòng can đảm của nàng, dù nó chỉ là ít ỏi, từ chối trì hoãn chuyện đó thêm một giây phút nào nữa. Nàng nhìn vào những người trong căn phòng. Và nhờ đó, nàng cảm thấy sự khuây khỏa của nàng đến ngay lập tức. Khuây khỏa rất nhiều.

Nàng vẫn không biết ai đã mua nàng, bởi vì không phải chỉ có một người đang đợi trong văn phòng của Lonny, mà tới ba người. Ấy vậy mà trong ba người ấy, một người đẹp trai, một người rất đẹp trai, còn một người đẹp trai cực kỳ.

Làm sao mà nàng có được vận may này? Nàng không thể tin được nó. Chắc hẳn có điều gì không ổn. Đối với cuộc đời nàng, nàng không thể nói đó có thể là gì. Kể cả người ít đẹp trai nhất trong cả ba, người dường như là lớn tuổi nhất, nàng cảm thấy nàng cũng có thể quan hệ tốt được. Anh ta gầy và cao lêu nghêu, với đôi mắt xám dịu dàng và nụ cười đầy ngưỡng mộ. Từ “vô hại” nảy ra trong đầu nàng khi nàng nhìn anh ta.

Người cao nhất trong cả ba dường như là người trẻ nhất, trong hơn độ tuổi của Kelsey bao nhiêu, cho dù anh có một bờ vai rộng và một vẻ ngoài rõ ràng là trưởng thành, khiến cho anh dường như già hơn. Anh ta quá ư là đẹp trai, với mái tóc đen nhánh và đôi mắt có màu xanh cobalt đẹp nhất, chỉ nhẹ nhàng ánh lên vì một cái nhìn đẹp kỳ lạ.

Nàng có cảm giác nàng có thể có mối quan hệ tốt đẹp khác thường với anh ta, và nàng đang hi vọng, cầu nguyện rằng, anh ta chính là người mua nàng. Chúa ơi, nàng khó có thể rời mắt khỏi anh, anh quá khêu gợi với mọi giác quan của nàng.

Nhưng nàng bắt bản thân mình nhìn đi để đánh giá người đàn ông thứ ba đang đứng trước nàng. Nếu không phải nàng nhìn vào người đàn ông mắt xanh biển đó trước, nàng có thể thành thật mà nói rằng nàng chưa bao giờ nhìn thấy một người đàn ông nào đẹp trai như anh ta.

Anh có một mái tóc vàng óng dày xõa ra một cách phóng túng. Đôi mắt anh màu nâu lục, không, xanh lá cây, chắc chắn là xanh lá cây, và cái nhìn trong chúng có chút gì đó làm bối rối, cho dù nàng không thể nói chính xác tại sao. Anh thấp hơn hai người kia, cho dù không nhiều lắm, và chắc chắn là vẫn cao hơn nàng nửa foot hay hơn thế nữa.

Và rồi anh mỉm cười, và dạ dày của Kelsey run rẩy – lần đầu tiên trong đời nàng. Thật là một cảm giác lạ lùng. Và căn phòng bất chợt trở nên quá ấm. Nàng ước nàng có một cái quạt, nhưng nàng đã không nghĩ tới chuyện mang đi một cái, không nghĩ tới chuyện cần một cái vào lúc giữa mùa đông thế này.

- Cô có thể ngồi xuống – anh nói với nàng, liếc nhìn cái vali của nàng – Và nhanh lên, Jeremy, làm những gì mà em định làm đi.

- Ôi trời, quên luôn là cậu ta tới vì con bé đó chứ - người già hơn trong ba người nói – Đúng rồi, nhanh lên Malory. Theo cái cách mà buổi tối nay trở nên thú vị thế này, nó vẫn sẽ không qua được đâu.

- Chết tiệt, em cũng quên mất luôn Flo – Jeremy công nhận với một nụ cười nhăn nhở ngượng ngùng – Em sẽ không mất thời gian lâu đâu, nếu em có thể tìm thấy cô ấy.

Kelsey nhìn người trẻ nhất trong ba người đi thong thả ra khỏi phòng. Vậy là nàng đã có được mong ước của mình. Anh ấy được gọi là Malory, và người đã trả một cái giá cắt cổ để giành được quyền có nàng làm tình nhân cũng đã được gọi là một quý ngài Malory. Vậy nên cái cảm giác nhẹ nhõm tích cực nàng nên cảm thấy ở đâu chứ?

- Kelsey Langton – nàng nói, cuối cùng cũng nhận ra, sau rất lâu, rằng người tóc vàng đang hỏi tên nàng khi anh gợi ý nàng đặt vali xuống.

Tuy nhiên, giờ thì nàng đỏ mặt, vì đã buột miệng như thế. Và nàng vẫn chưa đặt vali xuống, thậm chí còn chưa nhận ra là nàng vẫn cầm nó, cho tới khi cũng người tóc vàng đó bước tới trước và gỡ nó khỏi tay nàng.

- Tên tôi là Derek, và vinh hạnh thuộc về tôi, Kelsey, cô có thể chắc chắn – Anh nói với nàng – Nhưng chúng ta sẽ phải đợi một chút trong khi cậu chàng kia giải quyết công việc mang cậu ta đến đây. Vậy nên có thể cô muốn ngồi xuống chăng?

Và anh chỉ một trong những cái ghế cạnh bàn của Lonny. Không chỉ đẹp trai mà còn tử tế. Tưởng tượng chuyện đó. Nhưng vẫn gây bối rối theo cách nào đó. Trái tim nàng lỡ nhịp khi anh tới thật gần và những ngón tay của anh chạm vào tay nàng để lấy cái vali của nàng ra đặt xuống bên cạnh. Nàng không có ý tưởng nào về chuyện cái gì ở anh gây nên những cảm giác lạ lùng này nơi nàng, nhưng nàng đột nhiên thấy vui sướng vì anh không phải là người nàng sẽ cùng về nhà.

Nàng có đủ chuyện mà đối phó với việc trở thành tình nhân vào cuối ngày hôm nay, cái ý nghĩ mà nàng đã đặt xa khỏi tâm trí nàng hay nàng không bao giờ sống sót được đến giờ. Nàng không cần thêm những mối bận tâm khác nữa. Và ít nhất với anh chàng Jeremy trẻ tuổi, nàng nghĩ chuyện tồi tệ nhất là nàng có thể sẽ cứ nhìn chằm chằm anh như đồ ngốc. Nhưng điều đó, không nghi ngờ gì, là điều mà một người đàn ông trẻ đặc biệt với vẻ ngoài như thôi miên của anh đã quen thuộc.

- Tôi biết một bá tước ở Kettering có cái họ Langton – người còn lại nói đột ngột – Một người tót, cho dù kết thúc không hay, tôi nghe nói thế. Dĩ nhiên, cô không thể nào có liên quan được.

Ơn trời, anh ta không nói nó như một câu hỏi, chỉ nêu ra ý kiến của mình, nên nàng không phải nói dối. Nhưng đó vẫn là một khoảnh khắc hãi hùng, khi anh ta nói tới cha nàng. Nàng có thể nghĩ gì đây, khi đưa ra cái tên thật của nàng? Rõ ràng là, nàng đã không suy nghĩ, và giờ đã quá muộn.

- Nếu cô ấy không có quan hệ gì, Percy, tại sao phải đề cập tới nó chứ? – Derek nói cộc lốc.

Percy nhún vai:

- Đó là một câu chuyện thú vị, tất cả là thế, và tên cô ấy gợi tôi nhớ lại nó. Dù sao thì, anh có thấy cái nhìn trên gương mặt Ashford khi ông ta đi qua chúng ta không?

- Không thể nào không thấy, bạn già.

- Anh không nghĩ là có rắc rối gì từ hắn chứ?

- Thằng cha là một kẻ hèn nhát và vô dụng. Tôi ước hắn gặp rắc rối, chết tiệt nếu tôi không làm thế. Cứ cho tôi một lý do để lau sàn nhà với hắn lần nữa. Những thằng cha như hắn chỉ hù dọa được những ai không thể đánh trả mà thôi.

Kelsey rùng mình vì cơn giận nàng cảm thấy từ người tên Derek. Nàng không chắc, nhưng nàng đã có một cảm giác là họ đang nói về quý ngài mắt xanh người đã trả giá cho nàng nhưng rời đi trong cơn giận. Nếu chuyện là vậy, thì hình như những quý ngài đây đã đụng chạm với ông ta trước đó.

Tuy nhiên, nàng không hỏi. Thực tế, nàng di chuyển qua chiếc bàn để ngồi xuống chiếc ghế đã được mời, hi vọng ra ngoài sự chú ý của họ. Nhưng đó là một sai lầm, thu hút cả hai cặp mắt của họ trở lại với nàng. Nàng bắt đầu thấy lúng túng, nhưng thực sự phát ốm với lo lắng và mệt mỏi, tình trạng hoảng sợ mà nàng đã vướng phải cả ngày nay.

Một tia sáng của cơn giận hình thành, ngược lại đó, cho phép nàng nói ra:

- Đừng đế ý tới tôi, các quý ngài. Xin cứ tiếp tục nói chuyện nếu các ngài vui lòng.

Percy nháy mắt với nàng. Mắt Derek nheo lại. Và nàng nhận ra ngay lập tức là nàng vừa làm sai lần nữa. Nàng có thể trông không giống với một tiểu thư trong bộ váy đỏ lòe loẹt nàng đang mặc, nhưng nàng chắc chắn ăn nói giống thế. Đó là điều nàng không thể kìm được. Tự phụ chưa bao giờ là điểm mạnh của nàng. Nhưng thậm chí nếu như nàng cố gắng ăn nói nghe ít văn hóa hơn, và giả vờ được một thời gian, nàng cũng có lúc lỡ lời và rồi sẽ phải giải thích nhiều hơn.

Vậy nên nàng quyết định can đảm lên và nói dối. Dĩ nhiên, sự thực là không được bàn tới.

Với cái nhìn ngây thơ nàng trao cho bọn họ, nàng hỏi:

- Có phải tôi đã nói gì khiếm nhã chăng?

- Không phải cái cô nói, cô bé, mà là cách cô nói nó – Derek trả lời.

- Cách tôi nói? Ồ, ngài muốn nói tới văn phong của tôi?

Vâng, đôi khi nó làm người ta ngạc nhiên. Nhưng ngài có biết, mẹ tôi là một nữ gia sư, và tôi có được ích lợi từ việc có được một người dạy dỗ với những trách nhiệm của bà. Một kinh nghiệm đầy tính nâng đỡ, nếu tôi có thể nói thế.

Nàng phải mỉm cười với trò chơi đố chữ, cho dù họ có tin nó hay không. Percy thoải mái lại, tin lời nàng. Tuy nhiên, Derek thì vẫn cau mày.

Và anh chẳng cần đợi lâu để nói:

- Tôi thấy khó mà tưởng được điều đó được phép, khi mà hầu hết các quý tộc đều đến từ những trường học xưa cũ và tin rằng những tầng lớp thấp hơn nên được giữ ở tầng lớp thấp, theo như kiểu nói, ngu dốt để có thể học lên cao hơn.

- À, nhưng không có nhà quý tộc nào nói “yea” ( đúng) hay “ nay” ( không). Chỉ có người vợ góa của nhà quý tộc mẹ tôi đã làm việc cho không quan tâm tới chuyện những đứa con của bà có lớn lên cùng với con của người hầu. Thực tế, bà ấy có đưa ra sự cho phép của mình. Mẹ tôi không phải người có thái độ hỗn xược. Và tôi sẽ mãi biết ơn quý bà đó – vì không quan tâm theo một cách này hay cách khác.

Percy ho trước câu nói đó, rồi tiếp theo là một tiếng cười khúc khích:

- Cho qua đi, ông bạn. Cái anh nghĩ là không thể nào và anh biết điều này mà.

Derek đáp trả lại:

- Cứ như là anh không nghĩ tới chuyện đó vậy.

- Chỉ trong giây phút ngắn ngủi nhất.

- Và liệu tôi có thể hỏi, cả hai ngài đang nói tới chuyện gì không? – Kelsey hỏi, tiếp tục giữ cái vẻ ngây thơ giả vờ.

- Không có gì đáng kể - Derek trả lời với tiếng lầm bầm nho nhỏ, và nhét tay anh vào túi áo, anh tới đứng ở cửa ra, dựa vào khung cửa ở đó, quay lưng với căn phòng. Kelsey nhìn sang Percy tìm câu trả lời rõ ràng hơn, nhưng anh chỉ đơn giản là mỉm cười một cách ngượng ngùng, nhún vai, và cũng nhét tay anh vào túi, đu đưa trên gót chân.

Nàng gần như phá ra cười. Dĩ nhiên họ sẽ không công nhận là họ đã, cho dù chỉ một giây, nghĩ rằng nàng có thể là một quý cô. Chỉ riêng cái ý nghĩ ấy là không thể chiu được với những người ở tầng lớp họ. Và đó thật sự là lớp bảo vệ cho nàng. Gia đình nàng đã chịu đựng một vụ bê bối rồi. Nàng sẽ không tạo nên một vụ khác nữa nếu nàng có thể tránh được nó.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.