Nói Lời Yêu Em (Say You Love Me)

Chương 36



- Cái gì làm ngươi chậm trễ như quỷ thế hả? – Ashford làu bàu với gã coi nhà của hắn khi hắn chầm chậm đứng lên bằng chân mình, xoa xoa cái gáy của hắn.

- Những kẻ xâm nhập, thưa ngài – John trả lời khi hắn thong thả đi xuống hành lang với Kelsey bị túm chặt bên cạnh hắn chặt đến lông mày của nàng không khỏi nhăn lại – Thấy chúng trong bếp khi tôi đang tìm kiếm con nhỏ. Chúng đang đi quanh phía bìa rừng gần với sau nhà. Như vậy là quá gần so với khoảng cách tôi thích.

- Những kẻ xâm nhập ư? Đi xa khỏi đường cái hả? – Ashford cau mày trầm ngâm – Không phải chỉ là thợ săn chứ?

- Không có Thợ săn nào mà không mang vũ khí theo bên mình. Và có hai đứa trong bọn chúng. Tôi thấy là tốt hơn hết tôi nên dồn chúng lại để ngài xử lý.

- Thật là phiền phức chết đi – Ashford phàn nàn – Chúng ở đâu?

- Bị trói trong chuồng ngựa. Dù thế, một thằng đã bị tôi đánh khá nặng. Không chắc hắn còn sống không. Thằng còn lại sẽ không đi loăng quăng được một lúc.

Ashford gật đầu một cách vô cảm, như thể hắn đã thường giải quyết mấy chuyện này nhiều lần trước đó rồi.

- Chúng có thể rồi, rồi – nhưng con bé thì không. Tuyệt. Ta đã chờ đợi nó qua lâu rồi. Như thường lệ, ngươi làm tốt lắm, John.

Cuối cùng hắn cũng liếc nhìn Kelsey và trong một lúc hắn cho nàng thấy hắn tức giận đến thế nào với những gì nàng đã làm. Nàng đã xoay sở để làm hắn bị thương trong cái té nhào xuống hành lang đó. Hắn có thể không quen với việc bị nạn nhân của mình đánh lại, hay ít nhất là, không quen với việc bị thương bởi họ.

Nhưng rồi hắn mỉm cười với nàng, nụ cười làm ớn lạnh đến xương đó. Nàng không cần nghe hắn nói rằng hắn sẽ trả đũa lại, và sớm thôi. Nó có ở đó trong vẻ mặt và đôi mắt hắn, rằng hắn đang vui thú với ý nghĩ đó.

Hắn ra hiệu cho John đi trước. Kelsey bị kéo lê theo xuống một chiếc cầu thang, rồi một cái khác, và cái cuối cùng, nơi cái mùi hôi thối kinh khủng đó làm nàng buồn nôn trở lại. Đằng sau một trong các cánh cửa,. có ai đó bắt đầu khóc một cách đáng thương. Nó làm cho nàng rùng mình tới cả xương sống.

- Có im đi không! – John quát lên.

Yên lặng tới ngay lập tức. John cai trị những căn hầm, và những người sống tại đó tuân lệnh hắn hoặc là – hoặc là gì? Kelsey cho rằng mình sẽ sớm biết được thôi.

Lần này bọn họ không dừng lại tán gẫu gì hết trước khi nàng được để mắt đến. John không đợi lệnh của Ashford; hắn ném nàng xuống chiếc giường đó ngay khi họ bước vào căn phòng mới xây. Nàng nhăn nhó, đáp xuống bằng đôi tay bị trói của mình. Có đủ thời gian trôi qua khiến cho tay nàng ngủ yên lần nữa, và một lần nữa sự đau đớn bắn thẳng qua chúng khi tiếp xúc với chiếc giường tức thời đánh thức chúng lần nữa.

Cho nên nàng mất một lúc mới nhận ra rằng hắn ngay lập tức trói một chân của nàng và đang quấn dây da quanh nó. Nàng cố gắng dừng việc đó lại, đá hắn với chân còn lại, mạnh, thêm nữa, thêm nữa. Dường như hắn chẳng để ý. Những vòng trói vẫn tiếp tục, siết chặt hơn.

Nàng tái nhợt. Nàng cảm thấy dạ dày muốn bệnh. Bị trói đặt dấu chấm hết cho bất kỳ hi vọng nào nàng đã bấu víu vào. Nhưng nàng vẫn cố gắng cuộn tròn trên giường, nỗi hoảng loạn làm nàng trở nên liều mạng. Bàn chân còn lại của nàng bị tóm lấy, cái siết trên nó mạnh tới nỗi nàng rên rỉ. Nàng đoán cuối cùng hắn cũng cảm thấy những cú đá của nàng. Và trong vòng vài giây, một đoạn dây trói khác được đặt vào.

Rồi nàng thấy Ashford, đứng bên cạnh giường. Hắn đang mỉm cười nhìn xuống nàng, và nàng hầu như có thể đọc được tâm trí hắn. Hắn đang thưởng thức tình trạng vô vọng không ai giúp đỡ của nàng , nỗi sợ của nàng, thấy trước được điều gì sẽ tới. Bây giờ chăng? Liệu nó sẽ xảy ra bây giờ chăng?

- Theo lệ thường phải không, thưa ngài?

Câu hỏi của gã coi nhà kéo ánh mắt của Ashford ra khỏi nàng, và biểu hiện của hắn thay đổi sang dửng dưng một lần nữa:

- Đúng, ngươi không được động tới nó cho tới khi ta đã dạy dỗ nó thích đáng, nhưng rồi khi nó là của nhà ngươi thì ngươi thích làm gì tùy ý, cũng giống những đứa khác.

- Và cái đứa tóc vàng được ngài chú ý tới gần đây thì sao ạ? – John hỏi một cách tràn trề hi vọng.

- Ừ, ừ, ngươi có thể có lại nó bây giờ - Ashford nói một cách mất kiên nhẫn – Sẽ chẳng nghi ngờ gì là sẽ mất một thời gian ta mới lại muốn nó, giờ đây ta đã có con bé này để tiêu khiển rồi.

- Cám ơn ngài. Tôi phải công nhận là, con bé tóc vàng là loại tôi ưa thích, cho dù tôi chắc là đứa này cũng thể - ngay khi ngài xong việc với nó. Tôi thích những đứa mới nhất và cả huấn luyện chúng nữa. Cho chúng nhịn đói vài ngày và chúng sẽ thấy hạnh phúc khi làm cho John già cả này hạnh phúc, bất kỳ chuyện gì tôi muốn.

Ashford cười thầm:

- Và ta chắc rằng có rất nhiều cách làm ngươi hạnh phúc.

- Ôi vâng, thưa ngài. Tôi mỗi ngày đều cảm tạ rằng ngài đã cho tôi công việc này, thực sự là thế. Tất cả những con bé xinh xẻo này sẽ không bao giờ để John già tới gần chúng, chúng đổi giọng ngay khi chúng bị quăng xuống đây. Và con bé xinh xắn này, ngài có muốn tôi chuẩn bị nó cho ngài lúc này không?

- Thực sự thì, ta khá là đói – Ashford nói – Ta tin rằng ta sẽ phải ăn một chút trước khi bắt đầu làm quen với nó. Ta đã trông chờ con bé này. Ta không muốn thứ gì làm xao lãng niềm vui của ta một khi ta bắt đầu. Ta tin là nhà bếp vẫn được cung cấp đầy đủ chứ?

- Vâng, ngài sẽ tìm thấy tất cả những gì ngài ưa thích ở đó, ngay khi ngài ra lệnh.

- Tốt tốt. Nhưng ngươi có thể hoàn thành công đoạn giam giữ. Ta không muốn có bất kỳ khả năng nào là con bé sẽ không ở đây khi ta quay lại lát nữa.

- Con bé sẽ ở đây. Ngài có lời đảm bảo của tôi về chuyện đó.

Ashford gật đầu, mỉm cười với gã coi nhà:

- Ta dựa dẫm vào nhà ngươi quá, thực sự thế. Dù vậy, ta sẽ để mắt tới phần còn lại. Ta rất mong chờ chuyện đó. Ồ, và đem những dụng cụ của ta ra – hắn nói khi nảy ra thêm một ý nữa – Ta không muốn bị phiền nhiễu với việc mở cửa ô của con bé tóc vàng để lấy chúng ra.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.