Nói Lời Yêu Em (Say You Love Me)

Chương 4




- Anh có chắc là anh không muốn em mắc nợ anh cả đời chứ, Derek?

- Giờ chúng ta đều trở nên tham lam, đúng không? Anh thề là chúng ta đã nói xong cái chủ đề đó rồi.

- Ừm, đó là trước khi anh kết thúc với phần thưởng – Jeremy nói cùng với một nụ cười nhăn nhở hấp dẫn.

Kelsey không có ý niệm về chuyện họ đang nói và cũng không quan tâm đến. Nàng đang lo lắng trở lại lúc này khi họ đang trên đường về tới nơi, nàng cho rằng, là nhà mới của nàng. Nàng sẽ phải bắt đầu vai trò làm tình nhân của mình quá sớm và… Nàng rùng mình, không thể nào nghĩ cho hết chuyện đó.

Họ đang ở trên một chiếc xe ngựa trang bị đầy đủ, sang trọng dường như thuộc về Derek, và nó đang di chuyển với tốc độ nhanh. Và lúc này thì họ có năm người. Jeremy đã quay trở lại văn phòng của Lonny với cánh tay anh quấn quanh một cô gái tóc vàng trẻ tuổi ăn mặc cũng lòe loẹt như Kelsey.

Nàng đã được giới thiệu với Florence, và chỉ trong vòng vài giây mọi chuyện rõ rành rành là cô nàng tôn thờ Jeremy Malory. Cô nàng không thể nào bỏ tay ra khỏi anh ta, hay mắt cô nàng, và thậm chí ngay lúc này, trong xe ngựa, cô ta gần như là đang ngồi trong lòng anh ta.

Kelsey cảm thấy hoàn toàn dửng dưng. Nó không phải như thể nàng và Jeremy đã bắt đầu mối quan hệ của họ, nhưng thậm chí nếu họ đã làm thế, nàng biết nàng chẳng có quyền gì đòi hỏi lòng trung thành của anh. Anh ta sẽ chu cấp cho nàng. Thậm chí nếu hoàn cảnh của họ không có hết sức khác thường, hoàn cảnh mà anh ta đã công khai mua nàng, chỉ với sự chu cấp đó thôi anh ta sẽ trông chờ lòng trung thành hoàn toàn từ nàng. Nhưng trong những thỏa thuận như vậy, những quý ông thì không bị ép buộc cư xử tương tự. Còn lâu mới vậy. Sau hết thì, hầu hết họ đều có vợ cả.

Khi những người đàn ông tiếp tục nói đùa với nhau về giá cả và những món nợ suốt đời, Kelsey tiếp tục cố hết sức phớt lờ họ. Nhưng nàng vẫn cứ tiếp tục thắc mắc, sau khi Jeremy đã nói tới những khoản nợ, làm sao một người đàn ông trẻ ở độ tuổi của anh ra có thể chịu được cái giá cắt cổ anh ta đã trả để mua nàng, khi mà hầu hết những người trẻ tuổi phải được sự chu cấp của cha mẹ theo từng quý hay từ những bất động sản mà họ có quyền thừa kế.

Anh ta nhất định phải giàu có một cách độc lập, điều nàng chỉ có thể thấy vui sướng vì thế. Nếu không phải lúc này nàng đang ở cùng với một nhà quý tộc khác, chứ không phải những quý ông này, đi tới….nàng chẳng biết mọi chuyện đi tới đâu.

Khi chiếc xe ngựa dừng lại một lúc sau đó, chỉ có Jeremy và Florence xuống xe. Không có lời giải thích nào, và cũng không có ai yêu cầu Kelsey đi theo họ. Nhưng Jeremy trở lại sau vài phút, không có Florence bám bên cạnh, và vì không ai trong số hai người đàn ông còn lại hỏi anh ta làm gì với cô gái, Kelsey phải cho rằng họ đã biết.

Chiếc xe ngựa lại đi tiếp, và mười lăm phút sau nó dừng lại lần nữa. Kelsey không biết gì về London, chưa bao giờ chú Elliott đưa nàng tới đây, nhưng một cái liếc mắt ra ngoài cửa sổ xe cũng cho thấy một khu vực rất đẹp với những biệt thự trang nghiêm và những ngôi nhà thành thị của tầng lớp thượng lưu.

Nàng không nên ngạc nhiên mới phải, không với lượng tiền được trao tay tối nay. Nhưng nàng đã nhầm khi nghĩ rằng đây là nơi nàng được đưa đến, vì là Derek rời khỏi xe chứ không phải Jeremy. Vậy là Derek là sống ở đây, và nàng chỉ có thể phỏng đoán rằng cả Derek và Percy từng người đang được đưa về nhà của họ trước, rồi Jeremy và nàng sẽ tới điểm đến cuối cùng của họ.

Nhưng nàng lại nhầm lần nữa, bởi vì Derek quay lại xe ngựa và đưa tay vào trong để giúp nàng xuống. Và Kelsey sửng sốt đủ để nắm tay anh mà không nghĩ gì về nó, và đã được dẫn nửa đường tới một cánh cửa đôi đường bệ trước khi nàng nghĩ tới chuyện hỏi anh:

- Tại sao lại là ngài đi cùng tôi chứ không phải là Jeremy?

Anh nhìn xuống nàng, rõ ràng bối rối bởi câu hỏi của nàng:

- Cô sẽ không ở đây lâu. Chỉ tối nay thôi. Ngày mai sẽ có những chuyện khác được sắp xếp.

Nàng gật đầu và đỏ mặt, e rằng lúc này nàng hiểu. Jeremy, còn trẻ như anh ta, có thể vẫn còn sống cùng với cha mẹ, vậy nên dĩ nhiên, anh ta không thể mang nàng về cùng anh. Derek chắc hẳn đã đề nghị để nàng ở nhà anh, điều cho thấy lòng tốt của anh. Một cách đầy hi vọng, anh sẽ không có ai ở cùng nhà mà anh sẽ cần phải giải thích mọi chuyện.

- Vậy, ngài sống ở đây sao?

- Khi ở London thì đúng vậy – Anh đáp lời – Đây là ngôi nhà thành phố của cha tôi, cho dù ông ít khi tới sống ở đây. Ưa thích miền quê và Haverston hơn.

Cánh cửa mở ra trước khi anh nói xong, và một người hầu béo tốt đang cúi nhẹ với lời chào “ Chào mừng về nhà, cậu chủ” và cẩn thận ngoảnh đi tránh nhìn Kelsey.

- Tôi sẽ không ở lại, Hanly – Derek thông báo với người hầu – Chỉ đưa qua một người khách cần chỗ ngủ lại đêm nay. Vậy nên nếu ông tìm được bà Hershal để chăm lo cho cô ấy, tôi sẽ đánh giá cao chuyện đó.

- Một vị khách cho trên gác – hay ở dưới nhà ạ?

Kelsey ngạc nhiên khi thấy Derek đỏ mặt trước câu hỏi cho dù cần thiết, nhưng cũng xấc láo. Nàng có thể mặc chiếc áo vét len ngắn để che dấu một phần chiếc váy vô cùng tồi tệ nàng đang mặc, nhưng phần còn lại của nó cũng đủ để nói lên nàng làm nghề gì.

- Dưới lầu là được rồi – Derek nói cộc lốc – Tôi nói là tôi sẽ không ở lại.

Và giờ thì Kelsey lại đỏ mặt lần nữa trước lời nói bóng gió đó. Tuy nhiên, người quản gia chỉ gật đầu và rời đi để tìm người quản gia. Derek lẩm bẩm sau lưng anh:

- Chỉ vì luẩn quẩn quanh người hầu quá lâu từ hồi họ còn biết mình còn mặc quần cụt. Nhờ trời mà đúng là bọn họ lên mặt ta đây quá rồi.

Kelsey có thể đã cười phá lên nếu không phải nàng đã quá xấu hổ. Đẹp trai như anh, nhưng Derek trông có vẻ bất bình một cách buồn cười lúc này. Tuy nhiên, anh sẽ không đánh giá cao tính hài hước của nàng, kể cả khi nàng có thể xoay sở để có nó. Vậy nên nàng chỉ nhìn chằm chằm xuống sàn nhà và đợi anh đi khỏi. Và chuẩn bị làm thế, anh nói:

- Vậy thì, hãy ngủ một giấc ngon nhé. Ngày mai cô sẽ phải đi một chặng đường dài đấy. Cơ thể cô sẽ kiệt sức nếu chúng không được nghỉ ngơi.

Và trước khi nàng có thể hỏi nàng sẽ đi đâu, anh ta đóng cánh cửa đằng sau lưng anh và đi mất. Kelsey thở dài. Và rồi một cảm giác nhẹ nhõm đã tới. Nàng thực sự sẽ trải qua đêm nay một mình, điều mà nàng đã tránh nghĩ tới đã bị trì hoãn, ít nhất là thêm một ngày nữa. Một cách ngang ngạnh, giờ đây nó đã bị hoãn lại, nàng không thể nào rút nó lại sau trong sâu thẳm tâm trí của nàng.

Với nàng, bắt đầu vai trò làm tình nhân sẽ là – giống như đêm tân hôn vậy, cho dù thiếu đi một giấy phép kết hôn và thiếu luôn cả sự âu yếm dịu dàng cần có giữa hai bên. Nàng biết rằng, trước đây, hôn nhân giữa những người xa lạ là chuyện diễn ra thường xuyên. Việc ghép đôi được sắp xếp bởi cha mẹ hay vua chúa, với ít ngày để các cặp đôi làm quen – hay thậm chí ít hơn nữa, còn tùy hoàn cảnh. Nhưng những cuộc hôn nhân như thế rất, rất hiếm trong thời kỳ hiện đại này. Ngày nay, nếu các cặp đôi không tự lựa chọn nhau, ít nhất họ cũng có được một khoảng thời gian đáng kể trước lễ cưới.

Kelsey sẽ có bao nhiêu thời gian đây? Sự ân xá này là không ngờ tới. Nàng đã cho rằng nàng sẽ không trải qua đêm nay một mình. Và ngày mai họ sẽ ra đi. Liệu có thể nào điều đó cũng giúp hoãn thêm một ngày nữa không?

Nàng có thể hi vọng. Nhưng những sự trì hoãn sẽ không giúp gì nàng nhiều nếu họ không cho nàng cơ hội để hiểu Jeremy nhiều hơn một chút. Và hơn nữa,nghĩ về chuyện đó, nàng đã không nói lời nào mới anh ta, và anh ta cũng không. Cái quỷ gì khiến nàng được cho rằng sẽ xây dựng được một mối quan hệ với anh nếu họ chẳng nói chuyện gì hết?

Nàng cho rằng ngày mai nàng sẽ biết thôi. Ngay lúc này, nàng nên đặt tâm trí mình vào chuyện làm sao để cư xử với người quản gia ở đây. Theo cách thông thường của nàng chăng? Hay theo cái cách thích hợp hơn với tình cảnh mới của nàng?

Vì nó đã diễn ra rồi, quyết định không còn là của nàng nữa. Bà Hershal xuất hiện ngay sau đó và, nhìn Kelsey khá lâu, chép miệng tỏ ý không bằng lòng và hất đầu về đằng sau nhà, để mặc cho Kelsey đi theo hay không. Vậy đó. Nàng sẽ phải làm quen với cách đối đãi như thế từ nay trở đi. Nàng chỉ hi vọng sự xấu hổ đáng châm chọc luôn đi kèm sau đó sẽ dần dần dễ chịu đựng hơn.