Nói Lời Yêu Em (Say You Love Me)

Chương 42



Sự khó xử - không, một tình thế tiến thoái lưỡng nan khác mà Kelsey không trông đợi để đối phó. Những lời nói dối kinh hoàng. Một khi đã bắt đầu chúng ngày càng phình ra, cái này nối tiếp cái kia, và nàng lạc đường trong mớ rối rắm bòng bong đó mà khó có thể theo dấu hết chúng. Và cái tình thế khó xử đặc biệt này là cái nàng không thể nào đoán trước. Nàng đã hứa giải thích với Regina.

Nhưng giải thích gì với cô ấy bây giờ? Nói ra sự thực duy nhất ư? Hay là sự thực mà nàng nói với Derk, cái mà cũng chỉ là một mớ dối trá? Và nàng phát ốm với những lời nói dối rồi….

Nàng tới ngôi nhà trên đường Park Lane vào tầm 3 giờ chiều hôm đó. Nàng đã được trông đợi, và được dẫn đường tới thẳng phòng khách nhỏ trên gác. Cô hầu gái mang trà vào. Reggie xuất hiện ngay sau đó:

- Tôi muốn xin lỗi về chuyện sáng sớm này tôi đã nói năng thật thô lỗ - Reggie nói ngay khi cô hầu vừa lui bước – Nó thực là một sự sửng sốt và - ừm, tôi chắc là cô hiểu. Và tôi cũng chắc là có một sự giải thích hợp lý. Tại sao chứ, tôi sẽ không ngạc nhiên nếu Derek có hỏi cưới cô. Điều đó sẽ làm thay đổi hoàn toàn mọi chuyện như bây giờ, đúng không? Tôi muốn nói rằng, Nicholas và tôi – chà, chúa lòng lành, nghe tôi nói hoài, cô chẳng có cơ hội nói gì hết. Dù sao đi nữa, chúng ta ở đây sẽ không bị làm phiền – hay bị nghe lén đâu.

Kelsey mỉm cười trước câu nói cuối. Nàng có lo lắng về chuyện bị nghe lén – đấy là, nếu như nàng thú nhận mọi chuyện. Và đó là chuyện mà nàng muốn làm, muốn hơn bất kỳ điều gì, ít nhất là với người bạn đặc biệt mang họ Malory này. Nhưng nàng sẽ không làm vậy, không mà thiếu đi những lời cam đoan.

Reggie ngồi đối diện với Kelsey, hiện giờ cô đã im lặng, và rót cho bọn họ mỗi người một tách trà. Cô cũng đang kiên nhẫn chờ đợi cho Kelsey bắt đầu. Kelsey vẫn đang tìm kiếm những lời lẽ thích hợp. Nhưng không có gì – ít nhất là không có từ ngữ nào có thể khiến chuyện này dễ dàng hơn.

- Thực ra – cuối cùng Kelsey cũng mở lời – Derk đã hỏi cưới tôi.

Reggie cười rạng rỡ đầy hạnh phúc:

- Tôi biết m-

- Nhưng tôi sẽ không lấy anh ấy, và tôi đã nói thế với anh ấy.

Reggie chớp mắt:

- Tại sao lại không?

- Bởi vì cái cách anh ấy có được tôi. Cô thấy đấy, những gì cô được nói về tôi, nó đều là nói dối cả. Nhưng anh ấy lúc đó đã không biết nói gì với cô. Anh ấy không biết cô và tôi đã gặp nhau trước đó rồi.

- Chuyện gì là nói dối?

- Tôi không phải là em họ của Percy – Kelsey thừa nhận – Tôi là tình nhân của Derek.

Reggie đảo mắt và nói một cách khô khốc:

- Tôi vừa mới rút ra điều đó.

- Không, điều tôi muốn nói là, lần đầu tiên gặp cô tôi đã là tình nhân của anh ấy rồi. Anh ấy đã mua tôi tại một buổi bán đấu giá trong một căn nhà chứa, một nơi có rất nhiều quý ông anh ấy quen biết lui tới. Đó là lý do tại sao tôi sẽ không cưới anh ấy. Một scandal gây ra từ một cuộc hôn nhân như thế sẽ rất khủng khiếp.

Reggie mất một lúc để tiêu thụ điều đó, nhưng rồi cô nói:

- Scandal chẳng còn là điều gì mới mẻ trong gia đình tôi – nhưng đúng là thứ quái quỷ. Cô làm gì ở một chỗ như thế chứ? Và nếu cô thử nói với tôi rằng cô không phải một quý cô xem, rằng cô thuộc về nơi đó, tôi sẽ xách tai cô mà ném ra khỏi nhà tôi ngay đấy.

Đôi mắt Kelsey mở to, nhưng rồi cô phá ra cười. Thực sự nó có vẻ thật tốt, chắc chắn đó không phải là thứ nàng trông đợi để làm khi tới đây. Nàng vẫn còn đang mỉm cười khi nói:

- Không, tôi sẽ không thử nói với cô điều đó. Thực ra, tôi muốn nói với cô sự thực, nhưng tôi không thể - đó là, trừ khi cô hứa sẽ không có ai khác biết nó nữa. Thậm chí cả chồng cô cũng không, Reggie, và chắc chắn Derek là không được rồi. Nếu anh ấy biết, anh ấy sẽ vẫn khăng khăng đòi cưới tôi, và tôi quá quan tâm tới anh ấy để mà mang lại cho anh ấy một vụ tai tiếng như thế.

- Nhưng cô và Derek là – điều tôi muốn nói là, ừm, ít nhất thì tại sao anh ấy lại không biết?

- Bởi vì tôi chưa nói với anh ấy, và cũng sẽ không nói. Anh ấy không biết gì về tôi, thực thế, hơn một vài lời nói dối tôi nói với anh ấy. Khi tôi quyết định làm điều tôi đã làm, tôi phải tạo ra một lý lịch mới cho bản thân mình để bảo vệ chính gia đình của mình khỏi những tai tiếng có thể có nếu có ai khám phá ra bản thân tôi thực sự là ai. Derek nghĩ rằng mẹ tôi là một nữ gia sư, rằng tôi có được sự giáo dục tốt từ nghề nghiệp của bà ấy, và đó là lý do tại sao cách ăn nói của tôi có học thức như vậy.

- Ông anh khờ dại cả tin – Reggie khụt khịt – Anh ấy thực sự tin thế hả?

- Tại sao anh ấy không chứ, nếu cân nhắc tới nơi anh ấy tìm ra tôi? – Kelsey bào chữa cho Derek.

- Hưmm, tôi cho là thế - Reggie cho qua – Nhưng vậy thì, sự thực là gì?

- Lời hứa của cô thì sao?

- Tôi thậm chí không thể nói với chồng mình à? – Reggie phỉnh phờ - Tôi có thể bắt anh ấy thề-

- Cả anh ấy cũng không được.

Reggie thở dài:

- Được rồi, tôi hứa.

Kelsey gật đầu, nhưng nàng nhấp một ngụm trả, tự hỏi bắt đầu từ đâu. Có thể bằng cha mẹ của nàng…

- Cha tôi là David Phillip Langton, Bá tước đệ tứ của Lanscastle từ Kettering.

- Chúa lòng lành, ông ấy không phải là vị bá tước bị bắn năm đó bởi ơ – ưm – Reggie rơi vào im lặng cùng một tiếng ho, với một cơn đỏ mặt lan rộng.

Kelsey ngả về phía trước vỗ vào bàn tay của cô ấy:

- Không sao mà, rõ ràng là ai cũng biết chuyện đó rồi. Vâng, mẹ tôi đã bắn ông ấy. Dù vậy, bà ấy không định giết ông. Bà ấy chỉ tức giận với ông bởi những chuyện cá cược của ông. Ông ấy đã đánh mất tài sản thừa kế của mình, cô thấy đấy, thậm chí kể cả ngôi nhà của chúng tôi, vào những ván bài ngu ngốc.

- Vậy đó là lý do?

- Vâng. Và mẹ tôi quá choáng váng khi bà lỡ giết ông, bà chỉ định làm ông bị thương để trừng phạt ông, và bà lui bước khỏi ông và ngã ngay khỏi cánh cửa sổ đằng sau. Tôi vẫn nghĩ rằng đáng ra tôi có thể ngăn chặn cái chết của họ nếu như tôi lên trên gác sớm hơn khi tiếng la hét bắt đầu.

Giờ thì tới lượt Reggie vỗ vào tay bạn:

- Nó gần như là không thể nào can thiệp vào một vụ cãi vã phát sinh bất ngờ như thế được. Những người trong cuộc thường có xu hướng lờ đi mọi thứ xung quanh họ.

- Tôi biết – Kelsey thở dài – Cha mẹ tôi không bao giờ cãi vã trước mặt người hầu, nhưng lúc đó có ít nhất là bảy người hầu đứng ngay sau lưng tôi, cảnh báo tôi rằng không có thời gian để mà can ngăn họ. Và rồi khẩu súng cướp cò…

- Điều đó thật bi thảm, bạn của tôi, nó được gọi là Tấn Bi Kịch, phải không?

- Đúng vậy – Kelsey nói, nhăn mặt trước cách gọi đó – Và mọi thứ của cải của cha mẹ tôi thực sự đã không còn gì. Tên con hoang đã thắng ván bài thậm chí còn tới đuổi em gái tôi và tôi ra khỏi ngôi nhà của chúng tôi chỉ vài ngày sau đám tang.

- Đúng là thằng con hoang – Reggie nói, tức giận thay cho bạn mình – Hắn là ai? Tôi muốn giới thiệu hắn với chú James của tôi.

Kelsey mỉm cười yếu ớt:

- Tôi ước là tôi biết hắn. Nhưng lúc đó tôi quá choáng váng để mà nhớ được tên hắn.

- Cô bạn tôi nghiệp của tôi – Reggie bày tỏ sự cảm thông – Không nghi ngờ gì là cô đã làm những chuyện đó.

- Không phải vậy đâu, Reggie – Kelsey sửa lại – Chúng tôi vẫn còn một người họ hàng đề nhờ vả, em gái của mẹ tôi, dì Elizabeth. Dì ấy là một phụ nữ ngọt ngào yêu quý mà cô đã gặp.

- Ôi, Chúa ơi – Reggie thốt lên khi nhớ lại – Dì của cô ở khách sạn đó à?

- Đúng vậy, dì ấy và em gái tôi lên thành phố để nghỉ ngơi mua sắm ít ngày – và họ không biết tôi đã làm gì. Tôi cũng nói dối họ. Họ nghĩ tôi ở London với một người bạn bị ốm.

Reggie ngồi lại, cau mày:

- Giờ thì cô hoàn toàn làm tôi thấy bối rối.

- Xin lỗi, đáng ra tôi không nên lạc đề như thế. Sau cái chết của cha mẹ tôi, em gái tôi – Jean và tôi tới chỗ dì tôi sống, và dì ấy rất tốt bụng cưu mang chúng tôi. Mọi thứ đáng ra sẽ tốt đẹp cả, đáng ra là thế, nếu chồng của dì tôi, Elliott, có một chút dũng cảm.

- Một kẻ phóng đãng ư?

- Không thực thế, chỉ là tính cách yếu đuối một chút thôi, có vẻ như thế. Cô nên biết rằng ông ấy xuất thân từ một gia đình tốt, nhưng không giàu có. Thậm chí ngôi nhà họ sống cũng thuộc về gia đình tôi. Mẹ tôi không bao giờ hiểu được tại sao dì Elizabeth cưới ông ấy, nhưng dì ấy đã làm, và tôi có thể nói rằng dì ấy sống rất hạnh phúc cùng ông ấy những năm qua – và dì ấy không biết chuyện gì xảy ra. Chúng tôi có thể giữ kín chuyện đó với dì ấy.

- Một người thích cá cược khác?

- Đó là cái mà tôi đã nghĩ tới ban đầu khi tôi bắt gặp Elliott ngồi với một cái chai rượu mạnh, định tự giết mình. Ông ấy luôn làm việc để chu cấp cho cuộc sống bọn họ, cô biết đó, và trong nhiều năm ông ấy có một công việc rất tốt. Nhưng ông ấy mất việc. Và ông ấy quẫn trí về việc đó tới mức ông ấy không thể giữ được công việc nào khác sau đó. Nếu ông ấy cứ để thất bại lại phía sau và sống tiếp – nhưng tôi cho rằng ông ấy đã đánh mất sự tự tin vào bản thân mình.

- Không có sự dũng cảm, như cô nói – Reggie thêm vào.

- Có vẻ là thế. Rồi họ cứ tiếp tục sống như chưa có chuyện gì xảy ra. Thậm chí họ còn nhận thêm chị em tôi vào nữa khi mà họ đã không có chút khả năng nào. Những món nợ cứ sinh sôi. Không có tiền thu vào, không có tiền dành dụm để trông chờ, và cũng chẳng có ai để vay mượn nữa. Tất cả các cách đã được dùng đến. Và nó đã tới cực hạn khi các chủ nợ sắp đòi căn nhà của dì tôi trong vòng ba ngày nếu chú Elliott không thanh toán các khoản nợ của ông ấy ngay lập tức.

Reggie thở dài:

- Tôi cho rằng cô đã thuyết phục ông ấy khỏi tự tử. Chẳng biết nếu là mình tôi có làm thế không.

- Khi mà dù sao thì, nó chỉ làm cho mọi việc tệ hơn nữa thôi – cho dì tôi? Dì ấy không biết mọi chuyện tệ thế nào và việc dì ấy có thể mất căn nhà. Chúng tôi tất cả sẽ bị đuổi ra đường, không có chỗ nào để đi và không có ai để nhờ vả chỉ trong ba ngày. Giá như chú Elliott nói ra mọi chuyện sớm hơn, tôi còn có thời gian đi kiếm một người chồng giàu có. Nhưng ba ngày thì không thể nào đủ.

- Không, thực sự là cần thêm chút thời gian nữa – Reggie đồng tình – Trừ khi cô đang trong quá trình được ai đó tán tỉnh, tôi cho rằng cô không hề?

- Không – Kelsey đáp lời - Tôi vẫn còn trong tâm trạng đau buồn, và ở một thành phố lạ. Tôi chưa gặp được bất kỳ người đàn ông thích hợp nào ở đó. Và chú Elliott không giao thiệp với giới quý tộc. Ông cũng chẳng biết ai để mà tới gặp. Cũng chẳng còn thời gian cho tôi đi tìm một công việc, đấy là nếu tôi có thể tìm được một cong việc tốt đủ để chu cấp cho chúng tôi. Và tôi còn phải suy tính tới cả em gái tôi nữa. Nó mới mười hai, và nó là trách nhiệm của tôi.

- Vậy nên cô nảy ra ý nghĩ là bán đấu giá chính mình? – Reggie kết luận.

Kelsey cười khúc khích trước câu nói:

- Tôi á? Tôi chẳng biết làm gì ấy chứ.

Reggie cười nhăn nhở:

- Không, tôi cho là cô không biết thật. Rồi mọi chuyện thực sụ là gợi ý của chú cô phải không?

Kelsey lắc đầu:

- Không hẳn thế. Đêm đó ông ấy quá say nên ông ấy có nói huyên thuyên một chút. Ông ấy đề cập tới một người bạn đã gặp phải tình huống tương tự, nhưng con gái người đó đã cứu cả gia đình bằng cách bán mình cho một kẻ dâm đãng người trả giá cao những trinh nữ. Rồi ông ấy đề cập tới một vài người đàn ông sẽ trả giá cho một tình nhân mới nếu cô ấy còn mới – tức là còn chưa bị những người bạn của ông ta khám phá.

- Tôi không thể nào tin ông ấy lại nói những chuyện như thế trước mặt đứa cháu gái ngây thơ của ông ấy – Reggie nói, thất kinh.

- Tôi chắc chắn ông ấy sẽ không làm vậy nếu ông ấy không say, nhưng ông ấy có say. Và nó là một giải pháp, trong khi tôi không nghĩ ra được gì nữa. Nhưng rồi, tôi quá choáng váng với toàn bộ tình huống tới mức tôi không nghĩ được gì rõ ràng hơn ông ấy nữa. Ông ấy không nghĩ được, nhưng ông ấy nói ông ấy biết một nơi những quý ngài giàu có thường xuyên lui tới để tôi có thể được giới thiệu để nhận được một lời đề nghị.

Reggie cau mày:

- Tôi nghe thấy đâu có vẻ giống với một cuộc bán đấu giá.

- Tôi cũng không lúc đó – Kelsey thừa nhận – Tôi không biết gì về nó, hay việc “nơi đó” là một căn nhà chứa. Nhưng tôi đã đồng ý đi tới đó. Và nó dường như là cách duy nhất để giúp chú Elliott thoát khỏi nợ nần trong thời gian cho phép. Chú ấy chắc chắn không có cách nào thu vén được một khoản lớn dường đó. Ông ấy đã không còn lựa chọn nào. Giải pháp của ông ấy là tự tử để khỏi phải đối mặt với cô tôi mà nói rằng họ sắp mất mọi thứ. Và tôi còn phải nghĩ tới em tôi nữa. Tôi không muốn con bé mất đi cơ hội có một cuộc hôn nhân xứng đáng. Nó không có lỗi gì cả.

- Cô cũng có lỗi gì đâu.

- Không, nhưng tôi là người duy nhất có thể làm chuyện gì đó. Vậy nên tôi quyết định làm điều tôi phải làm. Nhưng nó hóa ra cũng không tệ đến thế đâu. Reggie. Tôi rất hạnh phúc với Derek.

- Cô yêu anh ấy, phải không?

- Đúng vậy.

- Vậy lấy anh ấy đi.

- Không. Tôi đã từ bỏ mọi cơ hội kết hôn khi tôi được đặt lên cái bàn trong một căn phòng đầy những quý ông và được đấu giá cho người trả cao nhất.

- Chắc Derek không nghĩ vậy đâu nếu anh ấy đã hỏi cưới cô – Reggie chỉ ra.

- Derek đã quên chuyện anh ấy gặp tôi như thế nào. Nhưng tôi sẽ không bao giờ quên nó. Và anh ấy có nhiều thời gian để cân nhắc cũng như để tỉnh trí lại. Anh ấy sẽ không hỏi tôi lần nữa đâu.

- Những quy tắc giao thiếp ngu ngốc – Reggie gần như làu bàu – Chúng không có quyền gì mà chi phối cuộc sống của chúng ta theo cách đó.

Kelsey cười toe toét:

- Có phải cô đang quên rẳng cô sẽ không kết hôn được với Nicholas của mình nếu các quy tắc đó không chi phối cô vào lúc đó?

Reggie ho húng hắng:

- Cô nói khá đúng đấy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.