Nói Lời Yêu Em (Say You Love Me)

Chương 43



Đã thành truyền thống của gia tộc Malory khi tụ họp tại Haverston vào dịp lễ Giáng sinh. Derek thường ở lại một hay hai tuần, cũng như hầu hết gia đình. Năm nay anh cũng không có kế hoạch nào khác. Nhưng bởi vì anh sẽ đi khá lâu, anh mang Kelsey theo cùng mình. Dĩ nhiên, không phải mang nàng tới Haverston, cho dù anh mong ước như quỷ sứ là có thể làm thế.

Anh những muốn cho nàng trông thấy ngôi nhà cổ kính nơi anh lớn lên, muốn giới thiệu nàng với toàn thể gia đình, muốn hôn nàng dưới vòng tầm gửi treo trên cửa ra vào phòng khách mỗi kỳ lễ Noel. Chẳng việc gì trong số đó là có thể, cho dù – ít nhất nó không thể nào cho tới khi nàng đồng ý lấy anh, và anh chắc chắn là không hề bỏ cuộc trong vấn đề đó. Anh đơn giản là đang trả giá cho thời gian của mình, chờ đợi một cơ hội lý tưởng để khơi lại chủ đề lần nữa. Anh hi vọng, đó là một nơi nàng sẽ không nổi nóng bất chợt.

Cho nên anh để nàng ở lại một quán trọ dễ thương gần nơi anh có thể trốn đi gặp nàng mỗi ngày. Nhưng anh chẳng thích chuyện đó. Và tâm trạng của anh là cái gì đó bị cụt hứng chỉ vì nó. Anh tự hỏi tại sao Reggie đá vào gót chân anh ngay lúc cô mới tới. Không, cô đã chẳng có thời gian mà để ý tới, rằng anh đang ủ ê suy nghĩ. Bên cạnh đó, đá anh chẳng vì lý do tử tế nào cả và cũng chẳng nói tại sao thì mới đúng là cô – cái con bé tinh quái.

Amy và Warren xuất hiện, vừa trở về từ chuyến đi đám cưới của họ. Cặp đôi mới cưới nhìn rạng ngời hạnh phúc. Điều đó chỉ thêm thắt cho sự khốn khổ của Derek.

Để tự làm mình xao lãng khỏi những vấn đề của chính mình, Derek cố gắng tìm ra xem ai là tình nhân của cha mình trong bấy lâu. Nhưng nó là một chuyện không thể nào. Có quá nhiều người ở Haverston, một nơi lớn như vậy, những người vẫn sống ở đó như anh vẫn có thể nhớ. Nhưng thật khó để mà anh có thể ở một mình, với toàn bộ gia đình trong ngôi nhà.

Dù vậy, anh vẫn xoay sở được, trong ngày thứ ba của mình. Jason dậy sớm, và Derek chỉ vừa mới trở về từ buổi đêm ở cùng Kelsey. Họ gặp nhau trên cầu thang. Derek thì mệt mỏi – thời gian ở cùng Kelsey anh chẳng hề ngủ chút nào – gần như là thốt lên câu hỏi của anh ngay, nhưng nó thì hơi bị thiếu chiến thuật một chút. Thay vào đó anh yêu cầu nói vài lời riêng tư, và đi theo cha mình vào thư phòng.

Trời còn sớm tới mức những tấm màn vẫn còn chưa được kéo lên. Jason làm việc này trong khi Derek ngồi lún xuống một trong những chiếc ghế cạnh bàn của ông. Cuối cùng anh cũng thốt nó ra:

- Ai là tình nhân người mà cha che dấu ở đây bấy nhiêu năm vậy?

Jason ngưng lại giữa đường đi tới bàn mình.

- Xin lỗi con vừa nói gì?

Derek cười toe toét:

- Có thể nói thực là tốt hơn hết, con nghe được từ một nguồn tin đáng tin cậy là tình nhân của cha đã sống tại chính Haverston này với cha. Đó là ai vậy?

- Không phải việc của con – Jason nói một cách cứng rắn – Và nguồn tin nào vậy?

- Frances.

- Cái người phụ nữ chết tiệt đó! – Jason nổ ra – Bà ta đã thề là sẽ không nói cho con.

Derek đã quá mệt mỏi để mà hiểu được ý nghĩa từ nhận xét của cha mình.

- Cha đừng nghĩ bà ấy muốn vậy – anh nói – Con bắt gặp bà ấy đi cùng tình nhân của mình. Và con gần như đã siết cổ ông ta.

Trước câu đó, Jason chớp mắt, rồi cười phá lên. Dù vậy, sau một lúc, ông ho, rồi dịu lại, và hỏi:

- Hắn ta đi rồi chứ?

- Ồ, vâng. Cũng chẳng có tinh thần hào hiệp lắm khi dây vào một thằng cha bé xíu như thế. Dù vậy, con đã chẳng nghĩ nhiều về chuyện đó. Nhưng Frances ngăn con lại khi bà ấy bắt đầu la hét vào mặt con về tình nhân của cha. Con nghĩ là bà ấy thấy cần phải bảo vệ vị thế của mình với cái mẩu tin đó, đổ lỗi cho cha về sự không chung thủy của bà ấy. Bà ấy nói cha chưa bao giờ hoàn thành cuộc hôn nhân. Trời đất, thực là một bất ngờ như quỷ.

Jason đỏ mặt bởi câu nói đó:

- Ta nghĩ là ta đã nói rõ điều đó khi nói với cả gia đình về chuyện ta sẽ ly dị.

- Cha nói bà ấy chưa bao giờ có cuộc hôn nhân thực sự với cha, nhưng con không nghĩ nó lại trái với thông thường. Con muốn nói, tất cả những năm đó, thậm chí không một lần nào ư? Nhưng Frances nói rõ rằng cha chưa bao giờ ngủ một mình tất cả thời gian đó, và dường như là cùng một người. Đó là một khoảng thời gian dài cực kỳ để có quan hệ với một người phụ nữ, ít nhất là khi đó không phải vợ của cha. Bà ấy là ai vậy?

- Ta nhắc lại, không phải việc của con.

Derek thở dài. Dĩ nhiên, Jason nói đúng, nó thực sự không phải là chuyện của ai khác ngoài chính ông. Derek ước rằng cha anh có cùng cách cảm nhận như vậy về cuộc sống riêng tư của con trai mình, nhưng không may, Jason tự bản thân can thiệp vào những hoạt động riêng tư của Derek ở mức độ - ít nhất là khi Derek không hoàn toàn giữ nó riêng tư. Và hiện giờ anh đang làm đúng như thế.

- Nhân nói về tình nhân, con đang nghĩ cái quái gì vậy hả, mang người tình của con tới ăn tối ở nhà em họ của con hư? – Jason hỏi.

Derek bắn ra khỏi ghế của anh, giận dữ. Quỷ tha ma bắt, anh đã không mong chờ cái gậy quay lại đập vào lưng mình thế này. Anh cảm thấy bị phản bội:

- Ai nói với cha vậy? Chú James? Hay chú Tony?

- Bình tĩnh đi. Con cần phải biết rằng mấy ông em của ta chẳng nói những chuyện ta cần phải biết bao giờ. Dù vậy, ta đã nói chuyện với James. Chú con có nói là con đang có quan hệ với cô gái này, nhưng không nói tại sao lại biết. Và chú con cũng chẳng nói tới bữa tối.

- Vậy làm sao-?

- Ta nghe được từ người đầy tớ của mình, người có quan hệ với hầu gái của Georgina, người đã nghe lỏm James và vợ chú ấy nói chuyện về nó. Và James thậm chí còn chẳng bảo với vợ mình là cô ấy đã ăn tối với tình nhân của con. Như ta biết thì, cô ấy vẫn chưa biết gì. Chính là cái tên của cô gái được đề cập tới, cái mà chính con đã nói ta biết, nếu như con nhớ. Vậy cô ấy là, hay không phải là, em họ của Percy?

Derek chớp mắt. Cha anh rõ ràng đã biết cô ấy là ai, và nó tạo nên một nửa trong số cảm giác khó chịu hiện giờ của anh.

- Cô ấy không phải – Derek đảm bảo với cha mình – Jeremy đã nảy ra ý tưởng đó, khi Reggie bắt gặp tụi con với Kelsey ở trường đua, để che dấu mọi chuyện. Cha thấy đấy, Reggie đã gặp cô ấy trước đó và quyết định nhanh chóng rằng cả hai người là bạn. Jeremy chỉ cố gắng cứu Reggie – cứu tất cả bọn con, thực sự - khỏi sự xấu hổ không dễ chịu chút nào.

- Vậy Reggie làm cái quái gì mà lại đánh bạn với một người phụ nữ như thế?

Derek ngay lập tức thủ thế:

- Có thể vì cô ấy không giống như thế.

Jason thở dài và ngồi xuống sau bàn của ông:

- Chết tiệt, những chuyện này không rối rắm chút nào đâu, con biết ta muốn nói gì mà – ông lầm bầm.

Derek cũng thở dài. Anh đã biết. Nhưng anh vẫn còn có chút nhạy cảm với chuyện gì có dính tới Kelsey. Tình yêu, và những cảm xúc nó khuấy động nên, vẫn còn mới mẻ đối với anh. Cho nên, anh vẫn thấy nó có chút không thoải mái.

Anh ước mình có thể chia sẻ chút với cha mình. Nhưng anh không muốn làm Jason cảnh giác hơn những gì ông đã có bằng cách nói với cha mình rằng anh đã tìm thấy người phụ nữ mình muốn kết hôn. Điều đó sẽ chẳng dẫn tới điều gì tốt hơn.

Vậy nên anh cố gắng giải thích, nói rằng:

- Rắc rối ở chỗ, trông Kelsey giống hệt một quý cô, cô ấy cư xử như một quý cô, cô ấy ăn nói thậm chí cũng giống luôn. Hầu hết thời gian, nó khó khăn như quỷ sử khi phải nhớ rằng cô ấy không phải quý tôc.

- Con chắc là cô ấy không ư?

Đây không phải lần đầu tiên anh bị hỏi câu đó. Và nó vẫn làm anh ngưng lại như trước. Sau hết, cái gì anh thực sự biết về Kelsey ngoài những gì nàng tự mình nói với anh? Nhưng nàng sẽ không nói dối anh, phải không? Không, nàng sẽ không làm thế. Anh khá chắc chắn - ừm, hầu như chắc chắn về chuyện đó.

Nhưng cái cốt lõi ngờ vực làm cho anh thừa nhận:

- Con chỉ biết những gì cô ấy nói với con, không nhiều lắm, nhưng cô ấy không có lý do gì để nói dối con. Và cân nhắc tới chuyện làm thế nào mà con có được cô ấy –

- Đúng đúng, ta cho rằng con đúng. Nhưng con vẫn chưa giải thích tại sao con mang theo cô ấy tới ăn tối ở nhà em họ con. Điều đó là ra ngoài lề thói rồi, con trai.

- Con biết, nhưng Reggie cứ khăng khăng nài nỉ , và rồi, miễn là em ấy vẫn nghĩ rằng Kelsey là em họ của Percy, con không nghĩ nó sẽ có hại gì. Và con đã nói với Reggie rằng Kelsey sẽ trở về quê, cho nên em ấy sẽ không mong chờ tiếp tục tình bạn nữa. Điều đó sẽ là kết cục cho nó, và có hại gì đâu. Và, thực tế, nó cũng là đoạn kết rồi, Reggie đã không gặp cô ấy nữa, cô ấy cũng thế.

Ít nhất không cho tới khi con cưới cô ấy. Nhưng anh chẳng thêm câu đó vào. Và cha anh chưa hoàn toàn nguôi đi. Anh không phải chờ đợi để tìm xem tại sao:

- Con đang trở nên quyến luyến quá nhiều tới cô gái này đấy à?

Derek gần như phá ra cười:

- Cha đang hỏi con điều đó khi mà cha đã giữ một tình nhân – gì cơ? Hơn hai mươi năm ấy hả?

Jason đỏ bừng mặt với hơi nóng:

- Ghi điểm rồi. Chỉ là đừng có làm gì ngốc nghếch ở chỗ nào có dính tới cô bé đó thôi.

Điều gì ngốc nghếch đây? Giống chuyện phải lòng cô ấy và muốn cưới cô ấy hả? Quá muộn rồi cha ơi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.