Nói Lời Yêu Em (Say You Love Me)

Chương 47



Derek cực kỳ giận dữ. Mẹ anh còn sống – và không chỉ còn sống; bà đã sống tất cả những năm qua ngay ở Haverston. Và họ thì thấy chẳng cần phải cho anh biết. Họ đã để anh nghĩ rằng Molly không hơn gì một người hầu. Họ để anh nghĩ rằng mẹ anh đã chết.

Điều đó là không thể tha thứ. Jason đáng ra có thể nói với anh điêu gì khác, rằng bà đã bỏ đi, rằng bà quá xấu hổ khi bị phát hiện ra, rằng bà không muốn làm điều gì cho đứa con bà đã sinh ra. Bất cứ điều gì đều sẽ khiến bụng dạ anh dễ chịu hơn cái ý nghĩ bà đã sống bên anh chừng ấy thời gian mà anh chẳng hề hay.

Anh đi tìm cha mình. Anh cho rằng đầu tiên anh phải cho mình thời gian để bình tĩnh lại đã. Kelsey đã gợi ý như thế, nàng đã cố ngăn anh quay lại Haverston đêm đó. Nhưng anh quá giận dữ để lắng nghe lý do. Và anh càng nghĩ tới nó, anh càng nổi cơn thịnh nộ nhiều hơn. Sẽ không có sự bình tâm nào cả, ít nhất không cho tới khi anh có vài câu giải đáp.

Anh không thấy cha mình trong phòng ông, cũng như bất cứ chỗ nào khác trong phần chính ngôi nhà. Ông phải là không có ở đó – hoặc là ở cùng Molly. Derek ngờ rằng cái thứ hai đúng và đi xuống khu ở của người hầu để tìm hiểu. Anh chẳng cần hỏi phòng nào là của bà. Anh đã ở đó rất nhiều lúc khi anh còn là một đứa trẻ, khi anh bắt đầu có thói quen đem những rắc rối của mình tới kể cho Molly. Và đã thật tự nhiên khi làm thế, khi anh nghĩ về nó lúc này.

Và anh đã đúng. Anh có thể nghe thấy giọng nói của bọn họ trong căn phòng trước khi anh gõ cửa. Rồi nối tiếp là sự yên lặng, điều còn nói lên nhiều thứ hơn.

Molly ra mở cửa, và bà ngạc nhiên thấy rõ.

- Derek! Có phải Kelsey đã nói với cháu là cô muốn nói chuyện với cháu không?

Anh bước vào phòng. Không có dấu hiệu nào của Jason hết, và không có chỗ nào trong căn phòng để một người đàn ông to lớn như vậy ẩn nấp. Nhưng anh đã nghe thấy giọng của cha mình. Anh đã không phải là tưởng tượng ra nó. Anh nhìn vào Molly:

- Không, cô ấy phải nói với cháu chuyện đó sao?

- Ừm, không phải – bà trả lời, cuối cùng chú ý tới chuyện vẻ mặt của anh quá là kiềm chế một cách sít sao, hẳn là có điều gì không ổn.

Một cách rụt rè, bà nói thêm:

- Vậy thì, cháu làm gì ở đây vào lúc muộn thế này, Derek?

Anh không trả lời. Thay vì vậy anh gọi to khắp căn phòng:

- Cha có thể đi ra được rồi đó. Con biết lả cha ở đây mà.

Molly thở hổn hển. Một vài phút dài trôi qua khi Jason quyết định có nên để lộ mình không. Và rồi một phần bức tường mở ra, nhắc cho Derek nhớ tới cánh cửa bị giấu kín ở căn nhà Ashford đầy những nỗi kinh hoàng.

- Thật là tiện lợi làm sao – Derek mỉa mai – Con cho rằng nó dẫn thẳng tới phòng cha? – Anh hỏi cha mình và nhận được một cái gật đầu cụt lủn – Được rồi, điều đó giải thích làm thế nào mà cha có thể xoay sở giấu kín bí mật này lâu đến thế.

- Ta cho rằng con giận dữ vì ta đã tới nói chuyện với con bé? – Jason hỏi.

- Không. Con đáng ra không nên mong muốn rằng cha sẽ không làm phiền cô ấy, nhưng việc cha cảm thấy cần làm vậy chẳng khiến con ngạc nhiên.

- Vậy con giận dữ vì ta đã tới đó để gặp con? – Molly hỏi.

- Không hề.

- Derek, nó rõ như quỷ là con đang giận dữ - Jason chỉ ra.

- Ồ, đúng thế, con đang giận – Derek nói với giọng nói lạnh băng, kiềm chế một cách chặt chẽ - Thực sự thì, không nhớ nổi có bao giờ con giận đến thế này không. Nhưng không phải ngày nào người ta cũng phát hiện ra rằng người mẹ mà mình được kể là đã qua đời – hóa ra lại không!

Jason thở dài, một âm thanh bại trận đầy buồn phiền. Molly trở nên tái nhợt:

- Làm sao con phát hiện ra? – Bà hỏi trong một tiếng thì thầm.

- Kelsey đã để ý thấy sự tương đồng khi bà tới nói chuyện với cô ấy tối nay, và cô ấy không bao giờ biết rằng người ta nói mẹ tôi đã chết. Tôi cho rằng một người ngoài, người không biết ai trong chúng ta trước đây, có thể thấy những nét giống nhau mà những người đã biết chúng ta nhiều năm nay không thấy được.

Và rồi anh nhìn qua chỗ cha mình:

- Tại sao cha lại không nói với con?

Chính Molly là người trả lời:

- Ta không để ông ấy nói.

- Đừng tự đánh lừa mình, Molly – hay tôi nên gọi bà là Mẹ? Không ai có thể ngăn Jason Malory làm việc ông ấy cho là đúng.

- Con đang suy nghĩ dựa trên những điều chung chung, Derek, trong khi còn nhiều yếu tố khác có liên quan. Cha con muốn nói sự thực với con, tin ta đi, ông ấy có mà. Thậm chí gần đầy, khi Frances đe dọa tiết lộ sự thực với con trừ khi ông ấy đồng ý với vụ ly dị, ông ấy đã muốn nói với con rồi.

- Frances biết chuyện này?

- Có lẽ vậy, cho dù có Chúa biết làm sao hay khi nào bà ấy phát hiện ra. Nhưng ta đã thuyết phục ông ấy rằng giờ đã quá muộn để thay đổi lại câu chuyện.

- Đó là lý do tại sao cha đồng ý với vụ ly dị ư? – Derek hỏi cha mình – Bởi Frances đã tống tiền cha? Vậy mà con đã nghĩ cha đã độ lượng tới mức trao lại cho bà ấy tự do của mình.

Jason hấp háy mắt trước sự nhạo báng trong giọng nói của Derek. Molly, trái lại, nổi giận:

- Làm sao con dám nói với cha mình theo cách đó – Bà hỏi – Con không biết gì về địa ngục mà ta đã bắt ông ấy trải qua khi bắt ông ấy giữ kín thân thế của mình với con. Con chẳng hiểu chút gì về địa ngục ta đã trải qua khi quyết định rằng đó…đó là điều tốt nhất dành cho con.

- Điều tốt nhất? – Derek nói một cách kỳ cục – Bà từ chối quyền làm mẹ với tôi. Cái quỷ gì khiến cho bà nghĩ đó lại là điều tốt nhất đối với tôi?

- Con có nghĩ ta muốn từ chối không làm một người mẹ với con không? Con là tất cả của ta. Ta yêu con ngay từ lúc ta biết con đã được thụ thai.

- Vậy thì tại sao?

- Derek, lúc đó là hai mươi lăm năm trước. Ta còn trẻ và dốt nát. Ta ăn nói như một con bé nạo ống khói ở London. Ta đã không biết làm cách nào để chứng mình bản thân mình. Ta quá ngu ngốc để biết được rằng điều đó là có thể. Và từ cái ngày cha con quyết định biến con thành người thừa kế chính thức của ông ấy, ta đã kinh hoàng khi nghĩ rằng Hầu tước Haverston tương lai, sẽ thấy hổ thẹn khi biết rằng, nếu mọi người đều biết, rằng mẹ cậu ấy chỉ là một đứa hầu gái người thậm chí không biết đọc biết viết. Con trai ta sẽ là một quý ngài, một thành viên của giới quý tộc. Ta không muốn nó thấy nhục nhã bởi ta, và chắc chắn là con sẽ thấy vậy.

- Cho nên bà cũng tự mình tiên đoán luôn cả cảm giác của tôi phải không? – Derek nói, lắc đầu, rồi anh ném cho cha mình một cái nhìn buộc tội- Và cha để bà ấy thuyết phục mình với những giả thuyết như thế?

Molly lên tiếng trước khi Jason có thể trả lời:

- Ta có thể trở nên rất có sức thuyết phục, và ta cứng rắn tới mức mà con không biết. Nhưng chủ yếu, cha con chiều theo sự nài nỉ của ta chỉ vì ông ấy yêu ta. Và, Derek, con đã phải đối phó với tiếng xấu là con hoang rồi. Ta biết điều đó với con sẽ không dễ dàng, và nó đúng là vậy. Nhưng ít ra ai cũng cho là con có dòng máu quý tộc ở cả hai phía cha và mẹ. Nó sẽ còn tệ hơn nếu ai cũng biết mẹ con là ai.

- Bà vẫn có thể nói với tôi. Bà có thể giấu kín nó với toàn thể phần còn lại của thế giới nếu bà cảm thấy cần làm vậy, nhưng bà đáng lẽ có thể nói cho tôi biết. Tôi có quyền được biết. Và sự thực là, Molly, chắc chắn tôi không cảm thấy xấu hổ khi biết bà là mẹ. Giả thuyết của bà chỉ là giả thuyết mà thôi. Tuy nhiên, cái hiện giờ tôi cảm thấy, là cơn thịnh nộ khi biết bà chưa bao giờ làm mẹ tôi, rằng bà đã ở bên tôi từng ấy năm, biết rằng tôi là con trai của bà, nhưng bà không cho tôi biết gì cả. Bà để tôi nghĩ rằng với tôi bà chẳng là ai hết. Bà để tôi nghĩ rằng mẹ tôi đã chết!

Anh không thể nói tiếp. Anh đã lên tới đỉnh điểm cảm xúc của mình, đặc biệt khi anh thấy những giọt nước mắt long lanh ngấn trên đôi mắt bà. Anh bước ra khỏi phòng, để trào ra những giọt nước mắt của chính mình.

Jason ôm Molly vào vòng tay mình, nghe tiếng nức nở của bà:

- Ôi, Chúa ơi, tôi đã làm gì thế này? – rồi bà bắt đầu òa khóc.

Ông tự hỏi mình cùng một câu hỏi, nhưng tất cả những gì ông có thể nói với bà là:

- Mọi người đều phạm sai lầm khi còn trẻ, Molly. Đây chỉ là một trong những sai lầm của chúng ta. Hãy cho nó thời gian để làm quen với sự thật. Một khi nó nghĩ về chuyện này, thực sự suy nghĩ, nó sẽ nhận ra em đã luôn là một người mẹ đối với nó, rằng em đã ở bên nó để chia sẻ tất cả những nỗi đau và nỗi buồn trong những năm nó trưởng thành, rằng em đã nuôi dưỡng nó và giúp nó trở thành một người đàn ông tốt như vậy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.