Nói Lời Yêu Em (Say You Love Me)

Chương 5



Derek đáng lẽ phải biết rằng những người bạn đồng hành của anh sẽ không để yên mọi chuyện. Anh chỉ vừa mới quay trở lại xe ngựa của mình thì Jeremy nói:

- Em không tin nổi. Anh vẫn tới cái vũ hội đó hả? Chết tiệt em đi nếu em làm thế.

- Tại sao lại không chứ? – Derek hỏi, nhướn một bên mày vàng óng – Cô ta sẽ không đi đâu mất, và em họ Diana tự mình đã yêu cầu sự có mặt của chúng ta tối nay tại buổi ra mắt bạn của em ấy. Có thấy là tất cả chúng ta đều đồng ý tham sự không, Jeremy, và em sẽ nói việc nào là quan trọng hơn đây?

- Chính xác điều em muốn nói – Jeremy khịt mũi – Ít nhất thì em biết chuyện gì quan trọng hơn, và nó cũng sẽ chẳng thêm vào hàng đống những lời đồn thổi trong mùa lễ hội đâu. Diana có thể sẽ còn không để ý thấy chúng ta ở đó trong đám đông.

- Dù em ấy có để ý hay không, đã đồng ý tham dự, chúng ta bắt buộc phải làm thế. Percy, liệu cậu có thể nào giải thích về những nghĩa vụ cho thằng nhóc vô trách nhiệm này không?

- Tôi hả? – Percy cười thầm – Tôi sợ rằng tôi nhìn mọi thứ từ khía cạnh của thằng nhóc, bạn già. Không thể nào nói liệu tôi có sự chịu đựng dũng cảm rời bỏ một cô tình nhân mới toanh xuất sắc để vội vã tới một cuộc tụ họp cả đống người mà chẳng có vẻ là khác gì với hàng đống cuộc vui khác mà chúng ta đã tham gia. Giờ thì, nếu một trong mấy ông chú của các cậu sẽ xuất hiện, hay là cô em họ đáng yêu Amy của hai cậu nữa, nó có thể khác đi tý chút. Các chú cậu biết làm cách nào để khuấy động không khí ảm đạm lên, và Amy thì còn chưa kết hôn với gã Mỹ của cô ấy, nên trong danh sách của tôi cô ấy vẫn còn có thể.

Sau bài báo cáo dài dòng lê thê chỉ vì một vài câu nói của bạn họ, Derek và Jeremy đều á khẩu mất một lúc. Derek là người hồi phục đầu tiên khi nói:

- Amy có thể chưa kết hôn, nhưng đám cưới được lên lịch vào tuần tới rồi, cho nên gạch con bé ra khỏi danh sách của cậu đi, Percy.

Và rồi Jeremy thêm vào:

- Và anh không thể nhắc tới tên cha em mà ảo tưởng nữa đâu. Ông quá là thích cuộc sống gia đình lúc này để mà bắt đầu để mấy chuyện ngồi lê đôi mách khuấy tung lên nữa. Chú Tony cũng vậy thôi.

- Có khác biệt đó, cậu bé. Hai cái tên Malory đặc biệt đó sẽ không bao giờ thích an cư ở nhà tới mức họ sẽ không nhướn một hai cả hai bên mày lên đâu. Cậu nhóc, tôi đã tận mắt chứng kiến không lâu sau khi em gái Jack của cậu ra đời mà, cha và chú cậu đã kéo tên Mỹ vào phòng bi da, và tên Mỹ chỉ có thể loạng choạng mà đi ra ngoài.

- Đó là khi bọn họ chỉ mới phát hiện ra, và phản đối, sự quan tâm của cái tên Anderson đó tới Amy. Và chuyện họ phản ứng như vậy là có thể đoán trước. Nhưng mà, hai bọn em đều đã giải thích chuyện đó cho anh rồi mà, Percy, khi mà anh nghĩ tới chuyện tự mình tán tỉnh chị ấy. Xuất phát từ chuyện cả hai người đó đều góp một tay nuôi dưỡng cô chị họ Regan sau khi dì ấy mất, và cái sự thực là Amy trông cực giống Regan-

- Reggie – Derek cắt ngang, cũng giống cha anh sẽ làm nếu như ông ở đây, cho dù ít gay gắt hơn – Anh hiểu tại sao cha em cứ khăng khăng gọi em ấy bằng cái tên khác, chỉ là để chọc tức các anh em mình, nhưng em không cần phải theo bước ông ấy đâu.

- À, nhưng em thích theo bước ông ấy mà – Jeremy cười toe toét chẳng có vẻ ăn năn gì – Và ông ấy không làm vậy để chọc tức họ, ừm, có thể chỉ một chút thôi, nhưng đó không phải lý do tại sao ông ấy bắt đầu gọi chị là Regan. Những nguyên do đã có trước, trước cả khi em được sinh ra. Với ba anh em trai, hai trong số họ già hơn cha, ông ấy cảm thấy phải làm gì đó khác biệt trong mọi thứ.

- Được rồi, chắc chắn là ông ấy thành công với việc đó – Derek nói cùng một cái nháy mắt hiểu biết – Cho dù ông ấy đã không làm.(Đoạn này trong nguyên tác là "Didn't he though" - thực sự mình không hiểu hết nghĩa để dịch cho thoát ý)

Hai anh em đều đang nhắc tới những ngày làm cướp biển của James Malory, khi ông nổi tiếng là thuyền trưởng Hawk và cả gia đình đều chối bỏ ông. Chính trong suốt sự nghiệp nổi tiếng của ông dưới cái tên Hawk mà James đã phát hiện ra rằng ông có một đứa con trai đã gần như trưởng thành, và ông không chỉ biết tới Jeremy mà còn mang cậu theo, đó là lý do tại sao thằng nhóc có một sự giáo dục không hề chính thống, được học hỏi quá nhiều về đàn bà, đánh nhau, và rượu chè từ thủy thủ đoàn hỗn tạp cướp biển của James.

Nhưng Percy không biết điều đó và sẽ chẳng bảo giờ biết. Percy có thể là một người bạn đáng mến, nhưng anh là một người bạn đáng mến người đơn thuần không thể giữ nổi một bí mật nào, và những thành tích bất chính trong quá khứ của James Malory là những bí mật được giấu kỹ chỉ thành viên trong gia đình biết.

- Bên canh đó, Percy – Jeremy nói, quay trở lại với chủ đề - cha em ghét vũ hội, chắc chắn đó, và chỉ lê chân tới đó những ngày này chỉ vì sự nài nỉ của vợ ông. Chú Tony cũng vậy luôn. Chắc chắn hiểu được họ cảm thấy thế nào. Cũng giống như em lê chân tới cái vũ hội hôm nay thôi, chết tiệt em đi nếu không phải thế.

Derek cau mày:

- Anh không kéo cậu tới, cậu bé, chỉ là nêu ra những bổn phận của cậu. Cậu đã không cần phải đồng ý với yêu cầu của Diana.

- Em không phải hả? – Jeremy đáp lại – Khi nào thì em có cái lúc tồi tệ khủng khiếp được nói Không với một phụ nữ vậy? Với chuyện đó thì, bất cứ người phụ nữ nào cũng thế. Chỉ là không chịu được chuyện làm họ thất vọng. Và em chắc chắn sẽ không làm thất vọng cô bé anh vừa vứt lại đằng sau.

- Nếu tất cả những gì cô ấy muốn là được bỏ lại một mình, Jeremy, anh khó mà nói là anh đã làm cô ấy thất vọng.

- Bỏ lại một mình?

- Em thấy chuyện đó khó tin quá hả?

- Phụ nữ đánh nhau và lên kế hoạch để lên giường anh, anh họ, không phải để rời bỏ nó. Em đã thấy chuyện đó trực tiếp-

Derek cắt ngang:

- Và đôi khi phụ nữ chỉ muốn không bị quấy rầy, vì một lý do hay vì gì khác, và đó là ấn tượng khác biệt mà anh thấy từ cô gái này. Cô ấy trông có vẻ kiệt sức. Có thể không hơn thế, nhưng dù thế nào anh cũng đã có kế hoạch khác….Cùng với đó, Jeremy, anh đã không xòe ra chừng ấy tiền chỉ để lên giường với cô ấy, cho nên anh có thể kiên nhẫn. Không muốn có một tình nhân ban đầu, nhưng giờ thì anh đã có một, anh sẽ tới gặp cô ấy với điều kiện tốt nhất của mình, nếu nó cũng giống vậy với em.

- Thực chất là khiếm nhã bởi cái gì mà anh đã không muốn – Percy nhận xét.

Jeremy cười lục khục:

- Cho dù nó đã không thế.

Derek trườn xuống cái ghế của anh, làu bàu:

- Hai người biết tại sao tôi làm thế mà.

- Dĩ nhiên bọn tôi biết, bạn già – Percy trả lời – Và khen ngợi anh vì chuyện đó, thực sự đấy. Tôi không bỏ tiền ra để cư xử cao thượng như vậy, nhưng ít nhất thì một trong chúng ta cũng đã làm.

- Đúng thế - Jeremy đồng tình – Cái cục mụn cóc Ashford ấy và đã có một món quà tuyệt vời vì làm thế rồi. Một công tác buổi tối tốt đẹp, nếu em có thể nói thế.

Ngượng ngùng bởi lời tán dương không mong đợi, Derek nói:

- Vậy có thể nào cả hai người dừng cái việc trêu chọc về việc để cô gái đó lại chưa?

Jeremy cười toét:

- Bọn em phải làm à?

Một cái quắc mắt từ Derek làm cho Jeremy liếc ra ngoài cửa sổ bên cạnh và huýt sáo một bài vui vẻ. Thằng quỉ không thể sửa đổi được nữa. Chú James sẽ phải dùng mọi cách để chế ngự thằng chó con trẻ tuổi này vào vòng trách nhiệm trong thời gian tới. Dĩ nhiên, cha của Derek đã than van về những điều tương tự mà anh đã dính vào. Nhưng rồi, trong số bốn anh em nhà Malory, Derek phải gắn liền với việc đứng đầu gia đình, và do đó, Jason Malory, Hầu tước Harverston, là người cứng rắn nhất trong tất cả, và là người khó mà chiều lòng nhất.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.