Nơi Nào Đông Ấm

Chương 13



Một ngày nữa tôi phải trở lại Phần Lan, tôi đã nghỉ học cả tuần rồi, Tịch Hy Thần bận việc nên phải ở lại Trung Quốc vài ngày.

Buổi sáng, tôi dậy sớm sắp xếp đồ đạc, không ngờ sáng ra mà cô ta đã đến gõ cửa.

“Dương Á Lợi?” Nói thực, tôi quá đỗi kinh ngạc khi thấy cô ta tìm được nơi này, không biết có phải cô ta thuê thám tử không nữa.

Cô gái đứng ngoài cửa đang cúi đầu, mặc bộ quần áo màu xám, mái tóc ngang vai không được gọn gàng lắm, rõ ràng nhìn hơi tiều tụy.

“Có muốn vào trong không?” Đợi mãi không thấy cô ta phản ứng gì, tôi hỏi, không khách khí.

Dương Á Lợi ngẩng lên, đôi mắt đỏ ngầu nhìn tôi, “Tại sao? Tại sao cô còn quay về?”

Tôi chau mày.

“Tôi cũng ở bên anh ấy sáu năm! Lẽ nào chỉ có sáu năm của cô là khắc cốt ghi tâm, còn sáu năm của tôi thì không có ý nghĩa gì!” vẻ khuê các, cao quý thường ngày của Dương Á Lợi không còn nữa.

Mặc dù không muốn đứng trước cửa tranh luận những vấn đề như thế này, nhưng bây giờ lại mời vào nhà thì có vẻ hơi buồn cười.

“Dương Á Lợi.” Tôi không đến mức quá căm ghét cô ta, nhưng cũng phát chán việc cô ta đến tìm tôi vì những việc như thế này, tôi thở dài nói: “Dương Á Lợi, thay vì lãng phí thời gian đi cảnh cáo người thứ ba, cô nên cố gắng hơn để củng cố mối quan hệ của hai người.”

“Cô nói nghe dễ dàng thật đấy! Nếu sáu năm ở bên nhau mà hữu dụng thì tôi đã không thảm hại thế này. Trong lòng anh ấy chỉ có cô, tôi là cái gì chứ, vật thay thế cũng chẳng bằng!” Dương Á Lợi nhìn tôi, ánh mắt căm phẫn và thù hận.

Cô có thể lựa chọn cách không yêu anh ấy nữa.” Sau một hồi im lặng, tôi nói.

“Cô!” Dương Á Lợi có vẻ quá khích, “Giản An Kiệt, anh ấy vì cô mà tự sát! Cô có hiểu không hả? Anh ấy vì cô mà tự sát!”

Tôi cụp mắt xuống, tay chân bủn rủn, hình ảnh vết sẹo ở cổ tay đó vẫn còn đọng lại trong trái tim tôi. Tôi đứng dựa vào cánh cửa, giọng nhẹ như gió thoảng mây bay: “Cô muốn tôi thương cảm?”

Dương Á Lợi sửng sốt, “Trái tim cô làm bằng sắt đá à?!” Ánh mắt dữ tợn nhìn tôi chằm chằm.

“Vậy rốt cuộc mới sáng sớm cô đã đến tìm tôi là muốn làm gì? Giúp anh ta khoe khoang chuyện tự sát vì tình yêu vĩ đại, hay là muốn cảnh cáo tôi một lần nữa, phải mãi mãi rời xa, không được đến gần anh ta?”

Dương Á Lợi chết lặng, anh ấy đã điên, cô còn điên hơn, không, cô là một người máu lạnh! Cô hoàn toàn không hiểu thế nào là yêu!”

Lý do này khiến tôi không thể không chau mày.

“Cô Dương, xin hãy thận trọng lời ăn tiếng nói.” Một giọng nói lạnh nhạt chợt vang lên.

Tịch Hy Thần đi đến ôm lấy tôi, đầu tôi hơi đau, dựa vào người đang đứng đằng sau một cách tự nhiên.

“Tịch Hy Thần?!” Dương Á Lợi khựng lại, sau đó bồng nhiên cười lớn, “Hóa ra là vậy! Hóa ra là vậy!”

“Không tiễn, cô Dương.” Giọng điệu lạnh lùng, không chút cảm xúc, sau đó, Tịch Hy Thần dìu tôi vào phòng. Phía sau truyền đến tiếng cười lớn, “Anh Tịch, sao thế? Muốn đuổi tôi à? Sợ tôi nói gì à?” Khẩu khí của Dương Á Lợi bỗng trở nên thẳng thừng, đoạn tuyệt, “Mục tiêu của anh luôn là cô ta, nhưng tôi thật không ngờ, cô ta là em họ của anh... Ha ha! Sao tôi lại quên chứ, hai người ngay cả tình thân còn không để ý tới nữa là! cẩn thận lời ăn tiếng nói à? Hừ, Tịch Hy Thần, những việc mà anh làm còn “ngoạn mục” hơn tôi nhiều! Nếu nói đến bỉ ổi, vô liêm sỉ

thì không ai bằng anh được!”

Ý vị sâu xa của câu nói này khiến tôi rùng mình, ngẩng đầu nhìn Tịch Hy Thần, sắc mặt anh như đóng băng.

“Giản An Kiệt, dẫu gì cô cũng là người thông minh, cô có biết tại sao năm đó Diệp Lận không nói lời nào đã vội chia tay cô không? Cô có biết tại sao suốt sáu năm qua Diệp Lận không đi Pháp tìm cô không? Cô nghĩ rằng anh ấy thật sự không muốn đi sao? Anh ấy đúng là điên rồi, làm việc gì cũng dựa vào cảm hứng của mình, thậm chí có thể vì cô mà tự sát! Ha ha! Đúng rồi, Diệp Lận tự sát không chỉ một lần! Thật nực cười! Anh ấy yêu cô, nhưng lại chỉ có thể ở bên tôi! Tại sao? Bởi vì tôi có tiền! Bởi vì anh ấy có một cô em gái sống dở chết dở! Còn một lý do quan trọng nhất nữa... đó là kẻ xúi bẩy đằng sau có tiền có thế đó! Tịch Hy Thần, anh nói xem tôi nói có đúng không!”

“An Kiệt, em vào phòng trước đi.” Giọng nói dịu dàng, êm ái rót vào tai tôi.

“Đợi một chút.” Tôi thấy mình hơi run rẩy, không biết làm sao mình có thể nghe lọt những câu nói sau cùng đó, đột nhiên, tôi không thể nhận ra rốt cuộc mình đang có cảm giác gì nữa!

Tay của Tịch Hy Thần đặt lên mu bàn tay tôi, rất lạnh.

“Dương Á Lợi, cô nói có thật không?” Tôi run rẩy

“Sao cô không hỏi trực tiếp anh ta?” Dương Á Lợi cười lạnh lùng.

Tôi quay sang nhìn Tịch Hy Thần, sắc mặt anh trắng bệch, ảm đạm, ánh mắt thất thần, không sao hiểu được.

“Tịch...”

“Em... hỏi anh, đúng không?” sắc mặt anh càng nhợt nhạt thêm, thần thái cũng trở nên trang nghiêm.

“Em muốn biết.” Tôi nói, bình tĩnh lạ thường, nhưng lòng bàn tay tự nhiên tướp mồ hôi.

Tịch Hy Thần buông tay tôi ra, cảm giác lạnh giá qua đi lại khiến trái tim tôi đau nhói.

Ảnh mắt anh sâu thẳm, ủ ê, Đúng.”

“Tịch Hy Thần, bây giờ Diệp Lận bị tai nạn giao thông phải nằm viện, tôi nghĩ anh sẽ rất vui mừng khi nghe được tin này, đúng không?” Dương Á Lợi nói, giọng thù hận.

“Trên đường tới bệnh viện, Diệp Lận không ngừng gọi tên cô, cho nên, tôi mới đến tìm cô, nhưng dù là như thế, tôi cũng không nhường anh ấy cho bất cứ ai! Nếu Diệp Lận xảy ra chuyện gì, cả đời này tôi sẽ không tha thứ cho cô.” Đây là câu nói cuối cùng của Dương Á Lợi trước khi rời bệnh viện. Hừ, cô ta không tha thứ cho tôi, cô ta tưởng mình là ai chứ? Tôi cười nhạt, đi đến trước giường bệnh nhìn khuôn mặt nhợt nhạt của Diệp Lận. Anh nằm đó, sao mà mong manh, yếu ớt đến thế, như thể chỉ trong phút chốc sẽ tan biến, nhưng anh vẫn rất đẹp, đẹp đến mức ma mị.

“Diệp Lận, Diệp Lận...” Tôi đã thầm gọi cái tên này trong lòng không biết bao lần, “Diệp Lận, mỗi lần anh chơi trò gì em đều đoán ra được, bởi vì anh luôn cho em gợi ý, nhưng lần này thì sao? Nằm ở đây là nghiêm túc sao?”

“Anh tự sát cũng chỉ là đang diễn trò... bởi vì anh luôn sợ chết.”

“Vì anh sợ chết, cho nên, Diệp Lận, anh sẽ không thể chết dễ dàng như thế được.”

Tôi ở bên anh, đợi anh hồi phục lại ý thức, đợi anh tỉnh lại.

Bác sĩ nói, nếu trong vòng mười ngày mà anh không tỉnh lại thì có khả năng sẽ biến thành... người sống trong trạng thái thực vật.

Tôi đi thăm em gái của Diệp Lận, một cô gái trẻ nhưng chỉ còn là một cái xác không hồn.

“Hi hi, Giản An Kiệt, anh nói cho em biết nhé, anh có một cô em gái, lớn lên rất xinh đẹp, có hai chiếc răng khểnh, cười còn có lúm đồng tiền nữa nhé... ”

“Con bé suốt ngày lẽo đẽo theo anh, đòi gặp chị dâu tương lai. Làm sao đây? Có nên cho cô ấy gặp vợ tương lai của anh không nhỉ, hả? Hả?... ”

“Anh yêu em hơn em gái của anh... có thế là hơn rất nhiều. ”

“Cô ơi, cô nên nghỉ một chút đi.” Cô y tá đã nhiều lần thuyết phục tôi.

“Tôi sẽ nghỉ.” Tôi nói, giọng cô đơn, quạnh quẽ. Đúng thế, tôi sẽ nghỉ ngơi, bởi vì tôi đang đợi anh tỉnh lại.

Diệp Lận không có người thân, anh chỉ có mỗi một cô em gái. Lúc này, Gia Trân, Bùi Khải đến, tôi chẳng còn lòng dạ nào mà phản ứng, Phác Tranh đi đến, nhẹ nhàng ôm lấy tôi, ánh mắt vô cùng thương xót.

Tôi ở lì trong bệnh viện hai ngày, có người vẫn âm thầm giúp đỡ, xử lý những việc ở bệnh viện hay tiếp người của cục cảnh sát đến điều tra. Không phải Hy Thần, mà là người do anh phái đến.

Ba ngày, Diệp Lận chưa tỉnh lại, năm ngày, anh vẫn chưa tỉnh lại, nhưng tôi vẫn đợi...

Đến ngày thứ bảy, tôi ra khỏi phòng bệnh, gọi điện cho cô nói sẽ sang muộn mấy hôm.

Trời còn chưa sáng hẳn, tôi đi ra ngoài hành lang, ngồi xuống bậc thềm đá, ngẩng đầu nhìn những vì sao trên trời, thở dài một tiếng. Tôi đợi anh tỉnh lại, dẫu sao, Giản An Kiệt tuy lạnh lùng nhưng cũng rất dễ... mềm lòng.

Đột nhiên nghe thấy những âm thanh náo loạn, nhìn thấy mấy bác sĩ và y tá chạy vội về phía phòng chăm sóc đặc biệt ở hướng Đông, tôi giật thót mình, lập cập đứng dậy, chạy về phía phòng bệnh của Diệp Lận.

Tôi bị y tá chặn lại trước cửa, từ cửa sổ kính nhỏ nhìn vào, chỉ thấy một nhóm nhân viên y tế mặc áo blouse trắng đang vây quanh giường bệnh kiểm tra với vẻ vội vàng, gấp gáp...

Qua kẽ hở, tôi dường như nhìn thấy một đôi mắt đen láy đẹp tựa ánh sao...

Năm ngày sau khi Diệp Lận tỉnh lại, tình trạng hồi phục rất tốt.

“Bác sĩ nói bây giờ anh chỉ được ăn những thức ăn lỏng thôi.” Tôi bổ quả táo thành từng miếng rồi đưa lên miệng ăn.

“Vậy em không nên ăn trước mặt anh chứ!” Anh buồn bã thở dài, lắc lắc đầu.

không ăn nữa, được chưa?” Tôi cười và vứt nửa quả táo gọt dở vào sọt rác.

“Hey!” Diệp Lận khẽ kêu lên một tiếng, trợn mắt nhìn tôi, “Giản An Kiệt, em thật lãng phí!”

“ừm.” Tôi để con dao đã lau sạch sang một bên, “Ngày mai em sẽ đưa anh đi dạo công viên.”

“Thật à! Nhưng ở gần đây có công viên không?” Xem ra não anh vẫn hoạt động bình thường.

Tôi giả vờ nghiêm túc suy nghĩ một hồi, “Vườn hoa nhỏ của bệnh viện.”

Bệnh tình của em gái Diệp Lận giờ đã khá hơn, cứ đà này thì chắc sẽ khả quan thôi.

“Con bé khi còn nhỏ nghịch ngợm như con trai ấy.”

“Giống hệt anh.”

“Hey!” Hình như có người không hài lòng.

Tôi ho một tiếng rồi hỏi: “Thăm công chúa nhỏ rồi, tiếp theo đi đâu đây?”

“Hôm qua, à không, hôm kia em nói sẽ dẫn anh đi công viên mà.” vẫn còn nhớ cơ đấy!

“ừm, vườn hoa nhỏ phải không?”

Diệp Lận tỏ ra khinh khỉnh, “Giản An Kiệt, hồi phổ thông em đáng yêu hơn nhiều!”

Người người đi đi lại lại trên con đường nhỏ trong vườn hoa, chúng tôi cũng đi lang thang trên đó, không biết có phải tôi quá nhạy cảm hay không mà cảm giác có biết bao ánh mắt tập trung nhìn vào người đang nhàn nhã ngồi trên chiếc xe lăn tôi đang đẩy, cuối cùng còn có người

chạy đến xin chữ ký của Diệp Lận, vẻ mặt đầy hưng phấn.

Tôi cứ ngạc nhiên mãi.

Diệp Lận cười tự hào, “Anh là minh tinh mà.”

“Chẳng phải anh chỉ là người mẫu thôi sao?” Tôi không nhịn được cười.

“Sai rồi, là siêu mẫu nổi tiếng!” Anh trả lời khá đanh thép.

Sau đó, cứ vài ngày Phác Tranh lại tới một lần, nhìn thấy tôi liền chạy đến ôm chầm lấy.

“An Kiệt, anh chỉ hy vọng em hạnh phúc.”

“Em sẽ hạnh phúc, anh trai.” Tôi hít hít mùi vị ánh trời hắt trên người Phác Tranh, sao có thể quên được, suy nghĩ của anh ấy luôn đơn giản, luôn chỉ nghĩ cho tôi mà thôi.

“Nghe tin cậu ta tự sát, anh thật sự rất lo sợ.” Phác Tranh ngừng một lúc rồi nói, tình ý sâu xa: “Rõ ràng là yêu nhau, sao còn cứ làm mình làm mẩy mãi thế? cố chiều ý cậu ta một chút đi, con người Diệp Lận tuy bề ngoài có vẻ ồn ào, không mấy nghiêm túc, nhưng nội tâm lại rất tinh tế, nhạy cảm.”

Tôi mỉm cười, rúc đầu vào trong áo Phác Tranh mè nheo.

“Sao giống như con mèo con thế?”

“Không phải là làm nũng đâu.”

“Đúng thế, từ khi lên mười em đã không biết làm nũng rồi, có cô gái nào giống em không chứ?” Phác Tranh nhớ lại thời thơ ấu, không ngừng lắc đầu, nhưng khóe môi lại mỉm cười, thể hiện rõ tình yêu thương sâu sắc.

Sau khi tiễn Phác Tranh về, tôi nói chuyện với bác sĩ Lưu, bác sĩ khẳng định sức khỏe của Diệp Lận không có vấn đề gì, nhưng trên người lưu lại rất nhiều vết sẹo, không thể tiếp tục làm người mẫu được nữa. Không biết anh có bận lòng vì điều này không, người mẫu vốn là nghề anh yêu thích, ngay từ nhỏ đã mơ ước được tỏa sáng trên sân khấu mà.

Tôi đẩy cửa phòng bệnh bước vào, thấy Diệp Lận đang ngồi im trên giường, cúi đầu nhìn ngón tay mình.

“Sao thế? Sao mặt mày ủ ê thế kia?” Tôi đi đến, ngồi xuống mép giường.

“Em vẫn muốn quay trở lại bên anh ta, phải không?” Mí mắt Diệp Lận như cánh chim u tối.

Tôi do dự rồi dang tay ôm lấy anh ta, “Diệp Lận.” Tôi dựa đầu lên vai anh ta, thì thầm: “Em mãi mãi quan tâm đến anh.”

Cảm giác vòng tay quanh eo tôi dần dần siết mạnh hơn, rất chặt.

Từ phòng vệ sinh bước ra, chưa đi đến trước cửa phòng bệnh tôi đã nhìn thấy hai người đi đôi giày da đang đứng ở hành lang phía Đông. Dường như là bản năng, lòng tôi bỗng thấy không yên, chân không dừng lại, vội vàng bước đến.

Nghỉ ngơi cho tốt nhé!” Giọng nói trầm thấp từ bên trong vọng ra.

Tôi giật thót mình, đôi chân cứng lại không sao bước nổi, sau đó nghe thấy “choang” một tiếng, cô y tá trước mặt vì mải quay đầu nhìn lại đằng sau nên đã đâm sầm vào tôi, khay thuốc và kim tiêm bị rơi xuống đất. Dường như đồng thời, mọi người trong các phòng bệnh cùng kéo ra x cuối cùng tôi cũng thấu hiểu cảm giác được gọi là “đối tượng đả kích.”

Thấy mặt cô y tá đỏ bừng lên, tôi cúi xuống nhặt các đồ vật bị rơi, cô ấy cũng vội vàng cúi xuống nhặt cùng, “Xin... xin lỗi.”

Tôi mỉm cười, “Là do tôi đột nhiên dừng lại.” Rồi trả lại cô ấy chiếc khay.

“Giản An Kiệt, đến đây nào.” Diệp Lận vẫy tay với tôi, cười rạng rỡ.

Tôi đứng dậy bước tới, bóng dáng thanh nhã, xa lạ của cô y tá đi lướt qua người tôi.

“Giản An Kiệt, nước.” Tôi đi đến bên bàn, rót một cốc nước, động tác rõ ràng hơi do dự.

“Yên tâm, anh không để em phải mớm cho anh đâu mà sợ.” Diệp Lận mỉm cười, cầm cốc nước uống một ngụm.

“À, quên mất không giới thiệu, đây là mấy sếp của công ty anh.” Tay kia chỉ chỉ người phía sau.

“Thì ra cô là cô “Giản An Kiệt” đó.” Niên Ngật mỉm cười, giọng thành thật.

Tôi không biết làm thế nào, đành phải quay người lại, “Niên tiên sinh.”

“Cô gọi thẳng tên tôi là anh Niên cũng được mà.” Niên Ngật ngồi xuống sofa, dáng vẻ thư thái, an nhàn, chẳng giống đi thăm bệnh nhân chút nào, mà giống một con hồ ly đi thám thính tình hình thì đúng hơn.

Cảm giác có một ánh mắt từ từ quét qua người tôi rồi nhẹ nhàng chuyển sang hướng khác.

“Có một ông chủ rộng rãi, hào phóng thật tốt, không làm người mẫu vẫn được nhận tiền lương như thường.” Tiếng của Diệp Lận từ phía sau vọng lại, trong vẻ cởi mở, thẳng thắn vẫn có vài phần lông bông.

“Đúng thế, chàng trai, cậu nhất định phải cảm ơn ông chủ đấy.” Niên Ngật cười nói, nửa đùa nửa thật.

“Giám đốc Niên, không phải tôi vừa cảm kích đến mức lo sợ đấy sao?” Diệp Lận cũng cười, rất hồn nhiên, nói xong kéo tay tôi ngồi xuống giường, “Che mất tầm nhìn của anh rồi, không nhìn được phía trước.”

“Sức khỏe đã hồi phục tốt rồi đấy nhỉ!” Tôi cười nói.

“Chủ yếu là do người chăm sóc tốt.” vẫn cái tính tùy tiện, nghĩ gì nói nấy.

Tôi không tiếp lời, thấy rõ từng khớp x trong lòng bàn tay thon dài đó từ từ nắm chặt lại. Chiếc đồng hồ tinh xảo hiển thị thời gian.

“Đi thôi.” Tư thế ung dung, thoải mái, giọng điệu lạnh lùng, chậm rãi quen thuộc.

Niên Ngật đứng dậy, uể oải tiếp lời: “Vâng, thưa sếp.”

Bóng dáng thanh lịch, cao ngạo dẫn đầu bước ra khỏi phòng bệnh, không lề mề chậm chạp, không dừng lại, cũng chẳng lôi thôi.

Rất lâu sau, Diệp Lận mới mở lời: “Em giận à?”

Tôi không biết tại sao luôn có người hỏi tôi có giận hay không, “Không.”

“Cho dù có giận thì em cũng sẽ không nói ra, đúng không?” Anh tỏ vẻ ngang ngược, bướng bỉnh.

“Nghỉ ngơi đi.” Tôi đi lấy cho anh vài viên thuốc.

“Rõ ràng em biết bây giờ anh không thể ngủ được mà!”

“Vậy anh muốn nghe em nói gì?” Tôi quay sang nhìn anh, “Đúng, em cảm thấy không vui.”

Diệp Lận tỏ ra rất đau khổ, ánh mắt có chút thê lương, “Em muốn đi tìm anh ta?”

Tôi cúi xuống, viên thuốc trượt qua kẽ ngón tay, “Vâng.”

“Nếu anh không hỏi thì em định khi nào?”

“Ba ngày nữa.”

Diệp Lận chán nản dựa lưng vào đống chăn gối đằng sau, khí thế khi nãy giờ đã hoàn toàn biến mất, “Em đi đi.”

“Uống thuốc trước đã.”

“Anh không chết được đâu!”

“Uống thuốc đi.” Tôi kiên quyết.

Diệp Lận bỗng nhiên cười lớn, “Dù sao cũng phải đi thì tốt nhất là đi luôn đi, để anh đỡ thấy buồn lòng!”

Tôi thở dài, ngồi đối diện với anh, “Diệp Lận.” Tôi nhìn anh, ánh mắt và lời nói đều rất nghiêm túc, “Em đã từng nói, từ rất lâu rồi, em đã từng nói với anh...” Bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc đen mềm mại đó, “Khi em đã yêu ai thì sẽ toàn tâm toàn ý... Dù yêu hay hận, cũng đều là tuyệt đối... mà giờ đây, người em yêu là anh ấy, chính xác là vậy...”

Tôi mệt mỏi bước ra khỏi phòng bệnh, tiếng điện thoại vang lên, tôi liếc qua một cái rồi bấm phím nghe.

“Giản An Kiệt,” Phía bên kia truyền đến một giọng nam thuần hậu, “Tôi là Niên Ngật đây.”

Tôi giật mình, không ngờ lại là anh ta, bởi vì số điện thoại này là của Tịch Hy Thần.

“Có thể nói chuyện một lát được không?”

“Vâng, anh nói đi.” Giọng tôi bình thản, xem như gián tiếp từ chối yêu cầu nói chuyện trực tiếp của anh ta.

Bên kia khẽ cười, như thể cũng không biết phải làm sao, “Tính cách của cô như vậy cũng chẳng trách...” Ngừng lại một lát, Niên Ngật cảm thấy không cần thiết phải nói thêm một lời thừa thãi nào, “Tôi chỉ muốn nói với cô rằng, một người có giả vờ giả vịt thì trong vòng một tháng cũng sẽ suy sụp thôi.” Trầm mặc một lúc, “Còn nữa,ngộ độc rượu thì dù có tài cán đến đâu cũng sẽ chết sớm đấy!”

Niên tiên sinh.” Rất lâu sau, tôi nói, “Anh đã nghĩ quá rồi.”

Tôi tắt máy, bàn tay run rẩy, cuối cùng điện thoại rơi xuống đất.

Con đường trong bệnh viện vắng lặng, yên tĩnh, tôi nghe rõ tiếng bước chân nôn nóng, lộn xộn của mình vang lên trong cái không gian trống trải, dài hun hút này, con tim run rẩy lạ thường.

Căn phòng tối tăm mù mịt, tấm rèm cửa vừa dày vừa nặng che hết ánh sáng, mùi rượu nồng nặc trong không gian.

Chiếc đèn tường màu da cam tỏa ra thứ ánh sáng yếu ớt không thể soi tỏ vật gì, một chiếc bóng lờ mờ chán nản ngồi trên sàn nhà, lưng dựa vào cạnh giường, ánh đèn nhàn nhạt hắt lên khuôn mặt anh, càng lộ rõ vẻ u sầu.

Tôi tiến lại gần bóng dáng đó... Chiếc áo sơ mi màu trắng nhăn nhúm; khuôn mặt nhợt nhạt, chán chường; mái tóc đen lòa xòa, rối bời che hết mắt; bờ mi khép lại; khóe môi nhếch lên; khuôn mặt trắng bệch như người ốm nhưng vẫn lộ rõ vẻ lạnh lùng.

Tôi từ từ ngồi xổm xuống đối diện với anh.

Lúc này, cả cơ thể Tịch Hy Thần cứng đơ như khúc gỗ.

Hai mắt anh mở to! Tôi không thể đoán được trong giây phút ấy, đôi mắt anh nhìn tôi có bao nhiêu phần háo hức, đau khổ, kinh ngạc, thương đau, vui mừng khôn xiế

Rất lâu sau, tôi giơ tay lên, ngón tay nhẹ nhàng lướt qua má anh, kéo dài xuống cổ, rồi từ từ ôm anh trong vòng tay mình.

Cảm nhận rất rõ anh đang run rẩy, sao mà đáng thương, bướng bỉnh, đau lòng đến thế!

“An Kiệt, An Kiệt, sao em có thể giày vò anh như thế?Sao em có thể tàn nhẫn như thế...” Giọng anh khàn khàn như thể bị bào mòn.

Tịch Hy Thần đột nhiên giơ tay lên kéo giật tôi lại, đôi môi áp chặt lên bờ môi tôi, quấn quýt, mút mát điên cuồng, mang theo bao nỗi khao khát, đau khổ dồn nén và thất vọng sâu sắc, lưỡi anh tham lam thọc sâu vào bên trong, ngấu nghiến điên cuồng.

“Tịch Hy Thần...” Nụ hôn sâu cuồng dại cộng với mùi rượu nồng nặc khiến tôi thấy hơi chóng mặt.

“Hy Thần, đợi đã.” Tôi vô thức vùng vẫy, nhưng càng vùng vẫy càng làm cho hai cánh tay kia ôm chặt hơn.

Anh hôn càng sâu, những tiếng rên gấp gáp càng được kích thích, bàn tay giá lạnh len lỏi vào từ bên dưới vạt áo của tôi.

Cảm giác buốt lạnh đột ngột khiến cơ thể tôi run rẩy, nhưng lập tức bị ngọn lửa tình đang hừng hực cháy lấn lướt, ham muốn thể xác trồi dậy.

Cơ thể anh đè lên người tôi nóng bỏng, anh thừa biết làm cách nào để tôi không thể kháng cự.

Từng trận cuồng phong đê mê, tê dại khiến tôi không kìm được những tiếng rên rỉ.

Anh hôn tới tấp vào cổ tôi rồi lần xuống vai và ngực, sau đó bắt đầu tùy tiện lột hết quần áo trên người tôi.

“Đợi một chút, Tịch Hy Thần!” Tôi ý thức được lúc này khó có thể dừng lại nhưng bên ngoài đang có người!

Nhưng Tịch Hy Thần không hề có dấu hiệu dừng lại, cúi xuống tiếp tục hôn điên cuồng.

Bàn tay không nể nang lần tìm, chinh phục những vùng đất mới, cùng với những nụ hôn tới tấp, cuồng dại khiến tôi cảm giác như có luồng điện chạy dọc cơ thể, không sao cưỡng lại được.

Hơi thở hỗn loạn, cơ thể trần trụi, nóng bỏng và ẩm ướt, dục vọng lên đến tột đỉnh, tôi biết lúc này không gì có thể ngăn chặn những đam mê cháy bỏng đang lan tỏa.

Tịch Hy Thần hấp tấp, vụng về tiến sâu vào trong tôi,

Nửa đêm thức dậy, thấy cổ hơi khô, tôi muốn đi xuống dưới nhà uống nước. Vừa cử động, cánh tay ôm ngang eo lập tức siết chặt lại, ngước mắt nhìn lên thì thấy trong ánh đèn vàng lờ mờ hiện ra một khuôn mặt khôi ngô, tuấn tú, hơi nhợt nhạt, hốc hác, đôi mày rậm chau lại chứng tỏ giấc ngủ không an lành, trái tim tôi đột nhiên đau nhói... Tôi rướn người về phía trước, không cẩn thận làm kinh động đến người đang nằm nghiêng bên cạnh khiến hai cánh tay càng ôm chặt hơn.

Tôi vòng tay qua lưng anh, mặt áp sát vào ngực anh, cảm nhận rõ nhịp tim anh đang đập mạnh bất thường.

“Hy Thần...” Tôi vỗ về anh từng chút, từng chút một.

Cơ thể cứng đờ dần dần thả lỏng, hơi thở dần đều trở lại.

Tia sáng bất ngờ làm tôi chói mắt, trong lúc ngẩn ngơ, hoảng hốt, một cánh tay đã dùng hết sức ôm chặt tôi, tâm tư mơ hồ, lộn xộn, rồi từ từ, tôi có cảm giác một dòng nước ấm áp đang tràn ngập cơ thể... Ngón tay nóng và ẩm ướt chầm chậm xoa nhẹ, ngập ngừng tiến vào các bộ phận trong cơ thể tôi, dùng lực đều đều, nhẹ nhàng ấn xuống, ngón tay đi qua chỗ nào, chỗ đấy đều lưu lại cảm giác ấm nóng.

Tôi vô thức rên lên một tiếng, sau đó, cảm giác được ngón tay trơn và ướt nhẹ nhàng vuốt ve, rồi từ từ trượt xuống...

“Đừng...” Bàn tay trái ngâm trong nước giơ lên giữ chặt cánh tay rực lửa đang lần sờ đến ngang eo, ngón tay thon thả luồn qua lòng bàn tay tôi di chuyển xuống dưới, khiến tay tôi phải nhiều lần giữ lại.

Tôi mở mắt ra, hơi nước mờ mịt giúp tôi khẳng định mình đang ở trong phòng tắm.

Tôi lắc lắc cái đầu đang không mấy tỉnh táo, muốn đứng dậy, hai cánh tay ôm eo tôi càng siết chặt hơn, “Đừng cựa quậy!” Thoảng bên tai tôi là giọng nói bướng bỉnh, hơi thở thong dong, nhàn nhã, Ở bên anh một lúc nữa đi.”

Từ phòng thay đồ đi ra, đến phòng khách thì thấy Tịch Hy Thần đang bày đồ ăn. Tôi định tới giúp thì bị anh kéo lại ôm vào lòng, “Hôm nay đến công ty cùng anh nhé!”

“Làm gì?” Tôi hỏi, chắc không phải để đợi đi ra ngoài ăn chứ? Lý do đó không mấy thuyết phục.

Trên đầu có tiếng thở dài, rồi anh kéo ghế ngồi xuống, ôm tôi trên đùi, “Giúp anh.”

Tôi nghĩ một lát, “Những việc đó, em không biết gì cả.” Tôi thật lòng

“Em ở bên cạnh anh chính là giúp anh rồi.”

Bên dưới có tiếng cười nhẹ, “Anh đi lấy cháo.”

Tôi ngồi bên bàn ăn đợi anh mang cháo đến, gần đây tôi phát hiện ra trình độ nấu cháo của Tịch Hy Thần ngày càng cao, nói thật thì đây cũng không phải là dấu hiệu tốt. Nghiêng đầu nhìn thấy bên góc bàn có một mảnh giấy, tôi tiện tay cầm lên xem... “Tài liệu để ở bàn trà, nhân tiện nói một câu, tôi không nghe thấy gì cả. ”

Tôi “hừm” một tiếng rồi vo viên mảnh giấy ném vào thùng rác.

“Sao thế, hiếm khi thấy em đỏ mặt?” Tịch Hy Thần quay lại hôn lên má tôi một cái, rồi đặt bát cháo và ít đồ ăn khác lên bàn.

“Không có gì.”

Tôi không có cách nào từ chối cùng Tịch Hy Thần đến công ty, về cơ bản anh rất bận rộn còn tôi thì nhàn rỗi, vốn định chiều nay sẽ đến bệnh viện một chuyến, nhưng hình như Tịch Hy Thần cũng đoán được tôi muốn làm gì, liếc tôi một cái đầy ẩn ý, nên tôi cũng chẳng dám manh động nữa.

Từ công ty đi ra, tôi luôn nghĩ không biết phải nói với anh thế nào, hôm nay Diệp Lận ra viện, dù sao tôi cũng nên đi một chuyến. Chỉ là Tịch Hy Thần... Nói thật là mấy ngày nay tuy anh không có biểu hiện gì, nhưng vẫn cứ bóng gió xa xôi, mặc dù biết rõ tôi không còn tình cảm yêu đương gì với Diệp Lận.

“Để anh đưa em qua đó.”

“Dù sao cả đời này em cũng không thể chạy mất được.” Mắt anh nhìn thẳng con đường phía trước, thuần thục điều chỉnh vô lăng.

Tôi nhìn người đàn ông kỳ quặc và nhạy cảm bên cạnh mình, trong lòng không khỏi cười thầm.

“Anh Diệp đã xuất viện rồi.” Cô y tá lần trước đụng vào tôi ở cửa phòng bệnh nói.

“Từ bao giờ ạ?” Tôi hỏi, trong lòng hơi ngẩn ngơ.

“Sáng hôm qua, anh Diệp tự làm thủ tục xuất viện.” Cô y tá vừa nói vừa khom lưng rút từ trong ngăn kéo ra một chiếc túi màu đen, “Còn nữa, anh Diệp nói nếu cô gái lần trước đến thì đưa giúp cái này cho cô ấy, nếu không đến... ừm, thì vứt đi hộ.”

Tôi nhận chiếc túi, nắm chặt nó trong lòng bàn tay.

Trong chiếc hộp nhung đỏ là một chiếc khuyên tai màu hoa lan, đã bị mất một ít hạt đá lóng lánh, mang dấu vết bụi bặm của thời gian.

Tôi bỗng nhiên nhớ ra tai phải của Diệp Lận luôn đeo chiếc khuyên màu hoa lan lấp lánh này, dưới ánh nắng mặt trời, nó luôn tỏa sáng rực rỡ trước mắt tôi...

Đột nhiên, một luồng hơi thở mạnh mẽ phả tới, đôi môi đẹp đẽ cọ xát tai tôi, thì thầm: “Buổi tối anh sẽ tìm cơ hội để đòi đền bù.”

Tôi giật mình, thở dài ngẩng lên, không ngạc nhiên khi thấy hai má cô y tá đứng đằng trước chúng tôi ửng đỏ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.