Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 1015: Ủy khuất cầu toàn cho ai xem? (tam)



Editor: May

Sáng ngày hôm sau, lúc Trình Thanh Thông tỉnh lại, Tần Dĩ Nam và mẹ Trình đã ngồi ở phòng ăn, ăn bữa sáng.

Tối hôm qua khóc quá nhiều, mắt cô sưng lợi hại, ra ngoài sợ mẹ Trình hỏi, Trình Thanh Thông ở trong phòng rửa tay, cầm lấy nước lạnh tẩm ướt khăn lông, đắp lạnh rất lâu, còn trang điểm mắt đậm một chút, đeo lên cặp kính mắt, mới ra khỏi phòng ngủ.

Tần Dĩ Nam đã ra cửa đi làm, Trình Thanh Thông ăn bữa sáng, giúp mẹ thu dọn xong bàn ăn, sau đó cùng mẹ ra cửa.

Đây là lần thứ hai mẹ tới Bắc Kinh, sau khi Trình Thanh Thông tới Bắc Kinh.

Lần đầu tiên là bởi vì hôn sự của cô và Tần Dĩ Nam, lúc đó mọi người đều đang chuẩn bị lễ cưới, Trình Thanh Thông không thể dẫn mẹ đi chơi thật tốt, lần này mẹ tới đây, Trình Thanh Thông đã sắp xếp trước.

Cô trước mang mẹ đi Cố Cung (chỉ Cố Cung thời Thanh, ở Bắc Kinh Trung Quốc), thẳng đến hai giờ chiều mới đi ra từ Cố Cung, sau đó cô mang mẹ đi ăn vịt quay Bắc Kinh, buổi chiều đi dạo ở Vương Phủ Tĩnh, mãi cho đến năm giờ, hai người mới trở về nhà.

Sau khi Trình Thanh Thông đặt quần áo mua cho mẹ và ba ở phòng khách, đi theo mẹ đến siêu thị gần đó, mua một ít thức ăn trở về, rồi giúp mẹ bắt đầu chuẩn bị bữa tối.

Vừa chuẩn bị bữa tối không lâu lắm, Tần Dĩ Nam liền tan tầm trở về nhà.

Ở trước mặt mẹ Trình, Tần Dĩ Nam luôn đều là bộ dáng tôn kính hiếu thuận kia, anh thấy mẹ Trình đang bận rộn ở phòng bếp, liền để chìa khóa xe xuống, về phòng đổi một thân quần áo thoải mái, rửa tay một chút, liền vào phòng bếp vừa giúp rửa rau, vừa cắt rau.

Phòng bếp vốn không lớn, bên trong chen ba người, không gian có vẻ càng nhỏ đi một chút.

Bởi vì chuyện tối ngày hôm qua, Trình Thanh Thông tận lực cách xa Tần Dĩ Nam, mặc dù như thế, cô vẫn thường sẽ đụng chạm đến Tần Dĩ Nam.

Tần Dĩ Nam làm như chưa từng xảy ra chuyện gì, biểu hiện cực kỳ hoàn mỹ, nhưng nhẹ nhàng ung dung trên mặt Trình Thanh Thông lại dần dần có chút chống đỡ không được, cô sợ còn ở trong phòng bếp, sẽ lộ ra dấu vết, liền tìm lung tung một cớ muốn đi nhà vệ sinh, rời khỏi phòng bếp.

Một mình Trình Thanh Thông đứng ở trong phòng khách, có thể nghe thấy các loại tiếng vang truyền tới trong phòng bếp, âm thanh máy hút khói, âm thanh cắt rau, tiếng nước chảy ào ào, tiếng cười vui vẻ của mẹ, còn có Tần Dĩ Nam mở miệng gọi một tiếng mẹ tự miệng.

Bầu không khí rõ ràng rất tốt, nhưng Trình Thanh Thông nhìn chằm chằm dần dần trở nên tối đen ngoài cửa sổ, vẻ mặt ngược lại càng lúc càng mờ mịt.

...

“Thanh Thông, con đứng ngốc ở trước cửa sổ, nhìn cái gì vậy? Còn không qua đây bưng thức ăn.” Cửa phòng bếp bị kéo ra, bên trong truyền tới tiếng la của mẹ Trình.

Trình Thanh Thông vội vàng thu hồi tinh thần, “Vâng” một tiếng, dối diện cửa sổ điều chỉnh tốt vẻ mặt, mới xoay người, treo nụ cười không có sơ hở, đi đến phòng bếp.

Rõ ràng là mẹ Trình muốn nấu cơm cho Tần Dĩ Nam, kết quả lại đổi thành Tần Dĩ Nam đang xào rau.

Mẹ Trình vừa nhìn thấy Trình Thanh Thông đi vào, liền đưa thức ăn đã múc xong cho Trình Thanh Thông, ra hiệu cô đặt lên trên bàn ăn.

Chỉ có ba người, bữa tối lại chuẩn bị cực kỳ thịnh soạn, năm món ăn một canh.

Mẹ Trình và Trình Thanh Thông ngồi ở trước bàn ăn trước, chờ tới khi Tần Dĩ Nam bưng một món ăn cuối cùng đi đến trước bàn ăn, mẹ Trình lập tức nói Tần Dĩ Nam nhanh chóng ngồi xuống, sau đó nói với Trình Thanh Thông: “Thanh Thông, múc canh đi.”

“Để con.” Tần Dĩ Nam giành trước một bước lấy cái vá trong nồi canh, sau đó liền đưa một cái tay khác ra, đi lấy chén.

Vào lúc mẹ phân phó, Trình Thanh Thông đã duỗi tay về phía bát sứ.

Tay Tần Dĩ Nam, không nghiêng không lệch đặt ở trên tay cô.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.