Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 136: Chúng ta đều đã quên (6)



Tô Chi Niệm nhíu mày, vừa định đá văng ra chiếc ghế ra phía sau đứng dậy, liền nghe thấy tiếng bước chân Tống Thanh Xuân, từ phòng ngủ của cô đi tới thư phòng, anh lập tức ổn định tư thế, cúi đầu tiếp tục nhìn tài liệu, sau đó liền nghe thấy tiếng đập cửa kèm với giọng nói ngoan ngoãn như con mèo nhỏ của cô: Tô tiên sinh.

So với giọng điệu lầm bầm lầu bầu châm chọc anh thì rõ ràng cứ như hai người, Tô Chi Niệm có chút giơ lên khóe môi, ho nhẹ một tiếng, không nhanh không chậm mở miệng: Vào đi.

Cánh cửa rất nhanh bị đẩy ra, Tống Thanh Xuân không đi vào, chỉ thò một cái đầu vào bên trong để dò xét, đôi mắt to sáng ngời nhìn Tô Chi Niệm: Tô tiên sinh, vừa rồi tôi quên hỏi anh, anh muốn ăn gì?

Cô kinh sợ hô lên một tiếng hỏng bét, chính là vì chuyện này? Tô Chi Niệm đem tầm mắt từ trên văn kiện nâng lên nhìn Tống Thanh Xuân, giọng điệu lạnh nhạt nói: Cô chắc chứ?

Vậy là anh ăn kiêng à? Hay không thích ăn?

Cũng được.

Tôi biết rồi, Tô Đại... Tống Thanh Xuân hoảng hốt nhìn về động tác tay của Tô Chi Niệm trong nháy mắt chợt ngừng lại.

Thôi xong rồi, cô rất hay thuận miệng, suýt nữa thì nói thành Tô Đại Bài, anh đang nhìn cô, điều đó rõ ràng cho thấy anh đã nghe được hai chữ phía trước...

Tống Thanh Xuân đen lúng liếng mắt to, đảo quanh đảo quanh hai vòng, liền sau đó mặt mày cười đến rạng rỡ, đem chữ Bài suýt nói ra lái âm thành: ...Soái ca.

Sau đó không đợi Tô Chi Niệm có phản ứng liền Rầm... một tiếng, dùng sức đóng cửa, chuồn mất.

Đợi đến cánh cửa phòng ngủ cách vách truyền đến âm thanh đóng cửa, Tô Chi Niệm mới nghe thấy Tống Thanh Xuân vỗ vỗ ngực nói: Cũng may là bản cô nương phản ứng kịp thời, nếu như bị anh ta biết, mình tự tiện đặt nhiều biệt danh cho anh ta như vậy...

Tống Thanh Xuân dường như là không dám tưởng tượng tới hậu quả, thở hắt ra một tiếng lạnh run.

Cô nằm trên giường, cầm điện thoại lên nhìn, thỉnh thoảng khi đến giờ trên màn hình sẽ phát ra tiếng vang nho nhỏ.

Ước chừng hơn một phút đồng hồ, cô mới lẩm bẩm: Ăn cái này sao? Này ăn rất ngon, chỉ là trang trí có chút không được đẹp, nhưng là Tô Sạch Sẽ chắc chắn sẽ cảm thấy bẩn ăn không trôi... Thôi đi, hôm sau tôi và trợ lý cùng đi.

Kia đi...muốn một chỗ lớn hơn... à... tôi quên, đây là câu lạc bộ tư nhân, cần phức tạp, tôi không có tục phí...aizzz, khách sạn lớn Bắc Kinh sao? Mỗi ngày đi đều có chút phiền... Hứa Tiên lâu? Đồ ăn Hàng Châu, anh ta có thích hay không? Thực là phiền phức, sao anh ta không trực tiếp nói cho cô biết là muốn ăn gì, lại bắt cô tự nghĩ.

Tô Chi Niệm nghe giọng nói bực tức của Tống Thanh Xuân, tâm tư có chút mất tập trung, dứt khoát gập lại tập tài liệu, sau đó rút ra nhật ký bị anh xếp lại ở mặt dưới, mở ra, cầm lấy bút, nghe lời nói lải nhải của Tống Thanh Xuân, lại viết thêm một dòng nhật ký.

Ngày 21 tháng 12 năm 2015, rạng sáng hai giờ, có sao không trăng.

Để tỏ vẻ cảm tạ Đình Đình muốn mời tôi ăn cơm, tôi rất vui, vốn nghĩ sẽ lập tức đồng ý, nhưng là nhìn đến vài ngày nữa sẽ tới lễ Giáng Sinh, cho nên liền tifm một lý do để từ chối, cư nhiên cô ấy lại đặt cho tôi một biệt danh là: Tô Đại Bài.

Kỳ thực tôi không phải là đại bài, tôi chỉ là muốn cùng người đã dành mười năm tìm kiếm, bảy năm yêu trải qua một cái lễ Giáng Sinh thật đẹp.

Trong mười bảy năm từ khi biết cô ấy, tôi chưa lần nào cùng cô ấy trải qua lễ Giáng Sinh nào.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.