Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 149: Thẻ miễn phí cả đời (9)



Thích ăn, thì cứ ăn như vậy... Dù sao cô chi tiêu mỗi một tờ giấy, cũng sẽ đưa đến chỗ anh.

Anh ở dưới tình huống cô không biết chuyện, đưa tiền cho cô tiêu xài, cho dù cô không có cảm động, cũng không có cảm ơn, anh vẫn cảm thấy rất hạnh phúc.

Anh cho rằng tương lai mình cuối cùng có thể nhớ lại, sẽ mỉm cười với lễ giáng sinh, nhưng lại không nghĩ rằng, kết cục của cậu chuyện, còn bi thương làm cho người ta đau lòng.

-

Tô Chi Niệm đã gần năm năm, chưa từng uống nhiều rượu.

Nhớ lần trước say rượu, là sau khi trông thấy bí mật đó vào năm năm trước, trong quán rượu ngâm bảy ngày bảy đêm; lần say rượu nhất, là ngày sinh nhật anh năm năm trước đó... Một lần say rượu đó, anh còn phạm sai lầm, cưỡng bức cô.

Năm năm sau, anh một lần nữa uống nhiều rượu.

Lúc từ trong quán rượu đi ra, đã là rạng sáng, anh lảo đảo bước đi, tới trước xe, duỗi tay nhiều lần, mới kéo cửa xe ra, hoa mắt chóng mặt ngồi vào trong xe, lưng dựa vào phía sau xe nheo mắt một lát, mới sờ lấy điện thoại từ trong túi ra, gọi một cú điện thoại cho tài xế.

Đợi khoảng nửa giờ, ngoài xe vang lên tiếng gõ cửa sổ, mở khóa xe, đợi đến khi người lên xe, mới nhìn rõ, đến không phải là tài xế, mà là thư ký Trình Thanh Thông.

Trình Thanh Thông lên xe trước, từ trong túi ghế sau sờ soạng một chai nước, mở nắp bình, đưa cho Tô Chi Niệm.

Tô Chi Niệm uống hai ngụm, đưa chai nước trả lại cho Trình Thanh Thông, giọng nói không có tâm tình hỏi: Tại sao là cô?

Tài xế Trương không có ở Bắc Kinh, mới vừa gọi điện thoại cho tôi. Trình Thanh Thông trung thực khai báo nguyên nhân, sau đó đóng nắp chai nước, lúc đặt chai nước ở chỗ cạnh tài xế, thấy được cái túi xách được đóng gói tinh sảo kia.

Bây giờ đã qua lễ giáng sinh... Quà vẫn còn ở trong xe đại BOSS, đại BOSS uống say khướt, đây là nói, lễ giáng sinh, đại BOSS với Người giấu ở trong trí nhớ ầm ĩ không vui sao?

Trình Thanh Thông thất thần trong chốc lát, liền vội vàng im lặng không lên tiếng xoay người, cài giây nịt an toàn, sau đó khi khởi động xe, hỏi một câu: Tô tổng, đi đâu?

Tô Chi Niệm nhắm mắt lại, phun hai chữ: Công ty.

Giọng nói anh quá nhỏ, phát âm rất mơ hồ, Trình Thanh Thông không nghe rõ, đầu tiên cô Sao? một tiếng, sau đó lại hỏi một tiếng: Chỗ nào?

Lần này trực tiếp không có câu trả lời.

Trình Thanh Thông xuyên qua kính chiếu hậu, liếc mắt nhìn Tô Chi Niệm ngồi trên ghế phía sau, thấy anh không có phản ứng gì, sau đó suy nghĩ một chút, nói: Về nhà sao?

Khi nghe hai chữ Về nhà này, mi tâm Tô Chi Niệm nhẹ cau lại một cái, có một ảm đạm hiện lên ở giữa lông mày anh, sau đó anh chậm rãi mở mắt ra, giống như nghĩ tới điều gì, ánh mắt nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ trở nên có chút mờ mịt, trong miệng rất nhỏ giọng nhẹ nói một câu: Về nhà? Về nhà...

Theo lời của anh, mắt của anh tràn lên một tầng tự giễu, tiếp theo nói nhẹ một tiếng Không trở về nhà, về nhà, cũng không ai quan tâm..., rồi một lần nữa nhắm hai mắt lại.

Lúc đầu giọng anh còn có chút to, Trình Thanh Thông miễn cưỡng có thể nghe được Về nhà hai lần, đến mấy chữ phía sau kia, Trình Thanh Thông hoàn toàn nghe không rõ anh nói cái gì.

Nếu không phải xuyên thấu qua kính chiếu hậu, thấy môi của anh đang động, cô còn cho là anh không nói chuyện.

Vẻ mặt Tô Chi Niệm rất nhạt, giống như ngủ thiếp đi, Trình Thanh Thông do dự chốc lát, không nói gì, rồi cho xe chạy về phía nhà anh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.