Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 157-158-159: Khoảng cách ngắn nhất giữa thật lòng và đau lòng (7 + 8 + 9)



Sau lần say rượu này, Tống Thanh Xuân lại bắt đầu mỗi ngày nhùng nhằng đến bảy giờ tối mới về nhà, buổi tối khẩn trương đến mức thật sự không nhịn được nữa mới có thể thiếp đi, hơn nữa còn ngủ rất nhẹ, một tiếng động nhỏ thôi cũng khiến cô choàng tỉnh, sau đó bật dạy chạy đến trước cửa sổ xác định không phải anh trở về thì lại sợ hãi nằm lại trên giường lần nữa, sau đó nằm rất lâu mới có thể chìm vào giấc ngủ.

Nhưng từ sau chuyện say rượu lần đó, ngược lại Tô Chi Niệm vẫn luôn không về nhà.

Trong ngày thường, hai người đều không điện thoại tới lui chứ đừng nói chi là náo loạn lớn đến như vậy, nếu không phải ngày thứ hai của kỳ nghỉ Nguyên Đán hai người đúng lúc gặp nhau, thì cô và anh thật sự giống như năm năm trước, sau khi cãi nhau dữ dội xong thì anh ném cho cô một tờ chi phiếu, sau đó chuyển ra khỏi nhà cô, trong một đêm cắt đứt tất cả liên lạc.

Thật ra Tống Thanh Xuân và Tô Chi Niệm cũng không thể gọi là đúng lúc gặp nhau, ở ngày thứ hai của ngày nghỉ tết Nguyên Đán, trước khi Tống Thanh Xuân ra cửa biết ngay mình sẽ gặp Tô Chi Niệm.

Ngày thứ hai của kỳ nghỉ Nguyên Đán là tiệc trăm ngày của con hội trưởng hội học sinh thời cấp ba.

Nếu nói ai có thể tụ tập bạn học cấp ba sau nhiều năm không gặp thì Tống Thanh Xuân nghĩ, có lẽ chính là vị hội trưởng hội học sinh này.

Lúc đi học, nhân duyên của hội trưởng rất tốt, sau khi tốt nghiệp, mọi người đường ai nấy đi, chỉ riêng cậu ta là vẫn luôn liên lạc với mọi người, sau đó lúc kết hôn, bạn học cấp ba tới hơn phân nữa, hiện tại tổ chức tiệc trăm ngày, lại trúng ngày nghỉ, bạn học cấp ba hễ còn ở Bắc Kinh phát triển thì gần như đều tới dự, nếu không phải trên cửa khách sạn treo bảng Tiệc trăm ngày thì Tống Thanh Xuân cảm thấy đây giống tiệc họp mặt bạn bè hơn.

Tống Thanh Xuân đến hơi sớm, cô nhìn những bạn học ngày thường liên lạc với mình ngồi cùng một bàn, trước khi tiệc rượu bắt đầu, Tần Dĩ Nam đến, trước kia Tần Dĩ Nam cũng ở trong hội học sinh nên mối quan hệ xưa nay tốt không có chỗ nào chê được, tặng một bao lì xì cực dày, sau đó đi vòng qua chỗ cô, chào hỏi cô một tiếng.

Tần Dĩ Nam vừa mới ngồi xuống bàn cùng bạn bè thì Tô Chi Niệm và Đường Nặc bước vào khách sạn.

Lúc đầu Tống Thanh Xuân không chú ý tới cửa, cô bạn ngồi cùng bàn học cấp ba ở bên cạnh tinh mắt phát hiện, cô bạn cùng bàn này lúc đi học say mê rất nhiều ngôi sao, Châu Kiệt Luân, Tạ Đình Phong, Lưu Đức Hoa, F4, nhưng trong lòng cô bạn này lại say mê Tô Chi Niệm nhất, lúc đi học cô bạn này nói chuyện với cô, sáu câu thì hết năm câu nhắc tới Tô Chi Niệm, lúc này cô bạn đó đã làm vợ người ta, làm mẹ của hai đứa con, chợt nhìn thấy Tô Chi Niệm thì vẫn giống như trái tim thiếu nữ, cực kỳ kích động nắm tay cô, vừa lắc vừa mê đắm nói: Tô Chi Niệm đến rồi, nam thần của tớ đấy, đã nhiều năm không thấy vậy mà hoàn toàn không suy tàn, vẫn đẹp trai như vậy...

Lúc Tống Thanh Xuân nghe thấy ba chữ Tô Chi Niệm, vẻ mặt có hơi cứng ngắc một chút, cũng chẳng quan tâm đến cánh tay bị cô bạn nắm đến phát đau, qua một hồi lâu, tầm mắt mới dời về phía cửa.

Nét mặt anh vẫn lạnh nhạt như trước, tây trang chỉnh tề, nút áo và caravat cài rất có quy tắc, hoàn toàn khác với Đường Nặc cởi ba nút áo trong mùa đông lạnh ngắt.

A a a a a... Anh ấy nhìn về phía chúng ta kìa! Cô bạn có chút kích động gào lên, âm điệu rất lớn, nhưng sắc mặt Tống Thanh Xuân lại không ổn miễn cưỡng cười gượng với cô ấy, sau đó im lặng không nói quay đầu lại, tránh tầm mắt của Tô Chi Niệm.

Bàn Tống Thanh Xuân ngồi và bàn Tô Chi Niệm ngồi có khoảng cách rất xa, cộng thêm một đám bạn náo loạn tưng bừng cười cười nói nói, cả tiệc rượu ăn ăn uống uống, mặc dù nay Tống Thanh Xuân không phóng khoáng như ngày xưa nhưng cũng coi như là tự nhiên.

Tiệc rượu xong, đợi thông gia cùng đồng nghiệp liên tục rời đi, hội trưởng cố ý mời bạn học cấp ba vào phòng bài, đánh mấy ván bài.

Trước khi lên lầu đánh bài, không biết là ai đột nhiên đề nghị, nói muốn chụp ảnh lưu niệm.

Tiệc rượu trăm ngày, hội trưởng mời nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp, có sẵn dụng cụ ở đây, mọi người đều tán thành đề nghị này, vì vậy dưới sự an bài của hội trưởng, một đám người cả trai lẫn gái dựa theo chênh lệch chiều cao xếp thành hai hàng.

Chiều cao của Tống Thanh Xuân chưa tính là cao nhất trong đám nữ sinh nhưng cũng không xem là thấp nhất, nhưng hôm nay lúc ra cửa cô cố ý chọn đôi giày cao gót hơn 10cm, cho nên liền bị xếp ở hàng thứ hai.

Bên cạnh Tống Thanh Xuân đầu tiên là anh Chương Tử, bởi vì do Tống Thừa, nên cô và Chương Tử rất quen thuộc, hai người còn cười nói mấy câu.

Một đám người lộn xộn hơn nửa ngày, mới miễn cưỡng sắp xếp được đội hình.

Nhiếp ảnh gia điều chỉnh xong tiêu cự, trong thời gian để mọi người chuẩn bị, Chương Tử bên cạnh Tống Thanh Xuân không biết bị ai đột nhiên kéo đi, sau đó bên cạnh cô liền đổi người.

Tống Thanh Xuân buồn bực chuyển đầu qua, không ngờ lại nhìn thấy Tô Chi Niệm.

Diễn cảm của người đàn ông rất nhạt, nhìn thẳng về phía trước, không liếc nhìn cô lấy một cái, nhưng ngay cả như vậy, thân thể Tống Thanh Xuân vẫn có chút cứng ngắc, bước chân theo bản năng như có như không xê dịch ra ngoài, muốn kéo khoảng cách với Tô Chi Niệm một chút.

Ba, hai... Theo lời của nhiếp ảnh gia, tất cả mọi người hô Ya một tiếng, bởi vì có Tô Chi Niệm ở bên cạnh nên Tống Thanh Xuân hơi mất tự nhiên, khóe môi chỉ hơi nhếch lên, lúc nhiếp ảnh gia hô Một, Tô Chi Niệm đứng bên cạnh Tống Thanh Xuân không biết bị ai dùng sức đẩy một cái, thân thể anh không ổn định, bất cẩn đụng phải Tống Thanh Xuân, anh sợ cô té nên không hề nghĩ ngợi giơ tay lên ôm lấy bả vai cô, thân thể cô cứng ngắc lại, lập tức ngẩng đầu lên, còn anh vừa đúng lúc cúi đầu xuống, bốn mắt đụng thẳng vào nhau, vừa vặn camera liên tục vang lên mấy tiếng tách tách.

Đến khi chụp ảnh xong, mọi người lập tức giải tán, lúc này Tống Thanh Xuân mới hoàn hồn, cô nhanh chóng thu hồi tầm mắt, giãy khỏi tay Tô Chi Niệm ôm lấy vai mình, vội vàng cất bước rời đi.

Trong tiệc rượu, tất cả mọi người đều uống, uống ít hay uống nhiều đều có rượu vào trong người, cho nên lúc đánh bài ai nấy đều rất hào hứng, bầu không khí trong phòng tưng bừng náo nhiệt.

Lúc đầu Tống Thanh Xuân không chơi, đứng ở bên cạnh bàn Chương Tử và Tần Dĩ Nam nhìn bọn họ đánh bài một lát, sau đó cùng một bạn nữ đi toilet, lúc trở lại, Tống Thanh Xuân bị cô bạn ngồi cùng bàn gọi lại, Thanh Xuân, tớ có chút chuyện phải ra ngoài, cậu thay tớ một lát nhé.

Cô bạn vừa nói vừa không quan tâm cô có đồng ý hay không liền kéo cánh tay cô, kéo cô đến trước một cái bàn gần cửa sổ, sau đó dụng lực ấn cô xuống một ghế trống trước bàn mạt chược.

Hiện tại mình là nhà cái, thẻ đánh bạc ở chỗ này, còn đây là xúc xắc để ném... Cô bạn giải thích qua loa một chút, nhét xúc xắc vào trong lòng bàn tay cô, sau đó thì vỗ vỗ vai cô, chạy đi.

Lúc này Tống Thanh Xuân mới nắm lấy xúc xắc, quét nhìn người đánh bài với mình, sau đó tầm mắt liền dừng lại ở trên thân người mà mấy ngày nay cô sợ nhất, cô vốn chuẩn bị ném xúc xắc lại nắm chặt trong lòng bàn tay.

Tô Chi Niệm.

Anh ngồi ở bên tay trái của cô, Đường Nặc ngồi đối diện với cô.

Đường Nặc đang nói chuyện với anh, bởi vì trong phòng quá ồn nên thân thể của anh hơi nghiêng về phía Đường Nặc một chút.

Đường Nặc đang hút thuốc, nửa gương mặt của anh ẩn trong khói thuốc lượn lờ, tuy nhiên vẫn không ảnh hưởng đến khí chất của anh, hoàn toàn cao nhã yên lặng lạnh nhạt, sạch sẽ mê người như trước.

Không biết Đường Nặc đang nói chuyện thú vị gì mà phát ra từng tiếng cười nhẹ.

Còn ánh mắt của anh lúc nào cũng lạnh nhạt, cho dù Đường Nặc nói đến lúc kích động nhất cũng chỉ là khẽ động mí mắt, khiến cho hơi thở sâu lắng nhàn nhạt trở nên vô cùng tinh tế.

Hội trưởng hội học sinh ngồi ở bên phải Tống Thanh Xuân, anh ta đang nghe điện thoại, miệng anh ta luôn nói bảo bối tiểu tâm can, biết ngay là anh ta đang quan tâm đến con trai quý mới vừa đầy trăm ngày của mình.

Hội trưởng nhìn cô rất lâu không nhúc nhích, vươn tay gõ gõ mặt bàn trước mặt cô, thúc giục nói: Thanh Xuân, ngây ra đó làm gì thế, ném xúc xắc đi!

Tống Thanh Xuân bị gọi thì hoàn hồn trở lại, nhìn hội trưởng khẽ cười một cái, Đường Nặc nghe thấy tiếng thì quay đầu qua, anh ta ngậm lấy điếu thuốc hít thật sâu một hơi, sau đó kẹp điếu thuốc gõ nhẹ tro thuốc vào trong gạt tàn, mới cười tủm tỉm mở miệng chào hỏi Tống Thanh Xuân một tiếng: Em gái lớp dưới.

Đường Nặc, Tần Dĩ Nam và Tống Thừa là học cùng một khóa, lúc học cấp ba là bạn đá bóng với nhau, mỗi lần thấy cô đều sẽ hô một tiếng em gái lớp dưới, cho dù sau này thành tích thi tốt nghiệp trung học không tốt ở lại học cùng lớp Tô Chi Niệm, biến thành cùng khóa với cô nhưng vẫn gọi cô như trước.

Đường Nặc vừa dứt lời, Tô Chi Niệm cũng quay đầu nhìn cô một cái.

Có lẽ vừa rồi lời Đường Nặc nói khiến tâm tình của anh trở nên tốt nên ánh mắt cũng không lạnh như ngày thường, cộng thêm đặc hiệu của ánh sáng trong phòng bài ngược lại khiến anh có chút giống công tử nhà giàu dịu dàng như ngọc.

Nhưng cho dù như vậy, Tống Thanh Xuân tiếp xúc với ánh mắt của anh, trái tim vẫn rút chặt lại, tay vốn muốn ném xúc xắc lại đột nhiên căng cứng, cô cố gắng nỗ lực áp chế thấp thỏm trong lòng, miễn cưỡng cười một tiếng với Đường Nặc: Đàn anh Đường, đã lâu không gặp.

Sau đó cô hơi khựng lại, mới ném xúc xắc.

Tô Chi Niệm theo động tác của cô, thu hồi tầm mắt lành lạnh, mặc dù cô đang cố gắng che dấu nhưng anh vẫn nhìn ra được, cô thận trọng và bất an.

Nhiều năm trước Đường Nặc là một người nói nhiều, nhiều năm sau vẫn không thay đổi, hôm nay là tiệc trăm ngày của con trai yêu quý nên hội trưởng có uống hơi nhiều, trong quá trình đánh bài, hai người liên tục nói chuyện không ngừng, bầu không khí cũng vui vẻ rộn rã.

Tống Thanh Xuân duy trì một tư thế cầm cự ngồi tới cùng, vì không để cho mình lộ vẻ quá mức khẩn trương nên cô ép mình đặt toàn bộ lực chú ý lên trên con cờ.

Nhưng mà, hơi thở tươi mát độc đáo trên người Tô Chi Niệm tùy theo động tác của anh mà như có như không bay vào trong hơi thở của cô, khiến cho tâm tình của cô từ đầu đến cuối đều không có cách nào bình tĩnh lại.

Cô chỉ vui mừng có cái là, hôm nay vận may của Tống Thanh Xuân bạo phát, ngoại trừ lúc đầu đàn anh và Đường Nặc thắng hai ván ra thì còn lại gần như là cô thắng tất cả, hơn nữa còn là pháo điểm Tô Chi Niệm.

Em gái lớp dưới, lợi hại lắm, thắng liền mười tám ván, tôi và hội trưởng đại nhần bị đánh đến ra tương rồi! Bắt đầu ván mới, lúc Đường Nặc xếp bài thì trêu chọc hai câu, đuôi khóe mắt còn liếc về phía Tô Chi Niệm một cái.

(là lão Tô dùng siêu năng lực để cô thấy đấy đấy đấy ~~~)

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.