Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 199: Học không được cách không yêu em (9)



Editor: May Ở trong ấn tượng của anh, có lẽ đây là lần đầu tiên trong nhiều năm anh quen biết cô, bao gồm quen biết cô ở một năm cao trung, cô lại có chút tò mò với chuyện của anh.

Là bị cô xem nhẹ quá lâu sao?

Đơn giản một hiếu kỳ như vậy, cũng làm cho anh cảm động đến thỏa mãn.

"Năm lớp mười hai từng có học qua một chút." Tô Chi Niệm dừng lại một chút, giải thích càng kỹ lưỡng hơn: "Nam sinh đều tương đối cảm thấy hứng thú với máy tính, thời gian đầu ở đại học, tôi cũng từng chọn môn học này, học cũng tạm được."

Từng học một chút? Học cũng tạm được?

Tùy tiện liền giày vò Plug-in trò chơi, đây mà gọi là tạm được sao? Đây rõ ràng cho thấy là rất có thể!

Qua loa khiêm tốn như vậy nữa, mẹ ơi, anh sẽ không có bạn bè đó, biết không?

Anh có thể làm Plug-in, nói rõ kỹ thuật của anh rất cường đại, vậy có phải...

Trong đầu Tống Thanh Xuân đột nhiên nhảy ra một ý nghĩ, cô do dự một chút, mở miệng, hỏi: "Anh biết làm Plug-in, vậy nếu như tôi xóa tin nhắn, anh có thể khôi phục không?"

"Hẳn là có thể." Tô Chi Niệm do dự một lúc, đáp.

"Vậy sau khi xóa sạch ghi chép tán gẫu WeChat thì sao?" Tống Thanh Xuân truy hỏi.

Tô Chi Niệm đáp: "Cũng có thể."

Đáy mắt Tống Thanh Xuân nhiễm một tầng vui sướng: "Như vậy nói cách khác, mail đã xóa sạch, cũng có thể khôi phục?"

Lúc Tô Chi Niệm nghe đến vấn đề này, mơ hồ dự cảm biết được Tống Thanh Xuân muốn làm gì.

Thật ra anh sớm nên nghĩ đến, anh khống chế ý thức Tần Dĩ Nam cứu cô, khẳng định sẽ khiến cho cô không cắt đứt tình cảm với Tần Dĩ Nam.

Nhưng mà, tình hình ngày đó nguy hiểm như vậy, anh lại muốn Đường Noãn bẽ mặt, cho nên hoàn toàn không làm quá nhiều phân tích, liền trực tiếp khống chế ý niệm của Tần Dĩ Nam...

Những năm ày, luôn như vậy, anh có thể khổ sở khi cô khổ sở, nhưng trước giờ đều không thể vui vẻ khi cô vui vẻ.

Bởi vì cô vui vẻ, có thể là thạch tín trí mệnh với anh.

Tô Chi Niệm nhìn chằm chằm ánh mắt tràn đầy mong đợi của Tống Thanh Xuân, có chút không nhẫn tâm cự tuyệt, anh trầm mặc rất lâu, cuối cùng vẫn nhẹ nhàng gật đầu một cái, nói: "Cũng hẳn là có thể."

Ánh mắt Tống Thanh Xuân trở nên vô cùng sáng ngời, cô âm thầm chà xát mu bàn tay, mang theo vài phần cẩn thận dè dặt mở miệng thỉnh cầu: "Vậy, tôi có thể xin anh giúp một chuyện được không?"

Dù cô không nói, anh cũng biết cô muốn xin anh giúp làm chuyện gì.

Tô Chi Niệm cúi khép mí mắt: "Em nói đi."

Tống Thanh Xuân cắn cắn môi, nói ra thỉnh cầu của anh: "Lúc trước tôi xóa bỏ 99 bức mail, anh có thể giúp tôi khôi phục lại những bức mail kia không?"

Anh biết sự tồn tại của 99 bức mail kia, đó là liên hệ giữa cô với anh vào năm đầu tiên "Tần Dĩ Nam" tiến vào bộ đội .

Tô Chi Niệm nuốt ngụm nước miếng, vẫn là một bộ dáng thương lượng: "Tôi thử xem."

Tống Thanh Xuân thấy anh đáp ứng, mặt mày lại mừng rỡ lên, cô vội vàng nhấn mở website, đăng nhập hộp thư của mình, sau đó đưa máy vi tính cho Tô Chi Niệm.

Tô Chi Niệm không lên tiếng, qua một hồi lâu, mới bắt đầu có hành động.

Tống Thanh Xuân ở một bên đứng một hồi, sau đó lặng lẽ đi ra phòng ngủ, xuống lầu múc một ít đồ ngọt nấu vào buổi trưa, bưng lên lâu.

Khi cô đẩy cửa phòng ngủ ra, Tô Chi Niệm đã để máy vi tính xuống, dựa vào ở đầu giường, nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ đến thất thần.

Anh giống như là gặp phải chuyện gì không vui, vẻ mặt có chút thương cảm.

Tống Thanh Xuân cũng không hiểu nổi rốt cuộc mình xảy ra chuyện gì, vào lúc thấy bộ dạng này của anh, tâm tình lại có thể cũng trở nên hơi suy sụp theo.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.