Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 202: Nói yêu em 99 lần (2)



Editor: May

Ngoài cửa có tiếng bước chân dần dần tới gần, Tô Chi Niệm đắm chìm ở trong những bức mail vẫn chưa phát hiện, thẳng đến khi cửa phòng ngủ bị đẩy ra, Tống Thanh Xuân đi đến bên giường, anh mới tỉnh táo lại, có chút bối rối đưa tay ra để laptop trở về trên bàn.

"Tô tiên sinh, buổi tối muốn ăn mì sợi hay là cơm?" Trên người Tống Thanh Xuân quấn một cái tạp dề hồng nhạt, mang một vòng viền tơ lụa, trước ngực còn có một cái nơ bướm lớn, làm tôn lên vẻ đáng yêu xinh đẹp của cô.

Tô Chi Niệm bất giác muốn đáp "Tùy tiện", lời nói đến bờ môi, lại bị anh nuốt trở vào, sửa miệng nói: "Mì sợi đi."

"Được." Tống Thanh Xuân cười khanh khách trả lời một câu, xoay người lại rời khỏi phòng ngủ.

Sau khi Tô Chi Niệm nhìn chằm chằm phương hướng Tống Thanh Xuân rời đi thật lâu, mới cúi đầu nhìn về phía màn hình laptop, sau đó tầm mắt liền ngừng ở trên màn hình chờ.

Đó là năm lớp mười hai, anh printscreen một tấm ở trong trò chơi, phong cảnh cực đẹp, núi cao nước chảy, hàng cây xanh biếc, anh đứng một mình lẻ loi ở trên một khối ngọc thạch, trong tay nắm một thanh bảo kiếm, trên bờ vai bay một con sủng vật tinh linh đáng yêu, mà cô ngồi bên dòng suối nhỏ, bụi hoa che đi hai chân của cô, sủng vật linh miêu của cô không ngừng nhảy bên cạnh.

Ngày đó anh và cô hao phí thời gian một buổi chiều, vừa làm xong một nhiệm vụ liên hoàn, anh và cô trong game đánh bậy đánh bạ liền có được phong cảnh như vẽ này.

Lúc đó trò chơi kia đang thịnh hành, mặc kệ là nơi nào, đều là người đến người đi, mà nơi này chỉ có anh và cô, tuy rằng là thế giới hư cấu, nhưng vẫn khiến cho anh cảm thấy một luồng an nhàn và hạnh phúc nói không nên lời, tay run lên liền chụp lại, giữ lại một màn kia.

Về sau anh từng đổi rất nhiều laptop, nhưng một tấm printscreen vẫn luôn không bị anh vứt bỏ.

Nếu không phải lúc trước, anh và cô đi tham gia tiệc trăm ngày của con trai hội trưởng hội học sinh cao trung, anh và cô cùng chụp chung một tấm ảnh, sợ rằng tấm print screen ở trong trò chơi này là ảnh chụp chung duy nhất của anh và cô.

Tô Chi Niệm liên tục tiêm truyền ba ngày, thân thể mới khôi phục rất nhiều.

Trước khi bác sĩ Hạ rời đi vào ngày tiêm truyền cuối cùng, cố ý dặn dò Tống Thanh Xuân, nhất định phải nhìn chằm chằm Tô Chi Niệm uống thuốc mỗi ngày, còn có vết thương trên đầu cũng cần bôi thuốc đúng giờ, qua ba ngày nữa, sau khi cắt chỉ mới có thể gội đầu.

Tinh thần Tô Chi Niệm rất tốt, ngày hôm đó ăn cơm tối xong, liền chui vào thư phòng bắt đầu làm việc bận rộn.

Tống Thanh Xuân thu dọn phòng ăn xong, trở lại lầu hai, lúc đi qua cửa phòng ngủ của Tô Chi Niệm, nghĩ đến chuyện buổi chiều anh dặn dò mình, vì vậy liền quẹo vào trong phòng ngủ của anh, tìm được quần áo nhuốm máu từ trong giỏ quần áo bẩn của anh.

Vừa nhìn quần áo liền biết là đặc chế theo số đo, thủ công phi phàm, chắc hẳn giá cả cũng phi phàm, hơn nữa quần áo hoàn hảo không chút tổn hại, giặt một chút là hoàn toàn có thể mặc, thích sạch sẽ nên chán ghét, muốn cô trực tiếp vứt bỏ!

Lãng phí... Tống Thanh Xuân thì thầm một tiếng, liền cuốn quần tây lại trước, nhét vào trong túi rác, cô vừa mới chuẩn bị tiếp tục kéo áo sơ mi, tầm mắt lại tiếp xúc đến một góc áo sơ mi, nhíu mi tâm lại, liền trực tiếp mở áo sơ mi ra, thấy bên phải áo sơ mi gần như bị máu nhuộm đỏ toàn bộ, mà bên trái lại vẫn trắng lóa như tuyết, chỉ là chỗ lồng ngực có một mảnh vết nước, chung quanh có chút bẩn, phía trên vết nước có hai chấm đen, phía dưới có một mảnh đỏ.

Trực giác phụ nữ nói cho cô biết, vết đỏ kia là màu son môi.

Tâm bát quái của phụ nữ thúc đẩy Tống Thanh Xuân cầm áo sơ mi tới gần một chút, giơ lên đánh giá một hồi lâu, sau đó tin tưởng, đó quả nhiên là màu son môi, mà hai chấm đen kia chắc hẳn là trang điểm mắt của người phụ nữ đó dính lên.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.