Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 203: Nói yêu em 99 lần (3)



Editor: May

Trang điểm của phụ nữ có thể dính lên, chỉ có một khả năng, đó chính là dính thủy...

Chỉ là, ai sẽ chà lau vào lồng ngực người khác sau khi rửa mặt chứ...

Tống Thanh Xuân nhíu mi tâm, trầm tư một lúc, sau đó đột nhiên phản ứng kịp, trừ phi là người phụ nữ đó khóc!

Cũng chính là nói, trên thực tế vết nước kia là nước mắt?

Cô ở trong nhà anh lâu như vậy, đừng nói anh mang phụ nữ về nhà, ngay cả gọi điện thoại với phụ nữ, cô đều chưa từng thấy qua, hơn nữa điện thoại trong nhà của anh, ngoài trừ liên quan đến công việc, gần như không có bất kỳ cuộc gọi nào khác, điều này nói rõ... Anh cũng không có thân mật quá mức với người phụ nữ nào, nhưng đều đã ôm người ta vào trong ngực khóc, vậy mà còn chưa đủ thân mật sao?

A, chưa hẳn... Có lẽ sẽ là cô gái tên "Đình Đình" đó.

Đêm anh té xíu, cả đêm gọi "Đình Đình" không biết bao nhiêu lần, còn nói rất nhiều lời vô nghĩa, từ giữa những lời đó, có thể thấy được anh thích cô gái tên "Đình Đình" đó, tuy nhiên tình yêu đó lại không được đáp lại...

Khi Tô Chi Niệm vừa chuyển vào trưởng cao trung của Tống Thanh Xuân, liền trở thành người nổi tiếng trong trường học, tất cả mọi người đều bàn luận về anh, lúc đó anh gần như được mọi người trao cho một sắc thái thần thoại, hoàn mỹ không giống như là sẽ tồn tại trên nhân gian, nhưng mà lúc đó Tống Thanh Xuân chưa bao giờ tràn đầy quá nhiều hiếu kỳ với Tô Chi Niệm.

Dù là về sau, anh vào nhà họ Tống ở, anh và cô chung sống ở dưới một mái hiên hơn một năm, nhưng cô cũng chưa từng quá thân thiết với anh, bởi vì hoàn toàn không để ý, cũng không nghĩ tới muốn đi để ý, cho nên ngay cả anh ưa thích cái gì cô cũng không biết, càng miễn bàn hiếu kỳ về thế giới của anh.

Chỉ là sau năm năm anh và cô từ từ cách xa dần, hiện tại ngoài trừ giao dịch liền không còn gì liên quan khác, nhưng cô lại có thể bắt đầu hiếu kỳ về thế giới tình cảm của anh, chỉ là chính cô cũng không có phát giác đến thay đổi lặng yên không một tiếng động này.

Hiểu biết của Tống Thanh Xuân với Tô Chi Niệm quá ít, cho nên cô ở trong đầu tìm kiếm một lúc lâu, cũng không nghĩ ra được "Đình Đình" sẽ là ai, do đó liền lắc lắc đầu, cánh tay ôm trọn áo sơ mi, lung tung cuốn lên.

Bởi vì tốc độ cô quá nhanh, mùi hương trên áo sơ mi bay vào trong hơi thở của cô.

Mùi máu tanh, hương khí thanh đạm đặc biệt của anh, mùi nước sát trùng, còn có một mùi nước hoa rất nhạt...

Mùi nước hoa đó rất quen thuộc, hình như cô từng ngửi thấy ở nơi nào đó...

Động tác Tống Thanh Xuân quấn áo sơ mi dừng một chút, sau đó mở áo sơ mi ra, duỗi cổ áo sơ mi đến gần, ngửi cẩn thân hơn.

Mùi hương chỗ cổ áo của anh là rõ ràng nhất, phía bên phải có mùi máu tanh nặng nhất, phía sau lưng có mùi nước sát trùng rõ ràng nhất... Nhưng lại không ngửi thấy mùi nước hoa cô mời vừa ngửi thấy.

Tống Thanh Xuân nín thở một lát, tiếp tục ngửi ngửi, sau đó lần nữa ngửi thấy, cô cẩn thận phân biệt một hồi lâu, sau đó xác định mùi nước hoa truyền tới từ chỗ vết nước nơi ngực trái áo sơ mi của Tô Chi Niệm.

Nói như vậy, mùi nước hoa này, là mùi hương của người phụ nữ đã khóc ở trong ngực anh?

Chỉ là, vì sao cô lại cảm thấy mùi nước hoa này quen thuộc như vậy chứ? Giống như là từng ngửi qua ở đâu rồi, không, chính xác mà nói, giống như là thường xuyên ngửi được.

Chẳng lẽ nói, "Đình Đình" anh thích là người cô quen biết?

Tống Thanh Xuân cắn ngón tay nghĩ một lúc lâu, cũng không nghĩ ra được là ai, lúc cô lấy tay từ khóe miệng ra, mùi nước hoa đó trở nên nồng đậm hơn, Tống Thanh Xuân dùng sức hút hai ngụm khí, sau đó lại có thể phát hiện mùi vị là truyền tới từ trên cổ tay của mình.

Tống Thanh Xuân không thể tưởng tượng nổi mở to hai mắt, cẩn thận ngửi nhiều lần giữa cổ tay và áo sơ mi, đây thật sự là cùng một loại nước hoa!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.