Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 209: Nói yêu em 99 lần (9)



Editor: May

"Mình và anh Dĩ Nam, cục diện xấu nhất cũng không đến mức xa lạ đâu, cho nên, vẫn là tìm một thời gian... Cuối tuần? ... Ai nha, vậy liền cuối tuần đi..."

Bởi vì quá lạnh, Tống Thanh Xuân vẫn lạnh run cả người, sau đó liền ôm bờ vai, nhanh chóng chạy về phòng ngủ, đóng cửa ban công lại, bởi vì lực đạo quá mạnh, nên phát ra một trận tiếng động lớn.

Thư phòng.

Tô Chi Niệm cúi đầu, khuôn mặt nhìn chằm chằm văn kiện trên mặt bàn, bình tĩnh như nước, nhưng mà khớp xương tay nắm bút ký tên của anh đột xuất trở nên trắng bệch, cuối cùng răng rắc một tiếng, bút bị cường ngạnh bóp đứt thành hai khúc.

Lại là một màn quen thuộc này... Lúc anh ở nhà họ Tống, không biết từng chịu đựng hình ảnh như vậy bao nhiêu lần.

Nhưng mà mặc kệ bao nhiêu lần, mỗi một lần đáy lòng của anh cũng đều đau giống nhau.

Tô Chi Niệm giống như là một pho tượng, vẫn không nhúc nhích nhìn chằm chằm văn kiện, thẳng đến khi đêm dần dần khuya, cô gái sát vách dần dần ngủ say, chó xung quanh đều không sủa, anh mới nhẹ nhàng chớp mí mắt một lúc, ngẩng đầu, nhìn chằm chằm bóng đêm đen nhánh ngoài cửa sổ, vẻ mặt hết sức cô đơn.

Sau khi Tống Thanh Xuân quyết định thời gian tỏ tình xong, liền giở quẻ ở trước khi ngủ.

Cô luôn như vậy, mặc kệ là nhiều năm trước, hay là nhiều năm sau, chỉ cần mỗi lần có tâm đi tỏ tình với Tần Dĩ Nam, liền sẽ trở nên do do dự dự, không đủ dũng khí.

Chẳng qua, dù Tống Thanh Xuân không có làm xong đầy đủ chuẩn bị để tỏ tình, nhưng vẫn rút chút thời gian vào ngày chủ nhật đó, đi nhà họ Tống một chuyến.

Tống Mạnh Hoa đã ra viện, nhưng mỗi ngày vẫn là thuốc không rời người, ba ngày bốn bữa bác sĩ gia đình sẽ tới nhà đo huyết áp.

Thời điểm Tống Thanh Xuân đến, Tống Mạnh Hoa đúng lúc đang ngủ trưa, chị dâu Phương Nhu ở trong phòng bếp, nhìn chằm chằm quản gia nấu thuốc.

Nhìn thấy Tống Thanh Xuân đầu tiên là một cô gái giúp việc mới tới không lâu, đó là do Phương Nhu đưa tới từ quê nhà của cô, tuổi còn nhỏ hơn Tống Thanh Xuân một tuổi, bởi vì điều kiện gia đình không tốt, nghỉ học rất sớm, nhưng là người rất thông minh, làm việc cũng đặc biệt cần mẫn, rất là làm người vui.

"Đại tiểu thư, cô đã trở về?" Cô gái giúp việc trước cười hì hì chào hỏi Tống Thanh Xuân, sau đó liền quay đầu, gọi vào trong phòng bếp một câu: "Phu nhân, đại tiểu thư trở về ."

Cách khoảng nửa phút, Phương Nhu mới đi ra từ trong phòng bếp, trong miệng còn không quên dặn dò quản gia nhất định phải coi chừng độ lửa, sau đó mới tươi cười thân thiết gọi một câu: "Thanh Xuân, tại sao trở về mà không báo trước?"

Tống Thanh Xuân trước gọi một tiếng chị dâu, giải thích: "Em chỉ là đi ngang qua nhà, nghĩ đến muốn lấy vài thứ, cho nên liền quẹo vào."

"Ăn cơm trưa chưa?"

"Dạ ăn rồi ."

Phương Nhu gật gật đầu, đánh giá Tống Thanh Xuân một vòng từ trên xuống dưới: "Nhìn em gầy đi một chút, có phải ở..." Sau đó nhớ Tống Mạnh Hoa còn ở đây, Phương Nhu vẫn tận lực hạ thấp giọng một chút, tiến đến bên tai Tống Thanh Xuân, nói tiếp: "... ở nơi Tô Chi Niệm, bị ủy khuất à?"

"Không có, gần đây thân thể anh ấy không tốt, em chăm sóc anh ấy một thời gian, có thể không nghỉ ngơi tốt." Tống Thanh Xuân cười một tiếng, trấn an Phương Nhu xong, sau đó liền chỉ chỉ trên lầu: "Chị dâu, lát nữa em còn có việc gấp, muốn đi, cho nên lên lầu lấy đồ trước đã."

Phương Nhu cười tít mắt nói: "Đi thôi."

Tống Thanh Xuân chạy lên lầu, Phương Nhu còn ở sau lưng cô, nói một câu: "Chậm một chút."

Tuy Tống Thanh Xuân không ở nhà họ Tống, nhưng phòng ngủ của cô đều có người quét tước mỗi ngày, rất là gọn gàng sạch sẽ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.