Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 221: 100 đồng cũng không cho tôi (1)



Editor: May

Một luồng ấm áp dâng ngược lên trong lòng, giống như mãnh thú sóng trào, thổi quét toàn thân cô.

Trong đáy lòng cô tràn ra một loại tình cảm kỳ lạ chưa bao giờ có vào những năm gần đây.

Lời Tô Chi Niệm nói ra một lâu như vậy, đều không được tiếng nói của Tống Thanh Xuân, do đó tư tưởng lại không tập trung "hửm?" một tiếng.

Tống Thanh Xuân hoàn hồn lại: "Sao?"

Vừa hỏi xong, Tống Thanh Xuân liền hiểu được tiếng "Hửm?" kia của Tô Chi Niệm là ý gì, vội vàng nói: "Tôi chính là  ngốc ở trong xe ngột ngạt đến phát hoảng mới ra bên ngoài, lại nói tôi vẫn luôn vận động, cho nên cũng không phải quá lạnh..."

Sau khi Tống Thanh Xuân nói đến đây, một luồng gió rét thổi tới, hàm răng cô liền không nhịn được run rẩy lên.

Thật vất vả nói dối một lần, còn bị ông trời vạch trần, Tống Thanh Xuân chép miệng, lại tìm một lý do: "... Hơn nữa, bầu trời sao nơi này đặc biệt đẹp, từ nhỏ đến lớn tôi vẫn luôn ở trong thành phố, cũng chưa từng thấy qua cảnh vật như vậy, thật giống như những hình ảnh trên web kia..."

Ở nơi này chỉ có một vạch tín hiệu, trở vào trong xe, điện thoại liền sẽ cắt đứt.

Rừng núi hoang vắng, chỉ có một mình cô, cô tình nguyện đông lạnh như vậy, cũng không bằng lòng đối mặt với chờ đọi ở trong thế giới trống trải yên tĩnh.

Càng huống chi, cô và anh gọi điện thoại như vậy, mượn sóng điện, nghe tiếng vang huyên náo phía bên anh, rất an lòng.

Tô Chi Niệm biết Tống Thanh Xuân đang nói dối, nhưng lại không biết vì sao cô lại muốn nói dối là không lạnh, anh thật sợ cô ngốc lâu, đông lạnh phát bệnh, cho nên tốc độ xe lại tăng nhanh hơn rất nhiều.

Cô líu ríu nói trời sao phía bên cô có bao nhiêu xinh đẹp với anh, anh sợ cô nói một mình sẽ lúng túng, liền thỉnh thoảng "ừ" một tiếng.

Cô nói đến cuối cùng, có lẽ là không còn gì để nói, nghe được anh "ừ", cũng "ừ" một tiếng theo, sau đó anh "ừ" một tiếng, cô lại tiếp tục "ừ" một tiếng, lặp lại như thế không biết bao nhiêu lần, cô ở bên kia lại hì hì bật cười, sau đó anh nghe thấy âm thanh cô giậm chân nhảy nhót, có lẽ là muốn mượn vận động duy trì ấm áp.

Hai người an tĩnh một hồi lâu, cô có thể là chờ không thú vị, liền nói: "Tô Chi Niệm, anh có thể mở nhạc trong xe của anh không?"

"Được." Tô Chi Niệm thuận tay nhấn công tắc radio trong xe.

Bên trong chính là tiết mục buồn cười tài xế thích nghe, Tô Chi Niệm dựa theo yêu cầu của Tống Thanh Xuân, điều chỉnh đến kênh âm nhạc, anh sợ cô nghe không rõ, còn cố ý chỉnh lớn âm thanh một chút.

Âm nhạc radio đêm khuya phát đều là những ca khúc xưa nghe nhiều quen thuộc, cô vừa chạy bộ, vừa hát thầm theo làn điệu.

Tô Chi Niệm nhìn con đường dần dần không có xe trước mặt, bỗng nhiên có chút hy vọng thời gian dừng lại ở hình ảnh trong giây phút này.

Từ trong thành phố đến vị trí của Tống Thanh Xuân, cần ít nhất 4 tiếng đường xe, Tô Chi Niệm dùng một tiếng hai mươi phút liền đến quốc lộ 108.

Theo quốc lộ, lái khoảng mười phút, bên tai Tô Chi Niệm liền truyền tới hai lần giọng nói của Tống Thanh Xuân.

Lần thứ nhất là truyền tới từ ống nghe điện thoại di động.

Lần thứ hai là truyền tới từ đường núi nơi xa.

Tín hiệu trên núi không tốt, Tô Chi Niệm và Tống Thanh Xuân bắt đầu trò chuyện lúc được lúc không, ngay cả tiếng radio trên xe cũng hoàn toàn sàn sạt theo.

Chẳng qua may mà khoảng cách tiếng cô "alo alo alo" bên tai anh càng ngày càng gần.

Thẳng đến khi Tô Chi Niệm lần nữa rẽ một chỗ ngoặt, anh mượn ánh đèn xa xa, thấy Tống Thanh Xuân đứng ở trên sườn núi không xa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.