Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 225: 100 đồng cũng không cho tôi (5)



Editor: May

Hiện tại mới đi được một phần tư đường trở về thành phố, hơn nữa cũng đã gần đến mười hai giờ khuya, tới nơi ít nhất còn cần hai đến ba tiếng, trên cơ bản trong đêm nay, Tô Chi Niệm đều phải vượt qua trong lái xe.

Anh là vì tới đón cô, mới làm cho mình mệt mỏi như vậy, đáy lòng Tống Thanh Xuân nổi lên một tầng hổ thẹn, cô xuyên qua kính chiếu hậu, nhìn chằm chằm Tô Chi Niệm một lúc lâu, sau đó giống như là hạ quyết định gì đó, mở miệng nói: "Tô Chi Niệm, chúng ta có thể đừng về thành phố trước không?"

Đáy mắt Tô Chi Niệm xẹt qua một chút nghi ngờ, sau một lúc lâu, anh mới quay đầu, nhìn Tống Thanh Xuân một chút, Tống Thanh Xuân nói tiếp: "Hiện tại đã mười hai giờ, chờ về đến trong thành phố đã là hai hoặc ba giờ rạng sáng, hay là chúng ta tìm một khách sạn gần đây ở lại đi?"

Bình thường khi một người phụ nữ nói câu này với đàn ông, là mang theo thành phần ám chỉ và mời mọc nào đó.

Tống Thanh Xuân thật sự không có ý này, cô chỉ là sợ Tô Chi Niệm mệt mỏi, nhưng sau khi nói xong, mới phát hiện lời nói của mình quá mức ái muội, vẻ mặt cô trở nên hơi lúng túng, sau đó liền cúi đầu, mang theo vài phần ngại ngùng tìm cớ, liền giải thích nói: "Tôi có chút không thoải mái, muốn nghỉ ngơi một đêm, sáng mai lại về thành phố, có được không?"

Thật ra cô không phải không thoải mái, cô trải qua một ngày nhiều biến cô như vậy, tâm và thân đều rất mệt mỏi, nhưng vừa rồi cô ngủ khoảng hơn nửa tiếng, tinh thần đã tốt hơn rất nhiều, chống đỡ hai ba tiếng trở về thành phố là hoàn toàn không vấn đề.

Cho nên cô không phải muốn để cho mình nghỉ ngơi, mà là muốn để cho Tô Chi Niệm nghỉ ngơi.

"Được." Tô Chi Niệm nghĩ một lát, lại nói: "Gần đây có làng du lịch không tệ lắm, có lẽ là khoảng năm km, có được không?"

Tống Thanh Xuân cũng giống như Tô Chi Niệm, trả lời một chữ: "Được."

Sau đó Tô Chi Niệm liền dừng xe ở ven đường, tìm kiếm một chút hướng dẫn, tiếp tục lái xe.

Đại khái chạy khoảng mười lăm phút, Tống Thanh Xuân liền thấy làng du lịch đèn đuốc sáng trưng.

Xe lái một đường rồi dừng lại ở trước cửa, Tô Chi Niệm giao chìa khóa xe cho đứa bé giữ cửa, cùng Tống Thanh Xuân vào đại sảnh.

Lúc đặt phòng, Tô Chi Niệm nghĩ đến đầu tiên là căn hộ, kết quả bởi vì cuối tuần, đã đặt hết toàn bộ, sau đó Tô Chi Niệm liền đổi thành hai phòng thương vụ.

Có lẽ là lễ tân cảm thấy ly kỳ, bởi vì cô nam quả nữ cùng tới mướn phòng, lại có thể thuê hai phòng, cho nên vẻ mặt có chút cổ quái đánh giá hai người, mới lắc lắc đầu, lễ phép nói: "Thực xin lỗi, tiên sinh và tiểu thư, hiện tại nơi này của chúng tôi chỉ thừa lại một gian phòng giường lớn."

Phòng giường lớn, một cái phòng, một cái giường, một cái chăn bông...

Tô Chi Niệm nghĩ đến mình đã từng nói với Tống Thanh Xuân "Tôi tuyệt đối sẽ không chạm vào em nữa", chần chờ một chút, cuối cùng vẫn là quay đầu, dùng ngữ khí thương lượng nói với Tống Thanh Xuân: "Nếu không chúng ta đổi một khách sạn khác?"

"Tiên sinh, chỗ này của chúng tôi chỉ có một làng du lịch, chung quanh đều là khu cảnh trí, khách sạn cách đây gần nhất, đại khái ít nhất cũng phải hai mươi km." Tiểu thư lễ tân tươi cười đầy mặt mở miệng nói.

Hai mươi km... Lái xe cần một tiếng đấy... Mục đích của cô là vì cho anh nghỉ ngơi, không phải cho anh giày vò...

Nhưng mà, phải ở cùng một phòng với anh, thậm chí có thể còn phải cùng giường chung gối...

Đáy lòng Tống Thanh Xuân vẫn có một chút khẩn trương, tay cô nắm lại thành quyền, đáy lòng giãy dụa một chút, vẫn chưa lên tiếng, mặt lại đỏ lên trước, sau đó dùng giọng điệu rất nhẹ nói: "Nếu không, liền một phòng đi?"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.