Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 233: Nếu như không có chấp niệm, sao có thể là thanh xuân? (4)



Editor: May

Toàn bộ thế giới đặc biệt an tĩnh, rèm cửa phòng ngủ không kéo, xuyên quá cửa sổ còn có thể thấy ánh trăng trong sáng và ánh sao rực rỡ.

Tống Thanh Xuân nhìn chăm chú ngoài cửa sổ nửa phút, nhắm hai mắt lại lần nữa, còn chưa kịp tiến vào mộng, liền nghe thấy tiếng nói trong lúc nửa tỉnh nửa mê lần nữa: "Đình Đình! Đình Đình! Đình Đình!"

Lần này gọi liên tục ba lần, tiếng một lần lớn hơn một lần, ngữ khí một lần thê lương hơn một lần, gọi đến tâm Tống Thanh Xuân đều co rút lên theo.

Theo một tiếng cuối cùng rơi xuống, cô còn nghe thấy ngoài cửa phòng ngủ truyền tới tiếng vang chói tai phát ra tương tự với bàn trà ma sát mặt đất.

Tống Thanh Xuân hoàn toàn tỉnh táo, cô đột nhiên ngồi dậy từ trên giường.

Hóa ra ban đầu cô nghe thấy hai tiếng "Đình Đình" kia không phải là cô đang nằm mơ, mà làTô Chi Niệm ngủ ở phòng khách kêu ra tiếng.

Tiếng nói của anh nghe rất kiềm nén, giống như là trải qua thống khổ giãy giụa gì đó...

Tống Thanh Xuân nghĩ tới đây, đột nhiên liền vén chăn lên, nhảy xuống giường, đến giày cũng không kịp mang, chân trần liền kéo cửa phòng ngủ xông ra, cô chạy chưa được mấy bước liền ngừng lại.

Trong phòng khách chỉ sáng lên nhờ một chiếc đèn đặt dưới đất ở trước cửa sổ sát đất, chiếu ra một mảnh sáng sủa.

Tô Chi Niệm ngồi ở trên ghế sofa, tay nắm chăn nệm đặc biệt dùng sức, chăn mền đều nhăn nhúm lại, anh giống như là không có phát hiện ra cô, vẻ mặt có chút tan rã nhìn chằm chằm cảnh đêm ngoài cửa sổ sát đất trước mặt, hô hấp dồn dập hỗn loạn.

Sắc mặt của anh rất tái nhợt, trên gò má đối diện với cô còn treo rất nhiều giọt mồ hôi, chậm rãi chảy xuôi xuống, uốn lượn ở trên mặt ra mấy đạo vết nước rõ ràng.

Tống Thanh Xuân nhìn chằm chằm Tô Chi Niệm một lúc lâu, mới lần nữa nâng chân lên, nhịp chân không có dồn dập như vừa rồi, rất nhẹ nhàng chậm chạp.

Theo sát với cô tới gần, Tô Chi Niệm giật mình, người đàn ông chậm rãi quay đầu lại, ánh mắt chạm đến gò má của cô, còn mang theo vài phần thất kinh, chẳng qua rất nhanh liền bị tất cả lạnh lẽo như băng che giấu, anh ho nhẹ một tiếng, mở miệng, ngữ khí mang theo vài phần áy náy: "Đánh thức em?"

Cũng không tính là đánh thức, bản thân cô cũng không thế nào ngủ.

Tống Thanh Xuân lắc lắc đầu, hỏi một đằng, trả lời một nẻo mở miệng: "Anh có sao không?"

Tô Chi Niệm "Ừ" một tiếng, liền quay đầu đi, tuy rằng anh tận lực làm cho mình nhìn như rất bình tĩnh, nhưng Tống Thanh Xuân lại vẫn chú ý đến sau lưng anh có chút kéo căng.

Cô đứng tại chỗ một lúc lâu, sau đó liền đi đến trước cửa tủ lạnh cỡ nhỏ, mở tủ lạnh phía dưới ra, lấy một chai nước lạnh, đi trở về trước mặt Tô Chi Niệm, đưa cho anh.

"Cám ơn." Tô Chi Niệm mở miệng, giọng nói rất lãnh đạm, mí mắt rũ xuống, từ đầu đến cuối không nhìn cô, vặn mở nắp chai, uống nước một mạch, sau đó đặt cái chai ở trên bàn trà, xuống khỏi ghế sofa, đi vào nhà vệ sinh.

Tô Chi Niệm khóa trái cửa phòng vệ sinh, ghé vào trước bồn rửa tay, nhìn chằm chằm chính mình trong gương, thở từng hơi từng hơi xong, bộ ngực nhấp nhô không ổn định mới chậm rãi bình ổn lại.

Anh lại nằm mơ, mơ thấy cô, đưa lưng về phía anh đi thẳng về trước, anh dùng hết toàn lực đuổi theo cô, nhưng dù thế nào cũng đuổi không kịp, anh không có cách nào, chỉ có thể hắng giọng liều mạng gọi cô, nhưng dù anh gọi phá cổ họng, từ đầu đến cuối đầu của cô đều không quay lại chút nào.

Anh không nhớ rõ đây rốt cuộc là lần thứ bao nhiêu, ở trong đêm khuya, tê tâm liệt phế gọi tên cô rồi tỉnh lại như vậy.

Mỗi một lần tỉnh lại, anh cảm thấy mình giống như là bệnh nặng một trận, toàn thân mệt lả vô lực.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.