Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 254: Nguy hiểm liên tiếp (5)



Editor: May

"Anh Dĩ Nam, anh không cần phải để ý đến em, đoán chừng trong nhà đã chuẩn bị xong cơm chiều, em về nhà trước."

Đường Noãn dùng chiêu này rất nhiều lần, lúc trước cô ta sẽ luôn sảng khoái, mỗi một lần đều có thể khiến cho đáy lòng cô khó chịu rất lâu.

Dù là lúc trước sau khi cô quyết định buông tha Tần Dĩ Nam, Đường Noãn dùng chiêu này ở trước mặt cô, đáy lòng cô vẫn sẽ không thoải mái.

Nhưng hiện tại, Tống Thanh Xuân không biết chính mình có phải đã chết lặng rồi không, giờ này khắc này, cô lại có thể cảm thấy mình giống như là một người ngoài cuộc đang xem kịch, đáy lòng trừ bỏ cảm thấy không đáng cho Tần Dĩ Nam, lại có thể không tê tâm liệt phế khổ sở như lúc trước, chẳng qua vẫn sẽ có một chút khó chịu, khó chịu Đường Noãn luôn không biết trân quý.

Tần Dĩ Nam nghe được tiếng nói của Tống Thanh Xuân, vậy mới nghĩ đến mình vừa rồi vốn đang chuẩn bị mua đồ ăn cho Tống Thanh Xuân, anh có chút xin lỗi quay đầu: "Tống Tống..."

Hai người quen nhau nhiều năm, có chút ăn ý, là không cần ngôn ngữ, liền biết đáy lòng đối phương nghĩ nói gì, Tống Thanh Xuân cười cười với Tần Dĩ Nam, cắt đứt lời nói của anh: "Anh Dĩ Nam, anh nhanh chóng mang cô ấy đi bệnh viện đi, em cũng đi đây."

Tống Thanh Xuân là thật không bằng lòng ngốc cùng một chỗ với Đường Noãn một phút nào, cô phất phất tay với Tần Dĩ Nam, lại nói một câu "gặp lại sau", liền dẫn đầu xoay người, bước nhanh rời đi.

Lúc trước Tống Thanh Xuân đều là đón xe về nhà, nhưng hôm nay tan tầm muộn, hiện tại lại là giờ cao điểm vào buổi tối, con đường vô cùng hỗn loạn, cô sợ không trở về biệt thự Tô Chi Niệm trước bảy giờ được, cho nên liền lựa chọn đi tàu điện ngầm.

Trạm tàu điện ngầm cách công ty khoảng một ngàn năm trăm mét, thời điểm Tống Thanh Xuân đi đến giao lộ trước mặt chuẩn bị rẽ ngoặt, có một người đàn ông mặc áo khoác ngoài màu đen đột nhiên ngăn cô lại: "Chào cô, tiểu thư, quấy rầy một chút, cô biết cửa hàng Hoa Dung ở nơi nào không?"

Tống Thanh Xuân là người lớn lên ở Bắc Kinh, gần mười năm nay Bắc Kinh phát triển đặc biệt nhanh, cô cũng không dám cam đoan mình biết rất nhiều nơi, nhưng cô vẫn là biết ít nhiều cửa hàng lớn tương đối có tiếng.

Tống Thanh Xuân không có bất cứ do dự nào, liền nói địa chỉ với người đàn ông hỏi đường.

Có thể là do khăn quàng cổ che khuất nửa gương mặt, lời Tống Thanh Xuân nói ra có chút không rõ ràng, người đàn ông không có nghe hiểu, trước là cười có chút xấu hổ, sau đó mới mang theo áy náy mở miệng nói: "Xin lỗi, tiểu thư, tôi có chút không nghe rõ, cô có thể lấy khăn quàng cổ xuống lặp lại lần nữa không?"

Tống Thanh Xuân kéo khăn quàng cổ xuống, lặp lại lời nói vừa rồi với người đàn ông kia lần nữa.

Trong lúc cô nói, mắt người đàn ông luôn không chớp mắt nhìn chằm chằm mặt cô.

Chờ đến khi Tống Thanh Xuân nói xong, tầm mắt của anh ta còn đang nhìn chằm chằm mặt cô.

Tống Thanh Xuân bị anh ta nhìn đến có chút ngại ngùng, nhẹ nhàng ho khan một tiếng: "Xin hỏi, anh nhớ chưa?"

Người đàn ông hoàn hồn, mắt nhìn chằm chằm mặt Tống Thanh Xuân, đột nhiên gật đầu, nói "Cám ơn", anh ta nói nhiều lần, mới xoay người rời đi, vừa đi, vừa tiếp tục quay đầu nhìn Tống Thanh Xuân nhiều lần.

Tống Thanh Xuân không biết có phải mình quá mức mẫn cảm hay không, vẫn luôn cảm thấy ánh mắt người đàn ông kia nhìn mình mang theo vài phần nghiên cứu, cô quấn kín cổ, tăng tốc bước chân đi đến trạm tàu điện ngầm.

Người trong trạm tàu điện ngầm rất nhiều, Tống Thanh Xuân trôi nổi dập dờn đi theo đám người quẹt thẻ giao thông, quá kiểm an, vừa đi đến sân ga, đúng lúc tàu điện ngầm đến, bởi vì nhiều người, Tống Thanh Xuân không chen lên, lựa chọn chờ chuyến tàu điện ngầm tiếp theo.

Tàu điện ngầm mang đi 90% hành khách trên sân ga.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.