Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 258: Nguy hiểm liên tiếp (9)



Editor: May

Đồ trong nhà mất cũng không sao, nhưng mà... nếu như tên trộm kia bị Tống Thanh Xuân gặp được, dưới tình thế cấp bách, thẹn quá hóa giận, sợ rằng làm không tốt sẽ làm ra chuyện tổn thương đến cô...

Tô Chi Niệm vừa nghĩ tới đây, điện thoại liền truyền tới tiếng nói tràn đầy khó hiểu của Tống Thanh Xuân: "Tô Chi Niệm, sao anh đột nhiên hỏi như vậy?"

"Thanh Xuân." Gần như là vào giây phút tiếng nói Tống Thanh Xuân vừa rơi xuống, Tô Chi Niệm liền mở miệng gọi tên cô.

"Hở?" Tống Thanh Xuân bất giác đáp lại một tiếng, sau đó suy nghĩ liền bay đến có chút xa, giống như từ lần nửa đêm anh đón cô trở về từ vùng ngoại thành, anh liền bắt đầu gọi cô là Thanh Xuân, trước đây anh đều gọi hoặc là "Tống tiểu thư", hoặc là  "Tống Thanh Xuân", ...

"Tôi muốn uống canh đậu xanh, hiện tại em đi tới siêu thị mua một ít đậu xanh." Tô Chi Niệm nghĩ, bây giờ biện pháp tốt nhất chính là trước khi Tống Thanh Xuân chưa chạm mặt kẻ trộm, khiến cô ra khỏi biệt thự.

Anh dặn dò Tống Thanh Xuân xong, liền trực tiếp xoay người đi đến trong phòng làm việc.

Tống Thanh Xuân còn đang đắm chìm ở trong chuyện Tô Chi Niệm thay đổi cách xưng hô với mình, tư tưởng không tập trung "À" một tiếng, sau đó liền nghiêng đầu nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ nghĩ. Thôi, quản vì sao đêm nay anh đổi xưng hô làm gì, chẳng qua hai chữ "Thanh Xuân" hô lên từ trong miệng anh lại giống như là nghe rất tốt...

Tô Chi Niệm trở lại phòng làm việc, đến áo khoác cũng không lấy, trực tiếp lấy chìa khóa xe trên bàn làm việc, liền lao ra khỏi phòng làm việc, đi đến thang máy.

Bước chân của anh rất nhanh, thoạt nhìn có chút kích động, thậm chí trên đường đi còn chạy.

Nhân viên tầng trệt thấy bộ dạng này của Tô Chi Niệm, kinh ngạc không thôi, Trình Thanh Thông cũng vọt ra từ trong phòng họp, cô ta vừa gọi một câu "Tô tổng", cửa thang máy trước mặt Tô Chi Niệm liền đóng lại.

Tô Chi Niệm nhìn chằm chằm con số màu đỏ không ngừng nhảy lên trong thang máy, mới phát giác cô gái bên kia điện thoại đáp lại một tiếng, liền không biết đang làm gì, lần nữa thốt ra: "Em có nghe được lời nói của tôi không?"

"Có mà..." Tống Thanh Xuân chớp chớp mắt, hoàn hồn, đặc biệt ngoan ngoãn đáp: "... Trong nhà có đậu xanh nha, hiện tại tôi liền đi nấu..."

Mi tâm Tô Chi Niệm nhăn lại một chút: "Thôi, đừng nấu canh đậu xanh, đi siêu thị mua chút yến mạch đi."

"Yến mạch cũng không cần mua, ngày hôm qua tôi vừa mua ..."

Tô Chi Niệm bỗng chốc ngây ngẩn, sau đó vừa khởi động xe, vừa thuận miệng nói một đống lớn thức ăn mình tạm thời nghĩ ra được: "Vậy đậu đỏ thì sao? Hạt bắp nữa? Còn có cá trích? Sương mù Bắc Kinh có chút nồng đậm, mua thêm chút khoai từ đi..."

Anh giống như là sợ Tống Thanh Xuân nói tiếp đều đã mua, dừng lại một chút, bổ sung thêm: "Thuận tiện mua thêm chút cà chua, tôi nhớ ra trứng gà trong tủ lạnh cũng không còn nhiều, liền lựa thêm một chút... A, đúng rồi, xà phòng rửa tay và xà phòng giặt quần áo, em nhớ mua thêm một ít đi..."

Tô Chi Niệm còn chưa nói xong, Tống Thanh Xuân liền cắt đứt lời nói của anh trong điện thoại: "Anh quên rồi à? Ngày hôm qua chúng ta vừa đi dạo siêu thị, anh nói những thứ đó, đại đa số đều vừa mua, nhất là trứng gà, mua cả một hộp, trong tủ lạnh không còn chỗ nhét luôn rồi..."

Tô Chi Niệm lái xe ra bãi đỗ xe dưới đất, chạy còn chưa đến nửa phút, liền dừng lại bất động .

Anh nhìn lướt qua biển báo giao thông trên ngã tư đường, thấy màu đỏ cả con đường, nghĩ đến con đường trước mặt chen chúc đến rối tinh rối mù.

Mà bên phía Tống Thanh Xuân, có lẽ là kẻ trộm ở lầu hai nghe được tiếng Tống Thanh Xuân gọi điện thoại, cho rằng cô muốn lên lầu, bước chân liền trở nên đặc biệt cẩn thận, theo sau đó liền truyền tới tiếng vang quần áo ma sát sột soạt, ngay sau đó Tô Chi Niệm liền nghe được tiếng dao gấp mở ra.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.