Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 28: Cô yêu anh trở lại (8)



Tôi không cần cổ phần của Tống thị, tôi cũng không cần lương, tôi cũng không cần được chia hoa hồng cuối năm... Tô Chi Niệm nói đến đây, mạnh mẽ dừng lại.

Trái tim của cô bắt đầu nhảy lên, từ từ đập nhanh hơn.

Anh nói cái gì cũng được... Cô càng bất an...

Tô Chi Niệm giơ hợp đồng trong tay lên, tiếp tục mở miệng, giọng nói trong veo mà cực kỳ lạnh lùng: Bao gồm cả chỗ trống trong hợp đồng này, tôi cũng có thể không điền gì cả.

Tay cô nắm chặt vạt áo theo bản năng, không nói lời nào nhìn anh, chờ anh nói tiếp.

Cô biết, kế tiếp anh mới nói ra trọng điểm.

Thời gian dường như không dịch chuyển ở một giây này.

Anh như đang tự hỏi điều gì, chậm chạp không mở miệng.

Yên lặng như vậy, khiến cô thực sự có chút không thể thở nổi, cô nuốt nước miếng một cái, không nhịn được lên tiếng hỏi: Điều kiện của anh là gì?

Gần như ngay tích tắc mà cô nói xong, tiếng nói của anh liền vang lên: Tôi muốn cô.

Vẻ mặt của cô bỗng dưng sửng sốt, như là hoàn toàn không thể tin được mình vừa nghe thấy cái gì.

Tôi muốn cô. Tô Chi Niệm tiếp tục lặp lại lời nói vừa rồi một lần, bây giờ anh không hề dừng lại, chỉ giống như hành văn liền mạch lưu loát mà nói, không mang theo bất kỳ tình cảm gì: 100 ngày, tôi chỉ cần thời gian buổi tối của cô trong 100 ngày đó, chỉ cần cô đáp ứng yêu cầu này của tôi, trong vòng 100 ngày đó, tôi sẽ trả lại cô một Tống thị khởi sắc như ban đầu!

100 ngày... thời gian buổi tối của cô trong 100 ngày... đây là anh muốn cô dùng thân thể của mình để đổi lấy việc anh tiếp quản Hứa thị sao?

Cô cắn chặt răng.

Bắt đầu từ tháng sau, thím Tôn sẽ về với ông bà, cô chuyển đến ở nơi này, cơm áo sinh hoạt thường ngày của tôi, toàn bộ đều do cô phụ trách. Giọng nói của anh nhẹ nhàng giống như đang giải quyết việc hợp tác: Bảy giờ tối đến bảy giờ sáng, trong 12 giờ này, thời gian của cô đều là của tôi, cho nên luôn phải duy trì điện thoại, tùy lúc tùy chỗ, gọi là tới.

Tô Niệm cầm hợp đồng đứng lên, anh đi qua bên người cô, đột nhiên như là nhớ tới cái gì, môi lạnh như băng lại tiến đến bên tai cô, đè thấp giọng nói: A... đúng rồi, cô cũng đừng nghĩ nhiều, cô nên biết, từ trước đến nay tôi đều không thích người ngoài tham gia vào thế giới của mình, mà cô, vừa lúc cần dùng, chỉ là bữa bãi bớt việc mà thôi.

Anh nói xong, liền thu người lại: Cô suy nghĩ cẩn thận, nếu đồng ý, thì đi lên thư phòng trên lầu tìm tôi, sau đó lấy hợp đồng này.

Anh lại nhìn về phía cô, lắc lắc hợp đồng trong tay, sau đó xoay người đi lên lầu.

-

Không nói đến cô có người trong lòng hay không, cho dù không có, dù thế nào thì một cô gái, cũng không muốn lấy bản thân mình đi trao đổi, huống chi cô có.

Tuy người cô thích, cũng không thích cô, nhưng trong lòng cô, vẫn không muốn thực hiện trao đổi này.

Nhưng là ba cô đã nhiều tuổi như vậy, thân thể lại không tốt, vẫn luôn cực kỳ lo lắng về công ty, nếu Tống thị thực sự phải đóng cửa, sợ là nhà cô vẫn còn mắc nợ rất nhều... Huống chi chị dâu vừa mất chồng, vẫn còn lâm vào tình cảnh này sao?

Cô ngơ ngẩn đứng dưới lầu rất lâu, rất lâu, lâu đến mức chân của cô run lên, giống như là mới ra được quyết định, chậm rãi chớp mắt, sau đó...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.